|
|
Tầm Xuân Mùa xuân, lặn lội truy tìm tung tích quân xúc xắc, TX gặp trong thơ một ý tưởng ngồ ngộ, nhẹ nhàng: Lách cách, lách cách/ Em xoay tròn con xúc xắc/ Ngã mặt nào cũng phải xa nhau Lách cách lách cách/ Con xúc xách lăn/ khỏi những đừơng biên gỗ/ lách cách/ xoay tròn, xoay tròn/ Ngã mặt nào cũng phải xa nhau Lách cách/ Ngoài kia mưa/ Mưa cũng lăn tròn trên mặt đất, chạy dài thành những dòng bất tận và nước và viên xúc xắc đêm nay xoay tròn/ Biết đâu là chừng mực của những vòng xoay? Lách cách, lách cách/ Mưa rơi/ Lách cách, lách cách/ Ngã mặt nào cũng phải xa nhau Không thấy tên tác giả bên những đoạn thơ rời. Là thơ Việt hay là thơ chuyển ngữ? Chơi xúc xắc thâu đêm có phải là Mikito, người vũ nữ trong một truyện ngắn của Yasunari Kawabata? TX nghĩ mà giận cho sự kém cỏi của mình! Trong giấc mộng, Samuel Taylor Coleridge chơi xúc xắc với một mụ dàn bà hắc ám và thua mất con tàu cùng đoàn thủy thủ. Nhân vật Lalit của Alain Danielou lại cũng chỉ vì thua xúc xắc mà xa lánh việc đời, trở thành ẩn sĩ. Sợ lắm, không dám chơi với con xúc xắc văn chương đâu, dù TX đang khánh kiệt và chẳng còn bao năm để xa lánh việc đời. Nên bài này vẫn như thường lệ, chỉ là một bài rất… tản mạn, tác giả quyết không bàn chuyện văn chương. Và đây, một bài thơ tinh nghịch khác: Này cô bé ham chi trò xúc xắc Với tình yêu đừng ví với cuộc chơi Nhất nhị tam tứ và rồi ngũ lục Tôi là ai trong sáu mặt, bé ơi! Trong sáu mặt của quân xúc xắc tình yêu đó, Chỉ xin mặt có hai cái nút Như bé luôn có mặt bên tôi Và cô bé ơi, tung xúc xắc lên trời Tôi chỉ ước giá sáu mặt đều là nhị.... (Xúc xắc mùa thu- Mùa Thu) Thật ra không ít người làm thơ xem tính tráo trở, nghiêng ngã, bấp bênh, may rủi của trò chơi xúc xắc như bản chất những vấn đề lớn lao hơn của con người như lịch sử (Có lẽ nào? Có lẽ nào? Lịch sử. Lại như con thò lò trong ván bài quỉ dữ- Bùi Minh Quốc- Bài Thơ Tháng Tám), như hạnh phúc (Hạnh phúc như vàng kia ôi tiếng dị kỳ. Nó lăn trên sàn như xúc xắc lăn đi - L.Aragon- Tình yêu và Hạnh Phúc- Tế Hanh dịch). Có người làm thơ dùng quân xúc xắc như một ám dụ chỉ người yêu, tình yêu. Bên nhà, nghe nói có người gọi nhà thơ Hoàng Nhuận Cầm là Hoàng Cầm Xúc Xắc (để phân biệt với Hoàng Cầm Lá Diêu Bông) vì ông có bài Viên Xúc Xắc Mùa Thu phổ biến: Tình yêu đến trong đời không báo động Trái tim anh chưa lỗi hẹn bao giờ Viên xúc xắc mùa thu ru trong cỏ Mắt anh nhìn sáu mặt bão mưa giăng Nhà thơ đã đi qua một đất nước đau buồn chưa hết Mỵ Châu ơi, đã đi qua bao cuộc đời tan vỡ lại hồi sinh, đi qua mối tình nối rồi mối tình bỏ dở. Nhà thơ đi theo vệt lông ngỗng con đường tình trắng xoá, mà biết đâu số phận điệp trùng sẽ đưa chàng đến giếng Ngọc, nơi có ai hay thăm thẳm giếng không cùng. Trên con đường vời vợi ấy, chàng để lại tiếng thơ: Giọt mực em thong thả đến trong đời Không dấu được trong lòng tay nhỏ bé Viên xúc xắc xoay tròn trong gió xé Sáu mặt đời lắc cắc tiếng thơ anh. Một chiều ngồi đọc lại thơ tình ngoài nước, TX bỗng giật mình đánh thót vì tiếng lách tách trong thơ Hà Huyền Chi. Mười năm trước gặp anh ở Oklahoma, anh đã có hơn ngàn bài thơ và trong đó hơn trăm bài đã được phổ thành nhạc. Từ bấy đến nay con số này đã tăng vọt không biết bao nhiêu. Và trong tài sản đồ sộ đó của anhù, TX đọc thấy có ít nhất sáu bài thơ, trong đó những quân xúc xắc lăn lách cách, …Lăn tôi qua khỏi cơn đen Em con xúc xắc còn nghiêng ngả cười Vết son rực lửa mặt trời Nửa khuya còn thắp trong tôi nắng hồng (Vết Son) Chọn cửa này, lại tiếc cửa kia Vận rủi đeo chi hoài thấy ghét Bạc vẫn đen, tình lỡ đời chia Em vô cớ hành ta bắt mệt Con xúc xắc nói lời phỉnh gạt Cuốn ta vào hứa hẹn tào lao Đêm thất chí thầm nghe rượu hát Ta nhớ em thê thảm cỡ nào… (Xui Tận Mạng) Con xúc xắc trong thơ đích thị là nàng. Nàng trong thơ Hà Huyền Chi không nghiêng ngã như đồng tiền hai mặt sấp ngữa mà điên đảo như quân xúc xắc sáu mặt quay cuồng. Nhưng nếu trong Vết Son và Xui Tận Mạng, quân xúc xắc là hóa thân của người yêu thì cũng có khi nàng, với cái tâm manh động, lại là người chơi xúc xắc và quân xúc xắc kia trong thơ Hà Huyền Chi la hiện thân của một thứ tình yêu đỏng đảnh: Người đặt ân tình lên trên chiếu bạc Tôi đặt mạng mình vào cửa ngây si Người nắm trong tay âm binh xúc xắc Chọn thua cửa này, gom mấy cửa kia (Lạc Thủy) Thôi, đen tình đỏ bạc. Casino cách nhà Hà Huyền Chi 10 phút xe, nơi lý tưởng để anh trốn cái trời tan nát, cái mưa dầm Tây Bắc. Hình như ở Olympia anh không có bạn, lại cũng không hay đàn đúm rượu chè (Nói đến đây lại nhớ mà cảm ơn vô cùng hai chai Whisky hảo hạng mà anh để dành cho TX năm nào trong mấy ngày ở xứ mưa). An dưỡng, đọc, viết và đi casino. Ở đó, chốn đổ trường, Thế giới không còn gì đáng kể - Cho dù sẽ tận thế hôm mai. Ở đó, Trên tấm thảm xanh nền đổ bác Thiếu nữ trẻ với mái tóc bạch kim Lắng nghe tiếng rộn ràng xúc xắc Ròn nhịp đập con tim … Đủ làm kinh động tâm người Cũng thảng nghe tôi cười thô bỉ Tiểu nhân đắc chí gặp may Khi thắng khi thua, cơn đen vận bĩ Cuối cùng thường cũng trắng tay… Và từ đó, …Tôi lại về xứ mưa lạnh kéo cày Lại chắt bóp từng xu bỏ ống … (Làm Sao Tôi Dợn Sóng) Thay đổi sân chơi, nhưng sân chơi nào vẫn một trò xúc xắc, hình như vận rủi cứ bám miết nhà thơ: …Với những đêm sâu thức một mình Lại buồn ngơ ngác với bình minh Thả đời vào thú vui đen đỏ Xúc xắc cười lăn giữa thảm xanh Tình lỡ đen sao bạc cũng đen? Gắng quên, lòng vẫn chẳng nguôi quên… (Tình Mãi Đầy Vun Nỗi Nhớ Em) Nhà thơ gẫm lại, trong nhiều mặt cuộc đời, mình là kẻ đã dốc cạn láng vào cuộc đỏ đen. Và thua cháy túi: Bay lên, Las Vegas trời không biết Đáp xuống, Seattle đất chẳng hay Ta ngủ vật vờ, ngủ như chết Canh bạc nào thường cũng trắng tay Không đỏ tình sao bạc vẫn đen Ta thấp thỏm hoài công chờ đợi Ngóng mịt mờ tăm cá, bóng chim Ngày như đêm lấp lánh đèn sao Chứa không xuể ngàn điều muốn nói Buồn nào vơi, buồn thấp buồn cao Kéo lệt sệt túi quần nhẹ thếch … (Em Đâu Rồi Alelluia) Đã hai năm, từ lần sau cùng gặp Hà Huyền Chi ở phố văn Garland. Đáng gọi là lâu. Lâu quá! Nhớ con dốc hẹp dẫn đến nhà anh mùa này mưa không ngơi trên bạt ngàn thông Olympia. Nhớ những ngày bù khú trên triền Thung lũng Hoa vàng San José. Nhớ những hôm uống rượu trong cơn bão sấm đầu mùa đầy đe doạ của Oklahoma. Bất chấp thời gian, con xúc xắc cứ lăn trong cuộc đời, trên cuộc tình? Sáu bài thơ, sáu mặt của con xúc xắc? Đời ló ra mặt nào Hà Huyền Chi cũng thua. Nàng đổ ra mặt nào chàng cũng bại. Trong cuộc đỏ đen tình và đời, lúc nào chàng cũng cháy túi. Lúc nào chàng cũng lờ khờ dốc cạn láng đánh cuộc vào mặt thứ bảy của con thò lò. Bốc điện thoại lên, nghe chàng cháy túi. Mở điện thư ra, thấy chàng cháy tình. Mà có ngơi đâu, cứ dăm ba bữa lại cháy tình một bận. Mười năm trước, TX thường đặt sau tên Hà Huyền Chi một nhóm từ nào đó như Mãi Mãi Hà Huyền Chi- Người Tình Son Trẻ, Mãi Mãi HHC-Người Lính Không Già, HHC- Cái Chính Tâm Kia Sẽ Mãi Là Như Thế, HHC- Ném Xuống Trăm Năm Bài Ca Chính Khí, HHC- Kẻ Gọi Bão Bên Trời. Có nên chăng, hôm nay, qua những ván xúc xắc này, đặt thêm cho chàng danh vị mới: Hà Huyền Chi- Kẻ Đầu Cơ Mặt Thất Quân Xúc Xắc? Mặt thất ấy là thơ! Thất một mùa tình, Hà Huyền Chi lại được một mùa thơ. Tầm Xuân (TX là bút danh khác của nhà thơ Nguyên Nhi trong phiếm bút) | ||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||
Thư từ liên lạc
hahuyenchi@aol.com |