| Home  | Tiểu Sử HHC | Thả Gió Bay Đi | Mục Lục | Từ Thơ Đến Nhạc |
HHC - Nhánh Nhỏ Giao Cảm | Thơ Ghé 1 Chân | Hot Links  |

| English | Audio & Video | Dịch Mậu Binh | Thơ Chuyển Ngữ | Suối Thơ |
|
Góc Thơ HHCTác Phẩm HHC Thơ Mậu Binh |  Trang Đặc Biệt | Thư Tín  |


 HHC

 
 
Ha Huyen Chi
 Mau Binh
Số
Phác Thảo Bộ Phim Văn Sử
Con Tiên Cháu Rồng
Mời vào trang

Mục Lục Thơ Mậu Binh ABC

Mục Lục Thơ Mậu Binh Theo Từng Tập

 
Trang Ñaàu - Trang Tröôùc - Trang Keá Tieáp - Trang Cuoái - VNI - Unicode - VIQR
THỦY PHƯỢNG HOÀNG
 
Nàng của ta ơi, thuỷ phượng hoàng
Ðường đời thẳng thế vẫn đi ngang
Một mình song kiếm tưng bừng chém
Tám thức ân uy múa nhịp nhàng
 
Nàng của ta ơi, cẳng mướt dài
Em ngồi, em đứng, đủ trần ai
Ðôi bờ mộng mị như sông duỗi
Trăng ở dòng em thức miệt mài
 
Nàng của ta ơi những phút điên
Chém nhầu ân nghĩa, nói gì ghen
Tình cờ ngó lại trên sân tuyết
Ta bước ngang... tàng rất giống em
 
Thuỷ Phượng Hoàng ơi, cúc đã tà
Ái ân đằm thắm ở thu xa
Giận ta xin cứ vung gươm bén
Lấy sọ chung tình để cắm hoa.
 
HHC/DT/141
 
TIM TA EM GIỮ
TỪ KHI GẶP
 
Sư thì chạy được chùa thì không
Ta đã chờ em đến bạc lòng
Xuân lục xuân hồng đều khánh tận
Quá tri thiên mệnh bạch đầu tùng
 
Những sớm cành đông chim thỏ thẻ
Những chiều nắng quái rọi tâm linh
Những đêm cú rúc sương pha lệ
Giày cỏ bâng khuâng nhớ hạc đình
 
Nhớ mắt em hiền như ngọc thỏ
Lưng dài eo nậm ngất ngây say
Hạc vàng vút cánh thơ Thôi Hộ
Ta vẫn còn riêng cõi nhớ đầy
 
Chén xuân chưa cạn xuân đi biệt
Xác bướm nằm trong bát nhã kinh
Chuông mõ đưa hồn vào cõi niết
Sầu còn ở lại với xuân tình
 
Trăng của nhà ai treo trước ngõ
Săm soi đời sống đã chân tường
Tung hê hệ lụy theo mây gió
Lại muốn lần theo nếp cũ mòn
 
Ta vẫn tu nhưng chẳng cạo đầu
Khi chay khi mặn có sao đâu
Tim ta em giữ từ khi gặp
Mỗi độ xuân về ngực trống đau.
 
HHC/DT/143
 
 
TÌNH CHO EM
TA ÐÒI LẠI
SAO ÐÀNH
 
Ngàn lá bướm vờn trên mặt lộ
Rừng phong thu chín hồn nhiên
Cũng rơi rụng theo mùa lá đổ
Từng mảnh tình cho em
 
Trời dẫu nắng mà lòng ta sũng ướt
Phố đông vui mà riêng lẻ mình ta
Khóm cúc nở, cúc tàn hiên trước
Vẫn trong tim vồng bạc hạnh trổ hoa
 
Vui bay miết về phương vô định
Buồn buông neo bến lạnh thu phong
Ta bất lực đầu hàng số mệnh
Em cợt cười như không
 
Cây nhẫn nại chịu mùa tan tác
Chờ xuân sang nụ biếc đơm cành
Ta lặng lẽ nghe sầu lên tiếng hát
Tình cho em, ta đòi lại sao đành.
 
HHC/DT/145
TỈNH GIỮA MÙ SAY,
SAY GIỮA TỈNH
 
Dòng phẳng vì nhau mải miết trôi
Thiếu nhau đời hết phải là đời
Nổi chìm trong chốn mê cuồng sóng
Trong mật tinh tuyền có máu tươi
 
Tỉnh giữa mù say, say giữa tỉnh
Qua nghìn bến tủi, vạn bờ đau
Trái tim lộn kiếp không toan tính
Dốc túi ân tình để đãi nhau
 
Cứ thế cùng trôi trong cõi tạm
Cùng tan vào biển, bốc thành hơi
Cùng trên hằng cửu bay thanh thản
Mỗi độ Ngâu về lặng lẽ rơi.
 
4-1993
HHC/DT/147

TRÁI “CỜI” EM
 
Anh từng gọi tổ ấm mình là hang
Gọi em là hoa mắc cỡ
Gọi trái tim là ngai vàng
Và tình yêu mình là sấm nổ
 
(Ðời tái tạo một tiếng “cời”
Là trái tim Hồng Bàng, ngàn xưa bị chôn vùi
Dấu văn hoá của giống nòi Bách Việt)
Dấy động lòng anh một thoáng vui
 
Con chim tỏ tình bằng tiếng hót
Con cá tán nhau bằng thổi bọt
Mình nói với nhau bằng những lời câm
Bằng những nụ hôn lịm ngọt
 
Bằng lời nói tay chân
Ngôn từ đâm thừa thãi
Khi môi dạo trên da những nốt nhạc thầm
Là khi hai trái cời mình nhập lại
 
Với nhịp đập 162, gia tốc
Và khi ấy em cười, hay em khóc
Cái nào mới đích thực niềm vui?
(Cả lúc em quằn quại cắn môi, câm như thóc.)
 
Người khai quật một tiếng cời
(Từ biến thái em, thì anh đã biết rồi)
Nhịp Silicon mạo hoá
Có thoa son cả những tiếng khóc cười
 
Trái cời em mỹ ký
Lời quỷ mị yêu ma
Linh hồn anh sét rỉ
Rơi nghìn trượng cao từ chất ngất thăng hoa
 
Sáng nay trời mưa tuyết
Trắng xoá khắp trần gian
Trái cời anh bầy hầy nhão nhoẹt
Chỉ muốn được chết vùi trong hang
 
Mỗi bông tuyết như một lời điếu tang
(Nếu ông trời vừa goá bụa)
Hẳn cũng có trái cời nát tan
Như cõi lòng anh tàn lửa
 
Ðã vô vị cho kiếp ăn và thở
Nếu cuộc đời thiếu em
Cũng vô ích sau một lần gẫy đổ
Vì rất khó nguôi quên
 
Lỡ mai này còn gặp lại ở chợ trO=i
Anh sẽ bưng em về bày biện
Dù tráiời anh mắc toi
Ðã bây giờ nguội điện.
 
HHC/DT/148
 
TRÁI ÔN NHU
TỊT NGÒI
 
Nàng hẹp hòi, tiên kiến
Nàng dẻo miệng chê bai
Nàng thẳng tay đâm chém
Ðâu kể gì đúng sai
 
Khi chịu đời hết nổi
Như mìn cóc ta bung
Hồn nhiên nàng nhích tới
Giọng bỗng mềm như nhung
 
Trái ngoan cường đã nổ
Trái ôn nhu tịt ngòi
Ta ôm nàng nức nở
Biết không cho cũng đòi
 
Ta ngủ trên chiến thắng
Nàng ngọt ngào đưa hơi
Rồi nhẹ nhàng trách mắng
Từng cái ta báo đời
 
Nàng nữ tu hiền dịu
Con chửi mướn, nặc nô
Một người tình tuyệt diệu
Xâu xé ta từng giờ.
 
HHC/DT/153
 
TRÊN TỪNG MŨI
ÐIÊU LINH
 
Như con sói trọng thương
Ngậm cứng lời rên rỉ
Trong hang thẳm, cùng đường
Thuốc thời gian điều trị
 
Ta bị quê ruồng rẫy
Ta bị em phụ tình
Ta liếm dòng máu chảy
Trên từng mũi điêu linh
 
Chủ hang tăng giá mướn
Chủ hãng đe thải người
Chủ nợ thôi cho mượn
(Dù hai chục phân lời)
 
Ta toạ thiền thực giới
Ta nằm co chống hàn
Mai ta về chín suối
Em đâu cần giải oan.
 
HHC/DT/155
TRIỀU MÊ SẢNG
 
Nhìn đâu cũng thấy một nàng thôi
Thấy lửa tiền căn ở mắt người
Thấy sóng gối đầu tung bụi nhớ
Từng triều mê sảng ngất ngây trôi
 
Nghĩ gì cũng chẳng thể xa hơn
Lúc đắm say vui, lúc giận hờn
Lúc trải lòng ra không phấn sáp
Lúc hai tâm thể nhập chung hồn
 
Có vạn giây neo ngàn mắt xích
Trói nhau đằm thắm ở dòng oan
Quay lui chẳng đặng, quên vô ích
Khi cánh buồm ta bọc gió nàng.
 
HHC/DT/157

TRỜI, ÐẤT VÀ NÀNG
 
Trời mưa nắng có ngày
Ðất cũng khi cuồng nộ
Người nếu lòng đổi thay
Tưởng cũng cần nguyên cớ?
 
Chẳng lẽ tệ như trời
Hay điên khùng như đất
Há bất nhân như người
Khi không tình trở mặt?
 
Trời cũng khi khiếm thị
Ðất có lúc vô tâm
Người đôi lần bất trí
Khiến người buồn trăm năm.
 
HHC/DT/158

TỶ NHƯ
MAI MỐT
EM QUAY MẶT
 
Ta gặp em, gặp lại nửa hồn
Nửa kia đông lạnh hắt hiu buồn
Tỷ như mai mốt em quay mặt
Ta rất vui lòng mất trí khôn.
 
HHC/DT/159
ÚNG THỦY
 
Cứ thế trời tuôn ngàn sợi nước
Chim bơi lấp loáng đỉnh non xa
Ta gom lệ tủi bao mùa trước
Hẳn cũng trường giang cũng đại hà
 
Mưa vẫn triền miên chụp xuống đời
Cuốn ngày nhếch nhác lạnh lùng trôi
Tình như cành mọn trên lưng gió
Níu chút bình an rách tả tơi
 
Ði nửa bán cầu buồn trọn kiếp
Lòng như mưa núi sũng từng đêm
Nỗi đau úng thuỷ buồn hơn chết
Là lúc hồn ta lạc dấu em
 
Cứ thế mưa rơi ngày nối ngày
Suối thành sông lớn biển thêm đầy
Ta còn mãi đợi trên ga vắng
Lỡ một hôm nào em ghé đây.
 
HHC/DT/160
VẠN TUẾ EM
 
Bằng mẫn cảm của một người làm thơ
Anh ghi nhận tình em đậm nét
Ở thánh thiện dại khờ
Cũng ở điêu ngoa trắc nết
 
Bằng độ lượng của người trên
Anh gắng tha thứ cho em
Những đôi khi vụng về lầm lỡ
Những tọc mạch nhỏ nhen
 
Bằng ưu ái của người tình tế nhị
Anh van em hãy giấu cho thật kỹ
Mầm phản trắc manh nha
Bởi khi anh thấy được thì đã là quá trễ
 
Bằng cảm thông của người bạn, người thân
Anh tôn trọng quyền phách lối, kiêu căng
Quyền đanh đá giăng câu, gài bẫy
Em không cần phải hối lỗi ăn năn
 
Nếu là kẻ thù em
Xin cứ hồn nhiên làm tất cả những điều vừa kể
Anh sẽ thôi trách mắng buồn phiền
Và sẽ tung hô em vạn tuế.
 
HHC/DT/162
VẠT ÁO TRĂNG
 
Áo mỏng thơ đề mộng vẫy tay
Hồn như gió núi thiết tha bay
Thơ vui quấn quýt hôn chân ngọc
Mỗi bước yêu kiều một thoáng say
 
Ðời mấy lần chung một bến hoan
Mấy lần thức trắng những đêm vàng
Áo vương nguyệt lãng, tình vương lệ
Chở sóng vào thơ, sóng ở nàng.
 
Áo dệt mầu trăng, đêm rạo rực
Tóc thơm trầm ngải, rượu thơm môi
Bóc ra từng mảnh trăng thao thức
Sông mỡ màng như vạt áo trôi.
 
HHC/DT/164
VI LÔ
 
Khăn phủ trên vai
Khăn rơi xuống đất
Lời nguyền đơn sai
Khi chưa lễ tất
 
Tình vừa hai tuổi
Sáo đá sang sông
Ngựa nàng rong ruổi
Như gió trên đồng
 
Nói gì răng long
Nói gì đầu bạc
Một người thương mong
Một người lầm lạc
 
Buồn về thiên thu
Buồn lên tiếng hát
Một vầng trăng lu
Nghìn lời bội bạc
 
Ai về Ðồng Ðăng
Thăm nàng Tô Thị
Sợi dây xích thằng
Trói đời vô vị
 
Một người phủi tay
Tình vào nhật thực
Một người ngùi say
Ðời là địa ngục
 
Tình ơi ,em ơi
Buồn này chưa vơi
Như con sông mỏi
Miệt mài trôi xuôi
 
Một rừng vi lô
Một mầu khăn sô
Một người gian dối
Một trời bơ vơ.
 
HHC/DT/165
VỚI NHAU
TIẾC CHI ÐỜI
 
Giữa em và ta đó
Có rực rỡ mặt trời
Mai sau nghìn dông tố
Với nhau tiếc chi đời
 
Giữa đôi lòng cùng mở
Có một nhịp tim chung
Những lời vàng chưa ngỏ
Ðã nồng nàn cảm thông
 
Lấp vực sầu dang dở
Bằng tin yêu hải hà
Thắp một vầng trăng tỏ
Trong mỗi hồn vị tha.
 
3-1995
HHC/DT/168
 
YÊU DẤU ƠI,
HÀNH NHAU THẾ
ÐỦ RỒI
 
Thiếu thư em, dư một ngày chết tiệt
Từ hừng đông, mưa tới khi tối mịt
Mưa xối nhức tim, mưa tạt điếng hồn
Yêu dấu ơi, ngày đẹp tri của vịt
 
Chiếc điện thoại trêu ngươi câm như thóc
Chai rượu không nằm ngửa bụng tênh hênh
Buồn nẫu ruột muốn cùng trời đất khóc
Yêu dấu ơi, sao mãi giận hờn anh?
 
Chiếc phong linh ồn ào nhạc gió chướng
Mắt đứng tròng, đêm quỷ mị nhẫn tâm
Sáng siết cổ đồng hồ toan ngủ nướng
Chuông áo cơm rền rĩ kèn bát âm
 
Anh ngộp thở giữa buồn mưa Tây Bắc
(Ðời tha hương, nắng ấm chắc gì vui?)
Lỡ mất em phen này anh chết chắc
Yêu dấu ơi, hành nhau thế đủ rồi!
 
HHC/DT/169
 
 
 
 
 
Trang Ñaàu - Trang Tröôùc - Trang Keá Tieáp - Trang Cuoái - VNI - Unicode - VIQR
 
 
 
 

Thơ:

 

Hà Huyền Chi

Kỹ Thuật:

 

Hà Trinh Tiết

Web Design:

 

Hà Phương Hoài
Hoàng Vân

     
 

Thư từ liên lạc hahuyenchi@aol.com
Copyright © 2003 Hà Huyền Chi
Last modified: August 14, 2005