|
ÐỂ LẠI CHO ÐỜI
Những gì để
lại cho em
Nửa hồn binh bại, trái
tim héo mòn
Những gì để
lại cho con
Nắm xương tủi
hận vùi chôn xứ người
Những gì để
lại cho đời
Dăm mươi cuốn sách
khóc cười tự thân.
Halloween 1991
HHC/MTBS/55
ÐỊA CHẤN
Ðất cười nghiêng núi
sập nhà
Ðền đài, bia đá cũng
là bụi tro
Ta cười nửa
miệng ngất ngơ
Tai nghe địa chấn còn
ngờ thảm bom.
HHC/MTBS/56
ÐÓI
Cơn đói cồn cào sôi
trong giấc ngủ
Giấc mơ thơm bột
nướng dậy mùi men
Thơ ngọt lịm
viết nghìn dòng chữ lửa
Răng hả hê nhai ngấu
nghiến cơn thèm
Cột tre đực, rào
kẽm gai hiền triết
Mái tôn soi trăm lỗ
thủng thiên đàng
Sương quánh đặc
thành giọt đau bức thiết
Nhểu xuống đời
thánh thót chất cường toan
Thèm hơi thuốc, thèm hít
đầy trí nhớ
Mùi khói xăng nồng
bụi buổi tan tầm
Hôn một miếng trên má
con, môi vợ
Hôn một lần đủ
uống cạn mùa xuân
Chút vọng tưởng
từng dỗ dành cơn đói
Chút ngày xưa là mộng
mị bây giờ
Roi thống khổ vút theo
hồi kẻng gọi
Giọng ma cười theo
tiếng sắt đong đưa
Răng nghiến lại như
chưa từng mở miệng
Giọt lệ khô như sông
núi điêu tàn
Hồn thương tích
quấn trăm vòng khăn liệm
Bao tử mù nghiến mãi
vỡ tim gan.
HHC/MTBS/57
ÐỒNG ÐIỆU
Thì ra bạn cũng nòi tình
Soi gương còn thẹn
với mình, với quê
Nhớ chăng sông núi
nguyện thề
Máu xương chẳng
tiếc, gian nguy không sn
Người còn, quê đã
không còn
Chí trai hồ thỉ vùi chôn
xứ người?
Thì ra bạn cũng sầu
đời
Xót thân lưu lạc,
tiếc thời liệt oanh
Xót trang hùng sử lật
nhanh
Triệu thây bầm giập
rải quanh địa cầu.
Ðông 1994
HHC/MTBS/59
ÐỔ RƯỢU VÀO THƠ
Nhớ mày đổ rượu
vào thơ
Thơ say suốt một
chiều mưa bạt ngàn
Rung chi những sợi dây
oan
Năm cung sắt máu cho
đàn mất vui
Thơ tao sông núi ngậm ngùi
Văn mày tải đạo
vào đời điêu ngoa
Trên từng ngọn tóc sương
hoa
Có bao đêm trắng
mực pha máu bầm
Bao phen yêu vội tin lầm
Bấy nhiêu vết sẹo
trên thân hao gầy
Ngã đau lại nhớ
đến mày
Mũi tên tẩm độc
ngủ say giấc hèn
Mặc thây bọn chúng bon
chen
Ðừng làm ô nhiễm hơi
men tửu phần
Có trong ly rượu tẩy
trần
Chút mày ấm lạnh trong
vần điệu tao.
Cho Duyên Anh, Paris,10,1987
HHC/MTBS/60
ÐƯỜNG TÌNH
Con đường làng
sống trâu
Tuổi thơ anh dãi dầu
Ðời thiếu ăn lam lũ
Tương lai nào thấy
đâu
Vào tề tìm đất
sống
Di cư vượt biển
sầu
Anh một mình một bóng
Quê bỏ lại phía sau
Nhớ con đường
huấn nhục
Tám tuần lễ cực hình
Bò dưới tầm
hoả lực
Ðời có teo thật tình
Nhớ con đường êm
ả
Dắt ta đến tình nhau
Dưới tàn cây trứng
cá
E ấp nụ hôn đầu
Những con đường
mưa đạn
Người đi trên chông
mìn
Ðánh giải vây quân bạn
Bắt tay nhau cười
hiền
Con đường căng lưới
pháo
Bắn lên đầu di dân
Quốc lộ thành suối
máu
Cộng sản thành dã nhân
Con đường liên
tỉnh lộ
Ðường cuốn gói tan
hàng
Ðường Sài Gòn bỏ
ngỏ
Ðường quê người
lang thang
Trên đường tình bương
trải
Nệm cỏ mềm như
nhung
Môi anh còn ghi lại
Ngàn dấu son bão bùng.
HHC/MTBS/61
ÐƯỜNG TRƯỜNG XA
Nhậu dã chiến ngoài
trời, đêm tháng Bẩy
Ớt xanh nhen đốm
lửa hồng
Cơm lại gạo,
nhớ mưa rừng, cơm sấy
Buồn từng ngăn tàng
chứa núi cùng sông
Biển hy vọng vẫn
thuỷ triều lên xuống
Sóng từ quê dăm
ngọn vui ngang
Vẫn rạo rực đầy
hồn lý tưởng
Một ngày về vinh quang
Muôn hải lý với
chập chùng mưa gió
(Lại Hoa Kỳ bán rẻ
anh em
Chén bang giao thêm một
liều độc tố)
Ðường trường xa,
đường khốn khó dài thêm
Ðêm tháng Bẩy hạt Ngâu
rơi thổn thức
Ta tìm lại ta xưa
Cụng lon bia cùng chàng Ngưu,
ả Chức
Trong mắt người ta
cụng nỗi bơ vơ.
7-1995
HHC/MTBS/63
EM, CỔ TÍCH
Anh bèo nổi, trôi trên dòng
vô định
Hoài lênh đênh mù mịt
dấu tương lai
Em hồn nhiên hiện ra
từ cổ tích
Từ u linh nhẹ bước
xuống đời trai
Anh khờ khạo yêu như
thời mới lớn
Thừa tang thương nên
dốc cạn si mê
Em hiền dịu mà
triều dâng sóng cuốn
Gió hoan ca trong từng
buổi trăng về
Anh bèo nổi, trôi trên dòng
lận đận
Có gì vui trăm bến
lạ sông chia?
Em chợt đến như
một điều ẩn mật
Nằm trong trang sách ước
lạ lùng kia.
Cuốn sách cũ nằm
trong ngăn bụi nhớ
Mấy ai coi và cũng
mấy ai tin?
Ðời dâu biển từng
ngày sông núi lở
Ðáng gì đâu dăm
mảnh vụn hoa niên?
Em huyền thoại bước
ra từ cổ tích
Tim anh đây, em hãy ngự
hồn nhiên
Ðời chưa tạnh cơn
mưa dài tịch mịch
Hãy chở hồn anh trong
mắt em thuyền.
HHC/MTBS/64
EM, TRẠI CẤM
BẠCH ÐẦU
(White Head, Kowloon, Hong Kong)
Em trong trại cấm
Bạch Ðầu
Anh nơi rừng thẳm
nhớ nhau từng ngày
Hờn chiều thu lạnh mưa
bay
Giận đêm tuyết
đổ, oán ngày nắng phai
Em ơi đời sống
bao dài
Mà người giam lỏng
phí hoài tuổi xanh
Em ơi sầu nhớ bao tình
Hồn anh ốc đảo
năm canh sóng gầm
Em ơi nhân loại mù tâm
Tiếng chuông từ ái
tắt câm lâu rồi
Quanh em quỷ đội
lốt người
Quanh anh Chúa, Phật rao
lời vô ngôn.
Cuối năm Thìn,1989
HHC/MTBS/66
GIA CỪU QUỐC HẬN
Tháng Tư bốc cháy trên màn
ảnh
Chiến tranh và hoà bình
Lòng ta với quê hương
tan từng mảnh
20 năm quê hương
tội tình
Sắt thép nở hoa ý
hệ
Dân ta đổ máu từng
giờ
Sống mái cũng bầy
con một mẹ
20 năm người tính
chuyện hơn thua
Bom Mỹ lật Trường
Sơn, rung rinh trời Hà Nội
Hoả tiễn Nga bắn
nhầu thị dân
Xác xích vào Tăng, xác vùi
Gia Hội
Súng AK thay pháo tết
Mậu Thân
Lũ thừa sai miền
Bắc ngựa trâu
Bán đứng quê hương
cho Cộng sản Nga, Tầu
Cưỡng chiếm
miền Nam bằng mọi giá
Ô nhục ngàn đời sau
Chúng dối bịp cả nước
Chúng mổ thịt nhân dân,
lóc xương tổ quốc
Bọn i tờ đá cá lăn
dưa
Còn “phanh thây uống máu”
đến bao giờ?
Bọn tôi tớ miền Nam
Cũng ngu dốt, độc
tài, phản phúc, nhũng tham
Thay phiên bán nước
Chống cộng ạ
ời theo quân viện ngoại bang
Lũ đại cường
âm mưu bất thiện
Nhân danh và nhân danh
Ðẩy hai phe vào chiến
tranh ủy nhiệm
Qua sông rồi chúng trở
mặt thật nhanh
Ta còn lại 20 năm
nhục nhã
Còn lại một quê hương
tơi tả
Anh em tị hiềm, chia
rẽ, hận thù
Lãnh đạo điếc
đui giả trá
Ta còn lại hai tiếng
thuyền nhân
Trên bảng vàng, bia đá
(Nhân loại hôm nay đã khánh
tận từ tâm
Ðã phủi tay vội vã)
20 năm bi thảm đã qua
20 năm xót xa chưa
tận
Còn cách nào không hở
bạn ta
Sớm thanh thoả gia
cừu quốc hận?
Tháng Tư 1995
HHC/MTBS/67
DAO ÐỘNG
Trên cánh rừng dã thú
Bầy chó hoang tru khúc hoà
đồng
Dụ đám nai hiền giao
duyên cùng cọp dữ
Với giun sán đầy lòng
Trên cánh rừng chữ nghĩa
Cũng loài bò sát ẩn tàng
Chữ nọc độc,
chữ hai vòi như đỉa
Mang nhớt dãi đầu hàng
Trên rừng gươm súng
cũ
Sét rỉ đã trổ hoa
Cây hào kiệt đã khô
chồi nhân chủ
Thân đại bàng mà bóng cú,
hình ma
Trên mầu cờ vàng chính
khí
Ba dòng máu đỏ ngậm
ngùi
Còn phảng phất
những anh hồn tử sĩ
Bốn ngàn xưa sông núi cũng
nghẹn lời
Trên cánh rừng tình ái
Vai thon, tóc mướt xa
rồi
Chăn gối lạnh còn thơm
mùi trầm ngải
Thuở trao hôn mà rung động
chân trời.
HHC/MTBS/70
GIÁNG SINH TỚI
Thiệp Giáng Sinh tới
muộn
Hạnh phúc cầm trong tay
Tiếng chuông thầm
rụng xuống
Bâng khuâng giấc lưu
đầy
Người tình từ ngàn
dặm
Vẫn cho nhau ngọt bùi
Bạn bè chia hơi ấm
Chia giá lạnh xứ người
Máng cỏ ngời bí tích
Bầy trừu vỗ cánh
bay
Hồn treo trên tờ
lịch
Tim ướp rượu trăm
ngày
Ðông Âu bừng chuyển
động
Trên màn ảnh truyền hình
Qua rồi thời mạt
Cộng
Không lâu sẽ quê mình
Ta vững tin như vậy
Lịch sử đã xoay vòng
Hãy giúp quê vùng dậy
Ðập tan hết cùm gông
Mùa giáng sinh năm tới
Ta hát vỡ Sài Gòn
Ta nắm tay Hà Nội
Mừng gặp lại quê thương.
Giáng sinh 89
HHC/MTBS/72
GIẢ
SƠN
Dựng ở lòng ta ngọn
giả sơn
Có cây mắc cỡ có hoa
hờn
Con sông đứt khúc như
lòng đứt
Cổ tháp hoang tàn lạnh
khói hương
Có con chiến mã cuồng chân
hý
Có gã tàn binh lạc lối
về
Nước chẩy đá mòn
hai thập kỷ
Người còn mài kiếm
dưới trăng khuya
“Tửu bất tuý nhân, nhân
tuý tửu”
Người say, dù rượu
chẳng say người
Thường khi ta nhớ môi
em rượu
Cũng đủ ngùi say lúc
chán đời.
HHC/MTBS/74
GIẤC
HỒ
Tàn đêm chợt tỉnh
giấc hồ
Một vùng lá gió cành mưa
còn nồng
Thịt da mềm nõn nà bông
Ngực vun gò đống, tóc
sông no đầy
Tay còn khắng khít vòng tay
Ngoài song trời đã rót
ngày vào đêm
Tiếng gà gáy vỡ bình yên
Tưởng đâu loa địch
thốt nhiên công đồn
Nàng về cổ miếu sơn
thôn
Áo bay lãng đãng trong sương
nhạt nhoà
Song tù treo mảnh trăng tà
Kẻng tù rít róng như ma
cợt cười.
HHC/MTBS/75
GIẤC
TRƯA
Xe trưa ẩn dưới
cội tùng
Lim dim đồng thiếp như
từng nghìn trưa
Nắng xiên, mưa tạt vào
mơ
Cơn đau chiến
bại bao mùa chưa phai
Bạn bè rơi rụng còn
ai
Kiếm cung thôi đã ở
ngoài tầm tay
Ngựa Hồ, chim Việt nào
đây
Có nghe tiếng hý gọi
bầy thê lương?
Giấc trưa ẩn dưới
cội buồn
Nhắm con mắt tủi,
mở con báo đời.
HHC/MTBS/76
HẠNH PHÚC EM
Mặt hồ êm ả sóng
Cơn giận ngâm trong
chiều
Hồn ta căng rất
mỏng
Sợi dây đàn không kêu
Lỡ cuộc tình oan trái
Móc tim tặng cho người
Em vẫn thừa nghi
ngại
Giấu dao sau nụ cười
Phiến trời rền
sấm động
Mưa nhiệt đới
bất ngờ
Chiếc Pông-sô mở
rộng
Chụp xuống đời
bơ vơ
Hạnh phúc em tìm kiếm
Vẫn bồng bềnh chân
mây
Ta mịt mù phương
đến
Cũng tiêu hoang tháng ngày
Mặt hồ lên gai nước
Nhớ quê lòng nhói đau
Bập vội dăm hơi
thuốc
Không nhớ em cũng
sầu.
HHC/MTBS/77
HẠT BỤI
Tà dương thanh kiếm
bạc
Ðâm suốt dòng xanh lam
Ta ngồi nghe sóng hát
Khúc bi thương tan hàng
Ta ngồi như tượng
sống
Hoá thân từ tang thương
Ta ngồi nguyên một đống
Gậm nỗi buồn tha hương
Tà dương thanh kiếm
gẫy
Khúc xạ giữa tim người
Tháng Tư rồi tháng
Bẩy
Mang nỗi đau biển
trời
Ta ngồi như hiền
triết
Như phiến đá vô tri
Buồn vui theo thời
tiết
Mặc xuân về thu đi
Ta ngồi phơi thân
ghẻ
Lòng cũng có sông trôi
Bốn nghìn năm hưng
phế
Cũng qua trong ngậm ngùi
Tà dương thanh kiếm
lụi
Ðâm nhầu vào bóng đêm
Quê bỗng thành hạt
bụi
Trong mắt ta tủi
phiền.
HHC/MTBS/79
|