|
BREAK
Mười lăm phút tản bộ
Hai lần trong một ngày
Ðiếu thuốc hút vội cháy cổ
Con thú người cuồng cẳng đọa
đầy
Mười lăm phút nằm trong một
phút
Giờ Break trên dầu mũi tên bay
Lại chúi mũi xuống chồng hồ
sơ dầy
Chập chùng trăm ngàn con số
Bàn giấy cu ly cổ trắng xứ này
Ðều được thiết trí quay lưng
ra ngoài cửa sổ
Hầu tránh đôi phút lãng phí mộng mơ
Con vật người ngồi trong cũi
tự do
Nhạc máy chữ ồn ào quái gở
Hai ngón tay xương nhiều lúc tình
cờ
Ðưa lên môi điếu thuốc thắp
trong trí nhớ
Thời khắc bắt đầu bị
trọng hình
Ðôi kim đồng hồ tự đóng
đinh trên nó
Trục địa cầu cháy đỏ
Trăm triệu xích xiềng níu giữ vòng
quay
Con thú người hắt ra nhịp
thở
Cây viết lười trườn
giữa ngón tay
Thở mệt những dòng chữ lửa
Lại chờ đợi gi Break phía sau
Như không bao giờ tới nữa.
HHC/MTBS/22
11-1987
BỤI THU
Ðỏ bạt ngàn thu những cánh rừng
Trời buồn mây lạnh một mầu
sương
Ta nghe xao xuyến lòng du tử
Cõi nhớ hoài công dỗ cõi thương
Quê đã xa chừng kỷ niệm vơi
Buồn chi thê thiết suốt chiều
đời
Bom rơi triệu tấn bao thu trước
Ðất vẫn còn đau sợ lá rơi
Yêu dấu, bây giờ có nhớ ta?
Ðền voi mưa bụi ở thu xa
Nụ hôn vụng dại rừng thu ngượng
Khiến cả mùa thu sốt vỡ da
Sông Gianh xưa đó một dòng đau
Ðã cắt vào trong nếp sử nhầu
Ai biết nhục hờn còn tái diễn
Xót xa Bến Hải nối dòng sầu
Ta theo mệnh nước trôi tan tác
Tình cũng lênh đênh cũng biển dâu
Chia biệt sân trường thu tím mặt
Ai ngờ chia nửa trái tinh cầu
Thu khiến hồn ta mềm rũ xuống
Những thu tàn mạt võ vàng trôi
Ðền xưa em đợi mòn chân tượng
Ta héo lòng mong ở cuối trời
Ai trả cho em mầu má chín
Trả môi em rượu thuở trao hôn
Trả ta tay gỗ trên thân biển
Từ nhấp men tình bỗng lớn khôn
Ngửa mặt dang tay hứng bụi thu
Hạt từ đỉnh nhớ rụng
hoang vu
Trăm nghìn giọt nhạc vang tiềm
thức
Giận lão càn khôn điếc lại mù.
HHC/MTBS/24
CÁ NHÍ
Hỡi em, con cá nhỏ
Khoan lìa bỏ thiên đường
Theo chi vào dông tố
Tình trăm khúc đoạn trường
Buồn ta không có ngạnh
Mà gỡ hoài chẳng ra
Những đêm trời trở lạnh
Nhớ eo thon nuột nà
Nhớ đường ngôi vụng dại
Dòng vui chảy thiết tha
Muốn cùng em ân ái
Có đầy lòng sương hoa
Hỡi em, con cá nhí
Vết thương xanh đầu đời
Có bùa thiêng, ấn chỉ
Có biển ru sóng nhồi
Ðêm ngồi ôm cần trúc
Nhớ em và nhớ em
Mỗi khi nhìn sao rụng
Lại ước mơ hão huyền
Những gì ta nguyện ước
Cũng rơi vào thinh không
Ta bây giờ, ngày trước
Vẫn bèo bọt trên sông
Hỡi em, con cá nhách
Ðã chia ta ngọt ngào
Sau ngút ngàn chia cách
Trong tay ngờ chiêm bao
Ta không ngừng thất vọng
Nước mãi nghèo hơn xưa
Em vẫn là chiếc bóng
Ta chưa cam sống thừa.
HHC/MTBS/26
CÁM
ƠN
EM DẠI KHỜ
Thơ em như lụa trắng
Như vạt nắng đong đưa
Trong mịt mùng trống vắng
Tôi sưởi lòng qua thơ
Tháng Tư tôi bỏ súng
Kéo lê gót giang hồ
Tháng Tám em vượt sóng
Nghìn gian truân đến giờ
Ðời dối gian sàng lọc
Người tính toán so đo
Nghìn đêm tù em khóc
Lệ như sông tràn bờ
Em, bài thơ diễm tuyệt
Ngôn từ là gió mưa
Thơ buồn như nỗi chết
Như cuộc đời bơ vơ
Em đã ngoài trại cấm
Em đã bến tự do
Mùa đông dài chợt ấm
Nỗi hân hoan chẳng ngờ
Trên đường dây viễn thoại
Giọng em thoảng như mơ
Tôi thấy mình trẻ lại
Trái tim vui sững sờ
Mừng em qua kiếp nạn
Sau năm đợi tháng chờ
Con vành khuyên lãng mạn
Tha cuộc đời đem cho
Cám ơn trời độ lượng
Cám ơn em dại khờ
Tôi mịt mù tâm hướng
Ðã tìm gặp tôi xưa.
HHC/MTBS/28
CÀN KHÔN
Cho em nửa cái vuông tròn
Nửa kia nhờ lão Càn Khôn giữ giùm
Mai em lạc suối xa nguồn
Ta còn nửa mạng, nửa hồn
nhớ em.
HHC/MTBS/30
CÂU
TRONG CHIỀU
TĨNH MẶC
Mây chở gió lướt ngang chiều tĩnh
mặc
Buồn ai phơi trên từng nhánh cây khô
Chim ngờ nghệch đậu trên cành
bất trắc
Tình như sông, tình cuốn xoáy chẳng
ngờ
Thắp điếu thuốc cho thơm
chiều lưu xứ
Cười vô ưu bên vực thẳm
đam mê
Giấu trong ngực vệt son nồng ngái
ngủ
Dù mai sau tình hơ hải chia lìa
Thả khúc mắc xuống dòng quên
chẩy miết
Xác ngồi đây mà hồn giạt phương
nào
Sợi cước thẳng như lòng ta
minh triết
Có hề chi tôm tép rỉa chuôi phao
Soi bóng nước, ta với chiều
ngất ngưởng
Thu vàng ươm như liếp kén đang
tơ
Nhả tâm huyết, sâu không màng hoá bướm
Tưởng đêm nàng nôn nả nhịp
thoi đưa
Giật hăm hở mấy lần đều
hụt hẫng
Lại đợi chờ, lại trắc
nghiệm lòng kiên
Ta câu được dăm mảnh đời
lỡ vận
Như ngày đầu từng bẽn
lẽn trao em.
28-10-94
HHC/MTBS/
CHÉN YÊN HÀ
Cần rung trước, gió tới sau, gió
loạn
Sóng bon chen dồn đuổi đến vô
cùng
Ta ngồi sững với lòng kiên giới
hạn
Sầu nối sầu thao thiết chảy
như sông
Ta bất lực bên bờ đau nhân
thế
Ích gì chăng dăm mũi nhọn văn
chương?
Không có thơ, đời thản nhiên dâu
bể
Không có ta, em vẫn bạc như thường
Phao lay động như lòng ta dao động
20 năm người chưa tỏ mặt
người
Vẫn lừa lọc như một phương
cách sống
Vẫn hồn nhiên người khuất
thế, xu thời
Chút sương mỏng như tình em chìm
nổi
Cho hôm qua, toan đòi lại hôm nay
Yêu rất vội và chán nhau cũng
vội
Chén yên hà còn tiếc những lần say.
HHC/MTBS/33
CHÉN TƯƠNG PHÙNG
Rượu em níu gót phong trần
Trái tim thương tích trăm lần
lại rung
Tao phùng, gọi chén tương phùng
Ấm lòng lữ thứ, mát lòng biển dâu
Tóc anh trắng nửa mái đầu
Mắt em thoáng điểm vết nhầu
chân đêm
Chuốc anh, rồi lại chuốc em
Núi sông thăm đủ ba miền
tỉnh say
Kiếm thiêng trả lại hồ này
Liễu ôm tháp bút trong tay tự tình
Môi trà ngát nụ Di Linh
Nghe như Ðà Lạt chuyển mình nhấp
nhô
Tiền Giang thắm thiết giọng hò
Hậu giang cỏ mặn đôi bờ sóng
rêm
Trái tim bầm dập trao em
(Khi yêu ai giữ trái tim làm gì?)
Nghiêng bầu dốc cạn sầu đi
Rượu em, tình ấy ngàn khuya còn
nồng.
HHC/MTBS/34
CHÉN XUÂN
Sương sớm mù mù trời nhão
nhẹt
Co ro trong xe ngồi chịu rét
Sưởi mở hết ga còn căm căm
Tới sở mới hay Mồng Một
Tết
Ðầu đen xúm nhau cười toe toét
Trà nhúng, mứt xìu đem ra thết
Chúc nhau đủ sức cầy suốt năm
Xếp Mẽo xì xồ: Hép-pi Tét!
Năm ngoái đón xuân lạnh gần
chết
Giao thừa trời vãi ba gang tuyết
Bàn thờ gia tiên rượu đóng băng
Ông vải muốn say e cũng mệt
Sáu mươi xuân tàn theo thời tiết
Ráng mừng tuổi nàng cho phải phép
Gánh một tạ mền leo Tuyết Sơn
Chưa cạn chén xuân đời đã
nhẹp.
HHC/MTBS/35
CHIÊNG TRỐNG
Sớm mai bạn gọi như chim sớm
Mắt cay lòng sáo tỉnh như không
Một vòng lô nhô thiên hạ sự
Bạn ta tâm thiền giữa chợ đông
Ðứa bẩn trước sau còn mãi
bẩn
Phất phơ đón gió bòn lợi danh
Tiền trường bầy bán dăm ông
phỗng
Sành trét hào quang, nhu,ờ vẫn sành
Ðứa nhiễu oằn vai bè bạn cũ
Ðẩy nhau ra trận trao gươm cùn
Múa sao qua được cơn sinh tử
Hỉ hả cười mơn lúc lại
hồn
Ðứa hỗng tưởng đâu mình
bất hoại
Bon chen mưa máu chính trường hôi
Vin vào mớ chữ xưa huyền
thoại
Ðòn bẩn đời tung cũng táng đời
Ðứa phỉnh, đứa nhô, đứa
hố ham
Ðuốc không đủ thắp lấy
đâu tàn
Văn chương bỏ gốc đi ôm
ngọn
Chuốc lấy đờm tanh, lấy
gậy oan
Ta vốn sân si còn bất nhẫn
Làm chi thì cũng chẳng làm sao
Rồi ra ở cuối dòng bi phẫn
Hoa giấy, bèo hôi chất ngất cao
Không lẽ khoanh tay chống mắt nhìn
Kệ thây một đám điếc, mù,
điên
Cái tâm vô lượng dung không xuể
Rách trống đồng chưa, lủng
mấy chiêng?
HHC/MTBS/36
CHUỒNG CU PAVIE
Từ những chuồng cu Pavie
Ta sống thật yên bình
Lom khom hai thằng một tổ
Ta nhìn trời, bỡ ngỡ trời xanh
Như nhánh lá cao su chờn vờn bên
cửa sổ
Ta học, ta chơi đều thật
hết mình
Sách vở chuyên cần nấu sử sôi
kinh
Ðàn địch thơ văn ca ngâm hào sĩ
Ngọn đèn 6o vàng vọt đong
đưa
Những mái đầu xanh
Chưa từng ngại nắng e mưa
Ðường đi khó như xuất cơm
Tổng uỷ
Lũ bạn nhỏ nương nhau rèn chí
Giữa chốn trường đua
ngựa chạy vòng vòng
Dù thắng dù thua, lòng chẳng thẹn lòng
Bởi đã chạy bằng tận cùng
sức ngựa.
Từ những chuồng cu Pavie
Bầy chim nhỏ bay đi
Ðứa dạy học, đứa chính trường
bão tố
Ðứa khoác chiến y bảo vệ non sông
Biệt Ðộng, Nhẩy Dù, Cọp
Biển,Thần Phong...
Ném tuổi trẻ vào vòng tay binh lửa
Ðứa Poncho mỏng thay da ngựa
Ðứa vẫn cười đau nát
ngục tù
Bút nhọn thay gươm điểm
mặt quân thù
Ðạn nổ từng dòng chữ máu
Vì thế hệ mai sau, ta không ngừng
phấn đấu
Cho những đời măng ngạo
nghễ vẫy trời
Những bằng hữu ta ơi!
Thêm chút lửa cho ấm tình nhân ái.
Từ những chuồng cu Pavie
Chim bỏ xứ giạt về trăm hướng
lạ
Ðứa Sidney, Toronto, Cali, Texas, Paris...
Ðứa vùi thây biển cả
Cánh xác xơ bay, tim vẫn mặt trời
Vẫn nối vòng tay thắm thiết tình
người
Những họp mặt vẫn đầm
đìa lệ nhớ
Ngựa chạy vòng vòng trường đua
Phú Thọ
Ngựa chạy tít mù trong mỗi đời
trai
Vòm lá cao su nghiêng xuống đêm dài
Nhựa vẫn chảy
Chảy hoài vô tích sự
Trên xứ người vẫn dăm
thằng bán chữ
Vẫn trồng vu vơ những hạt
Nguyễn Du
Nhịp trống Tây Sơn
Tiếng hịch Bình Ngô
Vẫn hát ầu ơ trăm con một
mẹ
(Tiên sư chúng mày làm ông ứa lệ!)
Mỗi lần gặp nhau dù rất tình
cờ
Pavie ơi!
Ly đá nhận ngày xưa
Còn mát rượi suốt chiều đời
gai lửa.
(Ðêm nhớ về đám bằng hữu
trại Pavie Lamothe)
Tháng giêng,1990
HHC/MTBS/38
CHỬI
ÐỔNG
Thèm chút hơi em trốn cái hàn
Muốn rụng vành tai, muốn sút càng
Nửa kiếp quen rồi mưa nhiệt
đới
Nửa sau trời hại cái thân tàn
Em ơi ta trót làm vong quốc
Vị kỷ, trây lười lại
dối gian
Thêm bầy lãnh đạo toàn ngu dốt
Chống cộng ầu ơ kiểu cái
bang
Thằng em bất lương như chó má
Nhà văn nhà võ đều hèn hạ
Vô sản trên răng, dưới Bác
Hồ
Rước voi Nga, Tầu về dầy
mả
Trí thức miền Bắc là cục phân
Quỳ gối đầu hàng ý thức
hệ
Giả hiền, giả ngu thì trùm chăn
Còn lũ hoạt đầu buôn bánh
vẽ
Trí ngủ miền Nam khôn tổ cha
Ba hồi tố ngược, ba hồi pha
Một tay thọc gậy, tay ôm bạc
Vui ông hô chiến, buồn hô hoà
Quốc phá gia vong chưa biết nhục
Ông còn phá bĩnh ở quê người
Ông trương bằng giả, khoe kỳ
mục
Nhân sĩ như ông chán mớ đời
Chửi đổng một hồi đâm nóng
tiết
Ngửa mặt nhìn trời khinh mưa
tuyết
Nếu ta túm được em bây giờ
Kể như từ bị thương
tới chết.
HHC/MTBS/42
CHỮ LÊN ÐƯỜNG
Tuyết nhão nhẹt như bùn đen đúa
Lạnh cóng từng hơi thở
Mặt hồ, con sóng phẳng chết trân
Mặt đường, lấp lánh trơn
như mỡ
Bộ hành dò từng bước run
rẩy
Phó thân cho cây gậy
Chống mãi vào niêu cơm
Vào chồng hoá đơn không muốn
thấy
Tuyết là nguồn thơ cho thi sĩ
(Người quen nói thất ngôn)
Tuyết cũng là ngạ quỷ
Kẻ không nhà, dưới dạ cầu rút
xương
Sài Gòn hai mùa mưa nắng
Thi sĩ ở trần phơi rốn chú Ba
Sau đổi đời, thơ gieo vần
khoai sắn
Ðời rét run dù nắng vẫn chan hoà
Buổi kiểm thảo lạnh hơn băng
tuyết
Lối vào tù ngục mút mùa
Tiếng gõ cửa ban đêm rợn như
thần chết
Lời công an kìm kẹp tiễn đưa
Thơ chống cuốc khi người
chống đói
Thơ vá lốp xe
Thơ vượt biển đông, đi cùng
thế giới
Thét mãi lời câm trên báo chợ, vỉa
hè
Thơ trơn trượt trên địa
cầu bi thiết
Người thờ ơ cho bút mực
bẽ bàng
Chữ vẫn lên đường nối
tiếp
Dẫu mùa đời thêm khắc
nghiệt gian nan.
HHC/MTBS/44
CÒN GÌ
Còn gì sau những năm dài
Quê hương tơi tả đã ngoài
tầm tay
Còn gì sau những đọa đày
Hai mươi năm lẻ ngùi say xứ người
Còn gì sau cuộc đổi đời
Lang thang bốn biển khóc cười
với thơ
Còn gì sau những đêm mưa
Ngựa Hồ Tây Bắc buồn ngơ hý
thầm.
HHC/MTBS/46
CÓ KHÔNG
Ướt ráo tuổi xanh
Lấm sạch thân danh
Núi sông còn mất
Có không ân tình?
HHC/MTBS/47
CỎ BỒNG
Dưạ núi ngắm buồn trôi đáy
sông
Trong ta hoài cảm chảy trăm dòng
Hè khô nắng rụng đau vàng đá
Thu lạnh mưa về nát thỉ chung
Ðông ở phương này trời đất
nhớ
Bao la tuyết phủ trắng ngàn thông
Ðoá xuân đợi nở trong băng
thạch
Em có như ta muối xát lòng
Sống đủ bốn mùa sầu
tủi ấy
Chỉ làm se thắt nụ hoài mong
Em ơi biển động trong tâm
thức
Từ những năm xa đến mịt
mùng
Dựa núi ngắm đời trôi lãng
đãng
Dăm mùa xuân chín thủa môi hồng
Trí trai mạt vận đau cung kiếm
Mái tóc cờ lau nhớ cỏ bồng.
HHC/MTBS/48
CÔNG CHÚA
Tôn, Tưởng, chung bầu trời *
Ðâu lưng nhau xung kích
Ta phân hoá từng người
Chống nhau hơn chống địch
Ðộ lượng với kẻ thù
Ta chơi nhau sát ván
Ðường gươm hiệp sĩ mù
Hằn sâu trên lưng bạn
Bài học xưa: Bó đũa
Người chậm nhớ, mau quên
Mình giết nhau đã đủ
Hỡi những thằng anh em!
*Tôn Dật Tiên,Tưởng Giới
Thạch
HHC/MTBS/51
CUỐI HẠ
Sừng trăng cuối hạ treo ngang
Nghe trong gân lá đã vàng ý thu
Tim ta treo giữa oán thù
Nhịp đau mưa pháo tháng Tư
vọng về.
HHC/MTBS/52
DẠ VŨ TẤT
NIÊN
Mênh mang tuyết trắng như bông nõn
Rắc tự hàn cung, trời xí xọn
Xe nêm xa lộ, xe rùa bò
Xe xuống mương sâu nằm lổn
nhổn
Họ Từ, Portland mời xuống nhót
Dạ vũ tất niên xuân con Chuột
Lết năm giờ liền, chưa đến
nơi
Ðành phải quay lui vào đoạn chót
Tới ngõ còn suýt lăn cù đèo
Tháo được đôi hia, thở đánh
phèo
Họ Từ, nghe phôn cười giọng
thổ
Khi khổng khi không, mắc cái eo!
Bạn hẹn sang năm làm cái nữa
Ðánh lấy huề thôi mà khó thay
Bạn cũng giống ta, cà thẻ
nhựa
Văn nghệ xong ta lại kéo cày
Thạch Sanh khảy đờn mà lên hương
Bạn vì tình tang mà mắc nạn
Mai mốt không chừng trời đất
thương
Trúng cái Lô-tô chơi lút cán.
HHC/MTBS/53
|