| Home  | Tiểu Sử HHC | Thả Gió Bay Đi | Mục Lục | Từ Thơ Đến Nhạc |
HHC - Nhánh Nhỏ Giao Cảm | Thơ Ghé 1 Chân | Hot Links  |

| English | Audio & Video | Dịch Mậu Binh | Thơ Chuyển Ngữ | Suối Thơ |
|
Góc Thơ HHCTác Phẩm HHC Thơ Mậu Binh |  Trang Đặc Biệt | Thư Tín  |


 HHC

 
 
Ha Huyen Chi
 Mau Binh
Số
Phác Thảo Bộ Phim Văn Sử
Con Tiên Cháu Rồng
Mời vào trang

Mục Lục Thơ Mậu Binh ABC

Mục Lục Thơ Mậu Binh Theo Từng Tập

Unicode
 
 
Con Tim Thả Nổi
Từ Khi Có Chàng
 
Ơn em con nước tràn bờ
Con sông mất ngủ còn đưa trăng về
Con thuyền say sóng đam mê
Con tim thả nổi từ khi có chàng.
 
28-6-1996
HHC/BD/24
 
Còn Lại Lòng Ta
Ðám Hổ Ngươi
 
Năm đóa phong lan nở một lần
Như chàng ôm trọn cả mùa xuân
Ngạt ngào tím nhớ, hồng thương mến
Cũng ở tim nhau đóa trắng ngần
 
Mảnh đời ta thiếu, em đang giữ
Ấn chứng tình riêng chẳng dễ quên
Lại ngược trường giang về bến cũ
Lòng chàng Từ Thức động lòng tiên?
 
Hương phấn đài trang huyễn dụ người
Uống no thề hẹn ở đầu môi
Mai em trở bước, tình quay mặt
Còn lại lòng ta đám hổ ngươi.
 
9-1996
HHC/BD/27
 
Cõi Nhớ Riêng
 
Em hà tiện nhín từng ly hạnh phúc
Ta tham lam thèm nốc cạn hồ đầy
Ta nài nỉ và xé nhau từng lúc
Mật ong và ớt cay
 
Ta mê đắm muốn tăng dần vận tốc
Ðốt thời gian, thâu ngắn lộ trình
Em kiên trì níu ta trên lưng dốc
Sút móng tay tội tình
 
Ta hờn dỗi toan rút cầu, đóng cửa
Em hồn nhiên tìm ngõ ngách khai thông
Mạng như giấy, em ngăn thác lửa
Lòng không che, liều với đông phong
 
Em hà tiện tiếc từng dòng chữ
Tình cưu mang cuốn sách ngàn trang
Em đừng khóc, đừng nói gì thêm nữa
Lầm ta và cũng lỗi nàng
 
Ta bần tiện tự hành ta thê thảm
Ðúng hay sai thì cũng lỡ buồn em
Hồn ta từ quỷ ám
Toan trốn vùi trong cõi nhớ riêng.
 
Dec 18,1996
HHC/BD/28
 
Cõi Nhớ Xanh
 
Có em ta thấy được bình minh
Những lũng cây đêm khẽ trở mình
Từ mộ địa buồn xưa thức dậy
Cho đời bát ngát một mầu xanh
 
Thoáng vệt mây hồng như sắc áo
Hôm nào em quấn quít lòng ta
Lần đầu tìm gặp cơn giông bão
Ðã chở buồn ta bay rất xa
 
Buổi sáng,hàng cây thở đẫm sương
Như hơi em thở ấm canh trường
Ta con cá nhỏ bơi lười biếng
Ở một dòng vui đến dị thường
 
Buổi sáng, lòng ta như cửa sổ
Nhìn ra vuông vức một chân tình
Những xưa lang bạt coi như bỏ
Còn lại trong hồn cõi nhớ xanh.
 
2-7-1996
HHC/BD/30
 
Ðầu Sông Thao Thức
Nhớ Người Cuối Sông
 
Bóng cây, bóng nước chập chùng
Lòng nàng, lòng sóng về cùng bến vui
Từ em chiếm hữu tim tôi
Ðầu sông thao thức nhớ người cuối sông
 
Giang biên lạnh ngắt một dòng
Biết còn gặp lại hay không hỡi nàng?
Soi tôi nước cũng điêu tàn
Bơ phờ tóc dựng, võ vàng buồn trôi.
 
5-1996
HHC/BD/32
 
Ðêm Rất Hư,
Chưa Ngủ
Ðã Vào Ngày
 
Này cô bé, ta đố em biết được
Ta có gì ở sáng sớm hôm nay
Ðêm rất hư, chưa ngủ đã vào ngày
Ðời biếng nhác cuốn vào chăn chín khúc
 
Như có em, như chưa từng hạnh phúc
Em vì ta không tiếc mạng treo ngành
Em cùng ta lên đỉnh thác gieo mình
Rơi thảng thốt xuống hoa niên tít tắp
 
Này cô bé với giọng cười lí lắc
Chim rất hư, chưa sáng đã gọi ngày
Nắng từng vạt hong hồn ta ướt nhẹp
Ta ngủ nướng và nhớ em tha thiết
 
Em hồn nhiên trong ngõ ngách tim ta
Trên cành khô ai biết cũng đơm hoa
Tách trà nguội cũng thâm trầm sóng vỗ
Này cô bé, ta mê em rồi đó
 
Hãy cùng ta gặt nốt những mùa vui
Không có em đời hết phải là đời
Ta hạnh phúc như chưa từng hạnh phúc
Ta yêu em và nhớ em từng phút
 
Sáng hôm nay lòng ta như tháp bút
Viết lên mây cho trời đất thương nhau.
 
1-7-1996
HHC/BD/33
Ðèn Lồng
 
Giữa đêm đông, rất đông
Em thắp trong ta một ngọn đèn lồng
Mầu đỏ
Như nỗi nhớ đầy lòng
 
Hãy múa đi em
Nhịp nhàng điệu rắn
Hãy đẩy lùi bóng đêm
Bằng những nụ cười em hực nắng
 
Ta đi chiều tuyết phủ
Bốn mùa đều đông phong
Nhiệt tình em chừng cũng đủ
Khơi ngọn gió xuân nồng
 
Như ngọn đèn lồng sáng rỡ
Ta cùng em cháy bập bùng
Mũi tên lửa hoan cười trên đỉnh gió
Nụ cười hồng còn ấm mãi môi cung.
 
Dec,29 1996
HHC/BD/35
 
 
Ðôi Khi Ngứa Mật
Toan Gầm Thét
 
Cọp ngủ giấc hiền trong cũi hoa
Thương vành môi cung, bàn tay ngà
Rừng trong hoài niệm, suối trong nhớ
Một ngày vắng nhau, ngàn ngày xa
 
Tưởng đã yên bình trong cõi tạm
Quên đời phong sương, quên bão loạn
Nào hay giông tố đến từ em
Cõi lòng tự tôn nhiều dấu đạn
 
Em ngoan như trăng, hiền như nai
Thơm như phong lan, nhọn như gai
Buồn vui bất chợt như thời tiết
Tưởng đâu nắng sớm, mà mưa mai
 
Trăng mộng vừa treo đã động rừng
Ồn ào muông thú chạy lung tung
Bao phen tơi tả cơn mông muội
Chẳng biết khi nào tình cáo chung
 
Quất xuống trăm năm những ngọn roi
Xóa lời thề hẹn còn thơm môi
Ma tâm rực rỡ khăn hoàng hậu
Trên áo hoàng kim dính máu tươi
 
Cọp dữ trường chay chẳng xót thân
Quên đời lang bạt với sơn lâm
Ðôi khi ngứa mật toan gầm thét
Lại ráng nằm co hú tiếng thầm.
 
8-27-1996
HHC/BD/37
 
Ðốt Cháy Linh Hồn
Trong Phút Nhớ
 
Ðốt cháy linh hồn trong phút nhớ
Muốn dừng cương lại, muốn tung hê
Kiếp xưa hẳn đã cùng ai nợ
Nên kiếp này tim gọi bão về
 
Trăm cơn mưa bụi cho lòng ướt
Mỗi hạt trời kia, một hạt em
Họa phúc thế nào ai biết được
Ngọt bùi, cay đắng cũng là duyên
 
Cứ giận chàng đi, thống trách đi
Là người, ai chẳng lúc sân si
Tiểu thư khuê các yêu chàng bụi
Chén Bạch Ðàn kia phỏng ích gì?
 
6-1996
HHC/BD/41
 
Ðời Vẫn
Bình Phương
Nỗi Bất An
 
 
Ðời vẫn bình phương nỗi bất an
Lũy thừa dang dở, đắng ly tan
Lâu đài mộng tưởng xây trên cát
Rồi sẽ hoài công chú dã tràng
 
Ngày xanh mất hút sau yên ngựa
Lửa cắt dây chuông, khói ngỡ ngàng
Em có gì vui sau ngưỡng cửa?
Ta vào chiến địa héo can tràng
 
Tang bồng một gánh trên vai mỏi
Xem tử sinh kia rất nhẹ nhàng
Mà vẫn nặng lòng thương quá đỗi
Quên đời, sao chẳng dễ quên nàng
 
Ðổ máu không buồn bằng đổ lệ
Không đành thẹn mặt với hồng nhan
Nam nhi tự ái cao vô kể
Tự sẻ hào sâu, lũy chắn ngang
 
Bao năm chai đá tâm còn động
Còn giấu đâu đây một chút nàng
Tình lỡ coi như là vết phỏng
Kiếp này ta khờ khạo riêng mang
 
Ðời vẫn bình phương nỗi bất an
Lũy thừa dang dở, đắng ly tan
Vì quê, quê đã trong tay giặc
Em ở đâu, em có nhớ chàng?
 
 
Sông núi bốn ngàn năm đã mất
Thẹn lời thề nguyện lúc tan hàng
Ra khơi ngó lại đau lòng đất
Thầm gọi trong buồn chữ:Việt Nam !
 
Ðời trôi từng mảng như rơm rác
Biển cũng tang thương, sóng bẽ bàng
Ai đó lật qua trang sử khác
Tình nhà, tình nước đều tan hoang
 
Hạ kỳ lần cuối ngoài biên hải
Trên mắt người suối lệ chứa chan
Ta nén nhục hờn run rẩy hát
Từng lời thắt ruột ý sôi gan
 
Từ đó cờ thiêng vào ký ức
Trong ta chỉ thấy một mầu vàng
(Những khi ta ngủ, tim ta thức
Như những ngày xưa chỉ thấy nàng)
 
Ðời vẫn bình phương nỗi bất an
Lũy thừa dang dở, đắng ly tan
Ta mài nhọn bút thay gươm súng
Ðem lửa vào thơ diệt sói lang
 
Nhắc nhở muôn lòng cùng quyết đấu
Trong ta trận chiến vẫn chưa tàn
Ngày nào cộng đảng còn say máu
Ta vẫn kiên cường mũi thép gang
 
Coi thưng tiền bạc, khinh danh lợi
Quê vẫn điêu linh há hưởng nhàn?
Sáu chục triệu dân mòn mỏi đợi
Phá cùm thoát khỏi ngục lầm than
 
Ta chọn riêng mình góc núi hoang
Ðào sâu kỷ niệm giữa tro than
Tìm thanh bảo kiếm tên kiêu hãnh
Lưu tặng cho đi nét kiếm quang
 
Ðôi phen rắn rết phà hơi độc
Khuấy động bình yên rỉa rói càn
Tìm chút hư danh qua sách mé
Tưởng đâu vói được gót chân chàng
 
Ðôi khi ngộ nhận thêm tai tiếng
Vì thói vơ vào của thế gian
Cũng mặc, kệ thây người nhiễu chuyện
Ðành dùng chiêu im lặng là vàng
 
Ðời vẫn bình phương nỗi bất an
Lũy thừa dang dở, đắng ly tan
Trên đường rong ruổi phong sương ấy
Một ngẫu nhiên ta gặp lại nàng
 
Ðôi kẻ nhìn nhau cười bẽn lẽn
Dấu trong tâm cảm rừng hân hoan
Tưởng như mộng mị, như hư huyễn
Bầu má thơm kia vẫn mịn màng
 
Vẫn là bóng nguyệt trên trời cũ
Vẫn nét môi cong, mắt dịu dàng
Suối tóc bay nghiêng chiều lữ thứ
Nghìn chiều mê đắm cũng bay ngang
 
Dăm câu tâm sự trao nhau lén
Người nói người nghe rất vội vàng
Ðã lỡ chuyến đò, ai ước hẹn
Còn gì để nói lúc xa nàng
 
Giây oan vô ảnh vương chân ngựa
Mỗi dặm chia tay nhớ bạt ngàn
Nàng đã bây giờ, hoa có chủ
Chàng về góc núi buồn mênh mang
 
Ðời vẫn bình phương nỗi bất an
Lũy thừa dang dở, đắng ly tan
Ngày xưa, hai chữ xa xôi quá
Chữ gợi ngàn năm, nghĩa muộn màng
 
Ngày xưa, hai đứa thương nhau lắm
Nhật ký hoa rừng ép mỗi trang
Mực tím như lòng phơi phới thắm
Áo hoa mũ đỏ rất ngang tàng
 
Ðường tình đôi trẻ thong dong bước
Nào biết trên đời có dở dang
Nào biết có ngày ta mất nước
Có ngày tương ngộ buồn miên man
 
Góc núi mấy tuần mưa bất tuyệt
Như trời khóc ngất nhớ thay chàng
Bỗng chuông điện thoại reo tha thiết
Nghe vỡ buồng tim, giọng nói nàng.
 
29-6-1996
HHC/BD/42
 
 
   
 

Thơ:

 

Hà Huyền Chi

Kỹ Thuật:

 

Hà Trinh Tiết

Web Design:

 

Hà Phương Hoài
Hoàng Vân

     
 

Thư từ liên lạc hahuyenchi@aol.com
Copyright © 2003 Hà Huyền Chi
Last modified: August 14, 2005