|
HẸN THỀ
Ngoài đêm lạnh rì rào cơn mưa núi
Lòng như sông ướt nhẹp nhớ vơi
đầy
Ðợi mút mùa nhưng quê chưa đổi
mới
Khiến hồn ta ẩm mốc đã bao
ngày
Em nhớ chứ, vườn địa
đàng có thực
Ta dìu em vào bến mộng trăng thề
Trăng hoả châu chập chờn soi
hạnh phúc
(Nhớ lần đầu em đỏ
mặt quay đi)
Ta thở dốc bằng ngực em bốc
lửa
Khi hai ta thành một khối keo sơn
Tưởng miên viễn ai ngờ tình
lỡ dở
Tháng Tư xưa ta bỏ chạy điếng
hồn
Ta tới Mỹ như một tên đào ngũ
Cũng bồi bàn, cũng lao động
quang vinh
Vẫn thao thức nhớ về quê hương
cũ
Bao năm buồn còn nhớ truyện đao
binh
Rượu thôi uống tim vẫn nhồi
xanh mặt
Còn sân si mà chay tịnh nhiều năm
Ngực gái Mỹ, lòng nào không gió
giật
Tóc phai mầu còn réo gọi hờn căm
Ta còn giữ bên mình thanh kiếm rỉ
Ðợi trao em như tín vật, bùa thiêng
Ðể mai mốt quê không còn Cộng
phỉ
Ðời lại vui dù bóng xế chiều
nghiêng
Ta còn mãi cứng đầu như đá núi
Vẫn ương gàn cưỡng chống
mọi xu thời
Tưởng gai góc mà sắp mòn nhẵn
nhụi
20 năm chưa ngẩng mặt làm người
Ta lăn lóc bên dòng sông cạn đáy
Ðợi mưa nguồn cùng hát khúc hồi
hương
Xả cấm vậm lòng ta buồn
biết mấy
Bao anh hùng đã uổng phí máu xương
Hẹn với đất, mãi kiên trì bước
tới
Hẹn với lòng, ta nhất quyết
trở về
Sóng nhân bản đang ầm ầm réo
gọi
Hẹn với nàng cùng góp sức cho quê.
HHC/MTBS/81
HOA LỬA
Em đã cùng ta chung cánh gió
Lưng dù chia nửa khoảng trời xanh
Núi sông nằm dưới chân ta đó
Sông ngọt phù sa núi hữu tình
Em đã cùng ta chung đạn bom
Chia nhau tuổi trẻ một hao mòn
Chung ly rượu đắng như tâm
sự
(Khi chuyến quân về hụt mấy con)
Phố quận đìu hiu một tuyến
đường
Ngược xuôi chạm trán mãi nên thương
Từng chung đầu ghế trong lồng
chợ
Chung bữa cơm rau ấy sự thường
Trái tim trao lén nhờ em giữ
(Ta chẳng yêu nhau mới lạ lùng)
Không gặp một ngày đau một
bữa
Em dường như biết, dường
như không
Trời sập ngỡ ngàng, mây thất tán
Ngân Hà đê vỡ thế gian trôi
Anh ra hoả tuyến không lo mạng
Chỉ sợ trăm chiều quán lẻ
loi
Năm sau anh ráng xin về phép
Chợ nối dài thêm đường
tiếp đường
Người lạ, người quen anh
hỏi hết
Chẳng ai gặp lại bóng người
thương
Anh thành thi sĩ từ hôm đó
Bút ngoáy vào tim quậy nỗi đau
Súng khạc thơ buồn trên tuyến
lửa
Vì em chữ nghĩa cũng đeo sầu
Suốt những năm dài đánh mất
quê
Thơ anh mở lối một phương
về
Thơ mang thuốc súng vào tâm cảnh
Tình nước tình riêng chửa vẹn
thề
Ai biết hôm nay ở tuổi chiều
Gặp đây thức dậy một
trời yêu
Ðáy rương chiếc mũ ngời hoa
lửa
Lại đội hờ trên tóc muối tiêu.
HHC/MTBS/84
HOANG
VU
Sớm mai người ngửa cổ
Leo con dốc mù sương
Lưng chiều người gẫy đổ
Heo hút về sơn thôn
Chuỗi ngày cơm áo nản
Lòng không gợn dư vang
Bạn đạp trên lưng bạn
Nàng thôi không là nàng
Ðời chông chênh ngược gió
Tình lãng đãng mầu thu
Ðêm cuộn mình trong nhớ
Buồn như rừng hoang vu.
HHC/MTBS/87
HÔN ÐẤT
Chiếc lưới oan khiên chụp
xuống đầu
Tháng Tư phản trắc giống nòi
đau
Người đeo tổ quốc trên lưng
mỏi
Trồng lại mùa tin khắp địa
cầu
Từ phút hoang mang nhảy xuống tầu
Quê hương đồng ngũ bỏ
đằng sau
Thả trôi tủi hận trên thân sóng
Mới hiểu tận cùng nghĩa biển
dâu
Trong cõi điêu linh sầu tủi ấy
Tháng ngày gai nhọn cấy trên da
Sài Gòn nỗi hận âm thầm cháy
Nỗi nhớ em chung với nỗi nhà
Sóng chuyển rồi em lớp lớp đầy
Cờ tàn chiếu bí khắp Ðông Tây
Ðỉnh ngu chẳng thuận theo thời
thế
Rồi cũng tiêu tùng cũng nát thây
Em lại mang tên cũ Sài Gòn
Áo vàng, ba vạch thắm mầu son
Cho anh quỳ gối hôn trên đất
Sống lại tình yêu thuở lớn khôn.
HHC/MTBS/88
HY VỌNG
Chiều một mình đi xuống đi lên
Vẫn vỉa phố người lặng
lẽ
Ta tưởng chừng quên mất họ tên
Sau 20 năm sầu quạnh quẽ
Ơi Sài Gòn, Hà Nội
Ơi dĩ vãng đạn mìn
Ðã chìm dần vào vũng tối
Lãng quên
Bỗng hồi chuông bang giao bất nghĩa
Vang vọng lời yêu ma
Con phố buồn như nghĩa địa
Xin hãy đừng chiêu dụ lại
hồn ta
Hãy nói với ta lời gia- dối-chân-thành
Rằng ta vẫn còn hy vọng
Thấy non sông chuyển mình
Trước khi ta đứt bóng.
HHC/MTBS/90
KHIẾM SĨ
Quanh ta, những thằng ngọng hay nói
Chuyện văn chương như bốn
món ăn chơi
Những tảng đá vôi mòn sói
Tưởng đâu lừng lững núi
đồi
Những thằng què gào Nam chinh Bắc
phạt
Thơ đứng đưng ngớ
ngẩn thét xung phong
Văn hạ cấp tủi thân người
quốc nạn
Vấy mực nhơ cho sỏi đá đau
lòng
Những thằng mù luận thiên văn
điạ lý
Ngôn bá vơ tái thiết, hợp lưu
Mãi trân trọng rao những lời
nhảm nhí
Vốn có gì ngoài kiến thức thiu
Những thằng điếc chưa
từng nghe tiếng súng
Góc vườn hoang muá gậy oai phong
Những lá uá chưa cam lòng rã mục
Những cỏ hèn diếc lác dưới
thân tùng.
HHC/MTBS/91
KHOÁI PHONG
Ta ở quê người mài kiếm gãy
Tuổi mòn, sức kiệt đi rêu rong
Bao năm lửa hận âm thầm cháy
Còn bỏng hồn ta em biết không?
Những tháng mưa mùa trời đất
khóc
Lòng trần ướt nhẹp, suối thành
sông
Ta như sỏi đá từng lăn lóc
Mà vẫn bi thương vẫn não nùng
Hạnh phúc từ em cuồn cuộn
tới
Xô lùi cương giới tới mênh mông
Pháo đài hệ lụy tan tành ngói
Từ đó ta trên tuyến lửa
hồng
Từ đó chiêm bao còn đỏ mặt
Tin đi, tin tới rộn ràng trông
Những đêm giao cảm quên trời
đất
Ở mỗi dòng riêng một bến chung
Trường văn trận bút cùng mê
đắm
Ấp ủ trong tình cả núi sông
Về lại quê hương trong chiến
thắng
Dễ gì quên được nhục lưu
vong
Ta níu cành mong hôn lá nhớ
Ðu dây hoang tưởng giữa phiêu
bồng
Những ngày trao gửi yêu thương
đó
Tưởng đến thiên thu vẫn
mặn nồng.
Ta ở quê người như cõi tạm
Hồn đau còn ở với non sông
Có em chia sẻ niềm tâm cảm
Là có đầy thêm một cái chung
Ta mài nhọn bút thành dao kiếm
Thơ mãi kiên cường ở thế công
Ðêm viết như ngồi trên ghế
điện
Sau ngày tơi tả gánh đời xong
Buồn ta cơm áo hai vai nặng
Buồn chuyện ruồi bu nát cộng
đồng
Chia rẽ được muà cho trái đắng
Dặm về quê cũ ngút ngàn chông
Mỗi lần té ngã ta khôn lớn
Lại đứng vùng lên chẳng
ngại ngùng
Ði tiếp lộ trình ta đã chọn
Dẫu người chung bước
chẳng chung lòng
Khổ hạnh không làm ta nhụt chí
Cam go càng tỏ mặt anh hùng
Châm ngôn Tự Thắng nơi trường
mẹ
Ðã thấm vào xương trắng máu
hồng
Em đã vì ta cùng chắp cánh
Vì đời hứng chịu mọi
cuồng phong
Có em sưởi ấm hồn hiu quạnh
Năng lượng ta cần em biết không?
Ta ở quê người nuôi nhục nước
Khắc trong tâm phế mối thù chung
Năm ngàn năm trước, bao người
trước
Anh dũng liều thân há uổng công?
Nhìn thử quanh ta nhân nghĩa giả
Bon chen trục lợi buổi đò đông
Văn quan, võ tướng nhiều tên
đã
Nhớp nhuá quỳ xin miếng đỉnh
chung
Chẳng lẽ phong gươm vào núi
ẩn
Ôm cần thanh thản kiếp ngư ông
Ôm em tình tự, quên thù hận
Gác bỏ ngoài tai những bận lòng
Quên đã vì quê từng đổ máu
Vì em, thơ đổ lệ từng dòng
Em là hang ổ ta nương náu
Ở cuối đường tên, ở ngõ
cùng
Tắm gội đời nhau bằng
hạnh phúc
Ru niềm bất hạnh ruỗng hoài mong
Những đêm hoang dã bừng hoa chúc
Hai đưá cùng reo với lửa
rừng.
Ta ở quê người như nước
lợ
Tưới lên cây héo sớm vun trồng
Bầy con Mỹ hoá nhanh như cỏ
Còn nhớ gì đâu gốc Lạc
Hồng!
Bác sĩ,kỹ sư vô số kể
Những thân tầm gửi, những cành
cong
Hân hoan đón nhận đời nô lệ
Nào biết quê nghèo mòn mỏi trông
Tiếng mẹ ngô nghê nhai từng chữ
Quê năm nghìn tuổi cũng là không
Ðám con trôi giạt ngoài lưu xứ
Rồi cũng bèo hoang ở cuối dòng.
Ta ở quê người như phế
vật
Có em như một tấm gương trong
Soi nhìn thân thế ta thương tật
Khi đứng ngu ngơ giữa cộng
đồng
Say chửa đủ quên, điên giữa
tỉnh
Tài chưa đến độ, ngộ chưa
thông
Cuối đời chưa hết thương
đời lính
Ta vẫn dở thằng vẫn dở ông
Tưởng có em rồi yêu chết bỏ
Ðeo nhau du ngoạn khắp Tây Ðông
Hưởng mùa trăng mật lừng kim
cổ
Ðầy ắp hồn nhau ngọn khoái phong
Tưởng có em rồi ta hết khổ
Mưa sầu nắng quái rụng ngoài song
Ai hay trong gió còn mưa gió
Cay đắng nằm trong mật đắng
lung
Hạnh Phúc Treo Ngành, em gọi thế
Làm tình làm tội cũng cam lòng
Khi em trở mặt,tình dâu bể
Là lúc trần gian ngợp bão bùng.
6-1993
HHC/MTBS/92
KHÓI CAY
Ðỏ rừng, lá báo tin thu
Bầm gan, tình khoác áo thù lạnh sương
Ðạn ghen rít róng vô thường
Như xưa ta vốn sa trường
liều thân
Trái xa rồi lại trái gần
Ối a, rồi cũng có lần banh thây!
Thôi em, đừng thả khói cay
Tim ta ngựa chứng từ ngày biết yêu.
HHC/MTBS/101
KHÚC TANG BỒNG
Ðêm ta huyền hoặc tiếng nàng
Tiếng cao chuông khánh rộn ràng giao thoa
Tiếng trầm đồng vọng
thiết tha
Cho rừng với biển dầu xa cũng
gần
Ðêm ta có lửa cháy ngầm
Sầu quê, nhục nước, trong tâm còn
nồng
Tình riêng hòa với tình chung
Hai mươi năm tủi còn không tình người?
Trăm con, trăm hạt cát rời
Bon chen kiếm một chiếu ngồi phù
vinh
Quê nghèo sau cuộc đao binh
Dân thêm tàn mạt điêu linh tù đầy
Ðêm em, thiếu một vòng tay
Ðêm ta, thừa những cơn say bất bình
Ðàn ơi dạo khúc quân hành
Cho ta nhớ thuở hồn xanh bóng
rừng
Ðàn ơi dạo khúc tang bồng
Mai ta đạp sóng biển Ðông ta về.
HHC/MTBS/102
LẠC DÒNG
Nước mắt nào chảy miết thành
sông
Suối nhục hờn mở xuống
từ non
Mạch oan khiên dấy lên từ đất
Xương trắng rừng máu ngập quê
hương
Nước mắt nào chẩy miết thành
sông
Xác vật vờ trôi khắp biển Ðông
Xác anh em, xác vợ, xác chồng
Xác bầy nhầy dấu răng người
thú
Xác loã lồ thiếu phụ bềnh
bồng
Nước mắt nào chẩy miết thành
sông
Trại tù lan như nấm trên rừng
Triệu hùng anh bỗng thành trâu ngựa
Mùa nhục nhằn cay đắng trổ bông
Nước mắt nào chẩy miết thành
sông
Triệu xác người tan tác mênh mông
Xác ngu ngơ giạt ngàn bến lạ
Bến tạm dung xác trôi lạc dòng
Trong giảng đường, nhà máy bon
chen
Xác khật khừng từng bước
đi lên
Nhớ bao la quê nghèo xóm cũ
Bác sĩ khùng và kỹ sư điên
Vẫn đầm đìa nỗi nhớ không
tên
Nhớ trưa nồng bụi nắng
Nhớ mái dột mưa đêm
Nhớ nghẹn ngào khoai sắn
Trăng hỏa châu thay đèn
Nước mắt nào chảy miết vào
tim
Lửa căm hờn từ máu cháy lên
Hãy ta ơi phá tan liềm búa
Hãy ta ơi hất tung bạo quyền
Ta sẽ về dựng lại quê ta
Bắc Nam Trung hiền hoà
Ta sẽ về dựng lại non sông
Sẽ trăm con nước trôi một dòng.
HHC/MTBS/103
LÍNH MÀ EM
Nắng rất mỏng chuồi qua ô
cửa nhỏ
Từ trên cao nhớ sông núi quê mình
Nhớ trái khói thằng con ghi tọa độ
Nhớ gì đâu một thuở rộn
đao binh
Túi áo bay cộm nắm xôi ngoạm dở
Chờ bình phi tiếp tục móc ra sơi
Vẫn lính cậu, vẫn hào hoa phong
ngứa
Chàng phi công Giao Chỉ vẫn yêu đời
Ghế sắt lạnh con tầu phơi xương
bụng
Ðiện từng chùm, gân máu chẩy ngoài
da
Lính nằm khnh trên sàn tầu lạnh cóng
Lính châu đầu binh xập xám thả
ga
Lính rêm bụng, ráng chịu thêm vài
tiếng
Ðói mềm người cũng ráng
nhịn cho quen
Thuốc truyền tay mỗi thằng phun
một miếng
Ðứa nào ho ráng chịu. Lính mà em!
Nắng rất nhẹ bò trên vai di tản
Thèm siết tay đám bằng hữu kiêu
hùng
Chưa Dallas đã nghe lừng xúc cảm
Bạn ta ơi, chờ nhé một tương
phùng.
HHC/MTBS/105
LÒNG KIÊN
Cái ung nhọt trong ta
Có tên là vong quốc
Ta chưa lớn đã già
Tang thương từ trứng nước
Ta bỏ ngũ đi hoang
Sau nửa đời chiến đấu
Uống giọt lệ tan hàng
Quốc thù sôi trong máu
Mãi nói một trở về
Thay lá cờ vô sản
Chưa phai câu nguyện thề
Cùng quê hương bi tráng
Hai mươi năm lưu đầy
Ta nuôi hận từng ngày
Trái tim là vũ khí
Lòng kiên trời đất hay.
HHC/MTBS/107
LỖI HẸN
Bầy nai ngơ ngác ven rừng
Ngó mông xa lộ chập chùng giăng ngang
Kể từ người tới khai quang
Suối khô mạch nước, cỏ vàng
dấu xe
Nai ơi ta cũng mất quê
Kiếm cung lỗi hẹn lời thề gió
bay.
HHC/MTBS/108
LỬA TIM
Thắp bao nhiêu tỷ nến
Cho sáng một vầng trăng
Rửa bao nhiêu lượng biển
Cho vơi nhục Bảy Lăm
Thằng hùng như thằng hèn
Tướng tá giống tốt đen
Bôn đào tìm sinh lộ
Sống nốt đời rỉ hoen
Tốn bao nhiêu thác lệ
Cho tang tóc phân ly
Giải hoà bình tồi tệ
Kít, Thọ cùng ăn chia
Tốn bao nhiêu trại giam
Cùm những lòng dũng sĩ
Tốn bao nhiêu mồ oan
Chưa hồng cây ý hệ
Tốn bao nhiêu lọc lừa
Ðẩy dân vào đói khổ
Tốn bao nhiêu bùn nhơ
Ðắp mặt dày chế độ
Tốn bao nhiêu giấy bút
Ðánh động lương tâm mù
Bọn cáo cầy trí thức
Liếm gót chân kẻ thù
Tốn bao nhiêu sự thật
Xô ngã ảo thiên đường
Ðem lửa từ tim cật
Xoá đêm dài quê hương.
Tháng 4-1991
HHC/MTBS/109
MẠCH TƯƠNG
Quê xa níu lại cho gần
Con sông gẫy khúc, sóng ngần ngại trôi
Lẫn trong bèo giạt xứ người
Một bông mây lạ ghé soi cõi phiền
Ấm con nước muộn chiều nghiêng
Sau bao bến sảng bờ điên
lạnh lùng
Xót quê, đau nỗi đau chung
Thương đời, lòng cũng chia lòng
hư hao
Có trong ngày rỗng tỵ đào
Thoáng vui len lén chẩy vào mạch tương.
HHC/MTBS/111
MAI TÁNG
Ðỉnh ngu chôn vạn lỗi lầm
Tù chôn uất hận cháy ngầm trong tim
Dân chôn rữa mục niềm tin
Ðảng chôn văn hiến bốn nghìn năm
dư
Em chôn kỷ niệm ngày xưa
Thuyền nhân chôn những ngày thừa lênh
đênh
Gươm đau chôn nỗi bất bình
Quê đau chôn nỗi mông mênh đợi
chờ
Ta ơi chôn chặt nỗi ngờ
Vùi sâu đố kỵ dưới mồ
lãng quên.
HHC/MTBS/112
MỘT TÚI BÌNH SINH
MỘT TÚI THƠ
Một túi bình sinh đã nhớp nhơ
Chứa toàn rượu độc Tháng Tư
xưa
Uống cho say chết, còn chưa chết
Lòng vẫn chưa quên nhục cuốn
cờ
Lệ chẩy bao lần ướt
quốc ca
Lời thề sông núi chửa phai nhoà
“Tiếc gì thân sống”, thân tàn
mạt
Thì tiếc gì đâu muội của ta
Một túi thơ ta nhốt gió trăng
Nhốt nàng chung với những tình thân
Gió cuồng, trăng uá, tình đen bạc
Nhạc réo từng ngày, điệu bát âm
Ta giấu trong hồn một nhánh sông
Khởi từ vô thỉ đến vô chung
Những thân củi mục, thuyền không
đáy
Chẳng th cùng ta chảy một dòng.
HHC/MTBS/113
MỞ
LỐI
Vẹt rừng mở lối em đi
Lại đâu ngộ nhận giăng chi lưới
sầu
Thì như lá mục cành đau
Ðời này trải xuống, đời sau
lên đường.
HHC/MTBS/114
MÙA NGÂU
Ðêm thu em ngủ có ngon không
Thu ở bên đây lá đỏ rừng
Muốn gửi cho em vài lá rượu
Gửi em đằng đẵng nỗi thương
mong
Ta muốn nhìn em một phút gần
Dìu em cùng dạo dốc Duy Tân
Hôn lên má chín dâu vừa ửng
Cắn nhẹ môi ngon mận Trại
Hầm
Cô bé ngày xưa chẳng chịu già
Tiếng cười còn gợn mãi dư ba
Thơ ngây thuở trước còn nguyên
vẹn
Soi mắt nàng ta thấy chút ta
Cô bé như mây lụy gió tình
Mây trôi lang bạt khắp trời xanh
Mây trôi cùng suối mây ra biển
Trong chén quỳnh tương sóng bất bình
Cô bé như trăng một bóng soi
Thế nhân mắt trắng đã say vùi
Quạnh hiu trăng mãi ngàn đêm lạnh
Thả cái hồng nhan lạnh lẽo rơi
Cô bé như Ngâu xuống tự trời
Kinh qua hạnh phúc đắng như đời
Mùa Ngâu mưa đủ mười hai tháng
Bầy quạ đen xưa rã cánh rồi
Cô bé ta quen tự thuở nào
Gặp chi cho rộn mãi chiêm bao
Em còn hoa trái trên môi má
Ta đã cằn khô kiếp tỵ đào
Ðã lỡ rồi em đã muộn màng
Mê say cung kiếm với thơ đàn
Kể như ta ngọng ta đui điếc
Ta kẻ ngu đần nhất thế gian.
HHC/MTBS/115
MƯA NHỚT
Bắt gặp lòng ta thật dửng dưng
Ðêm qua em nhắc chuyện bao đồng
Dăm tên lái chữ tranh ngôi vị
Ô nhiễm làng văn xấu hổ chung
Danh dự người chôn dưới
mộ hôi
Loay hoay tìm thúng úp chi voi
Cái tâm bất chính, lời quay quắt
Ngụy nghĩa mạ vàng cũng khó coi
Mái nhựa mưa đêm giọt nhiễu
nhương
Thẹn cho tham vọng tủi văn chương
Thì ra em cũng tanh mưa nhớt
Nghe lạnh âm âm giọng bất tường
Ta muốn tung chăn bật sáng đèn
Dằn cơn ói mửa sợ buồn em
Hỡi ơi nghĩa tận lòng sao
tuyệt
Lại ráng nằm co ráng lãng quên.
HHC/MTBS/117
|