|
| |
Maubinh 2000
Lỡ Trên Lưng Cọp
Đảng ngu mập ú béo ph́
Lỡ trên lưng cọp xuống th́ cọp ăn
Đành chơi món vơ lần khân
Đảng gh́ đảng níu cũng gần đứt hơi
Tài nguyên xương máu nuốt rồi
Nhân dân sẽ bóp cho ḷi kèn rạ
maubinh
Đảng Lạy Việt Kiều
Bác Hồ ôm đít thằng Tây
Găi háng thằng chệt, liếm giầy thằng Nga
Đảng giờ lạy Mỹ như cha
Lạy nhoi thằng Nhật, lạy qua Việt kiều
Đảng xoa, đảng nịnh đủ điều
Con ngoan tổ quốc, cháu yêu Bác Hồ/.
maubinh
Quốc Doanh
Hợp doanh, ế chỏng, ế chương
Con rồng hoang tưởng, con lươn bây giờ
Đảng ngu chứa thổ đổ hồ
Quốc doanh buôn lậu, ăn dơ cả bầư.
maubinh
Sáng Tạo
Mỹ ngụy chế tạo bia ôm
Đảng ngu chế tạo c̣n hơn trăm lần
Tắm ôm có áo không quần
Ḅ viên, thịt chó nếu cần cũng ôm.
maubinh
Ba Đ́nh Thờ Phụng
Thằng Già Thối Thây
Bác Hồ thay họ đổi tên
Thơ chôm, vợ chĩa, lem nhem suốt đời
Thím ngoan, đồng chí, Bác chơi
Cháu ngoan Bác gạ Bác đ̣i chẳng tha
Vợ rơi con rớt ḷi ra
Ba Đ́nh thờ phụng thằng già thối thâư.
maubinh
Đi Giây
Đi giây giữa Mỹ và Tầu
Đảng ngu hụt cẳng u đầu nhiều phen
Thằng anh bóp cổ thằng em
Đảng xùi bọt mép c̣n thèm đi giâư.
maubinh
Đặc Quyền
Đàn bà đi trước đàn ông
Tưởng đâu nữ giới Trung Đông đặc quyền
Hỏi ra, dưới đất đầy ḿn
Chị em được phép b́nh quyền tiên phong.
maubinh
Quốc Sách Du Lịch
Chị em hồ hởi đứng đường
Quốc sách du lịch chủ trương rơ ràng
Tập trung vốn quư bày hàng
Bác Hồ mỏi miệng, công an cười t́nh.
maubinh
Tặng Luôn
Thắng anh đắp đập be bờ
Thằng em xón đái c̣n vờ như không
Cửu Long rồi sẽ hoạ long
Đời sau con cháu khó ḷng mưu sinh
Trường Sa lỡ tặng thằng anh
Mai đào mả Bác thối ́nh tặng luôn.
maubinh
Nhổ Rồi Lại Liếm
Chửi người áo gấm về quê
Lắm thằng mặt mẹt lủi về mánh mung
Nhổ rồi lại liếm như không
Hỡi ơi nhân cách nửa đồng xu teng.
maubinh
Tham Nhũng
Tham nhũng mươi kẻ tế thần
Đảng ngu lại nhũng thập phần hơn xưa
Kiếm dăm tên khác tế cờ
Đảng tham lại vét, lại vơ ồn ào
Nhũng th́ nhũng tự trên cao
Răng hô mă tấu thăng nào không tham?
maubinh
Vừa Sướng Vừa Lo
(Bà ngoai Mát Ĺn khiến anh Chệt lo sốt vó,
và thằng em Hăng Rô vừ ấy vừa run)
Bà ngoại Mẽo viếng Sài G̣n
Thằng anh sợ cái tiền đồn bà to
Thằng em vừa sướng vừa lo
Đeo bà không khéo ốm o gầy ṃn
Bùa Xịa bà cấy tùm lum
Không đeo cũng hộc máu mồm như chơi
Hỏi Kỳ, hỏi Thiệu mà coi
Pho-ma đế quốc nặng mùi hay thơm?
Là thù của Mẽo sướng hơn
Là bồ của Mẽo toi cơm có ngàư.
maubinh
Sở Khanh
Móc Ngoặc Tú Bà
Linh-Tơn sắp viếng Sài G̣n
Tin vui cho Vẹm, tin buồn cho ta
Sở Khanh móc ngoặc tú bà
Đố ai biết phước hay là hoạ đâư?
Một bên gian hiểm cáo cầy
Bên kia tráo trở bài Tây, dâm tà
Mạt cưa mướp đắng bày ra
Mạt cưa Phiêu hốt, bà già Linh Tơn.
maubinh
Tự Phê
Chân đảng c̣n lấm lê mê
Đảng cầm bó đuốc đảng rê chân người
Tự phê, đảng diễn tṛ cười
Đem dăm cán ngố c̣ mồi bịp nhaú.
maubinh
Chế Độ Xă Nghiă
Chế độ bán phấn buôn hương
Tú Ông một lũ Trung Ương điếm đàng
Cán gộc dẫn mối, bày hàng
Cán quèn gác động, công an thu tiền
Quốc hội nghị gật, nghị hèn
Thằng anh cúi mặt, thằng em ngỏng đầú.
maubinh
Đảng Yêu Thằng Nàó?
Việt gian, Việt rởm, Việt kiều,
Trong ba thằng đó đảng yêu thằng nàó?
Sau khi lắt túi xén mào
Cả ba thằng ấy liệng vào chuồng heọ
maubinh
Ta Choang Thằng
Nào?
Việt kiều, Việt rởm, Việt gian
Trong ba thằng ấy ta choang thằng nàó?
Để chi nhục chữ đồng bào
Cả ba thằng ấy, thằng nào cũng choang.
maubinh
Đồ Sơn, Đồ Nhà
Việt gian: ma cạo, mẹ ḿn
Sắm vai lục sở săn t́m gái tơ
Việt Kiều, Việt rởm nhào dzô
Thư xem đồ nội hay đồ nhà hơn?
Đảng khoe rầm rĩ Đồ Sơn
Thử rồi mới biết ẹ hơn đồ nhà/.
Maubinh
Cộng Sản Phi Nhân
Bắc Hàn thử tiễn tầm xa
Dân thử cỏ dại nhả ra nuốt vào
Đảng lo son phấn tào lao
Dân lo ră họng xanh xao mặc t́nh.
maubinh
Chế Độ Mặt Dày
Đảng ta mặt dạn maỳ dày
Nửa kia ăn cắp, nửa này ăn xin
Bác Hồ bán rẻ tổ tiên
Trung ương bán đất, đảng viên bán hồn
Ngoại giao bị gậy, cúi ḷn
Quỳ xưng đầu gối, rách mồm lạy van.
maubinh
Sửa Sai, Càng Sửa Càng Tồi
Bác Hồ bán nước buôn dân
Đỉnh ngu hồ hởi bán dâm buôn người
Sửa sai, càng sửa càng tồi
Càng thề, càng hứa, càng ḷi mưu gian.
maubinh
Con Rồng, Con Giống
Nước nhà độc lập từ lâu
Người c̣n lạc hậu thay trâu kéo cày
Con rồng Việt Cộng giờ đây
Vẫn là con giống ngủ say trong quần.
maubinh
Nhờ Ơn
Bác Đảng Thối Tha
Chị em bị đảng lột quần
Thanh niên mất xác, nhân dân mất nhà
Nhờ ơn B'ac đảng thối tha
Đảng vào biệt thư, dân ra viả hè/.
maubinh
Trường Sa
Tầu Cộng đớp được Trường Sa
Nuốt vào mắc cổ nhả ra đau ḷng
Việt Cộng tiếc của khóc ṛng
Đ̣i e Tầu chửi, mà không người cườí.
maubinh
Ví Von
Ví phỏng đời không lụy áo cơm
Không bị trói gô vào lễ giáo
Ta ngao du như gío với trăng
Mở toang hoang buồng tim khờ khạo
Ví thử t́nh không lụy mắt xanh
Ta chập chờn kiếp buớm đa t́nh
Trắng cũng đuợc, đỏ, đen, cũng được
Đâu có em quăng chén đập b́nh?
Giả tỷ ta bỗng đ̣i được nước
Ta sẽ về quê như mộng ước
Vằm xác cáo Hồ ra bón cây
Vằm luôn cán gộc buôn xác ướp
Phe ta lănh tụ sẽ một bầy
Lo thượng cẳng chân, hạ cẳng tay
Giành mẩu xương thừa, chút danh hăo
Chính nghĩa, lập trường cho chó nhay
Thí tỷ ta khăn gói quả mướp
Cương quyết níu em, yêu lấy được
Muôn thuở có khi thành mấy trăng
T́nh vào cửa sau, ra cửa trước.
maubinh
Quân Tử
Chữ rằng quân tử nhất ngôn
Đảng toàn quân tử sờ lồn hai tay
Bác Hồ râu cáo lưỡi cầy
Bợ đít thằng Chệt, liếm giầy thằng Ngạ
Mậu Binh
Thủ Lănh Đại Ca
Khối tên hề Thủ lănh đại ca
Thấy ăn t́m đến, nguy lảng xa
Năm phần thỏ đế, năm phần xạo
Chỉ mong bất chiến tự nhiên... ḥa
Ngại khó, ngại mệt, ngại đủ cách
Sợ phiền, sợ lụy, sợ linh tinh
Đêm về thấy bóng in trên vách
Thủ lănh đại ca cũng giật ḿnh.
maubinh
Thương Bạo, Nhớ Vùi
Cuội ta đêm thức thi đèn
Thứ Hai mắt mũi kèm nhèm khó coi
Đôi chân thiếu ngủ té nhoi
Trái tim thương bạo, nhớ vùi Hằng Nga
Muốn vờ cáo bệnh thứ Ba
Thứ Tư ôm cái gốc đa rủa thầm
Thứ Năm, Thứ Sáu chết đâm
Hóa ra Cuội thích cuối tuần mà thôi
Bắc thang lên hỏi bà trời
Sao tiên hưởng lạc, mà tôi được ǵ?
Thứ Hai, thứ Sáu bỏ đi
Tháng ngày hạ giới khác chi thiên đàng?
Tiên ông ăn nhậu thả dàn
Tiên cô, tiên chị sốp tràn cung mây
Bà trời nheo mắt hấp hay
Bàn nhăng, tán cuội nhất mày đó con
Cái Hằng thôi đă nứng cơm
Để mi xách gậy, vác đờn chạy nhông
Khâu đi lỗ miệng là xong
Khỏi ăn th́ khỏi tốn công cày bừạ
maubinh
Trở Mặt
Thương em xuống biển cũng ừa
Lên rừng cũng ấy, vào chùa cũng hư
Giận em trở mặt chối từ
Năm thằng bóp cổ ngắc ngư một thằng.
Mậu Binh
Truyện Xưa
Bó Đũa Hợp Quần
Dại,Khôn
Tay phải,tay trái chống nhau
Lập trường chính nghĩa bẻ đầu,sứt tai
Đuốc ḿnh,soi ải soi ai
Chân ḿnh, bùn lấm dài dài chẳng soi
Nông,Dân,Anh,Kiệt chúng cười
Đỡ công thuê bọn c̣ mồi quẳng xương
Thuyền nhân cưỡng bách hồi hương
Đồng bào trại đảo thảm thương khốn cùng
Oen-phe cắt đục tứ tung
Bảà con tỵ nạn đắng ḷng xiết bao
Cộng vô Mỹ quốc ào ào
Rao hàng,kết nghĩa,mời chào công khai
Phe ta ngậm miệng, bưng tai
Chống nhau kịch liệt,chống ngoài qua loa
Đâu là chính nghĩa Quốc gia
Đâu là sự thật, đâu là công tâạm?
Các ngài lănh tụ nhớ chăng
Truyện xưa bó đũa hợp quần dại,khôn?
Một cây làm chẳng nên non
Ba cây chụm lại vẫn c̣n... hai câỵ
Mậu Binh
Xé Cờ Dẹp Đảng
Xé cờ dẹp đảng đithôi
Cờ sao hại nước, đảng tồi giết dân
Đỉnh ngu kiêu tướng, loạn thần
Bóc xương tổ quốc lột quần chị em
Nước nghèo càng tệ mạt thêm
Phấn son chế độ trét lên háng người
Xé cờ dẹp đảng cho rồi
Vua quan xă nghĩa chém tươi từng thằng.
Mậu Binh
Giả Chân
Bới bèo ra bọ cũng thường
Bới trong trái trứng t́m xương con gà
Giả, chân tự hỏi ḷng ta
Khó thay hai chữ chính tà ngoại thân
Maubinh
Ẩn Tu
Mùa hè hán tử ở trần
Mùa hè nữ kiệt áo quần đơn sơ
Phơi bầy vú mướp, vú dừa
Phơi đùi trường túc, khoe rùa thiên kim
Ngày hè dài nhẵng hơn đêm
Thằng anh xốn mắt, thằng em ê càng
Xóm giềng phơi cái hồng nhan
Bôi dầu tắm nắng, nắng càng cực thêm
Ban ngày rửa mắt no thèm
Nhà tranh, nhà ngói, tắt đèn giống nhau
Cơm nhà cứ tưởng cao lâu
Đồ nhà cứ tưởng Tây, Tầu nào đây
Thèm này đất biết trời hay
Hở môi bị cắn, bị nhay dài dài
Cháu ông biện lư đùa dai
Cứ đem hàng họ phơi ngoài ma tâm
Ẩn tu vào chốn sơn lâm
Bầy tiên tắm suối cũng trần như khoaị
maubinh
Chửi Thề
Hà hà... có em ta thay đổi
Nhớ em khi nắng cũng khi mưa
Bớt rượu, bớt trà, thôi bê bối
Đôi khi hiền như... chồng bà Sơ
Hà hà... chưa say, chưa đâu em
Hăy rót dùm ta một chén quên
Mù trong trí nhớ dăm đưng đạn
Đốt cháy ta một thi hoa niên
Hà hà... áo hoa rừng, Mũ Đỏ
Sống mạnh, sống hùng, đếch sống lâu
Mẹ kiếp, khi say thưng ấm ớ
Không nhớ ai bằng nhớ... chị dâu
Hà hà... có em ta khác trước
Môi em ta uống ḍng trăng quê
Tha hương có em là tổ quốc
Nhằm nḥ chi dăm tiếng chửi thề.
maubinh
Đâu Có Ǵ Đáng Nói
Như con tê giác độc sừng
Kẻ thù nào anh cũng chém
Cơng bầy sáo sậu trên lưng
Cơng bằng hữu qua cơn hung hiểm
Thà cứ để người phụ ta
(Rồi sẽ người tiếc hối)
Thêm dăm vết hằn trên da
Th́ em ơi đâu có ǵ đáng nóị
maubinh
Đảng Ma Cô
Xưa có người từng nói
Hễ nơi nào có khói
Ắt có tiệm ăn Tầu
Những con buôn cực giỏi
Tần Thủy Hoàng bạo chúa
Cũng đầu tư núi của
Ḅn xương máu triệu người
Xây trường thành, binh mộ
Thêm bà Tây Thái hậu
Xây cung điện mùa hè
Kệ thủy binh thô lậu
Mặc bá tánh chửi thề
Vua đầu tư du lịch
Đảng tà tà kiếm ăn
Bạn hữu hay thù địch
Mời vô coi rần rần
Đỉnh ngu thèm nhỏ răi
Khuếch trương thị trường gái
Lănh đạo toét mồm mời
Thị B́nh x̣e chân găi
Tham nhũng vượt chỉ tiêu
Xi đa lên như diều
Bá tánh vẫn bá thở
Vẫn cuối thang đói nghèo
Đảng hại dân hại nước
Đảng lưu manh côn đồ
Chính quyền rặt kẻ cướp
Chính chuyên toàn ma cộ
Mậu Binh
Đổ Bác Hành
Địa đàng mọc lên từ hoang mạc
Thành phố của ăn chơi đổ bác
Chập chờn muôn ánh điện sao sa
Suốt ngày đêm reo vui tiếng bạc
Nơi những thần tài ưa phỉnh gạt
Cơn may như mây thường thoáng qua
Cho những cơn mưa không ướt đất
Vận rủi th́ gỡ hoài không ra
Dăm kẻ sống giữa trăm kẻ thác
Cười chưa tan, lệ đă ŕnh chờ
Từ cái tệ đi dần tới mạt
Từ sa chân c̣n lắm bất ngờ
Người kéo đến ùn ùn nạp mạng
Với xe lăn, máy thở ph́ pḥ
Người ham hố tán gia bại sản
Người mua vui cũng xác như vờ
Rượu miễn phí uống cho say ngất
Củi ba năm thiêu chỉ vài giờ
Khi chợt tỉnh thấy đời hốc hác
Thần lương tri tách bến xa bờ
Ngàn máy kéo du dương suối nhạc
Tiền reo vui dục dă ḷng tham
Niêu cơm bể đau ḷng chén bát
Đời khi không xẻ nghé tan đàn
Đường thẳng băng ma ơ.sao mù lạc
Đèn sáng choang màvẫn mê tâm
Không gió băo mà đời tan tác
Ḷng thất cơ ngh́n mũi dao đâm
Dăm khuê nữ, hiền nhân tổ trác
Rỗng túi, rách mề thành rơm rác
Lang thang vật vờ như hồn ma
Trét son phấn che niềm bi đát
Công tử x̣e tay xin vài cắc
Tiểu thư x̣e chân mong kiếm chác
Quán cơm phước thiện đuôi dài tḥng
Đầu ở phố này, đuôi phố khác
Khôn nhà dại chợ thiếu chi người
Đường ma lối quỷ đành phơi xác
Ngỡ chơi màơ.thiệt, thử chơiợ chơi
Cả họ thằng bần kêu là Bác.
(Nevada, một chín chín nhừ)
Mậu Binh
Thơ Ngông
Bút anh hết mực bất ngờ
Nghiên em có rảnh cho nhờ chút chăng?
Bởi quen chọc bậy, viết nhăng
Bác trong ḥm kính c̣n nhăn răng cười
Đảng ta nực vịt th́ thôi
Thơ ngông từ thuở vào đời vẫn ngông.
Mậu Binh
Mẹ Việt
Mẹ Việt như chiếc đèn chai
Thằng Cả xén bấc, thằng Hai rút dầu
Con Ba banh cửa trước sau
Con Tư lẩm bẩm khẩn cầu gió lên.
maubinh
Cách Mạng Nói:
Đừng No
Chiếc răng đau nhói buốt
Níu giật cụm thần kinh
Trại tù không có thuốc
Khắc phục mài mũi đinh
Đục con sâu phản động
Ngoáy gân máu tội t́nh
Đù cha thằng Việt cộng
Trạm xá: ḷ sát sinh
Muối hột không đủ ngậm
Thuốc dân tộc mắc toi
Mồ oan nhiều như nấm
Đếch thằng nào dám chơi
Môi vều đau thấy mẹ
Cách mạng nói: "đừng no
Hai ngày nàm việc nhẹ"
Bố tiên sư Bác Hồ.
maubinh
Kiêu Binh
Một ngày giống hệt hôm qua
Lại em nài nỉ, lại ta khất lần
Lại ngày lệch gối xô chăn
Vẫn ngày núi ái rừng ân tranh cường
Lại ta rách áo, rơi gươm
Bại binh nằm giữa sa trường hả hê
Kiêu binh má tựa vai kề:
-Từ nay chừa thói thả dê chưa nàỏ
maubinh
Chuyên Viên Đảng
Chuyên viên thượng thặng đảng ta
Cái ǵ cũng biết qua loa, sơ sài
Nói điêu, nói phét đại tài
Nàm nâu, nàm bậy, nàm sai, nàm niềụ
maubinh
Đ́ Nhau Mút Mùa
Vườn người cỏ xén hoa trồng
Vườn ta cỏ dại chồng nhồng khó coi
Vườn người suối chảy, cá bơi
Vườn ta trúc nhảy, đá nhoi thả dàn
Sớm chiều người hối hả làm
Tối ngày ta lấy chữ nhàn làm vui
Nhà xưa quê cũ mất rồi
Mái tôn hầm hập nắng soi trứng gà
Mùa mưa nhạc tấu vang nhà
Thau nhôm soong chảo bày ra khắp cùng
Long tong, lạch tạch, lưng tưng
Ối a đêm vắng vợ chồng hợp ca
Một bày năm đứa u oa
Chén cơm kiệm ước, vại cà mốc meo
Xa quê lại nhớ quê nghèo
Lại đau thốn dạ những chiều mưa bay
Lại buồn cho kiếp lưu đày
Đời như cỏ dại hoa gầy khác đâu
Dụ hoài con vợ cứng đầu
Cuốc trao, kẻng gơ đ́ nhau vẫn đ́.
Mậu Binh
Bán Xác
Anh em nổi trống rao hàng
Mậu Binh cũng thấy xốn xang trong ḷng
Rủ đi Lake Charle th́ đừng*
Thằng tôi bán xác (sách) đă từng về không.
................
*1996, Phạm Thông in tăng HHC và giúp
ra mắt cuốn Một Túi B́nh Sinh, Một Túi Thơ
ở Houston. Sau đó bằng hữu rủ đi ṣng bá ở Lake chargẹ
Khi về th́ đă : Một Túi B́nh Sinh, Một Túi... Không.
Maubinh
Lại Chửi Thề
Cây vạn niên thanh điểm lá vàng
Chén xuân chưa cạn đời toang hoang
Hoa đào cười tủm trên cành nhớ
Kỷ niệm buồn thiu lại xếp hàng
Chạy giặc te tua suốt tuổi thơ
Chân trần nhen nhúm mộng giang hồ
Ba miền đất nước đi lửng tửng
Vỡ ở ḷng trai giấc mộng to
Kim Đồng chỉ có trong truyện phịa
Và Bác cũng vô vàn thối tha
Cả nước biến thành hai nghĩa địa
Cờ Sao nhuộm đẫm máu dân ta
Súng gỗ ông thay bằng súng Mỹ
Bên kia súng Tiệp, súng Nga, Tầu
Giết nhau xả láng hai thập kỷ
Ông thành vong quốc nửa đời sau
Bên này lănh đạo ngu như chó
Coi nước non ḿnh như của riêng
Trí thức chồn lùi ngậm bùa Đỏ
Bá quyền, đảo chánh đảo liên miên
Sao rỉ, mai tàn nơi hải ngoại
Hội đoàn chơi bẩn ngáng chân nhau
Báo chợ, báo đời và báo hại
Ném bùn, phóng uế loạn xà ngầu
Thống nhất ngh́n năm rồi cũng vậy
Đảng lo đục khoét gia tài chung
Thằng trong ḥm kính toan ḅ dậy
Năn nỉ đàn em học mánh mung
Ăn rau pi-nách vào núi ẩn
Ông tu nhưng ḷng c̣n sân si
Mỗi tháng Tư buồn ông nổi giận
Vạch Bác Hồ ra, lại chửi thề.
Mậu Binh
|