|
TRUYỆN THẦN TIÊN
Muốn bỏ em vào túi áo da
Trên đường rong ruổi có hai ta
Ðêm nương cánh gió nhìn sao rụng
Ngày ngắm đời chia ở mỗi ga
Sẽ dắt em đi cùng thế giới
Chân trời góc biển có bao xa
Ðể em thấy rõ người xưa nói
Ðẹp chốn quê hương mới
đậm đà
Châu Á khóc cười trong bạo lực
Trung Hoa, Hàn Quốc khổ như nhau
Kim Môn súng nghẹn nhìn Hoa lục
Máu chảy Thiên An vạn cổ sầu
Hồng Kông nhượng địa năm
gần mãn
Cưỡng dụ thuyền nhân tự
nguyện về
Tỵ nạn biểu tình nêu vấn
nạn
Thép gai cười nụ rất Ăng-lê
Thái sùng Phật đạo mà vô đạo
(Phật ở toà sen Phật có hay)
Ngư phủ kiêm thêm nghề cướp
dạo
Hiếp người, cuồng sát chẳng
ghê tay
Mã Lai đã cạn lòng nhân ái
Biển cũng từng phen máu nở hoa
Tầu kéo thuyền nhân ra lãnh hải
Bao người táng mạng dưới
phong ba
Cane, Nice ngực trần phơi mát sóng
Lòng phàm ngây ngất tưởng bồng
lai
Hoà Lan bầy bán dâm như nhộng
Tình dục On Xeo chả chết ai
Ghé tới Ðông Âu xem Quốc, Cộng
Ba Lan, Ðông Ðức búa liềm rơi
Bức tường ô nhục tan nền móng
Tiệp Khắc cù cưa nhập cuộc
chơi
Liên Sô bưng mặt cười như
mếu
Mặc lũ đàn em chạy hụt hơi
Việt cộng ngu đần chưa
chịu hiểu
Gồng mình chịu đấm để
ăn xôi
Anh đã mòn chân quanh thế giới
Không đâu vui đẹp giống quê nhà
Ngỡ tầu sẽ ghé ga Hà Nội
Khi tiếng còi hơi gióng thiết tha
Ði đâu thì cũng thân trôi nổi
Vẫn nhớ về em, vẫn nghĩ quê
Ði mãi vẫn chưa là điểm tới
Bao la trời đất chẳng nơi
về
Mơ truyện thần tiên thuở ấu
thơ
Bọn ngưu lãnh tụ hết ngu khờ
Thực thi dân chủ, nhân quyền lẹ
Mác Xít thiêu chung với xác Hồ
Anh về điểm lại ai còn mất
Chung góp bàn tay dựng xóm làng
Áo vải cơm rau lòng ướp mật
Nhà tranh vách nứa mộng huy hoàng
Anh với trăng cùng tắm bến đình
Cùng em bơi lội giữa hương tình
Truyện thần tiên quá em yêu nhỉ?
Sông lén trôi vào giấc ngủ anh.
Cuối năm Thìn
HHC/MTBS/188
TUỔI XUÂN PHAI
Nhớ tuổi xuân phai ruỗng đạn
mìn
Dưới hầm bom kể truyện
thần tiên
Thạch Sanh hở rốn mơ khoai
sắn
Tấm đói mềm xương bụt
chẳng lên
Ði từ thơ ấu không dừng bước
Ðất nước ba miền vỡ dưới
chân
Phá Tống bình Chiêm, cha mở nước
Ngàn sau con cháu giống nòi phân
Cứ thế lang thang khắp địa
cầu
Nhiễu điều tơi tả, giá gương
đau
Ba cây chụm lại không thành núi
Trong chén quan hà cũng biển dâu
Xuân đã phai tàn đời muốn
rụng
Còn mong tắm lại bến Phà Ðen
Ta về nước cũ soi hình bóng
Tìm chút hoang đường ở đáy
quên.
HHC/MTBS/192
TỬ TẾ
Ðạp ta, ta cũng đếch cần
Ðội ta, ta cũng có lần té đau
Chi bằng tử tế với nhau
Khi vui em nựng, khi sầu ta đinh.
HHC/MTBS/193
VÀNG BAY
Chào Paris, chào sông Seine
Trăm năm tàn mạt ngủ quên trong lòng
Xin chào Trưng, Triệu lưu vong
Mắt xanh Lãng Bạc, môi hồng tháng Tư
Sóng sầu nuôi dưỡng kình ngư
Giữa rừng cao ốc vẫn cờ vàng
bay.
HHC/MTBS/194
VÌ TA HOA NỞ
Ta nằm trong bệnh viện
Ðêm trăng soi nhớ nhà
Trăng đầy rồi trăng
khuyết
Tương tư nụ quỳnh hoa
Nửa khuya thèm khói thuốc
Lên xuống sáu từng lầu
Nơi hàng hiên giá buốt
Gan lập loè cơn đau
Ðốt ta mau xanh cỏ
Cho em tạnh mái sầu
Tro than mùa nghịch lữ
Bón xanh đời mai sau
Nhìn trăng suông muốn khóc
Mây bạc tuôn về đâu
Quê vẫn ngùi tang tóc
Khuất bên kia địa cầu
Ta thành người bất trí
Giấu cơn đau mà về
Thách đời nay y sĩ
Chữa được niềm đau quê
Ðường trường trăm dặm
mỏi
Ta về núi cư tang
Cỏ cây ngơ ngác hỏi
Thềm rêu vui bàng hoàng
Nụ hoa quỳnh nín thở
Lá nhớ ửng gân vàng
Hoa vì ta rộn nở
Thả hương đêm nồng nàn
Lại cất công nấu nước
Pha bình Cửu Thập Tam
Có hoa trong từng hớp
Khói Ô Long dịu dàng
Chợt thấy đời trân quý
Lại yêu người thiết tha
Giọng cười thơm hậu vị
Hương quỳnh chen hương trà.
18-7-92
HHC/MTBS/195
VỚI
MƯA TÂM SỰ
Ta có mưa và ta có em
Có buồn rả rích, buồn thâu đêm
Những điều chưa tỏ như
thiên thể
Cái biết như là một lỗ kim
Khung kính tay mưa vẽ núi sông
Trong ta hoài cảm cũng trăm dòng
Bao năm phiêu giạt quê còn gọi
Còn nhắc ta về thuở kiếm cung
Mưa nhắc ta về thuở mới quen
Nhắc ta điêu đứng lúc em ghen
Nỗi điêu đứng nhọn như
gai bưởi
Như giữa trùng vây, giữa bãi mìn
Mai mốt em vui ở bến người
Là trong hay đục cũng là thôi
Với mưa tâm sự, mưa ti trúc
Ta gẫm từ tâm cái lẻ loi.
HHC/MTBS/198
XANH MƯA
Cô giáo hiền núi Ngự
Thêm một lần dọn nhà
Dọn lại lòng sầu xứ
Khuân từng ngày thiết tha
Rương gom sầu nước mất
Thùng chở nhạc quê vương
Thùng phấn son hiu hắt
Thùng chất nặng văn chương
Con én lìa phương tổ
Bay lạc giữa rừng người
Tha ngày xuân nức nở
Mang trăm chiều lẻ loi
Trôi theo dòng xa lộ
Sóng âm thanh vỡ bờ
Giọng Nam ai nức nở
Niềm cô đơn lũy thừa
Ngược xuôi đều dang dở
Bến xưa ai đợi chờ
Theo sông vào biển nhớ
Theo mây làm xanh mưa
Cô giáo hiền như trúc
Thức giấc cùng sao Mai
Gá nghĩa cùng bút mực
Cùng đám măng lạc loài.
9-1994
Cho LK Ngọc Túy
HHC/MTBS/199
XUÂN HIU QUẠNH
Xứ ngừơi tuyết đổ
trắng lòng
Mùa xuân dân tộc vẫn không chịu
về
Nghìn xưa đã giống nòi chia
Dở trang huyết sử còn nghe trĩu
buồn
Trong trứng nước đã đoạn
trường
Trăm con một bọc, mỗi phương
một thằng
Giặc Tầu cầm trịch ngàn năm
Giặc Tây nắm cán cũng gần bách
niên
Giặc Hồ nhập cảng chính chuyên
Cưa đôi lãnh thổ hai miền
Bắc, Nam
Ba mươi năm lẻ tương tàn
Mẹ ơi con mẹ chứa chan hận thù
Một bầy lãnh tụ già nua
Ðại gian, đại ác, đại ngu,
đại khùng
Tôn thờ chủ thuyết đại
đồng
Nguyện đem sông núi hiến dâng cho người
Mác Lê nay đã sụm rồi
Ðông Âu búa rụng liềm rơi nhất
tề
Vẫn bầy con mẹ u mê
Ðem thân cản lại bánh xe thoái trào
Một bầy con bố tào lao
Chia năm, xẻ bảy lăn vào cuộc
chơi
Kể gì trong đục tanh hôi
Bon chen kiếm một chỗ ngồi đỉnh
chung
Xứ người tuyết đổ
mịt mùng
Ðón xuân hiu quạnh nát lòng hoài hương.
HHC/MTBS/201
XUÂN LỮ THỨ
Ðường kiếm loáng như chớp
Ðầu lìa chưa biết đau
Bốn chục năm bén ngót
Chém ngang đời biển dâu
Bốn chục năm Hà Nội
Hai mươi năm Sài Gòn
Ta có gì để nói
Với tin yêu sói mòn?
Ta chào nhau năm mới
Lời chúc trượt trên môi
Bắt tay cười hể hả
Quay lưng giấu ngậm ngùi
Nỗi quê sôi trong máu
Nỗi nhà nhói trong tim
Em, chốn ta nương náu
Cũng hầm chông, bãi mìn.
Xuân Bính Tý
HHC/MTBS/203
XUÔI NGUỒN
Những chấm ngày vỡ ra
Từ mặt trời xích đạo
Những tờ lịch nhạt nhòa
Suốt thập niên tâm bão
Xuân đi xuân lại tới
Dù ta muốn hay không
Chưa báo đền sông núi
Lưng đã còng như cung
Quê nghèo thêm mạt vận
Sắt máu hả hê cười
Chế độ gì ngu xuẩn
Ðang bức tử giống nòi
Người tôn vinh nô lệ
Người trang sức cùm gông
Chôn vùi bao thế hệ
Bằng đãi lọc chuyên, hồng
Bằng trái tim thú vật
Bằng trí tuệ mù loà
Bằng bẻ cong sự thật
Bằng lật lọng điêu ngoa
Tóc bạc không xanh nữa
Nước trôi chẳng về nguồn
Nửa đời trên yên ngựa
Nửa kia sầu tha hương.
Xuân Canh Ngọ
HHC/MTBS/204
YÊU NGƯỜI
Quê người bé có buồn không
Xa nhau bé có nghe lòng sót xa
Anh còn yêu bé thiết tha
Chỉ xin bé của... người ta đừng
buồn
Núi sông giờ đã không còn
Thề xưa sông cạn đá mòn cũng
xong.
Quê người bé có vui không
Nghe đâu bé đã tay bồng, tay mang
Con Rồng mái tóc hoe vàng
Cháu Tiên mầu mắt sương lam, núi
già
Tiếng gì con gọi mẹ cha
Nhớ chăng khúc Hậu Ðình Hoa não người
Dở dang cũng dở dang rồi
Xem như anh đã qua đi từ lâu.
21-12-89
HHC/MTBS/206
|