- Anh Vân phỏng vấn:
- Thi
Sĩ Hà Huyền Chi
-
- Anh
Vân: Chào anh Hà Huyền Chi. Biết
ai đây không?
- Hà Huyền Chi: Thì Người
Ruồi gieo máu lửa Anh Vân chứ ai!
- Anh Vân: Anh khỏe
không?
Hà Huyền Chi: Hình như khỏe. Anh thế nào?
- Anh Vân: Cũng vậy
vậy thôi. Nhưng tôi đâu là Người Ruồi
gieo máu lửa như anh đổ oan thế chứ?
- Hà Huyền Chi: Oan
Thị Mầu hả? Không những thế, anh còn gieo
vạ cho bằng hữu nữa kìa. Người nào anh
quý mến đều bị vấy bùn, ném đá ráo
trọi. Phải vậy không? Hà hà!
- Anh Vân: Thiên tai!
Thiện tai! Lỗi tại tôi mọi đàng! A men! Hai
tập thơ Bên Trời Mài Kiếm và Bão Ðầy
của anh tới đâu rồi? Tôi nhớ lúc trước
anh có bài Bên Trời Bẻ Kiếm mà?
- Hà Huyền Chi: Ðúng
vậy. Cái tâm trạng tôi khi ấy bi phẫn và
tuyệt vọng. “Ngổn ngang gươm súng quăng
đầu ngõ / Một triệu hùng binh vội cuốn
cờ” thì mài gì nổi. Cũng nhờ Thiện Nhân
Nguyễn Khánh Do góp ý, tác động mãi nên đành mài
vậy.
- Anh Vân: Anh vẫn chưa
trả lời tôi về hai thi tập mới kia
chừng nào mới trình làng?
- Hà Huyền Chi: In
thì dễ thôi. In chịu. Trình làng thì hơi kẹt,
bởi anh em oằn vai gánh thi sĩ mập này rồi.
Thế nên cứ phải tà tà chờ đám bằng
hữu dưỡng thương xong cái đã. Thế nên
mình nói nhà in cứ thủng thẳng mần khi rảnh.
Ai dè nhóm Sóng và Hội Họa Sĩ Oregon cho biết 1
tháng sau sẽ làm cho một cái ra mắt. (Ngày 16 tháng 5
này đấy) Thế nên tá hỏa tam tinh. Năn
nỉ nhà in chơi gấp. Còn đúng bảy ngày
nữa ra mắt mà, vẫn chưa thấy thơ đâu.
Nhưng mà này, bạn hỏi chi kỹ vậy? Tính
phỏng vấn nhau sao đây?
- Anh Vân: Ông tinh thật.
Phỏng chút chơi không được sao? Tôi biết
ông bận lắm, sẽ không chiếm nhiều thì
giờ của ông đâu. Tôi bắt đầu mở máy
thâu băng đấy. Ông cứ việc nói thả dàn,
sẽ gửi lại cho ông đọc trước khi
in, đừng lo.
- Hà Huyền Chi: Bạn
biết tính tôi mà. Tôi chẳng lo con mẹ gì hết.
Nghĩ sao nói vậy, sai đúng hậu xét. Miễn là
mình nói thẳng, nói thật, không thẹn lòng là đủ.
Hỏi lẹ đi cha. Câu nào rắc rối tơ vò thì
phải khất để điều nghiên lại đã.
- Anh Vân: Ông yên tâm
đi, không có gì rắc rối đâu. Tôi không thích
hỏi những câu đao to búa lớn. Chỉ muốn
tìm hiểu những gì đang xẩy ra, sắp bước
tới của bạn thôi. Ðồng ý?
- Hà Huyền Chi: Bộ
không đồng ý mà được với bạn à?
- Anh Vân: Ðài VOA có hai chương
trình nói về thơ Hà Huyền Chi phát sóng vào 17 và 24
tháng Tư, 1998 do Hương Kiều Loan, Bích Huyền và
Ngô Mạnh Thu thực hiện, tôi nghe đã quá Nghe nói
cũng được các mạng lưới truyền
thông đưa Hà Huyền Chi lên trời, trang Audio
của Văn Học Nghệ Thuật Liên Mạng, và
Home Page khác của ông do nhóm Saigonline phát sóng, cùng
với một trang thơ tình nước, tình yêu
của ông nữa. Ông có gì để giải thích
việc này?
- Hà Huyền Chi: Hà hà,
tình cờ cả đấy. Tôi mới chơi Internet có
hơn một tháng nay thôi. Anh em thương mình gắn
hỏa tiễn vào chân bắt bay vào quỹ đạo
truyền thông thì cũng tốt thôi. Ðầu tiên là nhóm
Văn Học Nghệ Thuật “Liều Mạng”. Bây
giờ chàng bay tùm lum, đi khách với nhiều
mạng lưới khác. Việc gửi bài đến các
báo, các đài cũng dễ. Bấm nút một cái là
xong. Vừa nhanh, lại đỡ tốn tiền tem.
Lại tiện ở chỗ các báo móc ra in liền,
khỏi tốn công đánh máy lại. Chơi kiểu
phỏng vấn qua điện thoại và thâu băng như
bạn bây giờ là lạc hậu rồi đó.
- Anh Vân: Ðừng có xúi
dại tôi chứ. Ðánh vật với cái PC còn chưa
xong. Bộ cứ ai gắn Email là đều có thể
“Lên Trời” như Hà Huyền Chi được sao?
Trở lại với hai chương trình VOA kia nhé,
chỉ chưa đầy hai năm mà ông sáng tác hơn
300 bài thơ cho riêng một người, bài nào cũng
hay, không có sự trùng hợp. Ông tự vượt
mọi kỷ lục và dường như vẫn
chạy đua với chính mình. Có người nói là ông
sản xuất thơ, chứ không phải là sáng tác
nữa. Vậy ông làm thơ lúc nào? Ðộng cơ, và
có nghĩa là mỗi ngày ông đều có nhiều hơn
một bài thơ mới?
- Hà Huyền Chi: Cám
ơn ông đã khen tặng. Không hẳn là bài nào cũng
hay. Nhiều bài trung bình cũng được giữ
lại như một kỷ niệm riêng. Ðôi khi cũng
có trùng hợp đấy ông ạ, nhưng nếu tìm
ra, tôi sửa ngay lập tức, hoặc bỏ phần
ấy đi không thương tiếc. Tôi làm thơ
bất kể khi nào, khi bắt gặp cảm hứng. Làm
tại sở, trên xe, khi làm vườn, đi câu... Cũng
không hẳn ngày nào cũng có thơ mới. Nhưng làm
hai, ba bài thơ một ngày là chuyện rất thường
với tôi. Ðộng cơ thì dĩ nhiên là từ nàng,
bởi nàng.
- Anh Vân: Ông có thể
cho biết nàng thơ của ông là ai không?
- Hà Huyền Chi: Rất
tiếc là bây giờ thì chưa thể. Ðúng ra, chúng tôi
vừa rất muốn, vừa không muốn công bố
điều ấy. Xin cứ coi như một nhân
vật giả tưởng đi bạn.
- Anh Vân: Song Ngọc
mới cho tôi hay là ông đang có việc không vui vì
một ngộ nhận đánh người đã
chết là Nguyên Sa trên báo VNTP. Tôi biết là ông đã
chém y nhiều lần rồi, chứ đâu phải là
lần đầu. Ông đâu cần phải đánh người
té ngựa chứ. Nhưng sự việc ra sao?
- Hà Huyền Chi: Cám
ơn bạn hiểu cho là tốt rồi. Sự
thật thì bài viết của tôi gửi đi từ tháng
Giêng 1998. Không hiểu sao giờ này mới cho đăng,
và đúng vào dịp này? Là trùng hợp ngẫu nhiên,
hay cố ý của nhà báo? Tôi chưa có câu trả
lời ấy.
- Anh Vân: Như vậy là
anh đã có 14 thi phẩm được trình làng? Bước
kế tiếp của anh?
- Hà Huyền Chi: Kể
luôn hai tập mới Bên Trời Mài Kiếm và Bão Ðầy
là 16 thi tập đó thưa anh. Tôi không biết cách nào
để in cho hết đống bản thảo đã
hoàn chỉnh. Có cuốn như Sóng Ngầm đã
được Layout sẵn. Nếu từ hôm nay tôi
ngừng làm thơ, và với nhịp độ cho in
mỗi năm một cuốn thì cũng khoảng 10 năm
nữa mới xong hết. Bước dự tính nào
của tôi cũng trật đường rầy
hết cả. Bước tới đâu hay tới đó
thôi.
- Anh Vân: Anh Nguyễn Khánh
Do nghĩ rằng vì lợi nhuận nên anh cho in hai
tập biếm thi dưới bút hiệu Mậu Binh. Ðiều
ấy đúng không?
- Hà Huyền Chi: Ngược
lại là khác. Nhiều người không tiêu hóa
nổi những ngôn ngữ thô bạo của loại
biếm thi này. Bà xã tôi chẳng hạn. Bả luôn càu
nhàu, bất nhẫn khi tôi văng tục và đôi khi
chữi tục Bác, Ðảng. Với tôi thì không có
sự tục tĩu nào đủ dành cho bọn
Việt Cộng giết dân, hại nước ấy.
Thế nên sách ế chỏng gọng. Tuy nhiên tôi
vẫn đinh Bác Ðảng lai rai. Bài thơ mới
nhất của tôi là:
-
- Cách
Mạng Nói:
- Ðừng No
-
- Chiếc răng đau
nhói buốt
- Níu giật cụm
thần kinh
- Trại tù không có
thuốc
- Khắc phục mài mũi
đinh
-
- Ðục con sâu phản
động
- Ngoáy gân máu tội tình
- Ðù cha thằng
Việt cộng
- Trạm xá: lò sát sinh
-
- Muối hột không
đủ ngậm
- Thuốc dân tộc
mắc toi
- Mồ oan nhiều như
nấm
- Ðếch thằng nào dám
chơi
-
- Môi vều đau
thấy mẹ
- Cách mạng nói: “đừng
no
- Hai ngày nàm việc
nhẹ”
- Bố tiên sư Bác
Hồ!
-
- Tháng Tư
Ðen 1998
- maubinh
-
- Anh Vân: Anh chửi
đã quá. Nhưng lúc này hình như là anh làm thơ tình
nhiều hơn, ít có biếm thi, và thơ chiến
đấu. Anh có giải thích gì về vụ ấy
không?
- Hà Huyền Chi: Như
anh biết đấy, thơ tình nước, hoặc
biếm thi thì cũng chỉ có tác động một
thời. Thơ tình yêu mới đi vào muôn đời.
Tuy nhiên tôi vẫn hai tay hai súng, vẫn chưa nguôi thù
nước, và vẫn có thơ tình nước đấy
chứ.
- Anh Vân: Có thể nói là
trên thi đàn hiện nay, anh là biểu tượng
của những người Quốc Gia chân chính,
chống Cộng tới cùng, không khoan nhượng, hòa
giải. Thế nhưng vào khoảng cuối năm 1997,
bọn văn nghệ bệnh hoạn xấu xa đã rêu
rao là có vụ chào cờ Việt Cộng trong một
buổi ra măt thơ anh tại Olympia. (Gần đây,
bọn xấu ấy vẫn còn lải nhải cho
rằng anh đã chao đảo lập trường.)
Sự thật vụ này như thế nào?
- Hà Huyền Chi: Ban
nhạc trẻ Mây Xanh toàn là con cháu H.O. mới qua
Mỹ được vài năm. Khi chúng ta bỏ
chạy ở 1975 thì họ mới chừng 6, 7 tuổi.
Em nhạc trưởng là con một vị cựu Dân
biểu VNCH. Em Lead Guitare là con vị cựu Chánh án Tòa
án Mặt Trận của QLVNCH. Toàn thể 300 khán
giả và tôi thực tình không tin rằng họ là
Việt cộng khi 9 nốt nhạc chào cờ CS
được vô tình xướng lên theo phản
xạ của người Lead Guitare. Khi biết sai, em
đã kịp bắt vào ngay ban Quốc thiều của
chúng ta. Chào cờ, mặc niệm xong, em trưởng
ban nhạc đã trân trọng xin lỗi đồng bào
về sự lầm lộn vô tình ấy. Câu chuyện
chỉ có thế, đã được bọn xấu
thêu dệt loan đi. Bọn xấu khác nhai lại và
dựng đứng là bài “Quốc Ca” CS được
ngang nhiên trình tấu, và còn có treo cờ đỏ sao
vàng nữa. Sự thật chỉ có thế. Tôi không có
gì để nói thêm. Ðây là lần đầu tiên tôi
minh xác sự kiện này, và cũng không muốn
nhắc lại những luận điệu vu khống hèn
hạ đó thêm một lần nào khác. Việc này
mới xẩy ra không lâu, ngày 4 tháng 10 năm 1997, và có
thể kiểm chứng thật dễ dàng. Tin hay không là
tùy nơi quý bạn.
- Anh Vân: Cám ơn anh Hà Huyền Chi đã cho biết sư
thật bỉ ổi đó Ðương nhiên là chúng tôi
tin lời anh. Tôi thật vui khi nhắc lại với
anh những những điều nghe được
từ đài VOA thế này: “Hà Huyền Chi là là
một người có nhân cách lương thiện. Ông
dám làm, dám chịu, và dám viết”. Và nữa: “Mãi mãi
Hà Huyền Chi người tình son trẻ. Mãi mãi Hà
Huyền Chi người lính không già”. Xin cám ơn anh
Hà Huyền Chi