| Home  | Tiểu Sử HHC  Thơ Ghé 1 Chân |  Thả Gió Bay Đi | Thư Mục |
|
Từ Thơ Đến Nhạc | HHC - Nhánh Nhỏ Giao Cảm |

| English | Audio & Video | Lyrics | Dịch HHC | Dịch Mậu Binh | Suối Thơ Góc Thơ HHC
| Thơ Mậu Binh |   Trang Đặc Biệt | Hot Links  |Thư Tín   |


 HHC

 
 
Ha Huyen Chi
 Mau Binh
Số
Phác Thảo Bộ Phim Văn Sử
Con Tiên Cháu Rồng
Mời vào trang

Mục Lục Thơ Mậu Binh ABC

Mục Lục Thơ Mậu Binh Theo Từng Tập

 
 
  
 
 
 
TRÊN DÀN PHÓNG
 
Những mảnh đời đau bỗng hiện ra
Trọn trung đội cũ còn dăm ba
Những trang tuấn kiệt như sao rụng
Còn lại ngu ngơ đám lính già
 
Thuận Khểnh,Hoàn Mù,Long Sứa đâu
Bảo Hô,Châu Nháy,Tín quai râu?
Chẳng là danh tướng, giai nhân cũng
“Bất hứa nhân gian kiến bạch đầu.”
 
Lâm Viên 14 họp nhau đây
Sau ba thập kỷ sống xa bầy
Chút men hào sảng thời cung kiếm
Cất một hồ trường ngất ngưởng say
 
Hồn có linh thiêng về chứng giám
Hương lòng ai đốt, mắt ai cay
Ngó quanh cả đám trai thời loạn
Ai cũng tang thương cũng đọa đầy
 
Dấu hỏi thốn tim, xoáy giữa đầu
Ta làm chi nhỉ quãng đời sau?
Không đành phó mặc cho con trẻ
(Uy Viễn ngang tàng có thế đâu?)
 
Còn thở, còn nhai, còn chống cộng
Sức chơi, sức chịu, còn lai rai
Mạng già vẫn đặt trên dàn phóng
Tranh đấu tưng bừng chẳng kém ai.
 
31-12-94 k14 VBQG họp khoá
tại Quận Cam, Hoa Kỳ.
HHC/TTDN/130
 
TA VỀ HỒN Ở PARIS
 
Ta trên núi hận mù sương
Vết đau vỡ đá nỗi buồn xanh cây
Vỡ trong ta nỗi đọa đầy
Mất quê thiếu bạn từ ngày xa quê
 
Ngươi trong tù ngục ê chề
Oan khiên đội đá trở về nhân gian
Thế nhân tim sắt mạ vàng
Mũi tên đố kỵ bẽ bàng văn chương
 
Ta mang kiếm gẫy lên đường
Chia ngươi ngàn nỗi đoạn trường hôm nay
Thả đi vào một cơn say
Ðạp trên sóng cả bão đầy mà đi
 
Ta về hồn ở Paris
Ta về ngươi cũng hồn chia nỗi mừng
Mai kia lở núi tan rừng
Vẫn trong nỗi nhớ chập chùng hôm nay.
 
Viết tặng Duyên Anh
Paris, 2-5-1987
HHC/TTDN/132
 
BUÔNG CÂU KHE NƯỚC
 
Chim di làm tổ bụi lau
Thấy hoa nở trắng ngỡ đâu tuyết về
Ta buông cần trúc dưới khe
Ngó cờ lau vẫy thương quê cát lầm
 
Lại thời Thập nhị sứ quân
Vết xe dị sử lại lăn ngược vòng
Người đi tìm mẫu số chung
Giữa cơn nước lửa bão bùng tử sinh
 
Bao năm tìm vị cứu tinh
Một người toàn thiện anh minh giữa đời
Trăm dòng suối nhỏ vẫn trôi
Hợp lưu là truyện lên trời hái sao
 
Cá hồi lay động chuôi phao
Mới hay ta mắc buồn vào lưỡi câu.
 
HHC/TTDN/134
 
HỒI TƯỞNG
 
Ðạn bom cầy nát Trung Ðông
Lòng ta ngang dọc chất chồng vết đau
Ngỡ như bão lưả ngang đầu
Khúc phim hồi tưởng nối nhau hiện về
 
Nửa đời làm lính giữ quê
Quê đau đã mất lời thề còn đây
Mắt chiều vong quốc chợt cay
Tiếc thời da ngựa bọc thây ngang tàng.
 
HHC/TTDN/135
 
ÐỜI ÐÔNG
 
Ðời đã tàn thu, đã úa vàng
Xuân hè quá vãng dưới mồ oan
Ðông phong giang rộng đôi tay lạnh
Ðón quãng đời sau ở cõi hàn
 
Tri kỷ dăm ba thằng bạn thiết
Ðưá gần, biến thái nặng tâm ma
Ðưá xa, năng nổ như thời tiết
Phân định làm sao chữ chính tà?
 
Nhớ nước toan về, e hại nước
Ðỉnh ngu còn bám cứng ngai vua
Không đành tiếp máu cho quân cướp
Thẹn với tiền nhân, chiến hữu xưa
 
Da ngựa bọc thây còn chẳng tiếc
Sống trăm năm nữa ích gì quê
Thịt xương khó rã trong mồ tuyết
U ẩn hồn ma khó trở về?
 
Ðông sơ,1994
HHC/TTDN/136
 
LỬA THU
 
Trên sắc lá, mùa thu chầm chậm bước
Trong lòng ta, thu chín rỡ trường kỳ
Lửa vô sản đốt buồng tim tổ quốc
Gió căm hờn cứa rách triệu bờ mi
 
Khắp thế giới cùng hất tung bạo lực
Phá gông cùm hàn gắn lại chia tan
Tường đã đổ giữa hai miền nước Ðức
Tình đã trao trên tuyến lửa Ðại Hàn
 
Lửa mê sảng trên quê ta vẫn cháy
Cháy tan hoang trên từng nhánh cộng đồng
Giữa xứ người ta nhìn quanh chỉ thấy
Lá thu rơi từng phiến lạnh như lòng
 
Ta kẹt lại bên bờ đau ý hệ
Người đi xa, tít tắp cuối chân trời
Ta lạc lõng thụt lùi bao thế kỷ
Ta mù loà đang bách hại giống nòi
 
Thu nhỏ lệ trong hồn ta, vàng võ
Chào muà đau, chào cuống lá chia cành
Tim khắc khoải giữa mạch sầu chín đỏ
Trán phong trần từng nếp nhớ điêu linh
 
Ôm tay bánh, ôm nỗi buồn viễn xứ
Rừng vàng thu ngày hai buổi đi qua
Ta đôi lúc muốn trở thành dã thú
Quên một lần cuống rốn rụng quê nhà.
 
Thu 1990
HHC/TTDN/138
 
VÚT ÐƯỜNG MÂY
 
Ơi hỡi, những đời chim gẫy cánh
Nhớ gì một thuở vút đường mây
Không gian, Tổ quốc thừa kiêu hãnh
Dù mỗi lòng riêng vẫn nghẹn đầy
 
Vòm trời quê cũ quên gì nổi
Sông núi thân thương dưới cánh bay
Những kiếp chim hùng không biết mỏi
Tử sinh coi nhẹ tựa cơn say
 
Nhớ thuở tung hoành trong lưới đạn
Cuối mùa chinh chiến sống như mê
Mỗi lần không yểm cho quân bạn
Là mỗi lần đi khó hẹn về
 
Hoả tiễn phòng không như mắc cửi
Xăng đo từng lít, đạn từng viên
Bay vào chiến địa mà đau tủi
Như những chim sâu rất đỗi hiền
 
Nhiều cánh chim bay ngời lịch sử
Nhiều thân tan tác giữa trời quê
Trong tù, trên biển, nơi lưu xứ
(Không bỏ anh em lẫn bạn bè!...)
 
Ơi hỡi, những đời chim dưới đất
Cuối trời phiêu lãng gặp nhau đây
Anh em tính sổ ai còn, mất
Soi mắt nhau tìm những thoáng mây.
 
HHC/TTDN/140
 
ÐỌC THÉP ÐEN
 
Ta muốn tung hê cuốn sách dầy
Ðọc ngươi mà phổi nghẹn mi cay
Từng trang chữ nghĩa như gai bưởi
Khêu mãi vào tim nỗi nhục đầy
 
Thấy ta bỏ ngũ trong giờ cuối
Nhẩy xuống tầu buôn chạy tháo thân
Biển bỗng tăng thêm nồng độ muối
Sợi lông hồng sao nặng ngàn cân!
 
Ta lên lục địa hồn xa khơi
Vá mãi nhưng đời vẫn tả tơi
Ngàn dặm quê xa ngàn dặm nhớ
Thương ta và rất tội cho ngươi
 
Ngươi ở thiên đường xơ xác ấy
Ráng cùng cầm thú sống qua ngày
Răng đen mã tấu u ơ dạy
Kẻ sĩ ngồi nghe đủ đắng cay
 
Ngươi mang nghiệt ngã trên vai mỏi
Giấu dạ dầy trên đỉnh tháp cao
Nỗi nhớ chôn theo ngày tháng tủi
Chút lòng kiêu hãnh có hư hao?
 
Sâu còn có tổ để thu mình
Ngươi có gì sau những nhục hình
Ba phân chiếu hẹp phơi thân ghẻ
Mộng vẫn sa trường ngút lửa binh
 
Ta có quanh ta trời đất rộng
Dư thừa đố kỵ lắm bon chen
Một người đứng dậy dăm người chống
Kháng chiến con buôn, tướng tá hèn
 
Lớp trẻ dấn thân không lãnh đạo
Âm thầm tái tạo những niềm tin
Văn chương áo thụng phô trương hão
Ðạo tặc vênh vang cướp tác quyền
 
Ta cũng như ngươi buồn biết mấy
Thẹn cùng Tổ quốc, với người xưa
Bạch Ðằng hào khí thiên thu chẩy
Ta mảnh bèo hôi giữa sóng đưa.
 
HHC/TTDN/142
 
 
VEN RỪNG
 
Ngừng xe, tiểu đại ven rừng
Mắt cây ứa lệ rưng rưng ơn trời
Kể từ sau cuộc đổi đời
Thế gian này đáng cho tôi đái vào.
 
HHC/TTDN/145
 
TRƯỜNG GIANG
 
Từng tuốt lưỡi gươm ra
Ta đi làm lịch sử
Những Bình Long chói loà
Tống Lê Chân bất tử.
 
(Trừ con ông cháu cha
Vẫn Sài Gòn... tử thủ.)
 
Từng sẻ núi lấp sông
Lòng An-pha tươi rói
Bia ngực đỏ chiến công
Giữ thơm quê ngàn tuổi.
 
(Tướng Quảng lạc, thư đồng
Khiến cung tên tức tưởi.)
 
Cùng chung nhau lý tưởng
Cùng chia nỗi nhục vinh
Mới kiêu hùng niên trưởng
Mới ưu ái đệ huynh.
 
(Truyền thống gì gia tướng
Mà huynh đệ chi binh?)
 
Sóng sau dồn sóng trước
To đầu càng to ngu
Quên nhục làm mất nước
Sao bằng đứa thất phu?
 
(Ông còn làm chi được
Hỡi những hải đăng mù!)
 
Xê ra Ô bách tuế
Những cây mục lá vàng
Những bon chen phù thế
Buồn thêm ấu Phượng hoàng.
 
(Ðừng ngáng chân bầy trẻ
Hỡi sao rụng, mai tàn!)
 
Cùng đứng dậy thanh niên
Viết lên trang sử mới
Ðường cha ông ươn hèn
Ðường cháu con phải tới!
 
(Sáu mươi triệu trái tim
Ðang mỏi mòn trông đợi.)
 
1-1988
HHC/TTDN/146
 
GIỌT LỆ THƯƠNG VAY
 
Ðầu xuân xem lại truyện Thúy Kiều
Giọt lệ thương vay đầm đìa lã chã
Giọt lệ thương nàng
Trăm năm châu chìm nát câu vàng đá
Sông Tiền Ðường trôi nổi cái hồng nhan
Mười lăm năm trâm gẫy bình tan
Sầu chín đỏ thuở tái hồi Kim Trọng
Khúc nhạc hồng vườn Thúy cầu Lam
Khiến thổn thức nghìn con tim hoa mộng.
 
Ðầu xuân xem lại truyện Thúy Kiều
Giọt lệ thương đời tơi tả
Mười lăm năm giã biệt quê nghèo
Nợ núi sông ai vay ai trả
Mười lăm năm trôi nổi bọt bèo
Giọt lệ thương thân tiếc công hãn mã
 
Thương tiền nhân xưa
Năm nghìn năm, máu xương dựng nên cõi bờ
Thương ải Nam Quan
Nước mắt Phi Khanh nhỏ xuống thành thơ
Thương tháp Hời vua Chàm
Giòng lệ Huyền Trân ngậm ngùi chưa tan
Từ rừng tràm, Cà Mâu
Ta lấn biển Ðông làm nên đất mầu
Bạch Ðằng, Lô giang
Ðã vùi thây bao quân xâm lăng bạo tàn.
 
Một mùa đau thương
Ta mất quê hương
Cả Bắc Trung Nam hát câu đoạn trường
Hồn ta cờ vàng
Ðỏ thắm ba dòng máu tang
Khúc đàn Chiêu Quân
Cả nước tang thương phong trần
Dưới hố bom xưa
Trồng tươi nấm mồ
Trại tù lô nhô
Ðầy rừng xương khô
Lấy xác người trồng thêm oán thù
Sông Tiền Ðường oan khiên
Sáu mươi triệu Thúy Kiều truân chuyên.
 
Thử nhìn quanh xem
Khắp Ðông Âu đạp tung xích xiềng
Mác, Lê kia nhào theo búa liềm
Trừ thằng anh em
Vẫn cam tâm làm trâu ngưạ hèn
Mã Giám Sinh và Hồ Tôn Hiến
Lũ trâu già nhai lập trường thiu
Lũ Rô-bô han rỉ giáo điều
Lũ vong nô ôm bạo quyền mốc meo
Khúc Phượng cầu chơi vơi
Trên mỗi phím tơ còn vương máu tươi
Trên mỗi thang âm còn dao sáng ngời
Trên mỗi câu ca còn tanh máu người
Ðầm đìa máu dân tôi.
 
Ðầu xuân xem lại truyện Thúy Kiều
Giọt lệ thương vay
Ướt hoen mi này
Cứ vơi lại đầy
Giọt lệ thương Kiều
Giọt lệ thương quê
Mười lăm năm xót sa quá nhiều
Mười lăm năm ước mơ đã chiều
Tôi khóc cho nàng, cho tôi
Kiều nương, Kiều nương ơi!
Kiều ơi!
 
Mùa xuân 1990
HHC/TTDN/149
 
NGƯƠI ÐI ÐÂU BÂY GIỜ
 
Ðây dốc núi mù sương
Thu chín đỏ phố phường
Paris chừng cũng vậy
Thế giới này tang thương
 
Ði giáp vòng trái đất
Vẫn mộng du bàng hoàng
Cái ta còn ta mất
Trong trí nhớ tro tàn
 
Nhật Nguyệt Ðàm, sông Seine
Ðều lềnh bềnh rác rưởi
Gác xép dăm bạn hiền
Hơn kỳ quan ngàn tuổi
 
Riêng ta, chỗ thèm đi
Vẫn ma vương chắn lối
Con hẻm nhỏ Thị Nghè
Nàng trăm năm còn đợi
 
Trong cảnh đời lữ thứ
Duyên Anh, ngươi đi đâu
Vàng thau nhoà tâm sự
Luân lý cũng thay mầu
 
Bên Tây thừa vô lại
Ðức,Mỹ... cũng vậy thôi
Bạo lực là lẽ phải
Dối gian làm đuốc soi
 
Chúng chặt tay, bắn, đốt
Những “Thằng Người Có Ðuôi” (1)
Chúng đâm nhau bằng bút
Khiến văn chương nặng mùi
 
Ðất trời không đủ rộng
“Sỏi Ðá Ngậm Ngùi” chưa (2)
Ngươi còn trong dị mộng
Ta “Ðời Bỗng Dưng Thừa” (3)
 
Trong cảnh đi lữ thứ
Ngươi đi đâu bây giờ?
 
.........................
(1) Tập truyện Thế Giang
(2) Tiểu thuyết Duyên Anh
(3) Thi phẩm Hà Huyền Chi
10-1987
HHC/TTDN/155
 
KHÓI MÂY QUÊ NHÀ
 
Rượu đời uống chẳng bao nhiêu
Mở chai Cổ-nhác trong chiều cuối năm
Chưa chi lòng đã lâng lâng
Men tình sóng vỗ, men xuân dạt dào
 
Mượn thơ rót chén ly tao
Mượn đau rót thế nhân vào cơn say
Mượn quê rót nỗi đọa đầy
Hớp từng ngụm nhỏ khói mây quê nhà.
 
HHC/TTDN/158
 
(Phụ bản: Nguỵệt Lãng, Song Ngọc phổ thơ HHC)
HHC/TTDN/159
 
HỐT KIẾM TỀ MI
 
Tùng tóc trắng chọc trần mây mù thấp
Ngảnh nhìn trời đất thu sơ
Quê đã bao mùa oan khuất
Máu oan khiên đỏ cờ
 
Vẹt hát bài ca, hề, cũ mòn cảm nhận
Giọng hoà đồng, hề, quanh co
Chưa minh chứng được, hề, nửa câu sự thật
Sóng gian manh từng gợn, hề, vỗ mơ hồ
 
Bầy chim Việt, hề, chọn cành Nam làm tổ
Bao năm còn thương quê
Chim tha thiết gọi đời chừng rách cổ
Ðời quay lưng, hề, người giả bộ không nghe
 
Dưới gốc tùng, hề, vẫn dăm cành củi mục
Soạn cương lĩnh,đề cương
Ðã nhẵn mặt đám vua quan, hề, phản phúc
Bọn cú diều toan thoả hiệp, hề, bất lương
 
Trăng thắp lửa, hề, trên từng nhành lá cỗi
Vọng Nam phương, hề, hốt kiếm tề mi
Tùng ngạo nghễ, hề, vung nhánh sầu trăm tuổi
Tự đâm mình, hề, ngàn gươm nhọn ly ty.
 
HHC/TTDN/161
 
 
 
 
 
 

Thơ:

 

Hà Huyền Chi

Kỹ Thuật:

 

Hà Trinh Tiết

Web Design:

 

Hà Phương Hoài
Hoàng Vân

     
 

Thư từ liên lạc hahuyenchi@aol.com
Copyright © 2003 Hà Huyền Chi
Last modified: May 20, 2006