| Home  | Tiểu Sử HHC | Thả Gió Bay Đi | Mục Lục | Từ Thơ Đến Nhạc |
HHC - Nhánh Nhỏ Giao Cảm | Thơ Ghé 1 Chân | Hot Links  |

| English | Audio & Video | Dịch Mậu Binh | Thơ Chuyển Ngữ | Suối Thơ |
|
Góc Thơ HHCTác Phẩm HHC Thơ Mậu Binh |  Trang Đặc Biệt | Thư Tín  |


 HHC

 
 
Ha Huyen Chi
 Mau Binh
Số
Phác Thảo Bộ Phim Văn Sử
Con Tiên Cháu Rồng
Mời vào trang

Mục Lục Thơ Mậu Binh ABC

Mục Lục Thơ Mậu Binh Theo Từng Tập

 
 
Một Bàn Tay Vỗ
Trăng Sao
 
Một bàn tay vỗ không kêu
Anh còn bay bổng như diều vì em
Có nhau là truyện thần tiên
Coi như đá nổi, mây chìm mấy tao
 
Một bàn tay vỗ trăng sao
Tay kia gọi gió mưa vào tình nhau.
 
HHC/BD/106
 
Một Tiếng Thầm Kia
Ðủ Cháy Rừng
 
Một tiếng chuông reo đủ ấm lòng
Không gian co lại cái muôn trùng
Ta như nếm được môi em ngọt
Bắt được tim nàng mấy nhịp rung
 
Một tiếng chuông reo đủ bão bùng
Thấy em khờ khạo, thấy ta khùng
Mò viên bảo ngọc bao thu trước
Vuột khỏi tay nhau chìm đáy sông
 
Một tiếng chuông thôi đủ bốc đồng
Máu trong huyết quản cháy tưng bừng
Nghe như rượu nói lời lang bạt
Một tiếng thầm kia đủ cháy rừng.
 
Jul 1996
HHC/BD/107
 
Mới Hay
Thơ Ở Phía Nào
Có Em
 
Anh đem cõi mộng vào thơ
Em đem đời thực cho mơ mộng vào
Ðêm qua tỉnh giữa chiêm bao
Mới hay thơ ở phía nào có em.
 
May 1996
HHC/BD/108
 
Muốn Thử Chìm Sâu
Trong Mắt Bão
 
Muốn lấp cho đầy cõi nhớ thương
Muốn vui cho trọn phút mê cuồng
Tiếng thầm ai cấy trên da thịt
Còn nặng ân tình tựa núi non
 
Muốn trải lòng sông ôm bóng nguyệt
Mà nghe lá thở lúc trăng đầy
Thần giao, trời biết và ta biết
Ở những lần mong nhớ quắt quay
 
Những lần hai đứa chung tâm nguyện
Thấy lộc xanh từ hạt mới ươm
Thêm xốn xang lòng khi rõ chuyện
Giữa rừng phỉ thúy ngát linh hương
 
Muốn thử chìm sâu trong mắt bão
Một lần đủ nhớ tới ngàn sau
Họa may hái được niềm vui ảo
Dốc cạn thâm tình để đãi nhau.
 
HHC/BD/109
 
Mười Thương
 
Một thương chén giận dịu lời
Chén vui buông thả, chén mời khiêm cung
Hai thương nạm ngọc chữ đồng
Nâng niu kỷ niệm hết lòng vì anh
 
Ba thương nàng đẹp như tranh
Kiêu sa đài trán, long lanh mắt cười
Bốn thương gan dạ hơn người
Mấy sông cũng lội mấy đồi cũng qua
 
Năm thương rất mực tài hoa
Văn chương, minh họa đều là nghiệp dư
Sáu thương hiền hữu, lương sư
Bẩy thương giọng nói ôn nhu nồng nàn
 
Tám thương phong cách đoan trang
Chín thương liều mạng với chàng bao phen
Mười thương đại lượng, đại hiền
Lúc hờn ngây dại, khi ghen càng tình.
 
HHC/BD/111
 
Ngày Riêng
 
Lại nghĩ tới ngôi nhà tím ngắt
Có hải đăng lấp loé soi ngày
Ta với biển, với tình đối mặt
Hoa tím như tim, tình như mây
 
Bậc đá xảm còng queo rắn lượn
Nhà chênh vênh ngói đỏ như son
Quanh ốc đảo bàng hoàng gió cuốn
Nghe mặn nồng lưỡi sóng trao hôn
 
Buồm thấp thoáng xa khơi vài chấm
Biển cắt trời chừa lại đường khâu
Ðừng mai mốt lưu chi dấu hận
Cứ dịu dàng ra khỏi tình nhau
 
Lại nghĩ đến ngôi nhà giữa sóng
Ngày rất riêng nở đoá tâm hư
Không hối tiếc mai đời đứt bóng
Ích gì chăng khi hải đăng mù.
 
HHC/BD/113
 
Nhị Hỷ
 
Sính lễ chàng, trăm chiếc lá phong
Thơm từng ngấn nhựa, đỏ như lòng
Mai sau tri có làm dâu biển
Vẫn đỏ trong nhau nghĩa mặn nồng.
 
HHC/BD/115
 
Như Mình Là
Trăng Thanh
 
Anh có quá nhiều việc chưa làm
Những bức thư cần chưa viết
Tâm ý phún thạch chẩy về nàng
Thành dòng sông ngời huyết
 
Ðêm qua đầy sao ở cơn mơ có thực
Lời gió thơm sáp môi
Anh gối đầu lên hạnh phúc
Như mình là mây trôi
 
Em thầm nói yêu chàng
Chàng cũng lời yêu dấu
Ðêm phảng phất thơm mùi dạ lan
Ðêm nghiêng ngả giữa muôn ngàn tinh đẩu
 
Bước em về ngập ngừng quyến luyến
Trăng muộn theo sau cười nụ vàng chanh
Anh buông thả trong cơn lười biếng
Như mình là trăng thanh.
 
HHC/BD/116
 
Như Thuở Ban Ðầu
Tập Lớn Khôn
 
Em bước vào đêm, vào mộng lữ
Vào anh, vào tận cõi riêng chung
Tay sông rộng mở còn chưa đủ
Ôm trọn cuồng lưu nhớ chập chùng
 
Uống ngọt mùa Ngâu, môi dị thảo
Uống hoài cơn khát vẫn đầy vun
Ðôi lòng hối hả làm cơn bão
Như thủa ban đầu tập lớn khôn
 
Chìm nổi ,tung bay, hụt hẫng rơi
Tiếng thầm vang vọng tới chân trời
Như nàng réo gọi trăm năm cũ
Gọi mãi tiền căn, gọi đứt hơi.
 
HHC/BD/118
 
 
Ôm Vầng Trăng
Hư Ảo
 
Chàng long thể bất an
Phèo phổi và tim gan
Mọi thứ đều thương tật
Bởi không sao quên nàng
 
Cất công đi coi bệnh
Ông thầy nói tâm hư
Kể như chàng đoản mệnh
Khi biết sầu tương tư
 
Nàng cân đo tình cảm
Bàn tay sắt bọc nhung
Nên có thừa can đảm
Giết nhau bằng dửng dưng
 
Kể như chàng khờ khạo
Gõ cánh cửa oan khiên
Ôm vầng trăng hư ảo
Dưới đáy sông muộn phiền.
 
HHC/BD/119
 
Ơn Em,
Tình Cũ Nghĩa Xưa
Còn Nồng
 
Anh hư từ thuở vào đời
Lem nhem chữ nghĩa, rã rời áo cơm
Vì quê, tay súng tay gươm
Bao năm ngang dọc sa trường liều thân
 
Vì tình đâu ngại khó khăn
(Cũng là trắc trở trăm phần như em)
Bạn bè rơi rụng từng tên
Ðứa tham đổi vợ, đứa hèn bội ân
 
Quê người ôm lấy nghiệp văn
Ðam mê đủ thứ, gió trăng được mùa
Bây giờ đủ ghét anh chưa?
Ơn em, tình cũ nghĩa xưa còn nồng.
 
May 1996
HHC/BD/121
 
River Birch
 
Anh loài cây River Birch tróc vỏ, phơi da
Phơ sần sùi hồn phấn
Với thuyền này, em bơi được bao x
Qua suối độc, rừng phiền, núi cấm ?
 
Em nụ cười xanh bóng lá
Mắt đam mê dung chứa biển tình
Dăm chân tóc thay mầu vội vã
Dục tay chèo thêm nhanh
 
Nắng lửa bao lăm mà ngại nắng
Mưa dầu mấy nả mà e mưa ?
Vẫn hồn nhiên cạn ly rượu đắng
Cất bằng dâu dại, trái mùa
 
Anh tróc vẩy phơi bầy tâm phế
Em gạn lòng dạy nghĩa thương yêu
Ta ngoại thế trong vòng nhân thế
Vẫn hồn nhiên trôi giữa bọt bèo
 
HHC/BD/122
 
 
Sao Tỏ Nguyệt Mờ
 
Anh nằm đu võng ngoài đêm
Ngắm ngôi sao nhỏ nhớ em bên trời
Cành im, gió đứng, đêm vơi
Trôi trên thiết lộ giọng còi thiết tha
 
Cõi lòng sầu muộn đơm hoa
Bao lâu thép mỏi, bao xa bến chờ?
Từng đêm sao tỏ nguyệt mờ
Võng anh mắc giữa đôi bờ ương oan
 
Còi sương vọng nhịp nồng nàn
Tiếng cười rất nhẹ mà chan chứa tình.
 
HHC/BD/124
 
Sóng Hờn
 
Sóng hờn em bủa lên tôi
Tưởng đâu xóa nốt một thời hoa niên
Có nàng, sầu lại sầu thêm
Rong rêu tương khắc nổi lên khắp cùng
 
Không em, đã đủ bão bùng
Có em, đời lại trùng trùng ương oan
Mai này ngọc nát vàng tan
Bởi tôi biến thái hay nàng cuồng si?
 
May 1996
HHC/BD/125
 
Sông Mưa
 
Chấp nhận thôi em kiếp số này
Trích tiên hai đứa bị trời đày
Nếu không ta đã là ai khác
Co kéo hoài chi một sợi dây?
 
Chớ giận hờn anh hao phụng thể
Cho dù lầm lỗi đáng phân thây
Lỡ mai anh tịch rồi em sẽ
Lại trách trời cao, oán đất dầy
 
Mỗi lần ghen sảng em hờn dỗi
Như có tan tành chén diã bay
Bảo tháp rung rinh từng phiến ngói
Lại đòi bỏ cuộc, dọa buông tay
 
Những dấu tay son thừa nhức nhối
Những lời dao kiếm, những lời ngây
Rừng trầm gợi nhớ cơn mê muội
Lửa ở sông mưa, ở bão đầy.
 
HHC/BD/126
 
Sông Ở Lòng Anh,
Sóng Ở Em
 
Sông ở lòng anh, sóng loạn cuồng
Cũng từng dao động lúc trao thương
Ở trên đồi vắng chiều phai sắc
Ở mắt hoàng hôn tím giận hờn
 
Rừng thưa cuống quýt đưa tay vẫy
Lá rách đong đưa lí lắc cười
Em vẫn quay lưng vờ chẳng thấy
Hé niềm kiêu mạn ướt bờ môi
 
Triền đồi cong vút xanh như mạ
Lọn tóc xuân tình lãng đãng bay
Xuân đã đẫy mùa, đời chớm hạ
Lượng trời ôm ấp kín vòng tay
 
Sông ở lòng anh, sóng ở em
Vỗ chi những gợn đắng hờn ghen
Bọt bèo, rơm rác trong đời cũ
Rồi sẽ chìm sâu ở đáy phèn.
 
Jul 1996
HHC/BD/128
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

 

 
Còn Tiếp
Trang Ðầu - Trang Trước - Trang Kế Tiêp - Trang Cuối
 
 

Thơ:

 

Hà Huyền Chi

Kỹ Thuật:

 

Hà Trinh Tiết

Web Design:

 

Hà Phương Hoài
Hoàng Vân

     
 

Thư từ liên lạc hahuyenchi@aol.com
Copyright © 2003 Hà Huyền Chi
Last modified: August 14, 2005