| Home  | Tiểu Sử HHC | Thả Gió Bay Đi | Mục Lục | Từ Thơ Đến Nhạc |
HHC - Nhánh Nhỏ Giao Cảm | Thơ Ghé 1 Chân | Hot Links  |

| English | Audio & Video | Dịch Mậu Binh | Thơ Chuyển Ngữ | Suối Thơ |
|
Góc Thơ HHCTác Phẩm HHC Thơ Mậu Binh |  Trang Đặc Biệt | Thư Tín  |


 HHC

 
 
Ha Huyen Chi
 Mau Binh
Số
Phác Thảo Bộ Phim Văn Sử
Con Tiên Cháu Rồng
Mời vào trang

Mục Lục Thơ Mậu Binh ABC

Mục Lục Thơ Mậu Binh Theo Từng Tập

 
RỤNG ÐÂY
VẠT NẮNG
MUỘN MÀNG
 
Rụng đây chiếc lá cuối cùng
Cành đau vẫy biệt còn rung rẩy buồn.
 
Rụng đây địa ngục thiên đường
Tả tơi bão giận mưa thương về nàng.
 
Rụng đây vạt nắng muộn màng
Mùa sau, sau nữa, e toàn mùa ngâu.
 
HHC/DT/125
 
SAU CƠN VUI
ÐỒNG THIẾP
 
Sau cơn vui đồng thiếp
Ta mê cuồng giấc hoan
Lời mớm lời tha thiết
Môi chung môi nồng nàn
 
Tỉnh giấc đời sa mạc
Ðích ngàn dặm lửa trời
Khát bỏng cho ảo giác
Em chập chờn sông trôi
 
Khi điên chừng hết khổ
Khi say chìm trong quên
Ta phai dần trí nhớ
Rơi rụng hết ngoài em.
 
3-1993
HHC/DT/126
 
 
SÔNG TRĂNG
BẾN LẠNH
MÌNH TÔI
 
Con trăng tắm mát đầu nguồn
Con sông ngơ ngẩn thả hồn về xuôi
Sông trăng bến lạnh mình tôi
Trái tim thổn thức nhớ người chân mây
 
Nguyệt kia còn lúc vơi đầy
Lòng tôi tròn trịa từ ngày yêu em.
 
HHC/DT/127
SƯƠNG NÚI
NGANG ÐẦU
 
Ði mãi vẫn con đường bất hạnh
Phố đông, chiều lạ, mình ta say
Con chim ngáp gió trên cây lạnh
Sương núi ngang đầu, sương núi bay
 
Về ư, lại vẫn căn nhà nát
Gặp nỗi cô đơn bắt nhớ nàng
Ðối mặt buồn xưa, buồn bát ngát
Cơ hồ trời đất cũng ly tan
 
Nếu mai ta chẳng thể buồn thêm
Chẳng thiết tha đời chẳng nhớ em
Thây kệ bình minh mưa nắng đợi
Ðáng gì em nhỉ dưới mồ quên?
 
HHC/DT/128
TA ÐI VỘI QUÁ
BỎ QUÊN HỒN
 
Ta đi vội quá bỏ quên hồn
Bỏ lại trong em một phiến buồn
Ta kiếm cái hư, tìm cái ảo
Tâm dư trống trải, thừa cô đơn
 
Ta đi quên nói câu từ tạ
Bỏ lại lòng em núi ngẩn ngơ
Thu đã lưng mùa, mưa thối đá
Ta vàng như lá, lạnh như mưa
 
Ta đi bỏ lại nụ u hoài
Em có từng đêm lệ ngắn dài?
Tri kỷ như nàng đời khó kiếm
Hồng nhan thế ấy há thua ai?
 
Ta đi trực nhớ câu thề ước
Tim mở toang hoang đón thảm sầu
Sóng nhớ lớp sau đè lớp trước
Giữ giùm ta nhé mảnh hồn đau.
 
11-1992
HHC/DT/129

TA LÀ EM
CHIẾC BÓNG
 
Ðộng đất đêm hờn ta
Bão lụt ngày nàng nhớ
Mỗi toan tính chia xa
Cõi lòng nhau bốc lửa
 
Ta đã trên đầu sóng
Ðã trên đỉnh mê say
Ta là em chiếc bóng
Em là ta đời này
 
Trói nhau bằng định mệnh
Bằng cay đắng ngọt bùi
Những mầm cây bất hạnh
Ðã vì ai đâm chồi?
 
Em đã cao giọng tủi
Ta cộc cằn yêu thương
Bao gió mưa hờn dỗi
Dấy động ảo thiên đường
 
Vá em hồn vị kỷ
Chích ta mũi an thần
Những lạch mương đố kỵ
Thành sông dài tĩnh tâm
 
Chiến trường thu dọn lại
Cái mất, cái ngả nghiêng
Trong yêu thương cuồng dại
Vẫn trăng thanh gió hiền.
 
HHC/DT/131
 
TA ƠI,
ÐỊA NGỤC
THIÊN ÐƯỜNG
LÀ ÐÂU?
 
Nếu anh còn đủ cơn điên
Lên xe phóng thẳng tới miền thương mong
Nếu em còn đủ mềm lòng
Dứt tung hệ lụy chất chồng mà đi
 
Ðời ơi,òn nói năng chi
Trăm đường ngang trái đồng quy một đường
Tình ơi, tẩm đẫm hoa hương
Ta ơi, địa ngục thiên đường là đâu
 
Em ơi, trời cạn phép mầu
Hai ta hai ngọn tình sầu mãi sao?
 
HHC/DT/133

TẦN SỐ MƯA
 
Lá sầu vỡ vụn dưới chân
Khi em réo gọi trên tần số mưa
Tim ta rụng đã bao mùa
Trong khuôn ngực trống lại vừa nhói đau.
 
HHC/DT/134
 
TẦU QUA
NGÀN CHUYẾN,
EM KHÔNG
 
Còi sương cứa nát đêm sương
Ta trong cơn giận, cơn thương xé lòng
Tầu qua ngàn chuyến, em không.
Vẫn sân ga xép lạnh lùng mình ta.
 
HHC/DT/135
THÈM VÔ KỂ
MỘT LẦN
RƠI XUỐNG
 
Trong cõi u tình thổn thức trăng
Hai ta tắm gội nước sông Hằng
Ta trong, đời đục rồi sao nhỉ
Rớt lại lòng nhau một khối băng
 
Sống có gì vui mà cũng ráng
Gìn vàng giữ ngọc chẳng cam tâm
Thử đem đạo nghĩa đi rao bán
Lại điếng lòng trăm mũi thép đâm
 
Ngày quẫn, rung rinh từng ý hướng
Ðêm tà, ma quỷ ngự tim người
Thèm vô kể một lần rơi xuống
Mười tám tầng hoả ngục em ơi!
 
HHC/DT/136
 
THÔI EM
ÐỪNG GIAN DỐI
 
Anh cưu mang đằm đằm nỗi nhớ
Về em
Sáng, chiều, trên xe, trong sở
Những đêm buồn thắt tim
 
Ðổ rượu vào thơ, chữ lửa
Ôm ghì kỷ niệm khói mây
Ngăn hồi tưởng thênh thang mở ngỏ
Trái tim em thất lạc bao ngày
 
Em không tới và em chẳng gọi
Tình như sông chẩy miết dòng đau
Thôi em đừng gian dối
Chỉ một lần đủ giết tình nhau.
 
HHC/DT/137
THƠM TỪNG
TRẬN CAN QUA
 
Chiếc sao chổi bay qua
Quẹt đuôi vào ngộ nhận
Anh lạc giữa thiên hà
Cơn đau dường bất tận
 
Ai cho người thăm viếng
Ai khiến em nhân từ
Ai bảo em nhiễu chuyện
Nên tuần rồi vắng thư?
 
Anh giận em mệt nghỉ
(Cũng giận mình nhiều hơn)
Bao lâu rồi em nhỉ
Ta trốn trong kén buồn?
 
Anh chờ em năn nỉ
Em đợi anh làm hoà
Trên bờ môi hữu nghị
Thơm từng trận can qua
 
Bỗng thèm cơn giận mới
Muốn bơi trong biển ngờ
Ðể từng chiều sám hối
Tình nồng nàn hơn xưa.
 
HHC/DT/138
THƯƠNG EM
RỒI CŨNG HẠI EM
MỘT LẦN
 
Ta không là quỷ là ma
Nhớ em lại thấy lòng tà dấy lên
Ta dù là thánh là tiên
Thương em rồi cũng hại em một lần.
 
HHC/DT/140
 
 
 
 
 
 
 
 
 

Thơ:

 

Hà Huyền Chi

Kỹ Thuật:

 

Hà Trinh Tiết

Web Design:

 

Hà Phương Hoài
Hoàng Vân

     
 

Thư từ liên lạc hahuyenchi@aol.com
Copyright © 2003 Hà Huyền Chi
Last modified: August 14, 2005