| Home  | Tiểu Sử HHC | Thả Gió Bay Đi | Mục Lục | Từ Thơ Đến Nhạc |
HHC - Nhánh Nhỏ Giao Cảm | Thơ Ghé 1 Chân | Hot Links  |

| English | Audio & Video | Dịch Mậu Binh | Thơ Chuyển Ngữ | Suối Thơ |
|
Góc Thơ HHCTác Phẩm HHC Thơ Mậu Binh |  Trang Đặc Biệt | Thư Tín  |


 HHC

 
 
Ha Huyen Chi
 Mau Binh
Số
Phác Thảo Bộ Phim Văn Sử
Con Tiên Cháu Rồng
Mời vào trang

Mục Lục Thơ Mậu Binh ABC

Mục Lục Thơ Mậu Binh Theo Từng Tập

 
Trang Ñaàu - Trang Tröôùc - Trang Keá Tieáp - Trang Cuoái - VNI - Unicode - VIQR
KIẾP NÀY ÐỂ LẠC TÌNH NHAU
 
Lá rơi héo hắt thu phong
Anh chưa rơi cũng héo lòng vì em
Buồn sao nhọn hoắt như kim
Khêu trăm vết nhớ, khêu nghìn nỗi đau
 
Kiếp này để lạc tình nhau
Chắc gì đã có kiếp sau mà tìm.
 
HHC/DT/83
 
LẠNH ÐẦY
 
Chớm thu lòng đã lạnh đầy
Tương tư cành nhớ lung lay cội buồn
Vèo bay chiếc lá cô đơn
Ðỏ chiều hiu quạnh, đỏ cơn nhớ nàng.
 
HHC/DT/84
 
 
LÒNG TA THƯỜNG TRỰC CƠN MÊ SẢNG
 
Lòng trống không như đời trống không
Hàng phong rụng lá lúc vào đông
Như tình chưa hợp mà tan tác
Sóng cũng buồn hiu thở trắng dòng
 
Cây vẫy cành xương giã biệt thu
Vi vu gió hát khúc sang mùa
Bản đàn em dạo từ thu trước
Nửa phím lòng ta lạnh đến giờ
 
Ðiệp khúc từ ly đắng cảm hoài
Chẳng cần nguyên cớ, chẳng vì ai
Tình vừa bén rễ quen hơi đã
Nẩy những mầm oan những nhánh gai
 
Cây cỏ vô tình em khác chi
Em thề, thề nữa, rồi em đi
Lòng ta thường trực cơn mê sảng
Như gã hàn sinh lạc đệ thi.
 
HHC/DT/85
 
 
MƯA Ở PHƯƠNG NÀO
LẠNH Ở ÐÂY
 
Sầu nở bâng quơ mà kết trái
Niềm vui chau chuốt vẫn tiêu điều
Dòng sông thề hẹn trôi xa mãi
Khói sóng mơ hồ bến tịch liêu
 
Trăng muộn vừa treo gà gáy sáng
Bình minh chấp chới mắt đêm cay
Nhớ chi nhớ đủ mười hai tháng
Mưa ở phương nào lạnh ở đây.
 
HHC/DT/97
 
LỬA
 
Có em, ta cho lửa vào thơ
Chữ ngút hỏa sơn, chữ gió mưa
Ôi những ngày không tình ngắc ngoải
Cho thơ vào lửa, chữ xanh mồ
 
HHC/DT/87
 
LỬA NGHIỆT
 
Ðam mê ta lửa nghiệt
Từng thiêu rụi đền thiêng
Trong hay ngoài vận kiếp
Cũng tàn mạt vì em
 
Ta cục cằn quá đỗi
Bởi thương em vô chừng
Em chưa cần lầm lỗi
Ta xé em tưng bừng
 
Ta nghi ngờ trời đất
Có hay không luân hồi
Ðời này ta đánh mất
Kiếp sau chắc gì vui?_
 
HHC/DT/88
 
LÚC BÊN EM,
AI NÓI ÐƯỢC
CHỮ ÐỪNG
 
Mưa rắc bụi như lòng ta sương khói
Tình lênh chênh trên đỉnh dốc hoài nghi
Em quay lưng, bẽ bàng lên tiếng gọi
Lời vô thanh mà vang vọng dị kỳ
 
Em nhỏ nhít rẽ lối mòn khuất tất
Ta nhìn theo thấp thoáng bóng hư vô
Em còn đó nhưng là em dấu mặt
Tình còn đây như tình đã xanh mồ
 
Ta tranh biện với ta không khoan nhượng
Ðúng hay sai, đi tiếp nữa hay ngừng?
Rồi chung cuộc cũng chỉ là không tưởng
Lúc bên em, ai nói được chữ đừng!
 
HHC/DT/89
 
MA ẢNH
 
Em bốc lửa, ta cách gì không cháy
Cây đuốc người hoa đăng
Ðêm lưu hoàng gối rơm, chăn giấy
Hồn bay múa hỗn mang
 
Em đài các, công nương diễm lệ
Ta đơn sơ như cỏ sắc rừng hương
Mỗi lỡ bộ khiến thêm buồn phụng thể
Ta vỗ về thảm thương
 
Ngôn từ mang mặt nạ
Thạch Sanh mài búa trữ tình
Chán ép xác học làm phò mã
Toan bỏ cung vàng về nương náu rừng xanh
 
Ta từng bước lún sâu vào tro lạnh
Rập khuôn suy nghĩ, nói năng
Em ngựa chứng chạy theo ma ảnh
Bỗng hàm hồ đanh đá như chằng.
 
HHC/DT/90
MÃN TÙ,
TA ÐI ÐÂY
 
Con ốc sên để lại
Nhớt rãi trên lộ trình
Em để nhiều băng hoại
Trong tim ta tội tình
 
Ta từng trên cõi hạnh
Cũng dưới đáy vực sầu
Bây giờ em mặt lạnh
Em đóng cửa rút cầu
 
Con thiêu thân giỡn lửa
Cánh diều trong bão đầy
Thêm những lần gẫy đổ
Em còn gì trong tay?
 
Ta vỗ về thất vọng
Ta đã tỉnh cơn say
Hãy em, xin bảo trọng!
Mãn tù, ta đi đây.
 
HHC/DT/92
MÂY HỒNG
 
Anh sẽ nhớ mãi căn nhà ấy
Có cửa sổ mở vào tim người
Mỗi sáng em thức dậy
Mây hồng đậu trên môi
 
Một lần anh tới đó
Với băn khoăn nỗi chờ
Mắt thiếu ngủ, mắt không rời cửa sổ
(Lỡ khi em thức giấc tình cờ)
 
Chân mọc rễ, chân không đành trở bước
Nắng hân hoan nhểu từng giọt trên cành
Cửa vẫn đóng như từ nghìn thu trước
Cây kim giờ nhúc nhích buồn tênh
 
Phút gặp lại còn ngờ huyễn mộng
Môi tìm môi ngát nụ hoài mong
Tay hối hả từng vòng quấn quít
Bão hồn nhiên gió tím mây hồng
 
Sông rất hẹp, hai lá đò mắc cạn
Chèo vô duyên như mệnh số vô duyên
(Trăm con nước với thuỷ triều lai láng
Ðã đẩy thuyền trôi, cũng lật thuyền.)
 
Anh ghi nhớ căn nhà, vuông cửa sổ
Trong ngăn riêng của ký ức tình si
Anh tới đó, máng hồn anh trên đó
Với mây hồng về ngủ đậu trên mi.
 
HHC/DT/94
MIỆT MÀI
NÀNG CHÉP THƠ TÌNH
 
Miệt mài nàng chép thơ tình
Như xưa Tam Tạng chép kinh độ người
Phòng đơn chứa cả biển trời
Hồn đơn chìm nổi trong lời gió mưa
 
Cõi tình nhớ gọi, buồn đưa
Cõi lòng hoà với cõi thơ thăng trầm.
 
HHC/DT/96
 
NÀNG
 
Bóng nàng, trong mắt ta gương
Mùa nàng nắng nỏ, mưa sương ta nhuần
Tóc nàng, ta cột dã tâm
Biển nàng, ta sóng trăm năm dạt dào.
 
HHC/DT/98
NGÃ RẼ NÀO ÐÂY
TRONG SỐ MỆNH
 
Ai biết ta buồn, ta thất vọng
Cho nàng và cũng chính cho ta
Cuối đời tìm gặp người trong mộng
Người tính buông tay, muốn đẩy ra
 
Ta đã vì ai giặt giũ lòng
Thu mình cho nhỏ cũng hoài công
Ta lùi đã đến chân thành cổ
Sẽ hết là ta ở đáy cùng
 
Chẳng thể như tên tận sức bay
Dứt tung hệ lụy, vượt trùng vây
Làm sao chặt đứt giây ân nghĩa
Ðã cột đời ta, dẫu một ngày
 
Ta gỡ từng nùi chỉ khắt khe
Những vòng tỉnh táo, những vòng mê
Ðường kim thêu kín khung hoang tưởng
Tuyệt đối, xem chừng bất khả thi
 
Nếu nàng định sẵn khuôn vàng đó
Ta đã ngàn năm chẳng thể gần
Chẳng thể chung môi, chung nhịp thở
Ở chiều hạ chí, ở thu phân
 
Cứ ta trên sóng mãi không ngừng
Rồi lặng lờ trôi ở mịt mùng
Ngã rẽ nào đây trong số mệnh
Bao lâu còn ở một thuyền chung?
 
2-1993
HHC/DT/99
 

NGÀN CÂY LỤA MỚI
 
Xuân bỗng trắng ngần như nõn chuối
Lòng như rượu cẩm tối tân hôn
Trao nhau hạnh phúc cùng săn đuổi
Uống ngọt môi người nghĩa sắt son
 
Xuân ghé non cao tình nổi sóng
Rừng lay rất nhẹ gió thênh thang
Hồn không ti trúc mà vang vọng
Nhã nhạc thăng trầm điệu hỗn mang
 
Xuân đẫy mùa, khi đông níu giữ
Tình thăng hoa dù hạt mới ươm
Ðá hiu quạnh không hiu quạnh nữa
Mưa nồng nàn từng trận mưa tuôn
 
Xuân hò hẹn nhưng xuân không tới
Cánh mộng kia biết có trở về
Ta xé tiếp ngàn cây lụa mới
Có khi nào em lắng tâm nghe?
 
HHC/DT/101
 
NGÀY MUỘN
 
Mây từng đám như bông viền nắng quái
Trời xanh lơ từng phiến nhớ chao bay
Ta ngồi sững với ngăn tim trống trải
Em ở đâu trong quạnh vắng chân ngày
 
Ta với rượu gày cuộc vui chếnh choáng
Ta với sầu cùng kết bạn tiêu dao
Ngày sắp tận, như tình trôi lãng đãng
Ðốt tay gầy không đủ tính hư hao
 
Ðêm xuống chậm, gió pha mầu thảm đạm
Rượu lưng bầu chưa nốc cạn bi thương
Em trở mặt, ngỡ chìm vào quên lãng
Bỗng múa may trong vũng tối mê cuồng
 
HHC/DT/103
 
NGỦ MỒ CÔI,
THỨC CŨNG MỒ CÔI
 
 
Ngủ mồ côi, thức cũng mồ côi
Chúng mình hai đưá giống nhau thôi
Thái sơn nghiêng khỏi đôi vai mỏng
Lệ ở nguồn đau lặng lẽ rơi
 
Em vốn loang toàng, ta khó dạy
Trung tâm phiền muộn của gia đình
Khi không mất mát to dường ấy
Em hẳn từng mê loạn giống anh?
 
Muốn chép ngàn pho kinh hiếu đạo
Ðã toan nguyền rủa cả trời già
Muốn làm trâu ngựa mong đền báo
Công đức sinh thành của mẹ cha
 
Rồi những Vu Lan anh lỡ quên
Lòng này mải nhớ một mình em
(Mẹ cha chín suối cười hay giận?)
Em ở trong đầu, ở giữa tim.
 
HHC/DT/104
 
NGUYỆT TRẦM
 
Cây viết em cho ngủ trong ngực áo
Giấc oan khiên trăn trở cộm cơn mê
Trữ thề hẹn trấn an niềm vui ảo
Có hôm mai một mái ấm đi về
 
Vẽ hối hả một đường bay hạnh phúc
Có pháo bông nở rộ ở nôi tình
(Dù bão tố cũng ghé thăm đôi lúc
Hề hấn chi dăm vết sẹo điêu linh)
 
Bút rạo rực vẽ đêm nồng dạ lý
Ngàn đêm sau còn ngây ngất hương bay
Tiếng em mỏng, sôi những lời năn nỉ
Ta vươn vai làm gió cả sóng đầy
 
Vẽ quay quắt một lằn ranh nghiệt ngã
Hai phương lòng đều quặn thắt như nhau
Tâm thức động, trái tim mù buông thả
Rừng ăn năn ngàn lá hối khua sầu
 
Vẽ trân trọng một vầng trăng phiêu lãng
Một đời sông đen đúa chẩy từ tâm
Sóng dội ngược âm âm triều mẫn cảm
Sông ngừng trôi từ giây phút nguyệt trầm.
 
4-1994
HHC/DT/106
 
 
 
 
 
 
 

Thơ:

 

Hà Huyền Chi

Kỹ Thuật:

 

Hà Trinh Tiết

Web Design:

 

Hà Phương Hoài
Hoàng Vân

     
 

Thư từ liên lạc hahuyenchi@aol.com
Copyright © 2003 Hà Huyền Chi
Last modified: August 14, 2005