| Home  | Tiểu Sử HHC | Thả Gió Bay Đi | Mục Lục | Từ Thơ Đến Nhạc |
HHC - Nhánh Nhỏ Giao Cảm | Thơ Ghé 1 Chân | Hot Links  |

| English | Audio & Video | Dịch Mậu Binh | Thơ Chuyển Ngữ | Suối Thơ |
|
Góc Thơ HHCTác Phẩm HHC Thơ Mậu Binh |  Trang Đặc Biệt | Thư Tín  |


 HHC

 
 
Ha Huyen Chi
 Mau Binh
Số
Phác Thảo Bộ Phim Văn Sử
Con Tiên Cháu Rồng
Mời vào trang

Mục Lục Thơ Mậu Binh ABC

Mục Lục Thơ Mậu Binh Theo Từng Tập

Trang Ñaàu - Trang Tröôùc - Trang Keá Tieáp - Trang Cuoái - VNI - Unicode - VIQR
ÐÊM NÀNG
 
Thắp bao nhiêu ngọn nến
Cho tỏ một vầng trăng
Ru bao lời âu yếm
Cho ngất ngây đêm nàng
 
Kỷ niệm rồi rữa mục
Ân tình chìm trong quên
Trái tim nàng nguyệt thực
Lời ru ta cũ mèm
 
Bắn bao nhiêu viên đạn
Cho hết lũ ma trơi
Bạn âm thầm hại bạn
Người mưu toan gạt người
 
Thắp bao nhiêu ngọc đuốc
Cho sáng lời dối gian
Môi nàng thoa độc dược
Ta vẫn hôn nồng nàn.
 
HHC/DT/42
ÐÍCH HÃY XA CHỪNG,
CHÂN MÂY
 
Dấy động từ một gợn sóng em
Với ta đã trở thành bão tố
Những hạt kỷ niệm ngủ yên
Ðã tên bay xé gió
 
Những mũi nhọn bắn nhàu từ vô thức
Làm thành những cơn đau có thực
Ở một tâm nguyện đã trao
Ở những lời vàng sẵn đúc
 
Ở một mê đắm không tên gọi
Ta chưa uống đã say, chưa ngủ đã mộng đầy
Thật chẳng cam lòng đã tan khi chưa hợp
Và em nỡ nào buông tay
 
Ðường cứ dài thêm sạn đạo
Ðích hãy xa chừng, chân mây
Trái hạnh phúc treo đầu cành hư ảo
Yêu dấu ơi ta đợi đã bao ngày.
 
HHC/DT/44
ÐOÁ HOÀI NGHI
 
Nuốt hối hả non ngàn dặm nhớ
Chập trùng lũng biển, đèo mây
Nai ngờ nghệch băng qua lộ gió
Người phóng tâm lạc giữa bão đầy
 
Tình nở đóa hoài nghi tím mặt
Trói nhau trăm sợi giây oan
Người muôn thuở bỗng thành người khác
Những lời câm ngầm chứa ly tan
 
Trời giấu mặt sau rừng lá thấp
Ðêm vươn vai lay động chòm sao
Người giấu mặt sau lần cửa chấp
Trái tim son thất lạc phương nào?
 
Lại ngàn dặm quay về một bóng
Ðường thêm dài lê thê
Bỏ lại biển lòng còn dậy sóng
Qua hết rừng còn vương vấn sơn khê
 
HHC/DT/46
 
ÐỐI THOẠI
 
Biện giải quanh co mãi chẳng cùng
Lại về khởi điiểm khó khoan dung
Nước sôi, lửa bỏng trong tâm niệm
Lại gió mưa ngang, lại bão bùng
 
Sao chẳng là chim xoải cánh bay
Là sông thanh thản lúc vơi đầy
Là trăng tròn khuyết mây tan hợp
Cứ thế ta yêu trọn kiếp nầy?
 
- Anh sợ lồng son, ghét tháp ngà
- Thôi em đừng khóc nữa. Thôi mà...
- Ừ anh lãng mạn. Ừ chưa đủ.
Còn giữ riêng mình một cái ta
 
Anh sẽ theo mây trở lại rừng
Theo trăng về với cõi mông lung
Theo sông vào biển trôi miên viễn
Em với tình yêu ở đáy lòng
 
HHC/DT/48
ÐỢI CHỜ
 
Ước gì em trốn trong thư
Ðể anh giải mối tương tư đêm ngày
Sẽ ghì em giữa vòng tay
Chữ nghiêng ngả thẹn, chữ gầy guộc van
 
Chữ thương nến đỏ , đêm vàng
Chữ yêu rượu ướp môi nàng môi anh
Uống no dòng nhớ, sóng tình
Lấp đầy ngày tháng điêu linh nỗi chờ
 
Ước gì em trốn trong mơ
Anh lên bắc cực ngủ cho đã đời.
 
HHC/DT/50
 
ÐỜI NHƯ CỘI THÔNG GIÀ
 
Ðường như toàn dốc dựng
Ngày như dài thiên thu
Nơi núi và ta đứng
Khuất lấp trong mây mù
 
Ta một mình với núi
Em tuy gần mà xa
Tình bỗng chia hai lối
Vực sầu giữa hai ta
 
Ta lắng nghe gió thở
Rừng xanh như quê nhà
Hồn chông chênh đá nhớ
Ðời như cội thông già
 
Trái tim lên tiếng gọi
Chiều tím lạnh chân mây
Cánh mùa thu vẫy mỏi
Trên từng lá thu gầy
 
Thắp cho chiều điếu thuốc,
Thả khói vào hư vô
Bóng rừng chầm chậm bước
Ðêm về đâu bây giờ
 
HHC/DT/51
 
ÐỒNG THIẾP
 
Với em ta ngồi đồng
Nhã nhạc rộn trong lòng
Lời cung văn quỷ mị
Ru nước Nhược non Bồng
 
Bay trong khói hương trầm
Sôi như hỏa sơn ngầm
Qua bạt ngàn kinh điển
Lướt trùng trùng dao đâm
 
Với em ta quên đời
Khi đã yêu thương rồi
Thế nhân là đom đóm
Ta lấp lánh sao trời
 
Em dìu ta vào mộng
Cũng lén bỏ ta đi
Khăn điều như lưỡi sóng
Chém ngang hồn si mê
 
Ta trôi trong sóng hận
Ta chìm vào cơn đau
Ðêm từng đêm nguyệt tận
Ngày nối ngày biển dâu
 
Sau nghững cơn đồng thiếp
Em là ai bây giờ?
Ta âm thầm tưởng tiếc
Cái ta là khi xưa.
 
HHC/DT/53
EM CÓ BUỒN KHÔNG
 
Mây thương về đậu vai rừng
Suối in bóng nhớ ngập ngừng biếÔng trôi
Buồn em về đậu vai tôi
Hắt hiu ngày cũ rã rời tình đau
 
Cười đi cho vỡ tim nhau
Khóc đi cho lụt địa cầu nhé em
Dặm sầu tưởng đã chân quen
Bất đồ đá chạy sông nghiêng mấy trùng
 
Mai nầy em có buồn không
Khi tôi nằm xuống với lòng quạnh hiu?
 
HHC/DT/55
 
EM CỦA AI BÂY GIỜ
 
Thời tiết của riêng em
Anh nóng lạnh nhiều phen
Nhiệt kế nào đo được
Cơn cháy lòng hờn ghen
 
Cay đắng của riêng anh
Chỉ tay trăm lộ tình
Ðường quanh co đứt đoạn
Em hờm sẵn đao binh
 
Trăng gió của ta chung
Anh thương yêu mặn nồng
Bao lần em muốn nhận
Lại đắn đo ngập ngừng
 
Anh yêu em đắm đuối
Em cá vàng lửng lơ
Tình chưa tròn hai tuổi
Em của ai bây giờ?
 
HHC/DT/56
 
EM CŨNG BAO LẦN DẤY LỬA BINH
 
Ðèn sao lấp lánh cười trong lá
Gió núi mơ màng ngủ giấc sương
Tính sổ, đời ta không mấy khá
Dư thừa khốn khó nát từng chương
 
Ta sớm đau hơn Chúa bốn ngày
Không nằm máng cỏ cũng trần ai
Sơ sinh ta khóc cùng bom đạn
Khóc với quê hương suốt kiếp này
 
Từ trứng rồng kia, khổ tượng hình
Bốn ngàn năm lẻ mấy hồi vinh
Thân ta đầy đọa trong chinh chiến
Chẳng mấy ngày yên hưởng thái bình
 
Sống có gì vui mà luyến tiếc
Ðời tan từng mảnh vá sao lành
Trải bao bầm dập, bao oan nghiệt
Em cũng bao lần dấy lửa binh
 
Ta níu tình em, mảnh ván trầm
Hải triều vô lý sóng vô tâm
Nắng hôn lửa hạ thơm cồn cát
Sinh nhật ta, con ốc hát thầm.
 
12-1993
HHC/DT/58
EM ÐẾN ÐỜI TA BẰNG CỬA SẤM
 
Em đến đời ta bằng cửa sấm
Lửa tim thắp sáng ở môi hồng
Nét mi đài các nghiêng cung cấm
Ta cũng hồn như đuốc bập bùng
 
Từ đó ta thành người mất trí
Thẩn thơ đuổi bắt một chân tình
Bóng em choáng ngợp trong tầm nghĩ
Thương nhớ vươn chồi thống khổ xanh
 
Em khép phòng hoa trốn biệt người
Cùng ta tâm sự chẳng xa rời
Hai ta trong kén đam mê ấy
Dệt những ngày hoan, những tháng vui
Như truyện thần tiên thế kỷ nầy
(Hay ta nằm mộng giữa ban ngày?)
Trên ngai hạnh phúc, trên đầu gió
Ta với tình yêu xoải cánh bay.
 
HHC/DT/60
 
EM HẠI ÐỜI TA THẾ ÐỦ CHƯA
 
Ðêm qua lại thức trắng vì em
Tóc nhuốm men sầu, tóc trắng thêm
Tiêu phí thời gian cho lãng nhách
Rụng bao ngày nữa giữa hơi hèm
 
Ðời có em rồi e khổ tận
Duyên vừa bén lửa, chửa cam lai
Vừa toan cởi giáp, kèn lâm trận
Lái xé lòng nhau cấu xé hoài
 
Giận lúc chậm thư, hẹn trễ giờ
Ðến sai buổi chợ luận cù cưa
Ðường cong lối thẳng hai mà một
Em hại đời ta thế đủ chưa?
 
HHC/DT/62
 
EM ƠI TÌNH CÓ NHƯ KHÔNG
 
Em như gió tạt mưa lùa
Ướt mèm tâm sự te tua cuộc tình
Chưa xa lòng cũng đoản đình
Lá trăng trối rụng trên cành hồn nhiên
 
Cách gì trộn nhớ vào quên
Dửng dưng tím mặt, bon chen đắng lòng
Em ơi tình có như không
Lấy gì sưởi ấm ngày đông tháng hàn?
 
HHC/DT/63
 
EM QUÁ GIANG CHI MỘT QUÃNG ÐỜI
 
Tình đến hồn nhiên như cánh gió
Cành cong lá héo múa tay ca
Ái ân chưa hết mùa thương khó
Trăm nụ phiền đau bỗng nở hoa
 
Nắng chết đâm và mưa mắc toi
Lộc non vừa rụng ở tim người
Thề chưa ráo miệng đau lòng biển
Em quá giang chi một quãng đời
 
Lại xách xe không buồn bã chạy
Ði đâu thì cũng một mình ên
Sớm mai thức giấc cùng lau sậy
Lại dốc vô thường, ngả lãng quên
 
Một miếng trời ươn qua kẽ lá
Một ngày vô vị, tháng vô tình
Mai sau chạm mặt trên đuờng lạ
Liệu có chào lơi một tiếng anh?
 
HHC/DT/64
 
EM THẢNG THỐT BƯỚC VÀO HUYỀN THOẠI
 
Anh dán bì thư bằng những nụ hôn
Thật mềm
Như lần đầu có em
Thế đó
 
Nụ tầm xuân khép mở
Nụ hồng đào chín căng
Từng ngón chân em nín thở
Chìm nổi trong sóng thần
 
Anh bơi thỏa trên dòng trầm ngải
Sông quặn mình chảy miết tới hư vô
Em thảng thốt bước vào huyền thoại
Giọt lệ hồng như hạnh phúc tròn vo
 
Anh nhớ môi em sữa lúa
Nhớ cổ lọ Giang Tây
Nhớ da em nắng lụa
Nhớ thẹn thùng thơ ngây
 
Anh trải kín trang thư bằng luới nhớ
Mực đam mê ngái nồng
Những lời tình chưa ngỏ
Ðã trăng sao đầy lòng
 
Ðêm đắp mộng có thư nhau làm gối
Lời tình phủ dụ chiêm bao
Mình thế đó, đã không còn cương giới
Mình thảnh thơi cùng tắm gội ca dao
 
Anh vẫn bóc từng mảnh hồn đem gửi
Cùng nỗi nhớ mông mênh
(Hôn rất nhẹ mà sướng tê đầu lưỡi
Mà ngất ngây mê sảng phút giao tình.)
 
HHC/DT/66
 
GHEN
 
Máu đã khô rồi ở vết thương
Môi hôn phủ dụ kéo da non
Ngày sau thèm được cơn đau trước
Ðể thấy lòng thêm ngát phấn son
 
HHC/DT/69
 
GIÁP MẶT TRÙNG TRÙNG NGHÌN UẨN ỨC
 
Ta có cho mình một góc riêng
Cách ly đời sống ở ngoài em
Cho dù tình vốn không biên giới
Cũng chỉ mình ta với cõi phiền
 
Ta không sâu sắc như em nghĩ
Lại vốn toàng loang ở nghĩa đen
Em trách ta hoài không tế nhị
Ðôi lần khuấy động nỗi bình yên
 
Ta từng khiêu vũ trong cơn giận
Bước tới, quay lui giữa nhạc điên
Cứ thế mòng mòng quay bất tận
Nên tình khắng khít một vơi thêm
 
Khi em yên giấc ta thao thức
Lập lại trăm lần dấu hỏi quen
Giáp mặt trùng trùng nghìn uẩn ức
Lại mình ta cháy với buồn riêng.
 
HHC/DT/70
 
HAI NĂM RỒI EM NHỈ
 
Trái tim ta khốn khổ
Treo trên đỉnh trời quên
Gặp hay không cũng đủ
Suốt đời nhau tủi phiền
 
Hai năm rồi em nhỉ
Hạnh phúc đắng từng ngày
Nếu như ta có thể
Quên sóng to bão đầy
 
Sóng từ em dội dập
Bão từ ta quay cuồng
Em chưa từng thẹn mặt?
Ta chưa mờ thiên lương
 
Ta không đành tiến tới
Em chẳng thể quay lưng
Ở hai đầu cuơng giới
Vẫn nhớ đau chẳng cùng
 
Trái tim mù lộn kiếp
Vằng vặc hồn trăng sao
Ta có trời đất biết
Chưa dối gian lần nào
 
HHC/DT/72
 
HẠT GIÓ
 
Hạt gió ta gieo ở phía Nam
Nẩy mầm hạnh phúc, nẩy mầm oan
Cành vui phủ dụ hồn lang bạt
Nhánh khổ bao trùm cả thế gian
 
Ta vút đường tên nửa kiếp bay
Tim trao tổ quốc, hồn trao mây
Tha hương gặp được tình tri ngộ
Sông núi hoan cười giữa cánh tay
 
Chén nồng có lửa trong đuôi mắt
Chén đắng cuồng phong gọi bão về
Cung gẫy, trâm tà cùng héo hắt
Trong nhau còn ngại ngút ngàn chia
 
Này em hạt gió đã vươn mình
Ta tỉnh hay điên giữa bão tình
Cũng đủ cho lòng dao động mãi
Trong đời phẳng đã, kiếp lai sinh.
 
HHC/DT/74
 
HIỂU TA DỄ CHỈ MÌNH EM
 
Ta yêu xuân hồng hạ thắm
Cũng yêu thu muộn đông đang
Mưa mai nhớ chiều rực nắng
Với ai rồi cũng nhớ nàng
 
Ðời cho đạn mìn hậu hĩ
Em cho chanh ớt từng ngày
Vốn đã bão bùng coi nhẹ
Bận lòng chi sợi mưa bay
 
Trái tim từng ngăn ẩn mật
Cách gì phơi trải lòng riêng
(Ðen trắng đều là sự thật)
Hiểu ta dễ chỉ mình em
 
HHC/DT/76
 
HỜN MÁT
 
Ta ngồi bó gối giờ lâu
Cái tâm vọng động, cái đầu sân si
Thư em hờn mát nằm kia
Chữ không gai độc mà tê tái lòng
 
HHC/DT/77
 
KHI ÐÃ YÊU, AI HỐI HẬN BAO GIỜ
 
Má hồng em trái táo
Căng chín ngực xuân thì
Tóc thả suối một dòng huyền ảo
Môi tim gọi bão về
 
Em thiên thần, ác quỷ
Ta say, hồn chưa say
Ráng tỉnh táo trong cơn mộng mị
Em ngọt ngào mà hậu vị chua cay
 
Như thời tiết em chợt mưa chợt nắng
Vui chưa qua, buồn đã rình chờ
Anh một kẻ cuồng tâm, mê đắm
Khi đã yêu ai hối hận bao giờ.
 
HHC/DT/78
 
KHÔNG DỄ GÌ NGUÔI QUÊN
 
Cái gai yêu trong mắt
Cái dằm nhớ trong tim
Anh đui mù tức khắc
Khi ra khỏi tình em
 
Cứ hành hạ anh thêm
Mãi chơi trò cút bắt
Không dẽ dầu nguôi quên
Những đớn đau có thật
 
Cứ cho anh đường mật
Sau dối trá no đầy
Khi nào em nói thật
Chỉ có thánh thần hay
 
Anh ngóng chờ xanh mặt
Anh thắc thỏm đêm ngày
Em mài thêm móng sắt
Cứ son phấn đọa đầy
 
HHC/DT/79
 
KHÔNG YÊU,
KHÔNG GHÉT,
TA LÀ ÐẤT
 
Ta chọn đam mê, chẳng giới răn
Lúc là ma quỷ, lúc thiên thần
Không yêu, không ghét, ta là đất
Nên vẫn thường khi phạm lỗi lầm
 
Ðời chẳng đi buôn cũng lỗ hoài
Ðường tình khúc cuối còn chông gai
Tưởng đâu hạnh phúc trong tầm với
Lại thoắt hoang vu vạn dặm dài
 
Em hé cho ta một lối vào
Cho ta nuốt lại những lời dao
Thân danh tan nát ta không tiếc
Chỉ tiếc vì ta lệ đắng trào
 
2-93
HHC/DT/81
 
KHO TÀNG TA CÓ CHÍNH LÀ EM
 
Hãy ngủ cho ngoan yêu dấu hỡi
Quên đường gieo neo, đường gian dối
Cây cầu phán xét ở lòng ta
Hãy dựa vai nhau cùng bước tới
 
Châu ngọc tình yêu còn sáng rỡ
Kho tàng ta có chính là em
Há vì đàm tiếu vu vơ nọ
Khuấy động hồn ta phút tịnh yên
 
Hãy hát trong mơ cười chín mộng
Anh xin làm gió võng lưng diều
Ta trên thanh giới mây lồng lộng
Bỏ lại sườn non tiếng quạ kêu.
 
HHC/DT/82
 
 
 
 
Trang Ñaàu - Trang Tröôùc - Trang Keá Tieáp - Trang Cuoái - VNI - Unicode - VIQR
 
 

Thơ:

 

Hà Huyền Chi

Kỹ Thuật:

 

Hà Trinh Tiết

Web Design:

 

Hà Phương Hoài
Hoàng Vân

     
 

Thư từ liên lạc hahuyenchi@aol.com
Copyright © 2003 Hà Huyền Chi
Last modified: August 14, 2005