| Home  | Tiểu Sử HHC | Thả Gió Bay Đi | Mục Lục | Từ Thơ Đến Nhạc |
HHC - Nhánh Nhỏ Giao Cảm | Thơ Ghé 1 Chân | Hot Links  |

| English | Audio & Video | Dịch Mậu Binh | Thơ Chuyển Ngữ | Suối Thơ |
|
Góc Thơ HHCTác Phẩm HHC Thơ Mậu Binh |  Trang Đặc Biệt | Thư Tín  |


 HHC

 
 
Ha Huyen Chi
 Mau Binh
Số
Phác Thảo Bộ Phim Văn Sử
Con Tiên Cháu Rồng
Mời vào trang

Mục Lục Thơ Mậu Binh ABC

Mục Lục Thơ Mậu Binh Theo Từng Tập

 
 
Từ Nay Ta Sẽ
Thôi Khờ Khạo
 
Ta ngậm rất lâu từng vụn bánh
Có em tan chảy khắp châu thân
Hồi sinh từng tế bào đơn lạnh
Trên đỉnh cô phong, dưới suối ngầm
 
Ngọt bùi cảm kích toan lên tiếng
Nhức nhối đường răng dĩ vãng khua
Cay đắng có gì chưa thử nếm?
(Giấu dùm ta nhé mảnh đời chua!)
 
Ta có tình em là có đủ
Hận thù ai đó cũng cho qua
Bạn bè ta hỡi xin khoan thứ
Cho những ngày ta lạc dấu ta
 
Chớ bận lòng thêm, chớ ngó lui
Thôi đừng buồn giận nữa em ơi
Từ nay ta sẽ thôi khờ khạo
Em chớ vì ta lệ ướt môi.
 
HHC/BD/165
 
Tự Ái Cao Như Núi
 
Chàng khờ khạo nhớ điều không đáng nhớ
Lần hẹn đầu cô bé mới mười lăm
Chàng đâu biết em như hoa mắc cở
Bởi thẹn thùng nên bé lặn mất tăm
 
Chị cô bé giấu nụ cười ái ngại
Trong đuôi mắt suối hiền
Xin lỗi giùm cô em nhỏ dại
Lỡ chơi trò hú tim
 
Bốn ngày phép thường niên
Xẹt qua tim chàng như một lằn tên
Chàng trở lại quân trường Ðà Lạt
Giận mình và giận em
 
Chàng chờ thư xin lỗi
Em đợi dịp làm hòa
Tự ái cao như núi
Dựng giữa buồn bao la
 
Bây giờ chàng hối tiếc
Núi giận hờn đã xa
Bây giờ em mới biết
Mình vẫn thương nhau đậm đà
 
HHC/BD/167
 
 
Ước Gì
Em Mãi Ngây Thơ
 
Ước gì ta với cơn say
Uống no hương cốm, bão đầy em cho
Ước gì em mãi ngây thơ
Dẫu ta phỉnh gạt vẫn khờ khạo tin
 
Ước gì mảnh thiếu ta tìm
Vẫn trong tay nhớ, tay quên, em cầm.
 
HHC/BD/171
 
Và Bỗng Vô Cùng
... Ghét Em
 
Bão tuyết ghé thăm thành phố
Cây buồn khoác áo thuỷ tinh
Ba chục năm gặp lại cơn hàn cũ
Ðáng chi đâu bất bình?
 
Ngọn gió đá quất, đâm thảm thiết
Nửa thành phố mất điện
Trắng mịt mù sơn lâm
Không thấy gì ngoài tuyết
 
Em không đến, chẳng hề gì đâu em
Anh cuộn mình trong nhớ
Ngọn nến hồng tươi kỷ niệm thắp lên
Nỗi cô đơn nhẩy múa
 
Nhớ vô cùng bờ vai thơm lửa nghiệt
Nhớ nụ hôn cháy rừng
Sưởi ấm nhau bằng thân nhiệt
Dìu nhau vào mê cung
 
Gần sáng em chợt gọi
Anh đọc thơ tình bằng đèn pin
Da thịt lên cơn đói
Và bỗng vô cùng... ghét em.
 
Dec,29 1996
HHC/BD/172
 
Vẫn Thẹn Thùng
Như Thuở Mới Trao Hôn
 
Em, chiếc đồng hồ báo nhớ
Chuông thầm thì trao thương
Ta hoang tưởng, đang mơ cơn trăng gió
Ðuổi bắt một làn hương
 
Ngọt nụ hôn buổi sáng
Thơm điếu thuốc đầu ngày
Em đằm thắm dắt ta về ký vãng
Ngỡ xa trong đời này
 
Thiên đường xưa đánh mất
Niềm tin xưa héo tàn
Tình lại thắp ngàn con trăng mật
Từ khi ta có nàng
 
Ðâu muộn màng em nhỉ?
Kho tàng dường vẫn đầy vun
Dưới bùn đất vẫn chói ngời đá quý
Vẫn thẹn thùng như thuở mới trao hôn.
 
Dec, 1996
HHC/BD/174
 
Vầng Trăng Chìm Ðáy Không
 
Quẹt ngang trời mấy nhát
Xổ lên mây vài đường
Vẽ lòng anh tan nát
Những khi em giận hờn
 
Anh cô đơn biết mấy
Vẽ những ngày vắng nhau
Dường như em chẳng thấy
Vẽ anh trên đỉnh sầu
 
Vẽ tim em màu cam
Môi em xanh hương cốm
Tim, trái ấu địa đàng
Môi, ngọt ngào lúa sớm
 
Vẽ bàng hoàng bão cuốn
Vàng vọt chiều tương tư
Ðỏ chân mây hoang tưởng
Trắng tương lai sa mù
 
Vẽ anh ru=ng xạm mặt
Vẽ anh núi bạc lòng
Vẽ dòng sO6ng tím ngắt
Vầng trăng chìm đáy không
 
HHC/BD/176
 
HHC/BD/178
Ví  Thử 
Ðời Này Thiếu Em
 
Buổi sáng lạnh sơn khê
Tự trói mình vào ghế nản
Nhúc nhích giữa dòng xe
Giữa dòng đời quanh co bội phản
 
Ðường mịt mù ngã rẽ
Thành phố còn thiêm thiếp giấc nồng
Người đã chen vai tần tảo như ong
Cho nợ nần mãn kiếp
 
Và cứ thế, ngày lại ngày nối tiếp
Chiều mệt lả khi về
Lại trói mình vào ghế xe
Xe và người toé khói
 
Lại nhúc nhích qua phố người trăm tuổi
Chưa một lần quen tên
Lại đèo cao dốc mỏi
Dặm phiền
 
Phố đã lên đèn
Lạnh, cồn cào cơn đói
Ví thử đời này thiếu em
Ta làm sao kham nổi?
 
Dec,1996
 
Vội Vàng
Nhắc Chuyện Sau Xưa
 
Ba giờ, bão chuyển bên nàng
Bên anh, lòng cũng bàng hoàng gió mưa
Vội vàng nhắc chuyện sau xưa
Tưởng đâu đời sắp tới giờ cáo chung
 
Kho tàng em giấu lung tung
Vui sau kệ sách, buồn trong xó nhà
Dưới giàn bông giấy đơm hoa
Giấu riêng từng phiến nhớ xa, buồn gần
 
Thôi anh, bão đã lớn dần
Kể như anh lỗi, em lầm, bỏ đi!
 
Oct 01, 1997
HHC/BD/180
 
Với Nhau
Ðẹp Ước Vẹn Thề
 
Mai anh cất một ngôi nhà
Có cây trăm trượng, có hoa bốn mùa
Có dòng thác hạnh gieo mưa
Có em với rượu cho vừa ngất ngây
Với sông đằm thắm vơi đầy
Với trăng tròn khuyết, với mây đủ mầu
 
Mai anh bắc một nhịp cầu
Giữa vui tao ngộ với sầu mất quê
Với nhau đẹp ước, vẹn thề
Trong nhau bến giác bờ mê cũng là.
 
HHC/BD/181
 
Vũng Lầy
 
Chỗ ta ngồi, ngàn xưa người đã
Ðâu có gì mới lạ hôm nay
Cứ thanh thản em đừng vội vã
Ghét hay yêu rồi cũng xuôi tay
 
Nghĩ chưa cạn, vẫn em tra hỏi
Công bằng như áp đặt, hàm hồ
Ta chẳng cần có thêm cơ hội
Em bưng tai, ta nói cũng thừa
 
Ta dừng lại hay còn đi tiếp
Xuống hay lên ngọn dốc thăng trầm
Em vẫn hỏi và không muốn biết
Viên sỏi mù rơi chẳng vọng âm
 
Ta lún xuống từng phân sầu thảm
Mỗi vẫy vùng ta một lầy thêm
Xưa đã nản và nay càng nản
Dẫu xa đời còn mãi yêu em.
 
Dec 12, 1996
HHC/BD/182
 
Xa Nhau
Mới Thấy Sầu Ðời
 
Bỏ thư mới nhớ rằng quên
Chiếc hôn gửi gió, cơn thèm tê môi
Xa nhau mới thấy sầu đời
Thiếu nhau dễ cả đất trời là không?
 
HHC/BD/184
 
Xuân Của Riêng Ta
 
Dường như trời đất vào xuân
Là khi nghe lại tiếng thầm, lời hoa
Dường như trời biển riêng ta
Long lanh sóng nhạc bao la hải tần
 
Là xa xôi mấy cũng gần
Là môi ướp rượu cho tâm say vùi
Là em thanh thoả giọng cười
Là tôi ngơ ngẩn ru tôi mất hồn
 
Dường như trời xuống gần hơn
Tóc mây từng lọn lả buông vai trần
Dường như xuân ở trong xuân
Nghe như trăm mạch suối ngầm reo vui
 
Lòng như cánh gió chơi vơi
Nghe tình thêm nặng, nghe đời nhẹ tênh.
 
HHC/BD/185
 
Yêu Nhất
 
Em, bài thơ ta yêu nhất
Như tình yêu đang tượng hình
Nghìn bài kia hoàn tất
Ðã yên mồ, cỏ xanh.
 
HHC/BD/186
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Ðóng Tập
 
Ta có cơn vui đầy buổi sáng, cùng nỗi buồn vương vất đêm qua. Buồn như mực xạ ngấm trên da chưa dễ gì bôi xoá. Buồn vô hạn mà vui rất định kỳ. Vui như dông chợt đến rồi đi, chưa biết bao giờ lần gặp tới.
 
Em, kẻ đã nhiều phen bạo hành tâm trí ta. Kẻ dành cho ta chỗ đứng cao đẹp nhất, cuồng nhiệt nhất, khi yêu. Cũng là kẻ đã đẩy ta xa khơi, xoá mờ dấu tích, khi hờn.
 
Tình đếm từng ngày, từng tháng. Cũng chẳng hề gì đâu em. Bởi trên đời, nào có chi vĩnh cửu. Bởi thế, cũng thơ buồn, thơ vui. Thơ tẩm mật và thơ tẩm độc.
 
Ta vinh danh tình yêu. Ghi dấu những cảm thức nhọn hoắt về ta, về nàng. Về một hư vọng và hy vọng, cần thiết. Hãy giữ giùm ta, những kỷ niệm châu ngọc đã một lần sáng chói, trong tim. Và em . Xin bảo trọng!
 
December,1996
Hà Huyền Chi
 
Heát
Trang Ðầu - Trang Trước
 
 

Thơ:

 

Hà Huyền Chi

Kỹ Thuật:

 

Hà Trinh Tiết

Web Design:

 

Hà Phương Hoài
Hoàng Vân

     
 

Thư từ liên lạc hahuyenchi@aol.com
Copyright © 2003 Hà Huyền Chi
Last modified: August 14, 2005