Nắng Tôi
Nắng tôi trải xuống lòng nàng
Mấy mùa nhiệt đới rộn ràng âu ca
Ngày dài nằng gọi thiết tha
Cành chim lá bướm trổ hoa ân tình
Mạch vui len lén cựa mình
Suối reo thanh thản tràn lênh lối rừng
Ðêm sâu nằng vẫn đầy lòng
Sưởi em qua những mùa Ðông tháng hàn
Nắng tôi rất đỗi nồng nàn
Dẫu em bằt nhặt bằt khoan từng chiều
hahuyenchi
tt470
Mưa người
Cực lòng cái nắng đốt thiêu
Em mơ một trận mưa chiều nhặt khoan
Giọt mưa thánh thót nồng nàn
Ðầm đìa thấm nỗi ôn hàn thu đông
Trong cơn nắng hạn héo lòng
Em mơ một trận mưa rừng láng lênh
Suối khe bờ cỏ trở mình
Mạch tương róc rách cội tình đơm hoa
Mưa người réo gọi thiết tha
Tưới em trăm giọt tình ca rộn ràng
y nguyên
Mưa Em
Mưa em rụng xuống hồn tôi
Những cơn vần vũ giữa đời hạn khô
Mưa qua từng bước tình cờ
Tim tôi sũng ướt còn ngờ vận hên
Dạt dào luân khúc mưa em
Tôi trôi miên viễn, tôi chìm đáy vui
Nhạc mưa mê sảng, đầy vơi
Mưa hôn nhị hỷ còn tươi xác phàm
Ơn em từng giọt mưa đàn
Ngàn sau, sau nữa còn chan chứa tình
hahuyenchi
tt471
Nắng ta
Nắng ta sưởi ấm chuyện mình
Hong vui câu hát ân tình chứa chan
Lung linh nắng rọi phím đàn
Nhạc tiên rừng rực cõi phàm thắm tươi
Ngày dài gọi nắng đầy vơi
Cơn buồn bốc khói nỗi vui nặng chìm
Nắng chia người nửa hồn em
Tưng bừng nắng rớt chút hên bất ngờ
Hôn lên giọt nắng tình cờ
Bờ mê bến giác hong khô cuộc đời
y nguyên