|
| |
- Nàng Thơ
- Của
Hà Huyền Chi
- Và
Cơi Hạnh Phúc
- Hằng
Cửu
|

- Photo by
Vi Hung 1979
|
-
- Nàng thơ
của tôi là Đặng Quư Hương. Cô gái miền sông
Hương núi Ngự kém tôi, chàng lăng tử Hà Đông,
đúng một nửa con giáp. Em gái hậu phương
Đồng Khánh này đă là độc giả của
anh trai tiền tuyến đang tập tễnh bước
vào cơi văn chương ở 1960. Nhịp cầu thơ
của chàng trai Mũ Đỏ hào hoa đă dẫn đến
một đám cưới cổ điển ŕnh rang
ở 1964. Cặp lọng rách và cặp ngỗng
thắt nơ đỏ c̣n lăng đăng bay trong kư
ức chàng ở cuối mùa lưu xứ. Bốn công
chúa đă chào đời: Thu Hà, Bích Huyền, Kim Chi,
Kim Bôi. Rồi hoàng út: Trí Hiếu.
-
- Người
nội trợ, chân yếu tay mềm của tôi, sau
1975, đă xông xáo bước vào đời di tản
buồn. Chùi dọn, phụ bếp bá thở. Cắt
cá đến ṃn nhẵn dấu tay. Hạnh phúc là
“phải chi cái pḥng làm cá đừng lạnh cóng như
Bắc cực”, và “ước ǵ có một cái
ghế để ngồi” thay v́ làm việc đứng.
Hạnh phúc là buổi tối cắp sách đến
trường Đại học cộng đồng
học ESL, và ráng gồng ḿnh theo các lớp chuyên môn
về kế toán. Thi vào công chức tiểu bang
với chân thư kư quèn. Học nữa, thi nữa. Thành
Kế toán viên, và hiện là Kiểm toán viên bậc
2. (Trong khi chàng vẫn ngồi lỳ bên dưới nàng
xa chừng, với chức Kế toán viên hạng bét.)
-
- Yêu thơ
là phước, mà yêu luôn nhà thơ là đại
họa. Người nào đó đă nói thế. Nhưng
sau 33 năm ở cùng, nàng thơ của tôi vẫn không
tin điều đại ngôn ấy. Nàng vẫn yêu thơ,
và yêu luôn được tính ngất ngơ lăng ba
vi bộ của chàng. Nhiều người ngớ
ngẩn ghen giùm: “Chết chửa, sao chị để
ông ấy làm thơ tặng hết cô này cô khác
thế nhỉ?” Câu trả lời thường
chỉ là một nụ cười nhẹ, hoặc
chẳng đặng đừng th́: “Nếu chị
hỏi những bài thơ ấy hay dở thế nào,
th́ tôi xin trả lời theo quan điểm tôi. Xin
chị hiểu cho, ngoài tư cách của người
phối ngẫu, tôi cũng chỉ là một độc
giả của ông ấy. Thi sĩ có toàn quyền
viết ra những cảm xúc của họ đến
từ bất cứ nguyên nhân nào. Miễn thơ hay là
được.”
-
- Nàng cũng
giúp tôi đánh máy, sửa lỗi ấn cảo, góp
ư, và dọn dẹp thư pḥng (luôn luôn như
một kho phế liệu) của tôi. Điều sau này,thường
là bận tâm nàng, và cũng là một điều kinh
hăi nhất với tôi. Sau mỗi lần thu dọn
chiến trựng, tôi không c̣n biết là đang
ở đâu, và rất nhiều tài liệu không c̣n
nằm trong cái thứ tự bừa bộn của tôi
nữa. Đương nhiên là tôi không c̣n cách ǵ t́m
lại chúng.
-
- Nàng thơ,
bởi nàng đến với tôi qua cửa ngơ của
thi ca. Chính thức, th́ tôi chỉ có mươi bài thơ
viết riêng cho nàng, trong tổng số 17 thi tập
đă ấn hành. Với một nhân dáng thanh lịch,
dịu dàng, hiểu biết và độ lượng,
nàng đă cung ứng cho tôi nguồn năng lượng
và hứng khởi trong sáng tác. Đương nhiên là vóc
dáng nàng thường xuyên ẩn hiện, tá h́nh trong
thơ tôi. Trong ư thức, và vô thức. Với tôi, nàng
và thơ là một. Vĩnh viễn không thể tách
rời. Kể như tôi được sinh ra dưới
một ngôi sao tốt. Với tràn đầy ân
sủng của thượng đế, và của nàng.
-
- Cuối cùng,
cho đến giờ này chàng vẫn c̣n chưa
biết tự pha lấy ly cà phê. Chưa thèm biết
tiêu để đâu, muối ở đâu th́
nhằm nḥ ǵ đôi ba ḍng cám ơn, tả oán
chứ? Phải thế không nàng thơ của trẫm?
-
-
-
- Nửa Kia Ơi
-
- Chót đă tiêu hoang nửa cuộc
đi
- Đừng buồn ta nhé, nửa kia
ơi
- Cho dù tai tiếng hơn tăm
tiếng
- Đối diện lương tâm
chẳng hổ ngươi
-
- Chẳng ngán thiên lôi chẳng sợ
tri
- Rượu chè, cờ bạc tư ty thôi
- Trăng hoa quen thói, em thừa biết
- Đời vẫn cùng em đũa có
đôi
-
- Sáu bó coi như đủ vốn
rồi
- (Tưởng đâu bể gáo lúc ba mươi
- Bạn bè bao kẻ trong da ngựa
- Tổ quốc ghi ơn ở quá
thời)
-
- Vẫn câu chung thủy là tâm niệm
- (Đáy sóng ṃ trăng có lúc thôi)
- Cung kiếm mạt thời, đời
mạt kiếp
- Chỉ c̣n em đó, nửa kia ơi!
-
- (Hà Huyền Chi,Thơ Trong Da Ngựa)
-
- Dec 28,1996
- Hà
Huyền Chi
|