| Home  | Tiểu Sử HHC | Thả Gió Bay Đi | Mục Lục | Từ Thơ Đến Nhạc |
HHC - Nhánh Nhỏ Giao Cảm | Thơ Ghé 1 Chân | Hot Links  |

| English | Audio & Video | Dịch Mậu Binh | Thơ Chuyển Ngữ | Suối Thơ |
|
Góc Thơ HHCTác Phẩm HHC Thơ Mậu Binh |  Trang Đặc Biệt | Thư Tín  |


 HHC

 
 
Ha Huyen Chi
 Mau Binh
Số
Phác Thảo Bộ Phim Văn Sử
Con Tiên Cháu Rồng
Mời vào trang

Mục Lục Thơ Mậu Binh ABC

Mục Lục Thơ Mậu Binh Theo Từng Tập

 
Trang Ñaàu - Trang Tröôùc - Trang Keá Tieáp - Trang Cuoái - VNI - Unicode - VIQR
 

 
BẤT KHẢ TƯ NGHỊ
Cổ áo kéo lên, cổ lọ
Thun đầu xuống như rùa
Khói trắng lạnh, trắng từng hơi thở
Buốt ngực sợi mưa lùa
 
Bao thuốc lá bị trấn nước
Que diêm ẩm đoạn tình
Ðôi găng len sũng ướt
Em và nỗi nhớ trôi bồng bềnh
 
Ðường bỗng sông, hồ từng chỗ
Thèm thả xuống mương một đôi guốc gỗ
Cùng tuổi thơ đua thuyền
Ðích tới là môi em đầy cám dỗ
 
Chiếc quần chẽn chạy qua
Sinh lực căng phồng từng phiến da
Ngó theo những hạt mưa hạnh phúc
Vẽ lằn ranh sơn hà
 
Muốn quẳng đi đôi giầy úng thủy
Ta với chân trần
Chạy bằng nhịp tim bất khả tư nghị
Yêu dấu ơi, ta trễ hẹn bao lần._
 
HHC/DT/16
CHÉN ÐAM MÊ
Chén vơi lại rót cho đầy
Ðáng gì ngoài những cơn say lệch trời
Cạn đi chén phạt,chén mời
Cái tâm cuồng động,cái đời bể dâu
 
Chén này phỉnh gạt thương đau
Chén kia tay vịn qua cầu tử sinh
Nghiêng chai dốc cạn ân tình
Chén đam mê mấy nhục vinh cũng khà! _
 
HHC/DT/18
 
CHÍCH NGỪA
TAN TÁC
 
Mưa rây bụi thật mềm
Anh đi không ướt áo
Ði xuống rồi đi lên
Quẩn quanh trong sầu đạo
 
Anh ngửa mặt nhìn trời
Mưa trên môi trên mắt
Những tín điệp không lời
Nụ hôn em lạnh ngắt
 
Những bệnh nhân em đó
Ðứa nào khùng hơn anh
Thuốc gì cho quên nhớ
Lối nào không độc hành?
 
Anh chích ngưà tan tác
Mai chia lìa bớt đau
Cho anh liều ảo giác:
Như trọn đời có nhau._
 
HHC/DT/19
 
CHỮ CHẺ ÐÔI
Em gán cho ta tội chửi người
Hỡi ơi ta bị chém oan rồi
Thơ ta tưởng vậy mà không vậy
Phải đọc bằng tim, đọc giữa lời
 
Chẳng thể nhìn thơ như xác chữ
(Thường khi thơ là kiếm vô hình)
Soi tìm cảm nhận trong tâm ngữ
Chừng đó nàng thơ mới hiển linh
 
Em chụp cho thơ chiếc nón rừng
Cách riêng, em ngộ nhận tưng bừng
Trăm bài thơ đã, coi như bỏ
Bởi một bài đang, có đáng không?
 
Tiên kiến bầy ra đứng cản đường
Cách chi hội nhập với văn chương
Ðôi khi bướm rụng, hoa vi vút
Và ở tim nhau cũng sóng cuồng
 
Cứ liệng ta vào nơi gió cát
Còn-nguyên-một-miếng đủ vui rồi
Van em đừng xé ta tan nát
Cùng với buồn thơ, chữ chẻ đôi._
 
HHC/DT/21
 
CHƯA ÐỦ PHIỀN
SAO EM?
 
Em gọi như mưa tuyết
Chuông reo luôn bất ngờ
Ngắn dài không đoán biết
Buồn vui chẳng nhằm giờ!
 
Hờn cũ vừa xanh cỏ
Cái mới đã như rừng
Bao nhiêu điều chưa tỏ
Trong hằng hà bất ưng?
 
Tình quay cuồng chóng mặt
Lòng thắc thỏm ngày đêm
Mãi chơi trò cút bắt
Chưa đủ phiền sao em?
 
Hôm nao em quên gọi
Ðời trống trải vô vàn
Ta thèm nghe em nói
Cho dù lòng nát tan._
 
HHC/DT/23
 
CHÙM SAO NỞ
 
Ta lạc nguyên ngày trong núi chữ
Cái ta cần kiếm, kiếm không ra
Cái không lũ lượt phô trương đủ
Những vệt gài cào, những xác hoa
 
Lúc hẹn ầu ơ, lúc khất lần
Kiếp này xong nợ cũng trần thân
Bao lần phung phí kho tình cảm
Lúc đổ ghè tương, lúc bắn lầm
 
Những cái hân hoan, cái báo đời
Cái em thù ghét, cái em đòi
Lẫn trong châu ngọc là dao kiếm
Trên dốc tình ta thảng thốt vui
 
Tấm ảnh em cho, tượng thánh buồn
Tóc mềm lả ngọn xuống vai thon
Tay đan h hững, chiều trong mắt
Lòng chẳng trưng bầy cũng phấn son
 
Thư viết nửa khuya trời xuống thấp
Chia nhau hái vội những chùm sao
Rắc trên nệm cỏ, treo cùng khắp
Sáng cả lùm tre, cả giếng đào
 
Thư viết trong xe, trong tiệm nước
Có hành xối mỡ, có hơi săng
Có thương quặn thắt chiều hôm trước
Có hẹn ngày sau chắp cánh bằng
 
Ta đọc hồn nhiên từng phiến nhớ
Hôn nhầu rừng chữ đã lên men
Ðôi khi lấp lánh chùm sao nở
Trên cánh vai trần thơm tóc em._
 
HHC/DT/25
CÓ CHI ÐÂU
VỘI VÀNG
 
Sáng được cơn trống rỗng
Ngẩn ngơ cầm trong tay
Em đong đưa như sóng
Vui buồn mình em hay
 
Trưa tần ngần tiết thực
Toan phỉnh gạt dạ dầy
Ðói cồn cào từng lúc
Ta như người mát giây
 
Chiều xanh xao mệt lử
Hối hả nuốt đường về
Một ngày vô tích sự
Cho áo cơm não nề
 
Ðêm nhớ em chẳng ngủ
Tương tư một tiếng đàn
Sầu gối sầu lữ thứ
Có chi đâu vội vàng. _
 
HHC/DT/28
VẠN NỖI NGỜ
 
Có ở lòng ta vạn nỗi ngờ
Yêu như thời tiết, đáng buồn chưa
Khi mưa khi nắng không nguyên uỷ
Tình mới triều dâng đã cạn bờ
 
Khi nhầm dục tính với đam mê
Thất vọng trong nhau thật não nề
Chưa đủ. Thế nào là đủ chứ?
Chán chường, khiên ấy dễ gì che!
 
Chuộng mới như em đời chẳng thiếu
Dẫm lên tình nghĩa, đạp lên thề
Em chưa tự hiểu, sao ta hiểu?
Gieo hạt cường toan gọi bão về
 
Nàng dắt ta vào chốn thị phi
Cũng từ nơi ấy đuổi ta đi
Nếu ta có thể quay lưng lại
Thì cũng như nàng có khác chi! _
 
HHC/DT/30
CÓ Ở LÒNG TA
VẠN NỖI NGỜ
 
Có ở lòng ta vạn nỗi ngờ
Yêu như thời tiết, đáng buồn chưa
Khi mưa khi nắng không nguyên uỷ
Tình mới triều dâng đã cạn bờ
 
Khi nhầm dục tính với đam mê
Thất vọng trong nhau thật não nề
Chưa đủ. Thế nào là đủ chứ?
Chán chường, khiên ấy dễ gì che!
 
Chuộng mới như em đời chẳng thiếu
Dẫm lên tình nghĩa, đạp lên thề
Em chưa tự hiểu, sao ta hiểu?
Gieo hạt cường toan gọi bão về
 
Nàng dắt ta vào chốn thị phi
Cũng từ nơi ấy đuổi ta đi
Nếu ta có thể quay lưng lại
Thì cũng như nàng có khác chi! _
 
HHC/DT/30
CÒN NGHĨA GÌ KHÔNG
Ở ÐÁ VÀNG?
 
Lạnh luồn trong gió hát vi vu
Núi hút cần sa thở khói mù
Ðông đã qua đi, tình đã mạt
Chiều còn lưu luyến tấm khăn sô
 
Ôi trái tim ta, món nữ trang
Nàng đeo trân trọng, ngắm hân hoan
Hôm mai nàng liệng trong ngăn kéo
Còn nghĩa gì không ở đá vàng?
 
Tưởng được nàng yêu rất khó khăn
Ng đâu có lúc phải ăn năn
Bao lần đổi mới cho vừa nhỉ?
Ngăn ấy rồi ra thiếu chỗ nằm._
 
HHC/DT/32
 
CUỐI ÐƯỜNG
DÂU BIỂN
 
Vui như cỏ dại, buồn như rừng
Mê đắm như ta mấy kẻ từng
Năn nỉ giằng co dăm bẩy phút
Áo chàng, áo thiếp rách lung tung
 
Vắng lời âu yếm tai đâm lãng
Thiếu chén quỳnh tương dạ ngẩn ngơ
Tức lý chém nhầu, ghen rất sảng
Ðau lòng tri kỷ nát lòng thơ
 
Lỡ hưá cùng chia một gánh sầu
Kể gì vấp té, nói gì đau
Cuối cùng rồi cũng vươn vai dậy
Lại quẩy sầu lên, chẳng bỏ nhau
 
Tin lộn, yêu lầm vô số kể
Ta sai, ta vụng cũng thường khi
Rồi ra ở cuối đường dâu bể
Mới rõ ai là bạn cố tri
 
2-1993
HHC/DT/33
 
CUỐI TRỜI
MƯA PHAI
 
Em ơi trời sắp bình minh
Ngủ ngoan đừng giấu buồn anh đầy lòng
Với nhau những phút mặn nồng
Ðã trong nghĩa biển tình sông một đời
 
Ðáng gì bèo dạt hoa trôi
Ðáng gì sao rụng cuối trời mưa phai
Ðáng gì sợi tóc chẻ hai
Ðể cho hạnh phúc rơi ngoài tầm tay?_
 
HHC/DT/35
 
DẶM PHIỀN
 
Cho ta mắt gỗ, tai rừng
Trái tim dã thú cho đừng nhớ em
Cho ta chân cứng đá mềm
Ðể qua cho hết dặm phiền ngổn ngang
 
Xưa em đập vỡ cây đàn
Dư âm ngày cũ còn vang đến giờ
 
HHC/DT/36
 
DÒNG EM
BÃO NỔI SÓNG ÐẦY
 
Thư em nằm đọc trong đêm
Em sông tình tự, anh thuyền ca dao
Lời mưa âu yếm dạt dào
Anh trong cơn tỉnh trôi vào cơn say
 
Dòng em bão nổi sóng đầy
Thuyền anh nghiêng ngả từng ngày với thư._
 
HHC/DT/37
 
DƯỚI MỒ SÂU
TÌNH VẪN HẢ HÊ CƯỜI
 
Em lỡ đạp lên tim ta nhiều bận
Dưới mồ sâu tình vẫn hả hê cười
Như vẫn đạp lên nghìn chiều dư luận
Thế gian này ơn mãi gót chân vui._
 
7-9-93
HHC/DT/38
 
ÐÁ,VÀNG
 
Nếu vàng nhiều hơn sỏi
Tất sỏi quý hơn vàng
Thì có gì đáng nói
Khi người tình sang ngang
 
Sự thật như đại thụ
Dối gian là giây leo
Ðớn đau chừng cũng đủ
Cho suốt đời mang theo
 
Cái mất như biển lớn
Cái được là rêu rong
Vẫn rạt rào lưu lượng
Nhớ chi thêm bận lòng?
 
HHC/DT/39
 
ÐÊM LUYỆN NGỤC
 
Áo trắng nằm trong hộc đã lâu
Mặc vào toan phủ dụ cơn đau
Hơi em phảng phất lừa cơn nhớ
Tìm chút bình yên giữa biển sầu
 
Rồi cũng qua đi đêm vật vã
Phải chi đừng tỉnh lúc đầu ngày
Hồn còn vương vấn mà như đã
Gió ngược, tình chia, rã cánh bay
 
Rồi cũng qua đi đêm luyện ngục
Rồi ngày lạ hoắc cũng qua luôn
Cơn đau hành hạ ta từng lúc
Ta sống ngu ngơ giữa núi buồn
 
Em bỏ bê ta suốt một tuần
Ôi chao khoảng trống tuyệt mù âm
Ta như cĩ đĩ mả khơng cĩ
Cội nhớ miằn man vẫn nẩy mầm._
 
HHC/DT/40
 

 

ä
 
Trang Ñaàu - Trang Tröôùc - Trang Keá Tieáp - Trang Cuoái - VNI - Unicode - VIQR
 
 

Thơ:

 

Hà Huyền Chi

Kỹ Thuật:

 

Hà Trinh Tiết

Web Design:

 

Hà Phương Hoài
Hoàng Vân

     
 

Thư từ liên lạc hahuyenchi@aol.com
Copyright © 2003 Hà Huyền Chi
Last modified: August 14, 2005