| Home  | Tiểu Sử HHC | Thả Gió Bay Đi | Mục Lục | Từ Thơ Đến Nhạc |
HHC - Nhánh Nhỏ Giao Cảm | Thơ Ghé 1 Chân | Hot Links  |

| English | Audio & Video | Dịch Mậu Binh | Thơ Chuyển Ngữ | Suối Thơ |
|
Góc Thơ HHCTác Phẩm HHC Thơ Mậu Binh |  Trang Đặc Biệt | Thư Tín  |


 HHC

 
 
Ha Huyen Chi
 Mau Binh
Số
Phác Thảo Bộ Phim Văn Sử
Con Tiên Cháu Rồng
Mời vào trang

Mục Lục Thơ Mậu Binh ABC

Mục Lục Thơ Mậu Binh Theo Từng Tập

Tháng Một Buồn
Trang Ðầu - Trang Trước - Trang Kế Tiếp - Trang Cuối
 
 
 
Phẳng
 
Em bình thản khiến hồn anh sấp ngửa
Gió mưa chi làm đông lạnh em rồi
Giận gì ai mà hờ hững đây trời
Trăm dấu hỏi xoáy hồn anh tơi tả
 
Em cười gượng khiến hồn anh héo lả
Nụ cười buồn như có chít khăn sô
Tim nhớ nhung anh gõ cửa từng giờ
Em đi vắng hay tình em đi vắng
 
Hãy xé anh bằng giận hờn cay đắng
Hãy đâm anh bằng giáo mác yêu thương
Cam đớn đau trong đày đọa vô thường
Hơn bằng phẳng giữa chân trời êm ả
 
Anh khao khát em triều dâng sóng cả
Lúc đầm đìa lệ tủi giữa môi hôn
Lúc chưa xa đã thảng thốt điếng hồn
Mỗi tạm biệt đã ngờ rằng vĩnh biệt
 
Giữa hạnh phúc vẫn âm thầm hối tiếc
Chẳng quen nhau từ thiên địa sơ khai
Chẳng yêu nhau từ trứng nước phôi thai
Lỡ phí phạm những ngày hoa tháng mật
Em phẳng thế, không chừng anh chết mất
Ðừng cười khan, đừng biện giải mơ hồ
Chỉ làm anh thêm bứt rứt âu lo
Chân bập bỗng trên dốc tình lạ hoắc .
 
HHC/TMB/52
 
Bão
 
Trận bão đam mê thổi xuống tình
Cho thuyền tường tận nghĩa lênh đênh
Thả trôi nào biết đâu phương tới
Ðời ở bên kia những hải trình
 
Ngọn gió hoang mang tạt xuống hoa
Chỉ làm hao hụt bẽ bàng ta
Có hai mặt phải trên tờ bạc
Có triệu hàm oan giữa chính tà
 
Anh biết nàng buồn, nàng hối hận
Giữa nên và chẳng, đúng và sai
Cú diều khăn áo toan dư luận
Hòn đá đui mù ném dấu tay
 
Buồn giận làm chi đứa vũ phu
Cũng đừng ly' tới chuyện ruồi bu
Ngày nào ta chửa khinh ta ấy
Ðủ ngẩng đầu cao trước bạn, thù
 
Hai đứa đều lo trận bão tan
Lại sầu vô cớ, khổ vô vàn
Lằn ranh tự vẽ chưa ai vượt
Gió ở trong mơ cũng lệ tràn .
 
HHC/TMB/54
 
Xa Ðau
 
Ngay từ phút yêu em
Anh thấy mình ngây dại
Từ lúc được em yêu
Tình bước vào oan trái
 
Từng khuya anh trăn trở
Lạc giữa buồn mênh mông
Hai cửa tim rộng mở
Mưa bão dâng ngập lòng
 
Em với tình nín thở
Môi ướp rượu trăm ngày
Anh với lòng chín rỡ
Nghe đất trời cùng say
 
Anh hôn nàng gượng nhẹ
Lệ vui chảy tràn bờ
Giọng cười nàng xanh trẻ
Xen với rừng âu lo
 
Ðêm sau em chẳng đến
Anh với sầu đi hoang
Thắp cho tình ngọn nến
Nỗi xa đau bàng hoàng .
 
HHC/TMB/56
 
Không
 
Bằng quên thì đã quên rồi
Không quên, ngàn kiếp muôn đời cũng không .
 
HHC/TMB/58
(Thư họa Vũ Hối)
 
 
Mê Lộ
 
Hai ta nến thắp hai đầu
Tim vui cháy với tim đau miệt mài
Hai ta co kéo mệt nhoài
Phía đêm thủy mạc, phía ngày đảo điên
 
Hai ta thương tích trăm miền
Cung hoan chưa tận, cung phiền đã reo
Bao xa dốc núi dặm đèo
Hỏi mai ướt mắt, hỏi chiều tủi thân .
 
HHC/TMB/59
 
Tống Biệt
 
Ta chưa chết em vội chi tống biệt
Chậm thư thôi nỡ rủa xả nhau chi
Huyệt lỡ đào mau lấp lại giùm đi
Ta chết thật chắc em buồn lắm đó
 
Em trân quy' nhưng khác gì khúc gỗ
Thấu lòng em e chẳng có bao người
Nợ gì nhau mà ngắt véo đây trời
Mà toan giết cả cành mơ rễ mộng
 
Thơ sẽ nở cho đời thêm sức sống
Tình đã trao, ta hết phải là ta
Vẫn nhớ em khi sao lạnh trăng tà
Hồn quá nhẹ dễ gì chìm trong rượu
 
Em chưa hiểu hay vờ không chịu hiểu
Xin hãy cười cho xanh mắt bồ câu
Nối tay dài cho thắm thiết tình nhau
Em ốc đảo ta nguyện làm sóng vỗ
 
Ta chết thật, chắc em buồn lắm đó
Ðể yêu em ta phải sống trăm năm
Ðược em yêu, ôi hạnh phúc nào bằng
Ta với rượu cùng say em ngây ngất .
 
HHC/TMB/61
 
 
Sông Mê
 
Nắng mỏng mùa chi buồn ngổn ngang
Tuyết phơi trắng núi trời cư tang
Ðốt cây oan trái hong tình giá
Cọng khói bay lên cũng võ vàng
 
Ðạn ở trong tim đạn bắn ra
Ngàn viên chói sáng, ngàn viên loà
Xé nhau từng chữ, yêu từng chữ
Thương tích nàng mang thổn thức ta
 
Trong hơi ta thở, có hơi nàng
Có tái tê vui, có bẽ bàng
Có e ấp thẹn trong chùm nghĩ
Khi lửa yêu thương cháy vội vàng
 
Sông mê ta chảy lượng điên cuồng
Cuốn xoáy thuyền em xuống đáy buồn
Chìm nổi mới hay chân hạnh phúc
Mới hay ngày phẳng bén như gươm
 
Nàng ơi, nàng ơi, nàng ... nàng ơi
Nắng mỏng, người khan tiếng gọi người
Giang vĩ giang đầu, đều thắt ruột
Sầu dài sầu ngắn, sầu khôn nguôi .
 
HHC/TMB/62
 
Mê Muội
 
Ðời bỗng dưng thừa ở bữa qua
Con sông hạnh phúc chảy ngoài ta
Khi quê khuất lấp chân trời nhớ
Sóng tự hồn đau vỗ thiết tha
 
Ðời bỗng huy hoàng ở bữa nay
Gió từ mê muội gió lên đầy
Tay đau nàng vá đời tan tác
Tim héo cùng chung mạch đắng cay
 
Nàng đến đời ta toan ở lại
Ta đem sầu đắng chất đầy rương
Nhánh cây tân khổ bừng hoa trái
Khoả lấp hồn ta những vết thương
 
Ðời hết thừa ta dẫu muộn màng
Muốn treo cần cổ ở dây oan
Ðêm xanh lối mộng đêm tình sử
Nến ở lòng ta thắp lửa nàng .
 
HHC/TMB/64
 
Dối Lòng
 
Cho anh một vệt son hiền
Cho anh một sợi tóc mềm lả bay
Ðể khi dở tỉnh dở say
Anh bồng cọng tóc trên tay dối lòng
 
Ðể khi tuyết lạnh sầu đông
Vệt son như miếng than hồng dễ thương
Cho anh lời nói mật đường
Ðể anh cam nhận mũi gươm phỉnh phờ .
 
HHC/TMB/66
 
Sầu Ðạo
 
Lỡ mê người chẳng thể mê
Lối vào sầu đạo bốn bề hắt hiu
Lỡ yêu người chẳng thể yêu
Bấy nhiêu đày đọa đủ nhiều chưa em
 
Lỡ vào suối lú, rừng quên
Trái tim chín rỡ lên men trên cành .
 
HHC/TMB/67
 
Khúc Quanh
 
Sau khúc quanh kia có vực sầu
Có cây thống hối, có hoa đau
Ta rơi nghìn trượng, cơn vô thức
Chợt kéo nàng theo xuống hố sâu
 
Trong mắt vui em, có lệ nhoà
Có rừng nghi hoặc, lá kiêu sa
Mát cây, thối đá làm chi nhỉ
Từng chém người thương kiểu lỡ đà
 
Mười móng tay ngoan có vuốt ưng
Bạn thù đều ngán ngẩm vô cùng
Thân nhau mới thấy nàng khuê các
Mới thấy tâm như một đóa hồng
 
Thơ phú hoa văn nét tuyệt vời
Công dung ngôn hạnh chẳng thua người
Chỉ hơi nhõng nhẽo, hơi đanh đá
Và tính thù dai lại quá voi
 
Sau khúc quanh kia có tấm lòng
Bao nhiêu cuồng nhiệt lẩn vào trong
Yêu tha, yêu thiết dường chưa đủ
Nàng vẫn cuồng lưu, vẫn quái phong .
 
HHC/TMB/68
 
Hôn Gió
 
Cây đỏ như bó lửa
Thu chín rực rồi em
Ngày anh đầy nhung nhớ
Ðêm anh đầy sầu miên
 
Anh đi từng bước nhỏ
Như một kẻ mộng du
Cội nguồn theo lá đổ
Ðời héo hắt như thu
 
Anh đi không định hướng
Tâm thức anh mù loà
Cõi buồn anh vô lượng
Thả trôi trên hải hà
 
Gửi em chiếc lá đỏ
Dấu em nghìn cơn say
Gửi nụ hôn trong gió
Thu ướt mèm trên tay .
 
HHC/TMB/70
 
Thu Xa Người
 
Mưa rây, bụi mỏng, trời mù
Cây say đỏ lá lắc lư trong chiều
Mùa anh, thu cũng quạnh hiu
Sông yêu gẫy khúc, người yêu xa người .
 
HHC/TMB/72
 
Vũng Phiền
 
Con súc sắc sáu mặt
Lăn hoài hủy cơn đen
Từng cửa anh nhồi đặt
Chưa một lần được em
 
Những đêm buồn cháy túi
Gánh đời chĩu nặng thêm
Ngàn dặm cần bước tới
Chân lún trong vũng phiền
 
Nhai bức thư tâm cảm
Mang lời hứa cũ mèm
Ðộng viên lòng can đảm
Trên lộ tình vô biên .
 
HHC/TMB/73
 
Bản Nhạc Thất Truyền
 
Trong ngôi đền ta có cây đàn nguyệt
Cây đàn hóa đá, không đáy, không giây
Bản nhạc thất truyền từ thời mạt kiếp
Phổ giọt lệ khô, phổ hạt bụi say
 
Ngôi đền vắng tanh thềm rêu, mái lở
Người đến rồi đi chẳng chút bận tâm
Cây đàn á khẩu, đáng gì để nhớ
Hạt bụi ngủ vùi như đã ngàn năm
 
Một người chưa quen, đến ngày lạ mặt
Trong cuộc rong chơi liều mạng mình ên
Nàng ngồi so dây, năm cung réo rắt
Hạt bụi khóc cười trên nhạc thất truyền
 
Mái lở trăng soi, gió thơm vách hổng
Từ những chân nhang lại khói hương về
Ngôi đền hoang vu lại rền chiêng trống
Người đã gặp người, dốc cạn đam mê
 
Khách lạ bỏ đi, vệt son ở lại
Trong tim khô nhăn, trên trán gợn sầu
Từ đó lòng ta với đàn ngây dại
Ðàn nhớ tay người, người nhớ hơi nhau .
 
HHC/TMB/74
 
Ngang Trái
 
Em từng khóc giữa mùa tim chín rỡ
Cánh đam mê còn bay bổng như diều
Lệ bỗng chảy, bỗng buồn vô căn cớ
Ðứt dây tình ta khổ biết bao nhiêu
 
Gánh không nổi khối tình si vĩ đại
Chứa vào đâu, nghìn cơn trốt đam mê
Sức hữu hạn mà oan khiên quá tải
Năn cách nào nghìn dư luận vo ve
 
Nước mắt chẩy giữa môi hôn cuồng nhiệt
Mũi âu lo đâm suốt ngực chung tình
Tim phải chết, cho tình yêu bất diệt
Mỗi giằng co, một dấu đạn vô hình
 
Tình vô vọng mà mãi tăng nồng độ
Ði về đâu khi ngang trái xây thành
Có không nhỉ, một khúc quanh mạng số
Cho sầu nàng về ngủ giữa tim anh .
 
HHC/TMB/76
 
Yêu Mình
 
Em yêu ta nồng cháy
Ta thương tưởng ngày đêm
Cớ sao em bỏ chạy
Cớ sao ta đoạ phiền
 
Cái ta là phản ánh
Của cái em vui buồn
Sẽ em đầy bất hạnh
Không thấy mình trong gương
 
Ta của em chiếc bóng
Em của ta mảnh đời
Ta của em lẽ sống
Em của ta nguồn vui
 
Lẽ sống em ruồng bỏ
Mảnh đời ta rỉ han
Em với buồn rực rỡ
Nguồn vui ta tro tàn
 
Em không yêu em nữa
(Ta ở đâu bây giờ?)
Mảnh hồn ta rạn vỡ
Hoá thân làm gió mưa .
 
HHC/TMB/78
 
Tưởng
 
Ðêm qua lỡ bể chén lưu tinh
Vỡ ở lòng ta rất dị hình
Em bỏ ta rồi, tình đã tận
Hay lời nhắn sảng của thần linh
 
Tình lỡ đường cùng không ngõ thoát
Giằng co níu kéo khổ nhau thêm
Em cười vẫn hợp âm tan nát
Vẫn nhói lòng ta vạn mũi kim
 
Cứ' kể như ta thí mạng cùi
Yêu nhau đậm thế, cách chi lùi
Những gì em hứa, ta đoan kết
Trời đất nghe qua cũng ngậm ngùi
 
Rủi may, họa phước cũng không cần
Liều mạng như ta thánh khó đâm
Chắc hẳn kiếp xưa mình bội ước
Nên giờ hai đứa khổ chung thân
 
Áo tím em cho, loại ngắn tay
Mặc từ hôm ấy, đến hôm nay
Coi khinh thời tiết gần không độ
Tưởng những vòng ôm giữa lạnh đầy .
 
HHC/TMB/80
 
Mặt Trận Miền Tây
 
Mỗi hăm bốn giờ qua
Em pháo ta đủ kiểu
Những viên đạn mù loà
Những hồi kèn truy điệu
 
Ta dưới hầm trú ẩn
Vẫn thương tích đầy người
Em cơn thương, cơn giận
Ta tâm phế rụng rời
 
Hôm nào ngưng pháo kích
Ta mới thực lo ra
Không chừng em lâm bịnh
Hay đột nhiên trúng tà
 
Thương em nhiều lắm đó
Ðừng xé lòng nhau thêm
Bao dầu sôi lửa đỏ
Vẫn như ngày mới quen .
 
HHC/TMB/82
 
Em, Buổi Ðêm
 
Dăm phút tâm tình đã tận vui
Một lời âu yếm đã muôn lời
Những giây câm lặng trên tầng sóng
Là những dư ba xoáy lịm người
 
Chưa thấy dung nhan đã đắm say
Trong tim đầy nhóc rượu trăm ngày
Thèm ôm đắm đuối, hôn mê sảng
Ðể thấy đời như tháp cánh bay
 
Áo cưới chưa may đã vợ chồng
Ðã nghe hoa chúc rực trong lòng
Nghe hơi thở lửa, hơi vô tuyến
Trói chặt trăm năm một giải đồng
 
Hồn mới ngà vui, người rách túi
Giờ như tên bắn, chuyện không cùng
Những lần hai đứa tranh nhau nói
Rót mãi vào nhau nỗi nhớ nhung
 
Người ngủ nhưng tai thức mỗi đêm
Vẫn chờ vẫn đợi giấc chuông quen
Reng trong cõi mộng hồi chuông ảo
Lại dấy cuồng tâm lại nhớ điên .
 
HHC/TMB/84
 
Te Tua
 
Em gọi anh buổi sáng
Nỗi hân hoan chẳng ngờ
Trăm ngọn triều mê sảng
Ðã dâng lên tràn bờ
 
Em gọi anh buổi trưa
Những cơn dông nhiệt đới
Thổi mát hồn bơ vơ
Lòng xênh xang mở hội
 
Em gọi anh buổi tối
Ðêm ướp mật xông trầm
Biển thì thầm bên gối
Cuốn anh theo sóng ngầm
 
Tình em nồng vô kể
Em cho anh từng giờ
Cũng từng giờ cấu xé
Anh với lòng te tua
 
Em ngọt lừ tinh mật
Cũng chua lè dấm thanh
Em là ma, là Phật
Ðang vầy vọc hồn anh .
 
HHC/TMB/86
 
Giá Khuya
 
Buổi sáng vào xe, vào tủ lạnh
Máy còn đông giá khò khè rên
Thở hơi thuốc vướng trong cần cổ
Ngày lạnh như đời bắt nhớ em
 
Nàng đấm nàng xoa rất tận tình
Thứ nào tâm phách cũng điêu linh
Trăm lần tra vấn kinh kinh khủng
Tượng đá, Rô bô cũng sởn mình
 
Một buổi có nàng vui suốt tháng
Nửa câu vô y' dỗi hai tuần
Em ơi đời xiết bao mê sảng
Ở những ngày sau sống một thân
 
Lại sợ bâng quơ, nhớ dạt dào
Nhắc lời hẹn biển đã cùng trao
Những sông khô nẻ trong cơn giận
Ðợi lúc mưa xanh lúc nắng đào
 
Cứ thế là đời sao được chứ
Còn xa còn đợi đến bao giờ
Ðêm đêm ta giết ta bằng chữ
Ðãi lọc hồn ta gạn chút thơ
 
Thơ viết cho quê, quê đã mất
Cho người ngâm ngợi lúc nhàn dư
Cho em, đôi lúc em quay mặt
Soi mói săn tìm cái ảo hư
 
Tưởng những đêm hàn, bốn độ âm
Ta ngồi thỏm giữa tùm lum chăn
Thường quên vặn sưởi, vờ quên đấy
Tiết kiệm cho đời mấy nếp nhăn
 
Tưởng nhé, nửa khuya thơ đói bụng
Mì khô, chuối nẫu cũng cao lương
Lưng thơ gồng chất đầy gươm súng
Còn với quân reo vỡ chiến trường
 
Tưởng nữa, thơ ta buồm đã dựng
Mà mùa gió hạnh vẫn chưa về
Em còn nghi hoặc ta chưa xứng
Hãy viếng mồ thơ lúc giá khuya .
 
HHC/TMB/88
 
Ngọt Ngào
 
Quản chi xuống biển vớt rươi
Lên non hái mộng, lên trời hái sao
Tặng em để có khi nào
Giận anh xin hãy ngọt ngào chém đâm .
 
HHC/TMB/91
 
Chiến Thắng
 
Em trong trắng như sương mai thuần khiết
Anh nâng niu, anh trân quy' vô vàn
Lúc trao hôn anh sợ giọt sương tan
Tay gượng nhẹ xiết vòng đai âu yếm
 
Lòng em trải mong manh như lưới nhện
Anh nín khe nằm gọn giữa nôi tình
Khẻ thở dài, hạnh phúc đã rêm mình
Toan vọng động đã cuồng phong cuốn tới
 
Em tha thướt như hình sương bóng khói
Em thiên thần, em phù thủy, chồn tinh
Nhốt tim anh bằng thuốc lú, bùa linh
Anh mê sảng giữa xích xiềng oan nghiệt
 
Em bắt chết, không chừng anh dám chết
Thịt da anh, thương tích vẽ bản đồ
Những sông ngòi la tuyến sẹo em cho
Mỗi ngắt véo, có nồng nàn ngấn lệ
 
Em mâu thuẫn : đúng, sai, đều vô nghĩa
Anh tả tơi cam chịu kiếp hàng binh
Dẫu từng đêm chịu tra vấn tội tình
Lòng cao ngạo vẫn dựng cờ chiến thắng .
 
HHC/TMB/92
 
Mẫu Hệ
 
Gửi thư, suy't té biết bao lần
Anh muốn mọc thêm một cặp chân
Cố gắng kinh qua đường khổ hạnh
Chịu đời sao thấu lúc em nhăn
 
Bãi trống mênh mông tuyết xỉn màu
Mình anh như lạc giữa băng cầu
Dấu chân đơn lẻ dài hun hút
Như dấu tình ta thảm thiết đau
 
Mục hạ vô nhân, chẳng sợ trời
Ai dè chàng ớn một em thôi
Như quai chão rách em đay nghiến
Muốn sút vành tai, muốn điếc lòi
 
Cung cách em ghen cũng tận tình
Truy từ tiền kiếp tới lai sinh
Một lần lạng quạng muôn năm khổ
Mười ngón tay son quỷ trá hình
 
Vẫn tưởng sinh nhằm thời mẫu hệ
(Thì ra người Mỹ kém văn minh
Ðàn ông ở chót thang nô lệ
Thượng cẳng chân rồi chó cũng khinh)
 
Thư gởi xong rồi mừng hú vía
Anh còn nguyên vẹn đủ chân tay
Mong rùa bưu điện đừng bê trễ
Mau chuyển giùm anh nỗi nhớ đầy .
 
HHC/TMB/94
 
 
 
Trang Ðầu - Trang Trước - Trang Kế Tiếp - Trang Cuối
 
 
 

Thơ:

 

Hà Huyền Chi

Kỹ Thuật:

 

Hà Trinh Tiết

Web Design:

 

Hà Phương Hoài
Hoàng Vân

     
 

Thư từ liên lạc hahuyenchi@aol.com
Copyright © 2003 Hà Huyền Chi
Last modified: August 14, 2005