| Home  | Tiểu Sử HHC | Thả Gió Bay Đi | Mục Lục | Từ Thơ Đến Nhạc |
HHC - Nhánh Nhỏ Giao Cảm | Thơ Ghé 1 Chân | Hot Links  |

| English | Audio & Video | Dịch Mậu Binh | Thơ Chuyển Ngữ | Suối Thơ |
|
Góc Thơ HHCTác Phẩm HHC Thơ Mậu Binh |  Trang Đặc Biệt | Thư Tín  |


 HHC

 
 
Ha Huyen Chi
 Mau Binh
Số
Phác Thảo Bộ Phim Văn Sử
Con Tiên Cháu Rồng
Mời vào trang

Mục Lục Thơ Mậu Binh ABC

Mục Lục Thơ Mậu Binh Theo Từng Tập

Trang Ðầu - Trang Trước - Trang Kế Tiếp - Trang Cuối
 
 
 
 
 

TA VỀ

 

Ta đi chẳng nhớ tháng ngày

Trong tâm còn những đêm say lệch trời

Ta về sẽ nhớ mãi ngươi

Một hồn kiêu bạt giữa đời phù vân

 

Nhớ tên Ðào Hiệp tửu thần

Ðem bình rượu quý tưới vần thơ bay

Có trong biền biệt lưu đầy

Sầu quê réo gọi sương vây dặm đời

 

Chút ta vinh nhục quá thời

Ký trong vần điệu trao người đi sau

Ta về núi lạnh mây nhầu

Thương ngươi đơn kiếm đối đầu quần ma

 

Ta về buồn tủi thăng hoa

Gươm mài vẹt núi hoài ca chuyển rừng.

 

Paris,tháng 10,1987

Với Duyên Anh, Ðào Hiệp

HHC/MTBS/150


TẠ TÌNH

 

Hôn nhật, năm nào bố cũng quên

Hăm ba năm lẻ rặt ưu phiền

Ông Tơ đãng trí xe duyên lộn

Bà Nguyệt, bố ngờ có lúc điên

 

Chồng đi chinh chiến mịt mù xa

Vợ trẻ cô đơn giống lúc già

Con đã trưởng thành, đời đã xế

Chàng còn chưa bỏ thói trăng hoa

 

Hay thơ, thích rượu, mê đen đỏ

Bố vẫn ham vui vẫn vắng nhà

Vẫn bé, vẫn nàng vung xích chó

Vẫn bè, vẫn bạn vẫn bê tha

 

Tứ đức, tuyến đầu em bám trụ

Tam tòng, hậu cứ dựng cờ thiêng

Bao năm sống trọn vai hiền phụ

Như có trong người một phép tiên

 

Em vẫn hồn nhiên treo giá ngọc

Kệ đời nọc rắn lưỡi điêu ngoa

Bao phen thầm thỉ phà hơi độc

Em vẫn yêu chồng đến thiết tha

 

Bố hẳn khéo tu nhiều kiếp trước

Hay em tiên nữ bị lưu đầy?

Cám ơn Thượng đế ban ơn phước

Và cám ơn em trọn kiếp này.

 

Tháng 6,1987

HHC/MTBS/153

 

TÀN MẠT

 

Thăm núi, núi mòn trơ kẽ đá

Tìm sông, sông cạn nước phơi nguồn

Người chung một bọc dường xa lạ

Ai kẻ quan tâm chuyện mất còn?

 

Cố quốc muốn về, về chẳng được

Nhục hờn toan trốn, trốn làm sao?

Tiếc công tiên tổ bao đời trước

Ðã tốn nhiều xương trắng máu đào

 

Những Trần Văn Bá đâu không thấy

Sao chẳng mồi lên lửa đấu tranh

Lãnh tụ quanh ta nhiều biết mấy

Há toàn xôi thịt với hư danh?

 

Những thân tàn mạt như quê mạt

Liệu có cơ may sớm trở về?

Hàn gắn đau thương sau kiếp nạn

Triệu người chung một quyết tâm quê.

 

HHC/MTBS/155

TẮM MƯA

 

Ta ở Tiểu bang mưa

Bốn mùa trời đổ lệ

Ta với rừng hoang vu

Quen nghe mưa kể lể

 

Ðủ truyện ngắn, truyện dài

Khi mơn man, thủ thỉ

Lúc cuồng nộ, miệt mài

Tưởng đang cơn hồng thủy

 

Ta nhớ cơn mưa rào

Tắm truồng nơi máng xối

Tuổi thơ đẹp biết bao

Em như hòn bi mới

 

Tóc bết trên ngực hoa

Thơm thơm mùi rong biển

Trên da em trắng ngà

Mưa xuôi theo cồn hến

 

Chiếc guốc mộc làm thuyền

Ta cùng em phiêu giạt

Ai ngờ khi lớn lên

Em bước sang thuyền khác

 

Những đêm mưa hành quân

Nước bò như rắn rết

Dưới lưng võng lạnh căm

Lính chửi thề tắt bếp

 

Những mùa mưa Thừa Thiên

Mưa, mưa hoài không ngớt

Ta đi tìm lãng quên

Trên lá đò sũng nước

 

Ðời trói ta dây sắt

Treo ngang vực lưu đầy

Mưa cường toan hiu hắt

Mưa thối đêm, rã ngày

 

Quanh ta rừng ngút mắt

Lòng rất đỗi bơ vơ

Quãng ngày xanh đã mất

Ta còn gì ngoài mưa?

 

HHC/MTBS/156


TÂM CHUNG

 

Ðạt Ma diện bích 9 năm

Ðá in bóng Phật, chính tâm soi đời

Vô ngôn hùng biện muôn lời

Trái tim Bồ Tát vì người diệt thân

 

Quê gần, hay mặt trăng gần?

Bao năm nhân hoạ, bao lần thiên tai

Ðá kia còn lúc thở dài

Lòng người, lòng biển hôm mai vơi đầy

 

Là nhân, là quả ai hay

Cõi kia vĩnh phúc, cõi này trầm kha

Rằng đời, rằng đạo đâu xa

Tâm chung còn gợn dư ba vì người.

 

HHC/MTBS/159

THẠCH VŨ

 

Khi thời tiết vào đông

Ðàn bò nằm thở khói

Lòng người như lòng sông

Mơ mặt trời nhiệt đới

 

Cây trắng nỗi ngậm ngùi

Núi nhe hàm răng lạnh

Trời vỡ vụn tuôn rơi

Xuống phương đời hiu quạnh

 

Hạt mưa bay nửa đường

Hoá thân thành thạch vũ

Ngọn gió sắc như gươm

Ðâm suốt lòng sầu xứ

 

Ðốt mảnh đời củi mục

Hong ấm rừng ly tan

Ðoá bình minh tâm thức

Nhú mọc từ tro than.

 

HHC/MTBS/160

 

THẢM KỊCH

 

Một thằng xì-ke làm Tổng thống Cờ Hoa

(Thằng chết nhát làm thủ lãnh đại ca!)

Xách nhiễu dục tình, trốn sâu lậu thuế

Thì chuyện gì mà không thể xẩy ra?

 

Khi con sấu Trung Hoa nhe hàm răng nguyên tử

Thằng chết nhát cuống đì

Vội xoa đầu bọn Việt Cộng răng hô bỉ thử

Quăng khúc xương bang giao cấp kỳ

 

Quên béng 58 ngàn chiến binh Mỹ đã chết

Cho một “Thảm Kịch Sai Lầm”

Như tên hề McNamara mếu máo quỳ viết

Sau hai thập kỷ ngậm tăm

 

Quên béng 2 ngàn tù binh sống chết nơi nào

Quên béng bọn Vi Xi xâm lăng bỉ ổi

(Chúng tích trữ tù binh đợi giá cao

Rồi khẩn trương thủ tiêu chạy tội.)

 

Quên béng nỗi nhục cuốn cờ

Những hô hào nhân quyền, dân chủ, tự do

Quên cử tri, lời hứa chưa khô nước miếng

Thằng chết nhát còn diễn màn thương vay khóc vờ

 

Thảm kịch là những món hàng giả trá

Những toan tính bất lương

Lũ cò trai giằng co trả giá

Máu xương

 

Ngày 11 tháng 7, đại tồi

Bọn mạt cưa mướp đắng

Vội ký kết bang giao trên máu xương người

Cả hai phe đều reo mừng chiến thắng

 

Nơi đài kỷ niệm của một lãng quên

Bức tường đá cẩm thạch mầu đen

Nhoà lệ

Mỹ bán rẻ đồng minh, bán xác anh em

 

Thằng chết nhát cười duyên

Thằng thống soái đớn hèn

Những thằng cựu tù phản trắc

Ðều thở hơi tanh bạc tiền

 

Ta, bầy tướng hạc gỗ đội đèn

Bầy nhặng xanh khoa bảng

Cùng bầy văn hôi đang gióng trống thổi kèn

Nhịp hoà đồng vô sản

 

Nó, lũ đạo tỳ văn hoá

Toan chôn văn học dưới bùn hôi

Lũ đỉnh ngu ù lỳ phỗng đá

Trì kéo xe tiến hóa thụt lùi

 

Cùng bọn hiếp dâm chính nghĩa

Ðầu cơ bã mía, xu thời

Bọn nâng bi đội đĩa

Múa tay, múa lưỡi cò mồi

 

Mỹ học được điều gì qua Thảm Kịch

Ngoài bá đạo, bá quyền, hợm hĩnh, gian ngoa?

Ðỉnh ngu rút được điều gì hữu ích

Sau lòn háng thằng Tầu, bợ đít thằng Nga?

 

12-7-1995

HHC/MTBS/161


THẦN HÔN

           

Ngươi còn mẹ, mạch nguồn lượng bể

Ta mồ côi thành kẻ bá vơ

Ta thành, ta bại thuở giờ

Chút lòng hiếu đạo mịt mờ khói hương

 

Ngươi còn mẹ, là còn tất cả

Ta mồ côi kể đã vong thân

(Ta từng hại mẹ bao lần

Những toan tính sảng, những lầm lỗi điên.)

 

Bá mẫu, Bát-thập-niên thượng thọ

Niềm vui như sao tỏ nguyệt rằm

Nam Sơn, Ðông Hải nào bằng

Có con, có mẹ phúc phần nào hơn!

 

Tháng 9-1995

Cho Lê Khắc Huy

HHC/MTBS/165

THÊNH THANG

BỐN BIỂN

 

Hải âu xếp cánh cuối ghềnh

Ngút tầm con mắt biển xanh nối trời

Hồn quê gió giật sóng nhồi

Thênh thang bốn biển không nơi trở về.

 

HHC/MTBS/166

THIÊN HÀ

 

Ngày gặp bố, em còn kẹp tóc

Thơ ngây chớm độ xuân thì

Năm tháng tủi âm thầm lên tiếng khóc

Ướt đầm vai áo Trây-di

 

Em hôn bố ngượng ngùng má đỏ

Bố cũng lòng sượng trân

Ngoại cười mà lệ đổ

Lấp lánh mưa nguồn tươi nếp má nhăn

 

Giọt máu loãng, 14 năm chìm nổi

Giữa dòng đời trầm luân

Em, chứng tích của cuộc tình rất vội

Trong một lần dưỡng quân

 

Ngoại mong mãi ngày cha con hội ngộ

(Mẹ em, đi lấy chồng)

Hẳn em thường giận bố?

14 năm có bố cũng như không

 

Bố vuốt nhẹ suối tóc em óng ả

Chẩy xuống vực mù tăm

Hồn giao động giữa ngàn cơn sóng cả

Cách chi đây bố chuộc lại lỗi lầm?

 

Cơn hồng thuỷ Tháng Tư buồn ập đến

Bố hoang mang xuống tầu

Em ở lại, thêm một lần dâu biển

Bố xa em thêm nửa trái địa cầu

 

Hai thập kỷ lại trôi qua lãng nhách

Bố dùng bút thay gươm

Miệt mài trên đất khách

Gạn chút tình riêng gửi cố hương

 

Chiều nay lạnh như nghìn chiều mưa lạnh

Bỗng được thư em từ Maryland

Dòng chữ nhỏ mang theo bão hạnh

Bố vội vàng gọi em

 

Mạch viễn thoại sôi cơn mừng, cơn tủi

Ngày em tất tả, đói no

Ngày thê thảm bị chồng hắt hủi

Em cơ hàn, một nách bốn con thơ

 

Bố dấu nhẹm nỗi buồn lưu xứ

Cười đi em sau mấy chục năm xa

(Ngoại hấp hối, còn mong em đoàn tụ.)

Em có nghe trời khóc lụt thiên hà?

 

20-4-1995

Cho Bạch Yến của bố

HHC/MTBS/167

THIÊN NGA

 

Con thiên nga lẻ bạn

Bay trong chiều quạnh hiu

Tiếng kêu buồn thê thảm

Ðầm đìa thác lệ gieo

 

Rừng bỗng vang tiếng súng

Sợi máu vắt lưng trời

Khối buồn rơi đáy vực

Núi rền rĩ khóc cười

 

Thiên nga ơi thiên nga!

Ta cũng sầu đơn lẻ

Kỷ niệm hằn trên da

Là dăm đường đạn xé

 

Giã từ kiếp phiêu bồng

Mi cần chi phương hướng

Ta những chiều đông phong

Còn nỗi đau vô lượng

 

Quanh ta đầy thợ săn

Chúng rình trong bóng tối

Sau nụ cười giả nhân

Ðộc trâm ngầm phóng tới

 

Ðời không nghe súng nổ

Vẫn chảy máu từng giây

Ta vẫn còn hơi thở

Nhưng chết đã bao ngày

 

Con thiên nga lẻ bạn

Nằm trên mâm cỗ đầy

Ta cuối đường quốc nạn

Nằm dưới ngàn rễ cây.

 

HHC/MTBS/170

THIÊN TAI, NHÂN HỌA

 

Buồn buồn trốn sở đi câu

Mình ta ngồi dưới dạ cầu đụt mưa

Sông trôi thao thiết thuở giờ

Lòng ta mở ngỏ vẫn thừa đớn đau

 

Mưa gieo hạt lạnh ngang đầu

Gió thu hiu hắt gợi sầu tha hương

Quê nhà lụt lội thảm thương

Cửu Long nổi giận điên cuồng tử sinh

 

Ta ngồi nước mắt chẩy quanh

Lòng như nước nổi mông mênh oán hờn

Cần câu bỗng nặng như gươm

Thất Sơn, Ðồng Tháp kiên cường của ta.

 

28-10-94

HHC/MTBS/172

 

THỎI SON MÔI

 

Ở những năm đã xa

Anh gửi cho em thỏi son giảm giá

Em thoa lên môi,(còn thoa trên má)

Những khi cần điểm trang

 

Hà nội tang thương, lam lũ, nghèo nàn

Sống lay lất giữa thiên đường hoang tưởng

Em cùng 36 phố điêu tàn

Thỏi sáp môi, chiếc đũa thần hẹp lượng

 

Thoa tuổi thơ em thất học, cơ hàn

Thoa tiệc cưới trà ôi, rượu nhạt

(Như đám cưới chạy tang)

Ðêm động phòng, đạn bom lên tiếng hát

 

Dưới hầm sâu em chắp vá tương lai

Mười mấy năm sau gặp lại

Em vẫn còn phân nửa thỏi son

Em gắng thoa tươi hy vọng mỏi mòn

 

Thoa lòng anh dao cắt

Khổ đến như em, và quê

Là trời không có mắt

Việt Nam nào có tội tình chi?

 

Hỡi những bình vôi, những thú biết đi

Bằng hai chân lạc hậu man di

Ðừng nhân danh người khác

Hãy tự biến khỏi chính trường tức khắc

 

Cho những mầm xanh múa lộc, vươn chồi

Cho thế hệ tương lai cơ hội dựng lại đời

Tay điện tử vỡ đất hoang tiền sử

Trồng thương yêu, gặt hái mùa vui

 

Anh muốn gửi về 75 triệu thỏi sáp môi

Ðể viết lên tường những lời ca nhân ái

Quê hương ta không thể nghèo hèn mãi

Hãy sống cho quê và sống thật người.

 

HHC/MTBS/173


THUỞ ẤY HỒNG ÐÀO

 

Kể từ nước ngược thuyền xuôi

Ðội cơn mưa pháo tiễn người cuối sông

Hoa roi hoa bưởi ướp lòng

Ðạn xuyên vỡ ngực cũng không tiếc đời

 

Tuổi chiều lòng vẫn dại khờ

Vẫn thương nhớ chuỗi ngày thơ dạt dào

Nụ hôn Thuở ấy Hồng Ðào

Dường như vị ngọt thấm vào thiên thu.

 

HHC/MTBS/175

 

THƯ KIẾM

 

Thơ em treo nhánh liễu gầy

Tôi mang kiếm gẫy nhục đầy bán rao

 

Thơ em tình lỡ hư hao

Kiếm tôi hoen rỉ trong bao khóc thầm

 

Quê người gặp lại cố nhân

Kiếm thơ đổi rượu gác chân hoan cười.

 

HHC/MTBS/176

TỊCH DƯƠNG

 

Núi chẩy một dòng như sữa đục

Vạc bay dòng khác rách chiều sương

Một con đường sắt xuyên tâm núi

Thả tiếng còi trôi giữa tịch dương.

 

HHC/MTBS/177

 

TIẾNG ÐÀN CÂM

 

Trong “khách sạn Hilton Hà Nội”

Trên bục xi măng tù tội

Phím dương cầm được lén khắc trong đêm

Bằng mũi đinh rỉ ngoèn

Với dầy công săn bắt

Trong song sắt

Người tù miệt mài với cái nóng điên

Với đói khát và triền miên nỗi sợ

Trong đáy ngục cố cầm man rợ

Người phi công nghệ sĩ

Ðêm ngày tấu những khúc nhạc câm

Khiến chẩy máu lỗ tai Thượng Ðế

Khiến loài người cúi mặt ăn năn.

 

Những điệu nhạc câm

Làm quằn quại mũi dao đồ tể

Làm súng đạn khóc thầm

Nhưng không làm ngưng được tiếng cười

Của những bọn thú người

Vô lại

Vẫn hả hê trên nỗi đau đồng loại

Vẫn thọc mã tấu

Ngoáy sâu những vết thương tươi

Những bạo chúa điếc đui

Tự xưng là đỉnh cao trí tuệ

Những óc heo đặc quánh hận thù

Mang bản chất thấp hèn nô lệ.

 

Những điệu nhạc câm

Vang ngữ điệp hơn ngàn lần tiếng nói

Không xích xiềng nào giam trói được thanh âm

Từ tim người phóng tới

Không hầm kiên giam nào khóa nổi

Mầm hy vọng tươi xanh

Từ trái tim người hoa lá vươn mình

Với mặt trời thức ngủ

Với giấc mơ đầy ắp yên bình.

 

Nơi những ngón tay rướm máu

Trên phím đàn xi măng

Nơi cõi đớn đau nhục nhằn ẩn náu

Có biển xanh, suối bạc, hoa đăng

Có bếp lửa đoàn viên rượu hát

Có mây cao vun vút cánh chim bằng

Nhạc xé gió trên thiên hà lấp lánh

Muôn vì sao thổn thức giữa thang âm

Trong tù ngục mà lòng anh xoải cánh

Bay thảnh thơi ngoài cõi nhớ thăng trầm.

 

HHC/MTBS/178


TÌM TRONG NHỚ

 

Nếu ta không buông câu

Hy vọng gì được cá

Ta không tìm đến nhau

Sao biết lòng vàng đá?

 

Ta chưa từng chia cách

Sao biết thú đau thương

Không bầm thây đất khách

Sao biết sầu tha hương?

 

Em nợ ta kiếp trước?

Ta thiếu em đời này?

Trên dặm tình xuôi ngược

Tưởng dễ gì buông tay

 

Thôi em đừng thề nữa

(Sông núi cũng thay mầu)

May ra còn trong nhớ

Vết son môi ban đầu.

 

HHC/MTBS/181

 

TÓC ÚA

 

Anh đi tuyết rụng kín trời

Hạt cay mắt tủi hạt tươi nỗi buồn

Anh đi súng rỉ gươm cùn

Thương em tóc uá, phấn son ngậm ngùi

 

Sông chia ngàn nhánh giữa đời

Tình chia hai ngả thương vùi nhớ đau

Anh đi rừng núi thay mầu

Dưới chân trắng lạnh trên đầu bụi tang

 

Bé đi nắng lụn chiều hoang

Ðời xanh, hồn sớm héo vàng như thu

Bé đi mòn gạch sân tù

Nghĩ quanh nghĩ quẩn rối mù như đêm

 

Tay cầm thổn thức trái tim

Mỏi đôi mắt đá trông tìm ngu ngơ

Bé ơi suối lệ đầy chưa

Dòng anh dòng bé đang chờ hợp lưu.

 

HHC/MTBS/182

TRĂNG THỀ

 

Tình trường như chiến trường

Có cạm bẫy, dáo gươm

Trong mỗi lời ước hẹn

Có dối gian mật đường

 

Son thắm ướp trên môi

Gai nhọn sau nụ cười

Trăm năm là án tích

Nỗi buồn là gương soi

 

Hy vọng ươm trong lòng

Thất vọng trổ đầy bông

Kỷ niệm còn tươi rói

Ðã bọt bèo trên sông

 

Tình trường như chiến trường

Vết đau hằn trong xương

Nàng đi qua bỏ lại

Mảnh trăng thề bi thương.

 

HHC/MTBS/183

 

TRÊN ÐẦU SÓNG

 

Em đi thu gợn trên đầu sóng

Lá rụng thay mưa lá đỏ trời

Tửu phá thành sầu, sầu đối bóng

Ly đầy ly cạn buồn nào vơi

 

Thiếu một mình em thiếu đủ rồi
Quanh đời thanh nữ cũng thừa thôi
Bên trong mặt nạ vô vi ấy
Là cái sầu miên cái lẻ loi
 

Thư viết ngàn trang nói chẳng cùng

Máu tuôn theo mực biến thành sông

Dường như cái đáng còn chưa tỏ

Ðây đó lềnh khênh cái viển vông

 

Chiếc lá buồn hiu rụng dưới sân

Ta nghe vang dội nỗi đau thầm

Cành xương dơ ngón tay gầy guộc

Vẫy gọi người xa tiếng gọi câm

 

Ta giữ hạt sương nơi đáy mắt

Long lanh kỷ niệm lúc lìa nhau

Lòng ta từ đó trăm dao cắt

Còn chỗ nào dung nạp đớn đau?

 

Xin chúc cho em hạnh phúc đầy

Ta mang sông núi mỏi tê vai

Mất còn, thắng bại, đâu bờ bến

Ai kẻ bây giờ luận đúng sai?

 

HHC/MTBS/184

TRỞ MÌNH

 

Bánh xe trong bánh xe

Chuyển động ngoài ý muốn

Mình nói, mình mình nghe

Vẫn trong vòng máy cuốn

 

Ta một chiếc ngựa già

Hai thập niên dông bão

Bao gian khổ kinh qua

Vẫn trăm năm phiền não

 

Mảnh ván thuyền ngất ngư

Dạt về muôn bến lạ

Sóng hờ hững đẩy đưa

Dòng đời thừa xảo trá

 

Ta con vụ cuối đà

Ráng từng vòng đuối sức

Ta yêu nàng thiết tha

Nàng giết ta từng lúc

 

Ðời ơi và tình ơi

Bao giờ ta trắng nợ

Ðừng lúc ta lên đồi

Còn trở mình dưới mộ.

 

HHC/MTBS/186

 

 
 

Thơ:

 

Hà Huyền Chi

Kỹ Thuật:

 

Hà Trinh Tiết

Web Design:

 

Hà Phương Hoài
Hoàng Vân

     
 

Thư từ liên lạc hahuyenchi@aol.com
Copyright © 2003 Hà Huyền Chi
Last modified: August 14, 2005