| Home  | Tiểu Sử HHC  Thơ Ghé 1 Chân |  Thả Gió Bay Đi | Thư Mục |
|
Từ Thơ Đến Nhạc | HHC - Nhánh Nhỏ Giao Cảm |

| English | Audio & Video | Lyrics | Dịch HHC | Dịch Mậu Binh | Suối Thơ Góc Thơ HHC
| Thơ Mậu Binh |   Trang Đặc Biệt | Hot Links  |Thư Tín   |


 HHC

 
 
Ha Huyen Chi
 Mau Binh
Số
Phác Thảo Bộ Phim Văn Sử
Con Tiên Cháu Rồng
Mời vào trang

Mục Lục Thơ Mậu Binh ABC

Mục Lục Thơ Mậu Binh Theo Từng Tập

 
 
  
 
 
 
XUÔI GIÒNG NHỚ
 
Mỗi sáng ghé thăm con suối nhỏ
Ngắm trời từng mảnh vỡ trong rêu
Thả con mộng héo xuôi dòng nhớ
Trôi dạt về trăm bến tịch liêu
 
Dăm viên sỏi cũ xanh mầu lục
Trơ trẽn lăn tròn giữa nhục vinh
Vui đủ bốn mùa trong với đục
Lập trường sáu mặt mãi xoay quanh
 
Nhi nhô lũ cá đuôi cờ múa
Nào biết trường giang biết biển khơi
Hội nhập vội vàng, quên gốc cũ
Bi bô tiếng ngoại xủa ran trời
 
Ghé thăm cây mục phơi tâm gỗ
Từng mảnh đời đau nứt nẻ cười
Mong cánh chim hiền êm mái tổ
Dục nhành lan quý nẩy thêm chồi
 
Lăng quăng múa gậy ven bờ nước
Phơi phới cờ lau vẫy tứ tung
Mỗi nhóm một đỉnh trời phục quốc
Với rừng cương lĩnh, núi nguyên nhung
 
Một sáng ghé thăm con suối vắng
Cành khô rộn rã tiếng chim non
Mảnh trời trong nước rung rinh nắng
Như có hương lan thoảng giữa hồn.
 
HHC/TTDN/55
 
NGỌN TÓC PHAI
 
Bãi nước miếng nhổ xuống
Xuyên thủng khối tuyết mềm
Lạnh xuyên qua tâm tưởng
Những lằn ngọt như tên
 
Bãi nước miếng nhổ xuống
Cho chế độ ngu hèn
Xây vinh quang ảo tưởng
Bằng sắt máu bạo quyền
 
Bãi nước miếng nhổ xuống
Những bản mặt su thời
Những trâu già phế tượng
Bầy lãnh tụ thịt xôi
Tim trống như hang núi
Gió lồng lộng bốn mùa
Những ngày điên tháng tủi
Những sông đợi bến chờ
 
Giọt lệ hồng chẩy suối
Những đêm sâu chẳng cùng
Ngậm ngùi thương đất nước
Thương cho người tình chung
 
Ngọn tóc phai nằm ngủ
Trên vầng trán phong trần
Những sợi buồn lữ thứ
Ðang cựa mình hồi xuân.
 
HHC/TTDN/57
 
NGƯỜI VÀ QUẠ
 
Bầy quạ ngậm hạt dẻ
Thả từ cao xuống đưng
Nếu như hạt không bể
Nhờ xe qua cán giùm
 
Ta có trăm hạt sầu
Vướng trong họng từ lâu
Chờ bánh xe thiên cổ
Lặng lẽ cán ngang đầu
 
HHC/TTDN/59
 
DỤC VIỄN HỒI
 
Ðứng bên pháo tháp xe tăng rỉ
Giữa một mênh mông núi rác người
Thấy rợn đâu đây hồn tử sĩ
Thấy lòng sông cạn máu ra khơi
 
Xe xích cán ngang thân lịch sử
Nghiến nát hồn oan nát miếu đường
Dăm mảnh cờ sao ngàn cuộc lữ
Triệu đời lưu lạc giữa quê hương
 
Thép cũng hư hao cùng tuế nguyệt
Mà sao nhục nước chửa phai tàn
Xứ người bao kẻ đau lòng huyệt
Bao kẻ bên trời nuốt lệ khan
 
Ðộng cơ rũ liệt long từng mảnh
Như xác không đầu chẳng họ tên
Hồn lính réo cao chiều bất hạnh
Khuấy đục mù tăm vực lãng quên
 
Ðứng bên pháo tháp, bên đời thép
Mái tóc phong trần úa tả tơi
Vết đau chinh chiến còn chưa khép
Sông núi thân thương dục viễn hồi.
 
HHC/TTDN/60
 
MƯỜI CHÍN THÁNG SÁU
 
Kiếm cung phủ lớp bụi dầy
Vẫn trong tháng Sáu, một ngày khó quên
Tiếng ồn cắt cỏ nhà bên
Tưởng đâu xe xích lăn trên Sài Gòn.
 
HHC/TTDN/60
 
LÝ TỐNG
 
Cơn xúc động được phóng đi từ Los
Qua đường giây viễn thoại rực ân tình
Lửa hào hùng thắp đỏ triệu buồng tim
Lửa Lý Tống đẹp như trong huyền thoại!
 
Thằng anh em đã trở nên vĩ đại
Ðã thăng hoa, đã cao lớn dị thường
Thằng Ó Ðen sau khổ nạn, cùng đường
Vẫn mài móng, vẫn dấu hờn trong cánh
 
Hồn Phù Ðổng cho thằng em sức mạnh
Chí Quang Trung làm lớn dậy con người
Thế kỷ này thần tượng đã lên ngôi
Ðại hào kiệt, đại anh hùng: Lý Tống
 
Ó đáp xuống khiến giang sơn chuyển động
Mưa truyền đơn trên khắp phố Sài Gòn
Nhẩy xuống đời bằng ý chí sắt son
Khiến bạt vía lũ côn đồ cộng sản
 
Một dũng cảm trên chót thang dũng cảm
Một hy sinh trên cao độ hy sinh
Lý Tống ơi, thế giới đã nghiêng mình
Chào chính nghiã, chào anh hùng dân tộc!
 
Tháng 9-1992
HHC/TTDN/63
 
TIỄN ÐƯA
 
Ngàn xưa tiễn một Kinh Kha
Mà nay sông Dịch chảy qua mắt người
Còn nghe tơ trúc nghẹn lời
Những trang huyền sử còn tươi nét vàng
 
Tấc gươm chém xuống bạo tàn
Luận thành hay bại e làm bẩn gươm
Ðầu ai rụng giữa pháp trường
Hồn kiêu Yên Bái, Bắc Sơn còn cười
 
Thất Sơn máu đổ thịt rơi
Ánh gươm phục quốc còn ngời núi sông
Sương mai ướt ngọn cỏ bồng
Lệ trời hay lệ từ lòng muôn dân
 
Khóc người vị quốc vong thân
Ngàn năm mây trắng Hải Vân còn buồn.
Trần Văn Bá,Võ Ðại Tôn...
Người xong nợ nước, người mòn cùm lao
 
Tấm gương vằng vặc trăng sao
Ðời nay tuấn kiệt anh hào thiếu chi
Âm thầm người vẫn ra đi
Ðâu cần rượu tiễn xá gì nhạc đưa.
 
1988
HHC/TTDN/65
 
NGƯỢC NÚI
 
Quanh co nghiêng ngả trên đường núi
Ðời ngã vào nhau thú dị thường
Trên chuyến xe đò leo dốc mỏi
Lòng xe nồng ấm tóc thương thương
 
Thăm thẳm đường dài, đường bỗng ngắn
Bâng khuâng tình ngỏ giữa tay đan
Nụ cười như thác Gu-ga trắng
Rót mãi vào đêm mộng chín vàng
 
Cung kiếm tung hoành trong bão loạn
Tên bay ngạo nghễ chí tang bồng
Lâm viên ngàn thước mây hùng tráng
Ngó xuống nhân gian đám bụi hồng
 
Nghiêng xuống thùng đàn, nghiêng suối tóc
Nhạc tình thổn thức sáu giây mưa
Tương tư hoa lá ngàn đêm khóc
Mắt đá sầu non buổi tiễn đưa
 
Từ đó nghe hoài tin chiến sự
Cõi lòng xuân nữ rộn binh đao
Người đi Mũ Ðỏ như hồn chữ
Vút cánh thần ưng chín dậm cao
 
Tuyết lạnh xứ người buồn nẫu ruột
Giở tờ Ða Hiệu lệ tuôn trào
Cố nhân trong ảnh ai ngờ được
Cằn cỗi tang thương giống kẻ nào
 
Lửa lạnh còn ngời trên mắt đục
Thơ bay từng chữ vẫn gai chông
Gã trai Võ Bị hai mầu tóc
Nhớ chuyến xe đò ngược núi không?
 
19-3-91
(Theo thư của cố nhân do
toà báo Ða Hiệu chuyển)
HHC/TTDN/67
LÀM CƠN ÐỊA CHẤN
 
Một lần quỳ nhận An-pha
Không say mà cũng sơn hà đảo điên
Nay xin qùy xuống vì em
Làm cơn địa chấn ngả nghiêng cõi đời.
 
HHC/TTDN/70
 
 
NHỮNG LÚC GIẬN HỜN EM
 
Sao thân em ngọc ngà
Lại không mùi cà phê chồn mới pha
Cho ta hít ngất ngây buồng phổi
Cho hồn em bầm dập với hồn ta
 
Sao cánh tay em không trắng tròn khúc sắn
Tà áo em bay không sọc đỏ nền vàng
Lúc nhớ quê ta bầy em ra ngắm
Ôm vào lòng sông núi cũng dung nhan
 
Sao tóc em không ngái nồng thuốc lào Tiên Lãng
Cho ta say từng chặp giữa gai đời
Sùi bọt mép bổ ngoài cơn bi thảm
Không là thuyền nhưng với sóng cùng trôi
 
Sao môi em không là sầu riêng soài cát
Ta uống từng hơi thở hoa hương
Em yến tiệc khi dân mình đói khát
Em lụa là khi đất nước tang thương
 
Sao em không là vợ tên Nguyễn Sinh Huy
Là mẹ thằng phản quốc nằm trong hòm kính đó
Ðể lúc giận hờn em chẳng biết nói năng chi
Ðêm đêm ta... chửi nó.
 
HHC/TTDN/71
 
NGUYÊN TỐ
 
Nhớ lại tháng Tư còn đỏ mặt
Thương quê vô lượng,hận vô bờ
Còn trong phế phủ niềm son sắt
Ðòi lại non sông dựng lại cờ
 
Mộng lữ hoàng hôn, đời mấp mé
Vui còn trong kén, buồn xây thành
Lưng chai rượu nhạt như thời thế
Hạnh phúc chua lè vị dấm thanh
 
Xuân đã vào mùa, hoa hé nở
Sử vàng còn đợi kẻ hùng anh
Tự do dân chủ là nguyên tố
Ðể núi vươn vai, đất chuyển mình.
 
HHC/TTDN/73
 
MĂT NẠ
 
Người da mặt quá dầy
Nghìn lớp son vô sỉ
Ðời dâu biển từng ngày
Người tranh dành hư vị
 
Văn người mang mặt nạ
Thơ giả-dối-chân-thành
Trái tim người gỗ đá
Miệng lưỡi người máu tanh
 
Tài không bằng cỏ cú
Toan chiếm núi ngăn sông
Người vui đời lưu xứ
Ðứng ngoài nỗi hưng vong
 
Người tán dương đào rượu
Người nịnh hót ca công
Người khom lưng giải chiếu
Ðón Giao Lưu, Hoà Ðồng
 
Người đóng vai đạo đức
Người nhân nghĩa ngụy trang
Người bắt ta văng tục
Khiến bút mực bẽ bàng
 
Chợ chiều đầy rác rưởi
Ðất khách gửi xương tàn
Những lương tâm mù tối
Sống ích gì nhân gian?
 
Tháng Tư,1988
HHC/TTDN/74
 
LẠC GIỌNG
 
Con điêu ở ẩn mười đông
Tiếng kêu lạc giọng nát lòng đệ huynh
Nghe ra thẹn nỗi tử sinh
Tiếng kêu dứt nghĩa đoạn tình vì đâu?
 
Tiếng chim đơn điệu u sầu
Tang quê còn trắng mái đầu hoa sương
Há quên sông núi tang thương
Những xuân lữ thứ thê lương hận thù
 
Con điêu ở ẩn mười thu
Có hay bằng hữu lao tù nghìn năm
Xin đừng hót giọng phi nhân
Xin đừng nhổ bọt lên thân lưu đầy.
 
24-2-88
HHC/TTDN/76
 
VẤN ÐỀ
 
 
Với ta chẳng có vấn đề chi
Thấp khớp đinh ta mỗi dạ kỳ
Bởi tại mưa rừng đêm phục kích
Hay từng sông nước vẫn tù ti?
 
(Chơi hoang lúc trẻ, già mang tật.
Bụt mắng:“Còn oan uổng nỗi gì!”)
 
Với ta chẳng có vấn đề mô
Cuộc sống tha hương nản thấy mồ
Còn chút hơi tàn còn chống Cộng
Dẫu là Mỹ giấy hoặc Tây lô.
 
(Bi ve trí ngủ trùm chăn kỹ
Liệu gió rồi va sẽ trở cờ.)
 
Với ta chẳng có vấn đề ngông
Ông xuống thành thằng, thằng hoá ông
Xế hộp khuyển ngồi coi cũng bẩn
Gấm nhung mã diện ló đuôi cong.
 
(Ðổi đi những truyện nhi nhô rứa
Ðâu đáng cho ta phải bận lòng.)
 
Với ta chẳng có vấn đề xuông
Ðồng đội quê nhà tù rục xương
Mấy vạn thuyền nhân chờ mục đảo
Nhiễu điều hạ giá, tặng thêm gương.
 
(Nhẩy đầm cứu trợ Pa-sô “đớp”
Tổng kết chi thu thật đáng buồn.)
 
Với ta chẳng có vấn đề danh
Thư kiếm từng phen thử sức mình
“Cố Gắng”,lời đầu binh chủng dạy
Anh hùng ai luận bại hay thành?
 
(Long vương, hải khấu hai mà một
Tiền bạc nào ai thấy vị tanh?)
 
Với ta chẳng có vấn đề xa
Kháng chiến Sơn Ðông, kháng chiến ma
Văn nghệ đấu thầu đòi trấn núi
Túi thơ cạn láng vẫn ba hoa.
 
(Ðộc quyền chống Cộng vui chi lạ
Thống lĩnh văn chương nhột thấy bà.)
 
Với ta chẳng có vấn đề cao
Thằng bán ngôi vua lại bán rao
Tướng bẩn, tướng hèn chầu đủ mặt
Ra công chùi láng mấy ngôi sao.
 
(Ðèn cù chính khứa cong lưng chạy
Dạ nhịp cười mơn rất ngọt ngào.)
 
Với ta chẳng có vấn đề to
Lay-ốp chỉ hơi thốn Bác Hồ
Nhà góp, xe vay chưa trả hết
Vợ con đai-ếch gầy như mo.
 
(Sớm hay phước họa do tiền... định
Nên vẫn cười khan, vẫn tỉnh bơ.)
 
Với ta chẳng có vấn đề sâu
Dưới rốn một gang đủ phép mầu
Vua chúa, cùng đinh đều mỏi gối
Chân tu nhiều vị cũng phờ râu.
 
(Tướng bà chỉnh... lý hơi nhiều đó
Ngu gì liệt tướng khóc phao câu?)
 
Với ta muôn sự vốn trò chơi
Răng giả trong ly nước cũng cười
Vợ hỏi:”Khuya ri mà chặng ngụ”?
Lãng tai ta ngỡ Thánh cô... đòi.
 
(Dẫu rằng gối mỏi lòng chưa mỏi
Mũ Ðỏ đành xin “Cố Gắng” thôi.)
 
Tháng Tư Ðiên,1987
HHC/TTDN/77
 
ÐỜI ÐAU
 
Núi nhấp nhô xé toạc đỉnh trời
Phù vân mây trắng lững lờ trôi
Vịnh hồ xanh biếc, xanh như ngọc
Ðôi kẻ phong trần ghé mặt soi
 
Trán gã bại binh nhiều nếp gấp
Núi sông ngày cũ đắng môi cười
Ði đâu tìm được niềm vui thật
Ở kiếp lưu vong, ở xứ người?
 
Quán trọ nhà hầm, hai thước hẹp
Gác chân kể lại truyện tầm phơ
Ðêm mù khói thuốc, đêm trôi miết
Nửa quãng đời đau, nửa ngất ngơ
 
Lại dắt nhau đi xuyên giác núi
Hải nhai sơn thuỷ rất vô tình
Càng đi càng thấy mù phương tới
Càng thấy thương quê, thấy giận mình.
 
Jasper, 22-6-94
HHC/TTDN/82
 
THẤY LỬA BINH XƯA
Ở MẮT NGƯỜI
 
Ðánh một vòng đai, núi trắng tươi
Ta trên lưng núi, núi lưng trời
Ta từ tiền kiếp về đây gặp
Những mảnh ân tình thật hiếm hoi
 
Thấy tiếc cho nhau ở thiếu thời
Thấy sông chẩy ngược, lũ buồn vui
Ba đào từng khúc, điêu linh nước
Thấy lửa binh xưa ở mắt người
 
Con dốc Hàng Kèn mù sạn đạo
Lá bàng tơi tả lót đời trai
Mộng con, mộng lớn đều hư ảo
Ðứa sớm xuôi tay, đứa lạc loài
 
Truyện cũ nghe hoài còn cảm khái
Rượu mừng chưa cạn đã ngùi say
Chút lòng thiết thạch bâng khuâng mãi
Sông núi dài thêm những cánh tay.
 
Rocky Mountain,Canada 21-6-94
HHC/TTDN/84
 
 
 
 
 
 

Thơ:

 

Hà Huyền Chi

Kỹ Thuật:

 

Hà Trinh Tiết

Web Design:

 

Hà Phương Hoài
Hoàng Vân

     
 

Thư từ liên lạc hahuyenchi@aol.com
Copyright © 2003 Hà Huyền Chi
Last modified: May 20, 2006