|
MƯA
TÂY BẮC
Mưa, mưa buồn thối đá
Ngẩng đầu đụng trần mây
Rừng co ro rũ lá
Ngày tưới trên đầu ngày
Cám ơn người Tây Bắc
Chào đón ta ân cần
Dù lòng ta tẻ ngắt
Sau no đủ phong trần
Ta đứng ngoài bút chiến
Ta ngồi trên thị phi
Dăm cái tâm hướng thiện
Như ta phỏng ích gì?
Xin cám ơn người tình
Dù chưa chung gối hạnh
Những đêm mưa tàn canh
Nhớ nhau cho bớt lạnh
Xin cám ơn bạn hiền
Ðâm lén ta thật ngọt
Ta từ đó đi lên
Ân tình tan dưới gót
Xin cám ơn núi rừng
Giúp xanh ngời lửa mắt
Nỗi đớn đau không cùng
Chuốt thơ ta nhọn hoắt
Cám ơn trời Tây Bắc
Ðã giết ta từng ngày
Bằng mưa buồn giăng mắc
Bằng tuyết mịt mù bay.
HHC/MTBS/118
MƯA THÁNG TƯ
Tháng Tư mưa núi dạt dào
Nhớ người biển ấy xôn xao
nỗi chờ
Tháng Tư đổ máu vào thơ
Em ơi nhục nước có chừa ai
đâu
Cùng chung núm ruột quê đau
Cùng chia ý nhị từng câu Thúy Kiều
Gia tài văn hóa mang theo
Là em sóng vỗ ru bèo bọt anh.
1991
HHC/MTBS/120
NGẤT
NGƯỞNG
Âm ỉ trong lòng nỗi nhớ quê
Không cam cúi mặt, tím gan về
Ðau xa ngàn dặm mà tê tái
Khổ cận kề bên có đáng chi
Bằng hữu mây bay tan lại hợp
Bạc tiền gió thoảng đến
rồi đi
Ðâu còn gì nữa ngoài thơ phú
Ngoài cái hồ lô ngất ngưởng chia?
HHC/MTBS/121
NGHIÊM CHỈNH
Ta chưa viết được điều
gì nghiêm chỉnh
Suốt bấy nhiêu năm bão đuổi
sóng xô
Nợ áo cơm mòn mỏi đến bao
giờ
Tóc phản phúc đã pha mầu sương
trắng
Trí chưa cạn mực tươi
mầu cay đắng
Hận chưa vơi sau đẫy giấc
đông miên
Cung gãy rồi còn nhớ những
đường tên
Gươm phẫn trí cùng tháng Tư treo
cổ
Thơ vẫn khóc những tình yêu dang
dở
Quê không còn, tình bám rễ vào đâu
Tim mù loà khi cả nước thương
đau
Ðời lá rụng, những mùa sầu
bất tận
Chân chưa mỏi dẫu đường
dài vạn dặm
Hồn nát tan khi sông núi chia tan
Tiếc mà chi mớ dĩ vãng tro than
Hạnh phúc đắng khi dối gian
đường mật
Lưỡi không xương uốn cong queo
sự thật
Người vì ta mang xiềng xích chung thân
Ta vì người hứa hão đã bao
lần
Toàn khẩu hiệu mớ ngôn từ
rỗng chết
Ðời thê thảm như tiếng gào
đoàn kết
Ðường thênh thang thiên hạ ngáng chân
nhau
Xài rất hoang chưa cạn vốn thương
đau
Chợ đông nghẹt kẻ mua danh
lừa đảo
Trên sân khấu những kép hề thô
bạo
Hát những bài hoà giải đúng chỉ
tiêu
Mũ văn nô, lãnh chúa rất bèo nhèo
Khiến khan hiếm cà chua và trứng
thối
Tướng tá bịp nhân danh tình đồng
đội
Dăm sợi dây hình nộm giấu trên
cao
Nhạc trở cờ không gây nổi
ồn ào
Nỗi khinh bỉ ném đi từ khán
giả
Lệ cá sấu tuôn những dòng giả
trá
Lời mị nhân đâu gạt gẫm
được ai
20 năm bận gãi ngứa dông dài
Ta chưa viết được điều
gì nghiêm chỉnh.
HHC/MTBS/122
NGHIỆP
LÍNH
Ngắt véo làm chi nữa hỡi em
Tình sâu nghĩa nặng dễ gì quên
Ta vô tích sự như em biết
Nửa máu ngang tàng, nửa máu điên
Cung kiếm tung hoành khi mới lớn
Tới già nghiệp lính vẫn còn vương
Ðẽo thơ chửi Bác: tên cà chớn
Giũa đảng côn đồ, đảng
bất lương
Còn giữ bên mình cây súng kiểng
Ðeo thêm nặng bụng, bỏ thì thương
Ðôi khi muốn nổ chơi vài tiếng
Phe địch, phe ta chạy hết trơn
Quê nhà cộng sản còn chưa té
Xả vận hay không cũng thế thôi
Chưa xé cờ sao, chưa giải thể
Ta còn khiền đảng đến tàn hơi
Gắng chờ em nhé không lâu nữa
Sử đã sang trang, gió chuyển rồi
Ta sẽ lấp đầy năm tháng
nhớ
Với rừng hoan lạc với sông vui.
HHC/MTBS/125
NGƯỜI XÀI BẠC GIẢ
Ðời lỡ đời mạt hạng
Người lỡ người điêu ngoa
Mượn lông công làm dáng
Gà không yên phận gà
Ta với người lỡ dại
Sống chung trong vòm trời
Ôi cõi người băng hoại
Ðạp lưng nhau mà chơi
Thượng Ðế, Thượng Ðế
ơi
Chết thêm dăm tỷ người
Ðất vẫn thừa ung độc
Sông vẫn đầy rác trôi
Chỉ thế, chỉ thế thôi
Sống chi cho bẩn đời
Sau biết bao cửa ngục
Vẫn nghênh ngang bọ ròi
Người bám vào áo vợ
Người khom lưng tôi đòi
Người thu hình trong vỏ
Người đâm sâu lưng người
Người ngoi từ rác rến
Người bon chen mọi thời
Người đau lòng cung kiếm
Vấy dơ trong cuộc đời
Người chết, người chết
đi
Dối gian nhau được gì
Người quen xài bạc giả
Người lăn như hòn bi
Người chết, người chết
đi
Thế gian đâu thiệt chi
Người in tiền âm phủ
Cũng đâu mua được gì?
HHC/MTBS/127
NGƯỜI
VÀ THÔNG
Thông xanh mãn kiếp tứ thời
Mặc cho mưa lạnh, tuyết rơi
mịt mùng
Trong ta toàn những ngày đông
Héo từ tâm phế bão bùng héo ra.
HHC/MTBS/129
NHÂN
QUYỀN
Hãy nắm chặt ngọn bút
Ðâm lủng trán u mê
Bọn trâu già ngu dốt
Lòng đặc quánh sân si
Hãy nắm chặt cán buá
Ðập vỡ những ngai thờ
Bọn giáo điều man rợ
Lũ bảo hoàng hơn vua
Hãy nắm chặt chuôi liềm
Cắt phăng loài cỏ độc
Lũ thừa kế bạo quyền
Làm hoại suy dân tộc
Hãy nắm chặt tay dao
Chặt lãnh tụ từng khúc
Loài thú vật đỉnh cao
Kéo dân ta xuống vực
Hãy cả nước xuống đường
Nhân quyền là giáo gươm
Diệt tan loài quỷ đỏ
Cùng cứu lấy quê hương.
HHC/MTBS/130
NHÌN TRỜI
Một vuông cửa sổ nhìn lên trời
Vướng nóc lầu cao trắng
tuyết rơi
Thấy cánh thời gian tơi tả
rụng
Cộng trừ chi nữa cũng tiêu đời
Lầu cao lênh khênh, dài như thành
Ðường thẳng, góc vuông mất
cảm tình
Ai vẽ giùm tôi dăm bóng quạ
Khuấy trong hồn tẻ chút hư thanh
Dường như cửa ấy chưa
lần mở
Như cửa tim em vẫn bít bùng
Nào biết trái sầu tôi chín đỏ
Ơ hờ rụng xuống, ruỗng hoài
mong
Tiêu mòn sinh lực cho cơm áo
Một mảnh trời vuông, nửa
kiếp người
Tôi tự giam chi đời gió bão
Quê và em nữa, vẫn ngoài tôi?
HHC/MTBS/132
NHỚ ÐỜI
Tiếp ly rượu đỏ ân tình
Uống cho vơi nỗi nhục vinh ngút ngàn
Thơ căng trên sợi dây oan
Tiếng thơ rướm máu lệ tràn cơn
đau
Quốc thù trắng tóc bạc râu
Ðời này chưa trả đời sau
nhớ đời.
HHC/MTBS/133
NHỚ GẦN XA
Trước thềm năm mới nhớ
quê hương
Khi tuyết tung bay trắng phố phường
Nhớ lối em về mưa tháng Bảy
Ðường tình hai đứa cũng mưa
tuôn
Con trăng tình sử tàn trong mộng
Ngọn gió tai ương thổn thức gào
Chớp mắt hơn mười năm
đối bóng
Khối buồn lấp lánh với trời
sao
Ðường tình ví thử như sông
lở
Ta lún chân trong bãi cát lầy
Rao bán tàn phai trên vỉa phố
Nghĩ đau thân thế tủi vai dài
Trước thềm năm mới nhớ
gần xa
Mong sẽ bên nhau lúc tuổi già
Cùng với non sông vui tái ngộ
Cành sương mai cỗi vẫn đơm
hoa.
HHC/MTBS/134
NHƯ KHÔNG
Hai mươi năm ở Mỹ
Tình có mà như không
Người đầy lòng tư kỷ
Cầu chẳng bắc qua sông
Hai mươi năm chia biệt
Sao vẫn còn thương mong
Nhớ gì đâu thê thiết
Ðời vẫn đời tạm dung
Bao nhiêu mùa trăng mộng
Lại bao mùa trăng tan
Vẫn ôm hoài hư vọng
Ôm nỗi sầu lang thang.
HHC/MTBS/135
NÓI VỚI DẤU YÊU
Tim ta thất lạc bao ngày
Hồn ta quanh quẩn bên cây gươm cùn
Thân ta thương tích héo mòn
Tháng Tư rỉ máu nỗi hờn chung
mang
Trong ta rực bóng cờ vàng
Thương ta xin hãy tiếp trang sử hùng
Xin dành nước mắt khóc mừng
Ngày ta giành lại non sông ta về.
Tháng Tư 1989
HHC/MTBS/136
ÔNG KẸ
Ẩn giữa buồn riêng tám tháng
rồi
Tịnh tu ngay ở chốn đông người
Thất tình quen thói, tình chưa dứt
Lục dục đa mang, dục báo đời
Tóc bạc nhưng lòng chưa chịu
bạc
Hằn trong tâm thất mấy đường
roi
Dại chồng lên dại còn chưa ngán
Tấp tểnh còn mơ chuyện vá
trời
Sát vách vô duyên làm mặt lạnh
Ngàn trùng tao ngộ đủ thân vui
Biết ai tri kỷ chung tâm cảnh
Mà dám cùng ai cạn chén mời
Hẹn với bạn ta, cam thất lễ
Hứa cùng em nó, vẫn sai lời
Mai kia nhập thế thành ông... kẹ
Ba cái lăng nhăng lại mấy hồi.
HHC/MTBS/37
PHẬT VÀNG
Ðời vốn lềnh khênh nỗi bất
ưng
Buồn chi cho nhạt chén tương phùng
Bốn phương bằng hữu trời
cho gặp
Là hạnh là duyên đó biết không
Một siết tay nhau đủ nhớ
đời
Cụng ly trà đá cũng vui rồi
Câu thơ xướng họa thơm
hồn chữ
Nét nhạc phong trần ngọt cánh môi
Này biển bao dung rừng độ lượng
Này mưa nhiệt đới nắng khoan
hoà
Lá đò ai thả sông hồi tưởng
Mà sóng ân tình gọi thiết tha
Thấy lại hàng cau trong trí mỏi
Cây rơm, giàn mướp, lũy tre ngà
Luống cày mới lật còn tươi rói
(Không khói hoàng hôn cũng nhớ nhà)
Xứ lạ sơ giao mà cố cựu
Quê người ngàn dặm cũng lân bang
Xá gì dăm cái chưa thành tựu
Chùa đất đôi khi ẩn Phật vàng.
HHC/MTBS/138
QUA CẦU GIÓ BAY
Em dựa vai anh núi
Tình anh đầy như sông
Nửa hồn mênh mang tủi
Nửa đời sầu lưu vong
Em thở tim anh ấm
Em cười lòng anh si
Anh buồn khi em giận
Như lần đầu xa quê
Ngỡ trăm năm hoan lạc
(Hạnh phúc đếm từng ngày)
Em đã là người khác
Tình qua cầu gió bay.
HHC/MTBS/140
QUÊN
TA MẠT VẬN
QUÊN QUÊ MẠT THỜI
Lạnh chi lạnh ngắt lạnh ngơ
Ta đi cúm rúm co ro chán chường
Tuyết trơn, dốc núi mù sương
Lối về địa phủ thiên
đường đều xa
Lưng đồi quán nhỏ rượu
già
Khi say nỗi nhớ trong ta nổi chìm
Ly này ta uống cho em
Ly kia ta cạn cho quên ước thề
Ly sau quên sạch đường về
Quên ta mạt vận, quên quê mạt
thời.
HHC/MTBS/141
RÉO GỌI
Cóng đôi tay trong bọc
Ngậm thống khổ trên môi
Tứ phía đều ngược dốc
Ði mòn những chân trời
Thụt cổ trong cổ áo
Con rùa mất gươm thiêng
Con người quên hoài bão
Quên nhục hờn vô biên
Con thú nhồi bông hú
Quê ơi, Việt Nam ơi!
Réo Bốn Ngàn năm cũ
Nghe đớn đau vọng lời.
HHC/MTBS/142
RU
MẢNH ÐẠN
NƠI
ÐẦU GỐI
Lon bia lạnh kẹp giữa hai đầu
gối
Khói thuốc buồn thả trắng
một dòng sương
Chiều chưa xuống mà lòng đầy
bóng tối
Cây đàn câm như đời đã chân
tường
Mảnh đạn chết ngủ trong
mồ thịt sống
Người còn đây mà trí nhớ phai mòn
Sờ đầu gối thấy quê xa
khuất bóng
(Quê hồi nào trong lưới đạn
mưa bom)
Ngày cải tạo kinh hoàng hơn nỗi chết
Tiếng kẻng khua còn nhức nhối xương da
Ðời khánh kiệt, nhục nhằn ôm chẳng hết
Mang đầy thuyền thí mạng với phong ba
Ngày trại đảo buồn hắt hiu rã mục
Bến tự do thừa ngụy nghĩa bon chen
Hồn đóng váng cố gượng vui từng lúc
Ðêm mịt mùng nghe sóng gọi tên em
Rượu đã cạn không màng thay lon mới
Lòng tan hoang như gác trọ nghèo nàn
Em đã tới, đâu khác gì chửa tới
Gót yêu kiều không để lại dư vang
Mảnh đạn cũ cựa mình rên rất nhẹ
Hệ thần kinh từng nút thắt ngang lưng
Ðầu gối bể biến thành phong vũ kế -
Báo tin mưa,dù vẫn nắng tưng bừng
Ngủ yên nhé, kệ đất trời mưa nắng
Quên một lần mi đã ghé Việt Nam
Ðừng thức dậy lòng ta thừa cay đắng
Ðừng bắt ta nhớ lại thuở tan hàng.
HHC/MTBS/143
SANG GIÊNG
Con quạ xác xơ bay
Giữa cánh rừng tuyết phủ
Ngỡ chiếc én hao gầy
Liệng ngang hồn sầu xứ
Thương mái tóc hoa niên
Ðã vì quê sớm bạc
Ðau trái tim muộn phiền
Xót cuộc tình tan tác
Muà xuân mang áo tuyết
Ðất trời gần nhau hơn
Anh nhớ em tha thiết
Những yêu thương giận hờn
Con đường chiều Thủ Ðức
Giàn hoa giấy đong đưa
Mái tóc dừa thổn thức
Khi về ngang trại cưa
Chiếc xe ồn ngựa chứng
Chở cuộc tình đi hoang
Vòng tay ôm chặt cứng
Nỗi chia xa bàng hoàng
Anh đi mòn sông núi
Em thổn thức theo chồng
Anh một đời tiếc nuối
Em lệ buồn như sông
Gặp nhau làm chi nhỉ
Giữa xứ người tỉnh say
Nụ hôn nồng dư vị
Hoá thân làm mây bay?
Bìa rừng phơi xác quạ
Tuyết rơi mù chân ngày
Nụ hôn bay lả tả
Trong nỗi nhớ lạnh đầy.
Xuân Ðinh Ngọ
HHC/MTBS/146
TA BỖNG THÙ
THÁNG
BẢY
Rêu loang trên mặt nước
Như mầu áo ngụy trang
Cơn mưa không hẹn trước
Như bỡ ngỡ tan hàng
Nhớ hầm tầu bẩn chật
Chứa tủi nhục mênh mang
Trang sử hùng đã lật
Giọt lệ đào khôn ngăn
Hai mươi năm lang bạt
Vẫn hứa một trở về
(Quê không còn cộng sản
Người không còn chia ly)
Buồn loang trong huyết quản
Mỹ, Việt cộng bang giao
Lòng nào không bi cảm
Như gió mưa nghẹn ngào
Ðường dài hơn biết mấy
Trông đợi đến bao giờ
Ta bỗng thù tháng Bảy
Ta bỗng hờn ta xưa
Có nước mà không giữ
Có tình mà như không
Có tự do, dân chủ
Mà tư kỷ đầy lòng
Ta không còn trẻ nữa
Vẫn nuôi hận nhớ thù
Sẽ đem theo dưới mộ
Mối nhục hờn thiên thu.
HHC/MTBS/148
|