| Home  | Tiểu Sử HHC | Thả Gió Bay Đi | Mục Lục | Từ Thơ Đến Nhạc |
HHC - Nhánh Nhỏ Giao Cảm | Thơ Ghé 1 Chân | Hot Links  |

| English | Audio & Video | Dịch Mậu Binh | Thơ Chuyển Ngữ | Suối Thơ |
|
Góc Thơ HHCTác Phẩm HHC Thơ Mậu Binh |  Trang Đặc Biệt | Thư Tín  |


 HHC

 
 
Ha Huyen Chi
 Mau Binh
Số
Phác Thảo Bộ Phim Văn Sử
Con Tiên Cháu Rồng
Mời vào trang

Mục Lục Thơ Mậu Binh ABC

Mục Lục Thơ Mậu Binh Theo Từng Tập

Hội Ngộ Với

Thi Khách  

Miền Viễn Tây

ù
 
 
 
Ra mắt thơ ở xứ người vốn là một bận tâm hàng đầu giữa thi nhân và thi khách.Thơ không có chỗ đứng ở những thư quán bởi thi phẩm đang tràn ngập, băo hoà. Ra mắt sách là cơ hội duy nhất để tác giả mang thơ đến với thi khách. (Ngoài cách giới thiệu, quảng cáo trên báo chí, nhưng không mấy kết quả. Bởi tác giả thường không đủ ngân khoản dành cho việc này, vả người đọc vốn ngại đặt mua sách bằng thư tín. Chưa kể có một vài tên đạo sách chuyên gửi thư mua, hẹn trả tiền khi nhận sách . Nhưng lặn luôn.)
 
Ra mắt thơ ở xứ người cũng hầu như đă bị nhàm chán, băo hoà. Giữa thơ hoa và thơ cỏ. Giữa thơ bay và thơ ch́m. Thơ vàng y và thơ mỹ kư. Nơi những thành phố lớn, có thơ ra mắt hàng tuần.Thi khách bị sô đẩy, níu kéo vào những sinh hoạt đă trở thành ṃn chán, buồn tẻ. Một nhà văn nổi tiếng đă cay đắng tự thán: ...” Tác giả ra mắt sách giống như ăn mày.Văn chương bây giờ xuống giá quá rồi. Những người c̣n có ḷng với văn chương rất ít ỏi”...( Thời Luận 8-18-96) Thế nhưng thi sĩ vẫn phải thư kiếm lên đường, như một thế cách chẳng đặng đừng để trang trải t́nh thơ với thi khách, và ấn phí với nhà in. Âu cũng là cái nghiệp. Ở bài viết này là những kỷ niệm vui, buồn trong chuyến ra mắt lần đầu hai thi phẩm mới của tác giả: Đồng Thiếp, và Một Túi B́nh Sinh Một Túi Thơ.
 
Những Ân T́nh Khó Trả:
 
Do những cơ duyên và ưu ái cách riêng, ở 1994, Hà Phương Hoài với hội Cựu Tù Nhân Chính Trị Chicago và tuần báo Người Việt Tây Bắc đă in tặng tôi 1000 cuốn thơ. Bây giờ là Phạm Thông với Tạp chí Con Ong Texas cũng in tặng 1000 cuốn: Một Túi B́nh Sinh Một Túi Thơ.
 
Những thi khách tôi chưa từng biết mặt như Nguyễn Văn Cường, Xuân Bích, Nguyên Nhi... ở Oklama City đă bỏ nhiệt t́nh, công sức, tiền bạc, để tổ chức cho tôi một buổi ra mắt tại địa phương ấy. Trần Lộc, tuần báo Vietnam Weekly News ở Dallas, người bạn trẻ sơ giao đă mua tặng vé máy bay.
 
Hai ngày, trước khi lên đường, tôi nhận được thùng thơ đầu tiên do Phạm Thông gửi cấp kỳ từ Houston. Đáng buồn là nguyên thùng, 103 cuốn thơ đều bị lem b́a v́ mực in c̣n chưa đủ khô. Phạm Thông rầu rĩ hứa: “Anh yên chí đi. Tôi sẽ t́m cách khác.Thế nào cũng có sách cho anh trước hôm ra mắt.”
 
Cách khác ấy là, Phạm Thông (tác giả những bức chân dung liệt sĩ Phạm Phú Quốc, Nguyễn Đ́nh Bảo... dựng ở bùng binh chợ Bến Thành và bức tượng Hưng Đạo Vương ở bến Bạch Đằng Sài G̣n), đă lấy một chuyến bay, đích thân ôm một thùng thơ khác tới giao tận tay cho tôi tại phi trường Dallas với nụ cười hân hoan. Sau vài phút hàn huyên, Phạm Thông vội đáp chuyến bay khác trở về tức th́, để kịp lo cho buổi ra mắt của tôi ở Houston cuối tuần đó.
 
Thử hỏi,với những ân t́nh của đám bằng hữu và thi khách ấy, đời này, kiếp này, tôi cách ǵ trả nổi?
 
Oklama City,Thành Phố Của Thân T́nh:
 
Trần Lộc và Nguyên Nhi, qua điện đàm, đă nói với tôi khá nhiều về cái thị trấn từng làm nổ tung màn ảnh nhỏ cả thế giới trong một thảm cảnh cuồng sát. Nguyễn Văn Cường, cựu phó tỉnh Lâm Đồng th́ khiêm tốn rằng: xin cứ coi OKC này như một tỉnh Pleiku, Kontum đất đỏ người thưa. Những bất đồng dị biệt chính kiến ở đây được xem như một hơi rượu cay. Sau đó mọi người lại hân hoan xúm lại góp tay với cộng đồng. Cường than, hôm nay nhiều ngựi lấy làm tiếc không tham dự được v́ trùng hợp với một đám cưới, và một dạ vũ.
 
Từ phi trường, tôi được đưa thẳng tới hội trường lớn, khang trang, c̣n trống trơn (26-10-1996). Xuân Bích, Nguyên Nhi và đám bằng hữu đang lăng xăng sắp ghế. Thi khách đă lục tục kéo tới. Và không cần được giới thiệu, mời chào, họ bao vây ngay lấy quầy sách.Thơ được bán lia chia. Tác giả kư lưu bút mệt nghỉ. Thân t́nh là thế đó .Đúng giờ khai mạc, những hàng ghế dành cho thi khách đă được lấp đầy. Lê Hồng Long và bằng hữu từ Wichita kéo xuống, nhóm khác từ Dallas đổ về. Chủ, khách thanh thản chia nhau diễn đàn. Thi khách lắng nghe với tinh thần khoan nhu chia sẻ.
 
Sau phần tŕnh bầy của tôi, nhà thơ Xuân Bích níu lại. Anh duyên dáng công bố cùng cử toạ: “Ban tổ chức hân hạnh thông báo cùng quư vị một tiết mục đặc biệt, dành cho thi sĩ Hà Huyền Chi.Và cũng là điều bất ngờ lư thú đối với ban tổ chức chúng tôi. Sau đây cô Bích Quyên, với tư cách một độc giả, sẽ trao quà lưu niệm đến thi sĩ Hà Huyền Chi. Xin mời cô Bích Quyên lên sân khấu.”
 
Thiếu nữ trạc 25,27,trang phục thanh nhă khoan thai bước lên:
-“Xin thưa ngay, tôi chỉ là một người được ủy nhiệm. Bạn chúng tôi rất tiếc là không thể có mặt tại đây hôm nay.”
 
Quà được gói ghém trong hộp giấy cứng cỡ 30 X 30 X 60cm. Không nặng lắm. Với một phong thư đính kèm. Tôi lướt đọc vội rồi xin được chia sẻ với cử tọa. Thư đề ngày 26 tháng 10 năm 1996 nội dung nguyên văn như sau:
“Kính gửi Thi Sĩ Hà Huyền Chi,
V́ có việc bận bất ngờ nên đă không thể có mặt trong buổi ra mắt sách của thi sĩ như chúng tôi đă dự tính. Nhân có người quen đến dự, chúng tôi xin nhờ chuyển món quà nhỏ đến thi sĩ, là người có nhiều bài thơ mà chúng tôi rất ngưỡng mộ.
Món quà tuy đơn thuần, nhưng là một kỷ vật đă được ǵn giữ trong gia đ́nh từ nhiều năm, đă mang đi từ quê nhà và cho đến nay.
            Chúng tôi trân quư gửi tặng ông v́ ông là một thi sĩ rất đặc biệt. Say đậm v́ t́nh yêu nước, say v́ t́nh nhà, t́nh nhân loại, và cuối cùng say v́ t́nh yêu. Chúc ông say măi... say măi trong nỗ lực làm đẹp cho văn chương Việt Nam Hải Ngoại.
Trân quư
(Kư tên)
Thu Hương và gia đ́nh.
 
Chúng tôi xin được tặng lại thi sĩ mấy bài thơ (của Hà Huyền Chi) mà gia đ́nh tôi ưa thích trong cuốn Cơi Buồn Trên Ta:
 
Tên Mỹ Da Vàng
 
Ta có bảy năm lạc loài vất vưởng
Ta đă dùng ǵ khoảng tối đời ta?
Trăm dấu hỏi đều quy về một hướng
Lớp lớp buồn như sóng vỗ bờ xa
 
Quê c̣n đó nhưng là quê đă mất
Người ra đi,người đă lại quay về
Người nối lửa bốn ngàn xưa bất khuất
Cờ tiếp cờ vàng rực mấy sơn khê
 
Ta muốn khóc nhưng đâu c̣n nước mắt
Nên đành cười đến vỡ trái tim đau
Một tên Mỹ da vàng cười héo hắt
Lớp tuồng xưa son phấn đă phai mầu
 
Mười tám năm, gánh giang sơn bỗng nhẹ
Một lần thua ta bỏ nước ra đi
Thay quốc tịch,đổi quê hương quá lẹ
Ta bây giờ c̣n biết nói năng chi
 
Chữ bỗng nghẹn từng trang thơ rũ cánh
Ḷng héo hon như chiếc lá thu gầy
Người trở lại xin chia niềm kiêu hănh
Ta ươn hèn nhu nhược vẫn c̣n đây.
 
Tháng Tư 1982
 
Từng mảnh Xót Xa Bay
 
Như sóng nắng của mặt trời xích đạo
Ta lớn lên ngùn ngụt lửa trong tim
Mười sáu tuổi bước vào đời giông băo
Mộng như ḷng buông thả những đường chim
 
Ta mười tám,đă giầy đinh áo trận
Đường chim xưa phơi phới những hoa dù
Đạn đă nổ ngàn viên ngời uất hận
Đạn xé trời thành lưới gió vi vu
 
Đêm xứ bưởi trăng Đồng Nai rạo rực
Hồn lên men đầu cá hấp, nếp than
Ngày kế tiếp đă rượu cần Quảng Đức
Ta với rừng cùng thở khói xanh lam
 
Bẻ nhánh lá lót chiếc giường dă chiến
Suối cựa ḿnh luồn chảy dưới lưng ta
Trăm con suối nối ṿng tay với biển
Vài cuộc t́nh cho đẹp lúc chia xa
 
“Em yêu dấu xuân này ta trấn ải”
Lời hẹn ḥ ướp mật gửi về xuôi
Mồng một tết bất ngờ ta trở lại
Trong tay nhau xuân bốc lửa liên hồi
 
Ta nào biết có ngày ta mất nước
Sống lang thang như một kẻ lưu đầy
Đêm trừ tịch vọng thương về tổ quốc
Tuyết như hồn từng mảnh xót xa bay.
 
1992
(Độc đáo nhất ở bốn câu thơ cuối)
 
Đoạn thơ chót được Thu Hương in khổ chữ lớn với lời phẩm b́nh gọn gàng trên cho tôi nghĩ đến một cảm thông đồng điệu, và tính thẩm thấu cao của người tặng quà. Và tế nhị nữa, như một hàm ư muốn được tôi chia sẻ cùng với cử tọa. Tôi đă ngậm ngùi đọc lên bốn câu thơ ấy bằng một xúc động riêng.
 
Tôi lúng túng ngang sau đó, không biết có nên mở gói quà lúc này hay không? Nghĩ là nên nhường lại sân khấu cho những tiết mục khác, nên tôi gửi lời cám ơn đến Thu Hương (Tên thật hay biệt danh?) và nói là sẽ xin được mở gói quà này khi trở lại chỗ ngồi. Hầu như cả hội trường đều nóng ḷng như tôi, muốn biết “bảo Vật” ǵ chứa trong đó “đă được (Thu Hương) ǵn giữ trong gia đ́nh nhiều năm, đă mang đi từ quê nhà...”
 
Lê Hồng Long, chủ nhiệm báo Thế Giới Ngày Nay và những thi khách sẵn máy ảnh đă vây lấy tôi nơi quầy sách. Quả nhiên là một món quà quư giá và trang nhă ngoài sức tưởng tượng của mọi người. Một chiếc b́nh sứ cổ cao, thuôn nhỏ, mỏng manh thanh tú, mầu ngọc thạch, có kích thước cỡ 15 X 30cm với những nét chạm ch́m, thảo lan, mầu lam ngọc. Chiếc b́nh trông gần giống với một nậm rượu cỡ lớn. Tôi bất chợt hôn lên nậm rượu ấy khi nhớ tới nhă ư của Thu Hương trong câu “Chúc ông say măi...”
 
Lát sau tôi t́m dịp ngồi gần Bích Quyên để cám ơn,và nhân thể thăm ḍ:
-Xin cô chuyển lời cám ơn đến bà Thu Hương về món quà tặng quư giá này. Thú thật là tôi không có kiến thức ǵ mấy về các loại đồ sứ. Nhưng tôi rất thích vẻ thanh nhă của chiếc b́nh này. Chắc bà Thu Hương sẽ buồn ḷng lắm về sự thiếu xót ấy của tôi. Và nữa, nếu bà ấy biết được là căn nhà rách của tôi quả thật là không có chỗ nào xứng đáng để trưng cái hồ lô này. Không phải là của Bích Quyên đấy chứ?
Cô bé cười hóm hỉnh:
-Chú đề cao Bích Quyên quá đấy. Chùa nhỏ làm sao dung nổi Phật lớn cỡ đó. Căn Apartment của cháu càng không có chỗ xứng đáng để trưng bầy loại gốm tuyệt hảo “bone china” của xứ Phù Tang ấy đâu.
Tôi sửng sốt suưt ho sặc phun ra ngụm nước cam trong miệng khi ấy.
-Chết thật, làm sao chú dám nhận món quà lớn như thế được chứ? Nhất là chú chưa từng quen biết chủ nhân của nó. Hay là nhờ Bích Quyên đem báu vật hoàn lại cố chủ. Chú xin tâm lănh là đủ. Chú chỉ quen với một người tên Thu Hương ở Seattle. Nhưng bà này thích leo núi, trượt tuyết hơn là đọc thơ.
-Chú không nhận th́ ráng mà chịu. Nhiệm vụ của cháu đến đây là xong. Xem ra chú hơi lẩn thẩn và kỳ thị nặng nữa. Bảo kiếm tặng anh hùng, dĩ nhiên là chú xứng đáng để nhận. C̣n nữa, người ham thể thao cũng có thể ham đọc sách và sành cổ vật lắm chứ. Cháu chỉ có thể tiết lộ là người này không phải bà Thu Hương nào đó của chú ở Seattle đâu.
Tôi cố ư khoe cái kỳ tích này với quư độc giả như một minh chứng rằng không hiếm những người c̣n nặng ḷng với văn chương thế đó. Lần ra mắt sách ở Dallas (Tháng 2-1996) do Thời Báo Texas và Hội Không Quân tổ chức, tôi đă bán hết sách mang theo. Ở Edmonton, Canada (1994) tôi đă được cả “phái đoàn” hơn chục người đưa, đón tận phi trường. Chỉ thiếu một tấm thảm đỏ nói lên những ân t́nh thắm thiết của những thi khách ấy đă dành cho văn chương và thi sĩ.
 
Đêm Thơ Nhạc Hà Huyền Chi tưng bừng tại Houston.
 
Phải nói là trong đời, tôi chưa từng có buổi ra mắt sách nào được tổ chức trang trọng linh đ́nh như với Phạm Thông và tạp chí Con Ong. Phạm Đại Hoạ, (Bí danh này do cây viết trào lộng sâu sắc và duyên dáng Ong Thanh Thiên đặt cho hoạ sĩ Phạm Thông) cũng c̣n là thứ “người ruồi gây máu lửa”, đă thuê bao một vũ trường với dàn nhạc cho dịp này. Và tôi đă xúc động thật cao về những ân t́nh do bằng hữu và thi khách Houston đă dành cho hôm ấy (27-10-1996).
 
Huỳnh Văn Phú từ Philadelphia bay về, Ngọc Bích từ Los Angeles tới, và nhiều bằng hữu, thi khách vượt nhiều dặm đường trường xa để đến với thơ. Song Ngọc đă phổ tức khắc hai bài thơ mới. Người Houston chỉ được nghe Song Ngọc hát khi Hà Huyền Chi tới thành phố này. Và nữa, Ngọc Giao con đại bàng của đài Pháp Á, Phương Nga (nay là Kiều Nga), con sơn ca của Sài G̣n cũ chỉ lần đầu cất tiếng ở Houston, và cũng là lần đầu ở hải ngoại v́ Hà Huyền Chi. Nguyễn Gia Bảo áp tải Phạm Vũ, đài THVN tới và phỏng vấn cấp kỳ. Tác giả kư sách mờ người. (Đă có tám cuốn sách được thi khách mua với giá đặc biệt, $100.00 mỗi cuốn.) Lê Bá Kông đă đặt nguyên một thồi rượu ở nhà hàng để đăi ngườ i “tự viễn phương lai.”
 
Không khoe ầm lên sao được, bởi tôi từng ra mắt sách tại tiệm phở (Phở Ngon ở quận Cam 1988) mà thực khách trộn trấu với thi khách. Tôi ngâm thơ với hương vị nước lèo, nạm gầu, húng quế. Thực khách x́ xụp nhai thơ phước thiện. Lần khác ở Trung Tâm Văn Bút (quận Cam,1994) với khoảng 50 ghế xếp, cùng với ba chủ báo đồng bảo trợ. Hệ thống âm thanh là một cái máy thâu băng xách tay. Một chiếc Micro nhỏ xíu cầm tay, khi câm, lúc hú.Vậy là tôi có phước lắm rồi. Cái pḥng hội của trung tâm đâu thể hoá phép ph́nh to ra được. Ba ông chủ báo cũng đâu thể khuân hết người nhà để điền vào những ghế trống cho... hợp nghĩa. Nơi thủ đô văn hoá ấy, hầu như có ra mắt sách mỗi tuần. Ai ở không để tổ chức? Ai ở không để tham dự? Ŕnh rang mướn chỗ lớn không chừng cũng chỉ lèo tèo bấy nhiêu thi khách, trông c̣n thảm hơn nhiều. (Vậy mà thi sĩ rách này cũng đang tấp tểnh lên đường ra mắt thơ ở nhà riêng, cũng là toà soạn báo Thời Luận của Đỗ Tiến Đức ở Los Angeles, thành phố của thiên thần. Đánh lấy huề là mừng. C̣n hơn ngồi nhà một đống ngao ngán nh́n núi thơ chồng chất dưới gầm cầu thang.)
 
Đi Nữa Hay Dừng Lại?
 
Đám bằng hữu vô cùng dễ thương của tôi có kẻ tà người chính. Hắc bạch khó phân. Từ Công Phụng, N.P. dục in tiếp. Dụ cho in chịu. Chừng nào bán được sách mới trả. Hạo Chu,Trần Lộc ḥ: “Tới luôn đi bác tài”. Ông cứ thẩy bài xuống đây tôi quưnh, rồi Lê Ao, in Mát Tưa Cóp Pi rồi gửi lại cho ông ẵm tới nhà in cho gọn. Anh Vân th́ đ̣i gửi ráo các bản thảo tới “Để tôi sửa lỗi chính tả cho ông.Thơ ông hay thấy mẹ mà in sai bực muốn chết . Chữ thủy chung không có trong tự điển đâu Phải viết là thỉ chung mới đúng. Thỉ là đầu, chung là cuối. Chữ ḍng sông là dê trên đó cha nội. Ông ẩu thiệt, đă nhắc ông vậy mà b́a lưng cuốn Một Túi B́nh Sinh Một Túi Thơ cũng in là “gịng” cho được.” Đành cười ruồi cho qua. Tôi mê việc như mê... gái. Hễ ngồi vào bàn viết là không muốn đứng dậy. Mệt quá nên lầm lẫn đấy thôi. Lần đầu học Layout lấy, tôi ráng làm xong hai cuốn thơ trong ba ngày nghỉ tết. Khúc thơ ở b́a lưng cuốn này lại ráp nhầm vào cuốn kia.Tệ hại hơn nữa là đă để cho hai đứa con đi lạc: bài Đợi Chờ, trang 50, và Ngày Muộn, trang 103 khi không xếp lộn vào tập Đồng Thiếp. Hai bài này viết về một nhân dáng khác. Bậy nhất là hai câu cuối của Ngày Muộn đă đánh sai một chữ quan trọng:
“Em” trở mặt, ngỡ ch́m vào quên lăng
Bỗng múa may trong vũng tối mê cuồng.
 
Chữ đúng phải là “người” trở mặt, bởi toàn bài nói với một cô bạn tâm giao. Hai câu chót nói về một người đáng được vùi sâu vào huyệt lăng quên.
 
Với riêng tôi, hành tŕnh của hơn 30 năm thơ, với 14 thi phẩm được ấn hành c̣n là quá ít. (Bây giờ, ở 2003 đă là 17 cuốn). Vậy mà đám bằng hữu tôi đă rên lên ầm ầm: “Ông ráng đợi cho chúng tôi đọc xong cuốn trước rồi hẵng ra mắt cuốn mới được không?” Hà hà... không có chi.
 
11-11-1996
Hà Huyền Chi
 
 

 
 
 
 

Thơ:

 

Hà Huyền Chi

Kỹ Thuật:

 

Hà Trinh Tiết

Web Design:

 

Hà Phương Hoài
Hoàng Vân

     
 

Thư từ liên lạc hahuyenchi@aol.com
Copyright © 2003 Hà Huyền Chi
Last modified: August 14, 2005