| Home  | Tiểu Sử HHC | Thả Gió Bay Đi | Mục Lục | Từ Thơ Đến Nhạc |
HHC - Nhánh Nhỏ Giao Cảm | Thơ Ghé 1 Chân | Hot Links  |

| English | Audio & Video | Dịch Mậu Binh | Thơ Chuyển Ngữ | Suối Thơ |
|
Góc Thơ HHCTác Phẩm HHC Thơ Mậu Binh |  Trang Đặc Biệt | Thư Tín  |


 HHC

 
 
Ha Huyen Chi
 Mau Binh
Số
Phác Thảo Bộ Phim Văn Sử
Con Tiên Cháu Rồng
Mời vào trang

Mục Lục Thơ Mậu Binh ABC

Mục Lục Thơ Mậu Binh Theo Từng Tập

 
Tháng Một Buồn ( - Hết)
 
 
Lưới Sầu
 
Ta với tình yêu rất tội tình
Với sầu trăm ngả, nhớ điêu linh
Ðêm xa thổn thức sầu tra tấn
Ngày vắng miên man nhớ trọng hình
 
Lưới nhớ trùm lên mọi tuyến giờ
Ở ta tỉnh táo, ở ta mơ
Chia nhau từng hớp men cay đã
Ðể thấy ngùi say ở chén chưa
 
Muốn cạn trong nhau từng giọt lệ
Muốn vào trong mộng ẩn trong tranh
Muốn bù đắp lại xưa đơn lẻ
Cho những ngày sau thắm thiết tình
 
Ta vướng đam mê, vấp nhiệt cuồng
Muốn cùng trên chót đỉnh yêu thương
Muốn cho cả cái ta không có
Nên khổ trường giang nhớ núi non .
 
HHC/TMB/140
 
Bão Rớt
 
Cơn bão rớt thổi qua
Phố nguyên ngày mất điện
Bão lòng hai chúng ta
Chợt đi rồi chợt đến
 
Anh cóng lạnh co ro
Như em toan tình phụ
Nỗi đau không hẹn hò
Trăm dòng cùng hội tụ
 
Phòng khách bầy bếp ga
Ðậu cay và thịt hộp
Anh cắm trại trong nhà
Khói chi mà mắt ướt
 
Dốc cạn chai rượu chát
Ly đỏ óng pha lê
Lòng với men mù lạc
Uống cho mai chia lìa
 
Gió trong hồn cũng nổi
Sầu vật vã như cây
Ngày chìm trong bóng tối
Lệ nến tươm dòng đầy .
 
HHC/TMB/142
 
Thì Thầm
 
Ta cuộn tròn trong mền
Ngó đâu cũng thấy sách
Dạ tối hoài như đêm
Tâm giặt hoài chưa sạch
 
Ta đau lòng như kén
Chưa nhả đủ nợ dâu
Trên sân ga hò hẹn
Ta luôn luôn lỡ tầu
 
Có miệng không dám ngỏ
Bởi vướng trong xích xiềng
Có tình không dám tỏ
Hữu duyên mà vô duyên
 
Mê gì mê quá cở
Hai người ngàn dặm phiền
Ðều chìm trong biển nhớ
Sóng thì thầm đêm đêm .
 
HHC/TMB/144
 
Mưa, Ðêm Chủ Nhật
 
Mưa mai thả hạt tiêu điều
Mưa trưa hiu hắt, mưa chiều xanh xao
Mưa đêm rên rỉ, ồn ào
Hơi mưa len lén phả vào hơi em
 
Gần xa rào rạt trăm miền
Mưa cho xác tục hồn tiên thêm gần
Phong cầm hoà tiếng thạch cầm
Mưa, đêm chủ nhật, hòa âm biển trời .
 
HHC/TMB/146
 
Hổ Ngươi
 
Sương như khói sóng ùa vào sân
Người ở non xa thấy biển gần
Nhớ chẳng đầu đuôi mà quặn thắt
Thương không bờ bến, nỗi tương lân
 
Nàng cũng sầu miên với biển dài
Cũng tâm cảnh núi, cũng u hoài
Giây neo bén rễ trên mồ nước
Chỉ nhớ nhau thôi cũng mệt nhoài
 
Những lúc tương tư, lúc chán đời
Núi đau lòng đá, biển bay hơi
Quẩn quanh mưa gió cho hồn lụt
Lại dấy trong lòng chút hổ ngươi .
 
HHC/TMB/147
 
Phẫn
 
Kể từ bỏ nước đi hoang
Xóa bao nhiêu những mộng vàng ngày hoa
Mai sau xóa nốt giùm ta
Một người bất hạnh tên Hà Huyền Chi .
 
HHC/TMB/148
 
Vuông Tròn
 
Gió rất mặn, gió lên từ biển nhớ
Buồn thấp cao, buồn ngơ ngẩn hồn nhau
Tay vô tình bóp mãi trái tim đau
Tầu phóng đãng đi trật đường thế tục
 
Thước lãng mạn đo lượng đời tù túng
Người bon chen sao hiểu nghĩa vuông tròn
Ta cho nhau cả tâm thức núi non
Ngăn dĩ vãng, cửa tương lai rộng mở
 
Không hối tiếc dẫu yêu lầm cho lỡ
Dẫu mai này hai đứa vẫn hai phương
Dẫu ngày sau đời gẫy cánh uyên ương
Tình vẫn thế, vẫn trăng đầy, biển nhớ .
 
HHC/TMB/149
 
Ma Lạc Mồ
 
Cọng tóc đen trở lại
Giữa nghìn sợi trắng tươi
Anh thấy lòng xanh dại
Từ với em hoan cười
 
Thắc mắc anh như trầm
Em cho dăm cọng ngải
Anh ngậm nỗi nhớ thầm
Trên dặm tình bương trải
 
Anh như ma lạc mồ
Ôm tiền thân đói khát
Gặp em rất tình cờ
Ðốt cho dăm nén bạc
 
Anh bỗng thành giầu có
Anh hết còn bơ vơ
Toan ném qua cửa sổ
Chiếc mũ gai thuở giờ .
 
HHC/TMB/150
 
Chết Sảng
 
Lỡ ta đột tử hôm nay
Làm sao nhắm mắt xuôi tay đây trời
Vì em, ráng níu dây đời
Cứng hàm còn réo em ơi, em à
 
Những gì em hứa cùng ta
Kể như chưa, kể như là khói sương
Ta đi lòng vẫn ngùi thương
Chỉ đem theo giọt lệ buồn trên môi
 
Bây giờ chiều lụn, đêm vơi
Người còn thổn thức nhớ người tình xa
Tay thèm quấn lấy thân ngà
Cho em mất vía cho ta lạc hồn
 
Thèm khi tình tự trao hôn
Cho thân bão nổi trên cồn mê say
 
Nếu ta chết sảng hôm nay
Nhớ ta, nhỏ giọt lệ đầy vào thơ .
 
HHC/TMB/152
 
Tĩnh Vật
 
Xe cấp cứu vút ngang, còi thảm thiết
Ai bên đường đang xé thịt banh gân
Ta rên rỉ từng ngày, em nào biết
Trái tim điên ứ nghẹn đã bao lần
 
Con chim lạ kêu thất thanh lẻ bạn
Cánh biếc buồn vẫy mỏi nỗi buồn riêng
Ta đếm mãi những ngày tình thê thảm
Ngày thê lương rơi rụng góc đời quên
 
Ðôi vịt nước tìm gì trong vũng lội
Mới hôm qua rừng nứt nẻ khô cong
Ta tìm mãi dăm ngày vui qua vội
Ðã cạn rồi trăm nhánh suối ngàn sông
 
Buồn tĩnh vật ngổn ngang không nguyên ủy
Hoa ngoài bình, nên hoa héo, bình khô
Ta héo hắt đứng ngoài đời tri kỷ
Sầu ta ơi, sầu muộn đến bao giờ .
 
HHC/TMB/154
 
Cầu Vồng
 
Gửi em chiếc cầu vồng
Có bảy mầu rực rỡ
Sau mỗi trận bão lòng
Có nồng nàn lệ nhớ
 
Ta mỗi ngày yêu em
Ði ngang cầu phán xét
Bầy chó ngao cuồng ghen
Lại nhe nanh gầm thét
 
Ta chưa hề gian dối
Ðâu cần gì ăn năn
Nếu mai ta phản bội
Em có phiền ta chăng
 
Ta mỗi lần dỗ giấc
Dỗ em vào mê lâm
Trên cầu vồng huyễn hoặc
Ta cùng rơi bao lần .
 
HHC/TMB/156
 
Buông Tay
 
Yêu người, yêu đã đủ chưa
Khi còn e ngại gió mưa thường tình
Tưởng đâu mình chỉ yêu mình
Buông tay, dường bóng lẫn hình đều không .
 
HHC/TMB/158
 
Hoài Vọng
 
Luống khói đong đưa giữa thảm mây
Ta ngờ Pilot đó đang say
Tiếc không ta ở con tầu ấy
Ðể tới nàng như vệt khói cay
 
Ta nhớ em đầy mãi thêm đầy
Nỗi đêm thổn thức, nỗi đau ngày
Cái ta có thể và không thể
Ðã phản ta rồi em có hay
 
Ta vốn là chim gẩy cánh bay
Bên sông khô nẻ, rừng không cây
Có em ở mãi phương hoài vọng
Cứ thế ta ơi, trọn kiếp này .
 
HHC/TMB/158
 
Thấy Ở Cái Không
 
Ðiếu thuốc hút trong đêm
Cách gì nhìn thấy khói
Anh chưa từng gặp em
Sao mê say quá đỗi
 
Nếu không nhờ cơn ghen
Thấy nhói đau trong ngực
Ðâu thương xót trái tim
Ẩn trong thân rã mục
 
Vào sở anh ngủ gục
Mới hay mình thức khuya
Ta chưa vào hỏa ngục
Em bên này sông mê
 
Tình nếu không oan trái
Ðâu hiểu thú thương đau
Nếu em không ngoảnh lại
Chắc gì còn thấy nhau .
 
HHC/TMB/160
 
Phấn Son
 
Máu đã khô rồi ở vết thương
Môi hôn phủ dụ kéo da non
Ngày sau thèm lại cơn đau trước
Ðể thấy hồn ta ngát phấn son .
 
HHC/TMB/162
 
Mầu Ðen
 
Khoảng trống nàng bỏ lại trái tim
Tiêu điều máu vỡ một dòng quên
Giống như vừa ở ngàn thu quạnh
Ai bới đào ta khỏi giấc phiền
 
Nhìn quanh chẳng thấy một ai quen
Cây dại, hoa khùng, người không tên
Làm sao ? Ừ đã làm sao nhỉ ?
Nhớ gì? Ừ nhớ một mầu đen .
 
HHC/TMB/163
 
Khờ Khạo
 
Xưa có tên vua khạo
Tốn ngàn lẻ một đêm
Nghe toàn điều rất xạo
Quên người ngọc kề bên
 
Nay có thi sĩ khờ
Ráng vắt óc làm thơ
Kéo dài thời trăng mật
Với công chúa ngẩn ngơ
 
Nàng cung phi miệng dẻo
Chàng thi sĩ đa tình
Cả hai đều níu kéo
Niềm hy vọng mong manh
 
Tên hôn quân chậm hiểu
Sau ngàn ngày lẻ hai
Chợt thấy điều kỳ diệu
Tàng trong tiếng thở dài
 
Trăng tròn rồi trăng khuyết
Thi sĩ sầu khôn nguôi
Công chúa còn chưa biết
Những bài thơ không lời .
 
HHC/TMB/164
 
Cúc
 
Nàng là thơ của ta
Hoa là thơ của rừng
Thu ta cúc nở tưng bừng
Ba mùa còn lại nhớ nhung một mùa .
 
HHC/TMB/166
 
Mồ Hôi Ðá
 
Em trồng xế Bắc, xế Tây
Một hòn đá tím cho ngày mới yêu
Ngẩn ngơ nhớ sáng mong chiều
Lòng anh, lòng đá xanh rêu với buồn
 
Mỗi khi em giận, em hờn
Trán anh với đá trũng mòn nếp nhăn
Em ngồi trên đá bâng khuâng
Mồ hôi đá đổ nỗi hân hoan rừng .
 
HHC/TMB/167
 
Cõi Riêng
 
Em gửi cho ta gói ô mai
Nhắc thời xanh trẻ đã phôi phai
Bao nhiêu cay đắng như bèo giạt
Vui ở trường giang ngọn sóng dài
 
Em gửi cho ta lạng ruốc bông
Gói trong nhung nhớ xốn xang lòng
Suy't nhai cả lưỡi trong thương tưởng
Nước mắt trôi theo tủi một dòng
 
Em gửi cho ta bao thuốc lá
Thấy đời phiêu hốt giữa trần ai
Tưởng đâu sương khói chiều sơn dã
Từ phổi tuôn theo nỗi cảm hoài
 
Em gửi cho ta chiếc gối thêu
Từng đêm kim chỉ trói hồn theo
Ðời nay tình nghĩa như rơm rác
Mà vẫn còn đây một dáng kiều
 
Thôi nhé, lòng ta chỉ thiếu em
Gửi chi ân nghĩa chật ngăn tim
Mai sau dù có ra sao nữa
Em mãi trong tình một cõi riêng .
 
HHC/TMB/168
 
Cõi Văn Chương
 
Ðọc như người biển lận
Ðua với cây kim giờ
Nuốt vội từng trang sách
Tâm thức nàng so đo
 
Viết như tên ăn trộm
Tỏ tình cùng văn chương
Nghe tiếng ho đủ ớn
Len lén trở lại giường
 
Niềm vui nàng câm nín
Bất hạnh ngáy ồn ào
Linh hồn đầy lưới nhện
Tổ ấm là thiên lao
 
Ta có cây đèn cổ
Vị thần trốn biệt tăm
Nên thấy nàng sầu khổ
Ta với đèn ước thầm
 
Ước em là trái thị
Ta hái mang về dinh
Làm văn chương mệt nghỉ
Cõi đam mê cùng mình
 
Ta nằm trên núi sách
Em viết, ta làm thơ
Cá bống kho lưng trách
Cơm nguội chừng vài tô
 
Ta ẩn cư tạ khách
Cùng gió trăng cợt đùa
Hai người chung tâm cảnh
Quên thế gian lọc lừa .
 
HHC/TMB/170
 
Tiếc Chi Ðời
 
Ðêm qua em khóc vì anh
Sáng nay trong bếp vì hành lệ rơi
Với nhau còn tiếc chi đời
Lệ anh như máu cũng vơi khá nhiều .
 
HHC/TMB/173
 
Sầu Non
 
Chôn phiến sầu trên đỉnh núi xa
Ai hay sầu vẫn ngủ trong ta
Khi em nhẹ bước vào tâm cảnh
Là lúc sầu non bỗng nở hoa
 
Từ đó mặt trời mọc hướng Tây
Ðêm như rượu cẩm đất trời say
Chén vui chưa cạn, sầu lên tiếng
Cười đó mà như khóe mắt cay
 
Ðốm lửa em châm đã cháy rừng
Những lần em gọi xốn xang lòng
Kệ thây mụ xếp lùn xoi mói
Núng nính đe chừng, ngúng nguẩy mông
 
Ta cười nắc nỏm rắn mùng năm
(Mụ ấy đì ta đã mấy lần)
Kiếm được miếng cơm mà đắng họng
Toan vào núi ẩn để nhàn thân
 
Ta nhớ em, nỗi nhớ dị thường
Ẩn tàng trong máu, ngấm trong xương
Cơn ghen xuống cấp cười ta dại
Em còn khoe mãi cái răng khôn
 
Ta nhớ hơi em, nhớ dạt dào
Môi thơm cổ tích, lời ca dao
Chớp đôi mi lót hồn ta động
Bay ở lòng thơ giải yếm đào .
 
HHC/TMB/174
 
Nàng Ở Tim Ta
 
Nàng ở tim ta, ở mống trời
Ở tâm thể đặc vẫn bay hơi
Vừa như đá quý, vừa như sỏi
Trong cái an nhiên có động trời
 
Ta hết kiếp này chưa hết lụy
Một lời thề hứa há sai lời
Ðã như bằng hữu như tri kỷ
Như núi sông kia chẳng đổi rời
 
Son phấn ướp lòng vì bạn thiết
Dù ta bèo bọt võ vàng trôi
Ta mù ta dại, nàng dư biết
Từ được tình trao mắt sáng ngời
 
Quen giữa tháng Mười, lo bốn tháng
Tháng Hai, tình nghĩa đã lên ngôi
Những câu thề hứa nghe không chán
Gặt những mùa sau đẫy lượng đời
 
Ðến với tình nhau như phép lạ
Phải đâu mây khói hững hờ trôi
Hỡi ơi, yêu đến như ta đã
Sao vẫn bi thương vẫn ngậm ngùi ?
 
Nàng ở tim ta, ở mống trời
Ở tâm thể đặc vẫn bay hơi
Một hồn phiêu lãng thênh thang gió
Cũng khắt khe theo lốí cổ thời
 
Nàng cho, hào phóng hơn người tưởng
Và cũng thường khi rất hẹp hòi
Ở lúc cân đo từng phân lượng
Những lời ta sảng lúc say vùi
 
Như kiếp sơn dương đầu có thép
Nàng thường ủi mãi, rất kỳ khôi
Ta từng thương tích đau hơn chết
Ở cách nàng hung hãn chém người
 
Nàng khóc đầy lòng, cười nửa miệng
Khi nhai từng chữ, nghiến từng lời
Là khi ta với lòng tê điếng
Tưởng vỡ tan hoang, gãy rụng rời
 
Ðã hứa cùng chia niềm phước hoạ
Chẳng là câu nói ở đầu môi
Hỡi ơi, yêu đến như ta đã
Sao vẫn bi thương vẫn ngậm ngùi
 
Nàng ở tim ta, ở mống trời
Ở tâm thể đặc vẫn bay hơi
Lạnh như băng tuyết, sầu vô lượng
Và cũng hoả sơn lửa hận ngời
 
Uy nghi đài các như phi tử
(Nàng chẳng lên khung để doạ chơi)
Có lúc ngang tàng vai hiệp nữ
Tung hoành như ở chốn không người
 
Mèo ốm lừ khừ trên nệm gấm
Biến thành cọp dữ lúc săn mồi
Tay nhung yểu điệu, hồn cung cấm
Thành giáo thành gươm, thí mạng cùi
 
Ta chẳng là thù còn rách áo
Khi nàng ghen gió chém khơi khơi
Huống chi kẻ địch toan vu cáo
Rồi sẽ thân tàn, sẽ máu rơi
 
Những kẻ tiểu tâm, đời chó đá
Mãi còn vấy bẩn sẽ tiêu thôi
Hỡi ơi, quyết liệt như nàng đã
Sao vẫn bi thương vẫn ngậm ngùi ?
 
Nàng ở tim ta, ở mống trời
Ở tâm thể đặc vẫn bay hơi
Vẫn từng góp lửa cho quê mẹ
Gắng sức chung tay dựng lại đời
 
Sức yéú, vẫn trên đầu ngọn gió
Tài sơ, chẳng quản động viên người
Vẫn ôm lấy việc không nề khó
Gác bỏ bên lề chuyện nhỏ nhoi
 
Thượng vàng hạ cám ai nhờ đến
Nàng dốc bình sinh làm tới nơi
Vé số đứng đường quyên phước thiện
Xá gì thể diện thế nhân ơi !
 
Tất tả trong ngoài không phút rảnh
Cơm nhà tiếp tục vác ngà voi
Bao người vị nể chia tâm cảnh
Một số bon chen luận ngược xuôi
 
Làm nghĩa, dốc lòng vì nghĩa cả
Hy sinh nào phải truyện đua đòi
Hỡi ơi thiện chí như nàng đã
Sao vẫn bi thương vẫn ngậm ngùi ?
 
Nàng ở tim ta, ở mống trời
Ở tâm thể đặc vẫn bay hơi
Văn chương “thù tạc” như nàng nói
Là những hoa văn thật hiếm hoi
 
Mặc ai khích tướng, ai khuyên nhủ
Nàng vẫn hồn nhiên lặng lẽ cười
Thơ dưới mồ quên, văn bức tử
Viết cho tình bạn, chẳng cho người
 
Nét chữ đoan trang, hồn thủy mạc
Thơ như dao nhọn, y' vàng mười
Hơi văn xô động nhăn đồi cát
Lớp lớp cuồng ba lộng gió khơi
 
Ta đọc thư nàng, hôn từng chữ
Những dòng âu yếm, ý ngoài lời
Ðôi khi ta gặp trong ngôn ngữ
Những hạt kim cương lấp lánh soi
 
Nàng đã vì tình làm mặt lạ
Với bao hệ lụy, thước khuôn đời
Hỡi ơi, yêu đến như ta đã
Sao vẫn bi thương, vẫn ngậm ngùi .
 
HHC/TMB/176
 
Xuất Não
 
Ta gửi cho em dăm cuốn sách
Những phần sống lãng, mù như đêm
Gửi em dĩ vãng ta lau lách
Buồn lớn như rừng cây bất yên
 
Ta gửi cho em thơ một gánh
Có bài vui gượng, có bài đau
Lòng ta tơi tả phơi từng mảnh
Cảm xúc đầy vun lúc nhớ nhau
 
Ta gửi cho em những phiến sầu
Mảnh hồn cao ngạo đáng gì đâu
Ðổi đời lòng vẫn chưa cam đổi
Mục hạ vô nhân tới bạc râu
 
Em có hụt hơi mà bỏ chạy
Cũng là nguyên cớ tự nhiên thôi
Ta từng thất vọng ta như vậy
Há lại vu vơ trách cứ người
 
Ta đã vì em mà xuất não
Trăm bài thơ ấy máu còn tươi
Chắc gì đời lại trong tâm bão
Ðể thấy hồn ta giữa ngậm ngùi .
 
HHC/TMB/186
 
 
Ðóng
 
Tháng Một Buồn mở ra ở tím môi và ướt mi .Ở tiếng réo gọi mù sương của tâm thức và vô thức . Hạnh phúc rã cánh bay . Gió ngược . Tình yêu nở đóa phiền, màu tím . Cũng màu ấy, hạt nhớ nảy mầm từ đá hoa cương . Và mưa ngâm ngợi nỗi buồn . Vì em .
Blue November (15.10.1992 – 15.02.1993)
 
Nhạc phổ bởi Hoàng Linh Duy:
 
Ngang Trái, Mệnh Số, Nguyệt Lãng
 
Mặt Nạ
 
“Vì em mà chẳng cho em
Chữ mang mặt nạ, chữ nghiêng ngả buồn”
(Thư họa Vũ Hối)
 
 (Thö hoïa Vuõ Hoái)
 
 
Ñoùng
 
Thaùng Moät Buoàn môû ra ôû tím moâi vaø öôùt mi.ÔÛ tieáng reùo goïi muø söông cuûa taâm thöùc vaø voâ thöùc. Haïnh phuùc raõ caùnh bay. Gioù ngöôïc. Tình yeâu nôû ñoùa phieàn, maøu tím. Cuõng maøu aáy, haït nhôù naûy maàm töø ñaù hoa cöông. Vaø möa ngaâm ngôïi noãi buoàn. Vì em.
Blue November (15.10.1992 – 15.02.1993)
 
Trang Ñaàu - Trang Tröôùc - Trang Keá Tieáp - Trang Cuoái
 
 

Thơ:

 

Hà Huyền Chi

Kỹ Thuật:

 

Hà Trinh Tiết

Web Design:

 

Hà Phương Hoài
Hoàng Vân

     
 

Thư từ liên lạc hahuyenchi@aol.com
Copyright © 2003 Hà Huyền Chi
Last modified: August 14, 2005