| Home  | Tiểu Sử HHC | Thả Gió Bay Đi | Mục Lục | Từ Thơ Đến Nhạc |
HHC - Nhánh Nhỏ Giao Cảm | Thơ Ghé 1 Chân | Hot Links  |

| English | Audio & Video | Dịch Mậu Binh | Thơ Chuyển Ngữ | Suối Thơ |
|
Góc Thơ HHCTác Phẩm HHC Thơ Mậu Binh |  Trang Đặc Biệt | Thư Tín  |


 HHC

 
 
Ha Huyen Chi
 Mau Binh
Số
Phác Thảo Bộ Phim Văn Sử
Con Tiên Cháu Rồng
Mời vào trang

Mục Lục Thơ Mậu Binh ABC

Mục Lục Thơ Mậu Binh Theo Từng Tập

 
Kiều Giang Nguyên
 
Kiều Giang Nguyên vừa nhận được tám bài thơ của thi sĩ Hà Huyền Chi, sáng tác nhân dịp du hành Trung Quốc. Ông viết rất nhanh như ḿ ăn liền, nhưng lại là người rất trân trọng với chữ nghĩa. Nét đặc thù của thơ ông là một pha trộn tài t́nh, giữa những thi ngữ đầy chất thơ với những dung tục của ngôn ngữ đời thường, được coi như rất bạo. Theo Hà Huyền Chi th́ tám bài thơ mới này dược viết dưới dạng thức gọi là "Mượn đầu heo nấu cháo...ḷng". Nghĩa là mượn cảnh người để kư thác tâm sự ḿnh.
 
Thơ sàng lọc từ kho tàng văn sử Trung Hoa, được nối kết rất nhịp nhàng với tâm cảnh của một nhà thơ mặc áo lính Hà Huyền Chi. Kiều Giang Nguyên xin mời các bạn yêu thơ thưởng thức những nét khai phá rực lửa của lăng mạn, bi thiết và hào sảng qua loạt bài này. Khởi đầu là mượn hứng từ bài Phong Kiều Dạ Bạc của Trương Kế. Giang Nguyên nhớ lơm bơm nguyên tác như sau:
 
Nguyệt lạc ô đề sương măn thiên
Giang phong ngư hỏa đối sầu miên
Cô Tô thành ngoại Hàn San tự
Dạ bán chung thanh đáo khách thuyền.
 
Hà Huyền Chi đă kể lại tích xưa qua bài thơ dưới đây:
 
 
Bến Phong Kiều
Nhớ Em
 
Gă tú tài hỏng thi
Đáp thuyền về cố quận
Dạ cầu ngắm trăng khuya
Quên trường đồ mạt vận
 
Gă vẫy bút đề thơ
Văn sử Tầu thơm ngát
Ngàn sau c̣n ngẩn ngơ
Với Phong Kiều Dạ Bạc
 
Chàng thi nhân gốc lính
Hận nước mất nhà tan
Lê mảnh đời vô định
Ghé thăm chùa Hàn San
 
Nghe chuông trong gió sớm
Lay động vầng trăng xưa
Nh́n dạ cầu sóng gợn
Nhớ đèn chài sương mưa
 
T́m bâng khuâng bóng quạ
Soi ngu ngơ bóng đời
Thấy ḿnh như kẻ lạ
Thấy ḷng là sông trôi
 
Xa, Cô Tô diệu vợi
Cũng tà tà ghé thăm
Gần, Sài G̣n Hà Nội
Mà mịt mù sơn lâm
 
Chàng không thi cũng trượt
Có em mà như không
Ngậm ngùi na tổ quốc
Suốt nửa đời lưu vong.
 
June, 16 1997
Hà Huyền Chi
SN101
 
Đoạn 5 là một diễn cảm cao độ của Hà Huyền Chi giữa hồn thơ cũ và nghịch cảnh lưu xứ khiến người đọc bàng hoàng:
 
T́m bâng khuâng bóng quạ
Soi ngu ngơ bóng đời
Thấy ḿnh như kẻ lạ
Thấy ḷng là sông trôi
 
Câu thơ thơ nhất trong bài trên là: "Chàng không thi cũng trượt". Khi ghé Dương Châu, thi sĩ đă ghim tên hôn quân Dương Quảng vào thơ. Hắn từng giết cha, giết anh để đoạt ngai vàng. Hắn cho đào một con sông từ Nam Kinh đến Quảng Châu để ngự thuyền rồng du ngoạn, t́m gái lạ.
 
Hiu Hắt
Ngh́n Khuya
Sóng Bạch Đầu
 
Cơm chiên Dương Châu tại Dương Châu
Mồng tơi xào tỏi, rau rền Tầu
Lính cựu nhớ tù, nhớ cố quận
Rót măi tràn lênh chén bể dâu
 
Dương liễu sông đào nhớ Dương Quảng
Thuyền rồng du ca trôi về đâu
Đong đưa đèn lồng soi bội phản
Củi đậu nấu đậu cho ḷng đau
 
Phiến đá sần sùi 72 lỗ
Như trái tim ta bị trọng h́nh
Dường như em vui nh́n máu đổ
Ta dại khờ nên măi điêu linh
 
Voi đá tượng đồng đều bụi phủ
Minh quân, bạo chúa cũng mồ sâu
C̣n nửa đời buồn trao em giữ
Hiu hắt ngh́n khuya sóng bạch đầu.
 
Nam Kinh tháng 6, 17-1997
Hà Huyền Chi
SN098
 
Qua lời dẫn giải của thi sĩ, Kiều Giang Nguyên được biết rằng: "Phiến đá sần sùi 72 lỗ" này là một trong những báu vật của Dương Châu. Loại đá này cần có 4 yếu tố để được coi là đẹp:
1-Phải sần sùi, xấu xí
2-Phải thuôn, có chiều cao
3-Phải có nhiều lỗ
4-Các lỗ phải thông nhau.
 
Khi ghé thăm Thái Hồ, Hàng Châu, thi sĩ đă nhắc tới một danh sĩ đa t́nh và thức thời là Phạm Lăi. Sau công thành danh toại, Phạm Lăi đă từ quan để hưởng phước cùng người đẹp Tây thi. (Thuộc tứ đại giai nhân Trung quốc là: Dương Quư Phi,Điêu Thuyền,Chiêu Quân, và Tây Thi) Hà Huyền Chi cũng nhắc tới viên dũng tướng "ngu trung" là Nhạc Phi đă bị  gian thần Tần Cối ŕnh rập vu cáo hại bạn phải thác oan:
 
Anh Hùng / Tần Cối
 
Ta đến thăm Phạm Lăi
Cũng viếng mộ Nhạc Phi
Nhưng người ta ưu ái
Chỉ là nàng Tây Thi
 
Phạm Lăi khôn như ranh
Sau chí toại công thành
Từ quan về ở ẩn
Cùng Tây Thi tự t́nh
 
Thái Hồ thênh thang gió 
Hưởng nhàn cùng giai nhân
Giang sơn là lều cỏ
Công danh là phù vân
 
Một quốc sắc thiên kiều
Một lá thuyền phiêu diêu
Sau nửa đời báo quốc
Ổng sướng hơn ta nhiều
 
Nhạc Phi viên dũng tướng
Cũng pháp trường đầu rơi
Bởi Tần Cối cà chớn
Đă vu oan hại người
 
Ta có nhiều cẩu phi
Lúc tổ quốc lâm nguy
Tướng ngồi thiền, buôn lậu
Đào tẩu nhanh ai b́
 
Tần Cối vào vạc dầu
Nhục thiên thu vạn đại
Lũ tiểu nhân hoạt đầu
Hại người rồi trời hại
 
Ta có nhiều Tần Cối
Vỗ ngực xưng anh hùng
Đâm sau lưng đồng đội
Vẫn màu mè thủy chung
 
Văn thùng rỗng kêu to
Tâm như con tḥ ḷ
Chuyên sớm đầu tối đánh
Chuyên đội đèn bưng bô
 
Lũ Tần Cối tiểu nhân
C̣ bót biết bao lần
Quen lạc quyên bá tánh
Quen chụp mũ, ngáng chân
 
Dối gian là lư tưởng
Phản phúc là phương châm
Bọn bất tài vô tướng
Bọn phi thú phi cầm.
 
Mậu Binh
 
Chúng ta từng biết Mậu Binh cũng là bút hiệu khác của Hà Huyền Chi, khi phải dùng những từ thô bạo trong thi ngữ, thế nên bài này được xếp chung vào đây. Thử nh́n quanh ta, không thiếu ǵ những Tần Cối gian manh. Những tên hoạt đầu chính trị, những nhà văn mạt hạng, tiểu tâm chỉ ŕnh chờ cơ hội ngáng chân, chụp mũ hại người, hại bạn. Những tên tiểu nhân sớm đầu tối đánh lại thường vỗ ngực xưng là anh hùng và không ngớt khoa trương món thuỷ chung mạo hóa.
 
Thiên An Môn/Ba Đ́nh
 
Thiên An Môn người đến xem người
Như c̣n đâu đây nhiều vũng máu tươi
Khi người ngạo nghễ ngăn xe thiết giáp
Người thét tự do, tiếng thét rung trời
 
Góc quảng trường kia súng đạn phơi bày
Có xác Mao buồn nằm đợi băm thây
Có lăng quên phai trong từng phiến nhớ
Như hạt bụi tan trong biển cát lầy
 
Quảng trường dựng lên sáu bảng trắng tinh
Sẽ sáu vua quan vô sản dương danh
Bên trong hậu trường tưng bừng thanh lọc
Rồi cũng thú người, người thú nhe nanh
 
Quảng trường mọc lên đồng hồ điện tử
Đếm lui từng giây lượm lại Hồng Kông
(Non bảy trăm ngàn tích tắc xú sử)
Ốc đảo xanh kia đảng sẽ nhuộm hồng
 
Quảng trường hôm xưa từng đă đấu trường
Tiếng gào tự do bạt những đường gươm
Triệu tiếng gào câm dội hơn sấm sét
Người đă v́ người chẳng tiếc máu xương
 
Ba Đ́nh của ta thiếu tay hào kiệt
Gạch đá hằn sâu chứng tích đại hèn
Ưng khuyển ngôi cao lương tri rũ liệt
Lănh tụ con buôn c̣n đợi bật đèn.
 
June 19, 1997
Hà Huyền Chi
 
Đảng Ma Cô
 
Xưa có người từng nói
Hễ nơi nào có khói
Ắt có tiệm ăn Tầu
Những con buôn cực giỏi
 
Tần Thủy Hoàng bạo chúa
Cũng đầu tư núi của
Ḅn xương máu triệu người
Xây trường thành, binh mộ
 
 
 
Thêm bà Tây Thái hậu
Xây cung điện mùa hè
Kệ thủy binh thô lậu
Mặc bá tánh chửi thề
 
Vua đầu tư du lịch
Đảng tà tà kiếm ăn
Bạn hữu hay thù địch
Mời vô coi rần rần
 
Đỉnh ngu thèm nhỏ răi
Khuếch trương thị trường gái
Lănh đạo toét mồm mời
Thị B́nh x̣e chân găi
 
Tham nhũng vượt chỉ tiêu
Xi đa lên như diều
Bá tánh vẫn bá thở
Vẫn cuối thang đói nghèo
 
Đảng hại dân hại nước
Đảng lưu manh côn đồ
Chính quyền rặt kẻ cướp
Chính chuyên toàn ma cô.
 
Mậu Binh
 
Đặc điểm khác là sự liên kết hài ḥa giữa thơ t́nh yêu và thơ t́nh nước, đôi khi là những nét chấm phá thời hài.
 
Tử  Cấm Thành
 
Em đừng hỏi anh
Về Tử Cấm Thành
Nơi cung điện nằm trong cung điện
Nơi nhầy nhụa máu tanh
 
Nơi công, tội và trung, gian thỏa hợp
Gần vua như gần cọp
Sủng ái hôm nay, thất sủng ngày mai
Nơi con người quỳ mọp
 
Người bẻ cong nhân cách
Lời tŕnh tấu hàng hai
Người Việt thật thà như anh
Cần có trăm cái đầu mọc ở trên vai
 
Để qua khỏi mùa đọa đầy em tai ngược
Nếu như em chủ tŕ đất nước
Anh sẽ nát thây khi sàm tấu dông dài
Đâu c̣n dịp ngu ngơ hưởng phước
 
Trái ngon cắn dở nhín dâng vua
Được khen tôi trung không quên minh chúa
Khi vua giận đem chuyện xưa tái xử
Khép tội khi quân dâng hiến của dư
 
Tử Cấm Thành nơi dâm loạn có thừa
Thái tử tằng tịu cùng vợ vua
Hoàng đế với con dâu hành lạc
Mẹ giết con, em giết anh, bạn giết bạn
 
Lănh cung cải tạo mút mùa
Hoàng hậu con sen, tế tướng gia nô
Trên long sàng ngự phê quốc sách
Khác chi Việt cộng bây giờ?
 
Đừng hỏi anh về Tử Cấm Thành
Nơi sân rồng xây chín tầng gạch đá
Với hào lũy vây quanh
Vua khỏi sợ kẻ đào hầm gây họa
 
Nơi cửa Nam chính điện
Hoàng hậu được qua lần duy nhất trong đời
Bệ kiến
Ngày đăng cơ, hợp cẩn giao bôi
 
Ngày em ban cho chàng cơn băo biển
Không cửa nào cản ngăn
Quốc khố, công ngân
Em tiêu sài thỏa thích
 
Xây cung điện mùa xuân toàn ngọc bích
Dát vàng mùa hè, mùa thu nguy nga
Mùa mát dây chạm điện xẩy ra
Khiến ḷng chàng băng tuyết
 
Như lần gặp gỡ đầu tiên
Lần thứ hai là núi lửa cuồng điên
Chàng quưnh quíu như gă trai mới lớn
Đóng lia dấu nổi dấu ch́m
 
Có Tử Cấm Thành nào hơn căn gác nhỏ
Ngai vàng nào hơn trái tim em
Phút bên nhau thế gian này như bỏ
Đất trời ch́m trong quên.
 
July 18, 1997
Hà Huyền Chi
SN104
 
Người Tầu hôm nay thường hănh diện khoe Vạn Lư Trường Thành là một kỳ quan trong Đệ Bát Kỳ Quan  thế giới. Dưới mắt Hà Huyền Chi th́ đó là một biểu tượng đáng cho con người tủi hổ v́ đă coi rẻ giái trị người, như một Killing Field ở Căm Bốt, như những cái được gọi là trại cải tạo ở Việt Nam. Và con đưỡng khổ nạn ở tương lai được gọi là xa lộ Trường Sơn của đỉnh ngu Cộng sản Việt Nam.
 
Vạn Lư Trường Thành
 
Ta đạp trên Vạn Lư Trường Thành
Sáu ngàn bảy trăm cây số
Triệu bậc đá xám xanh
Chồng chất như những hàng bia mộ
 
Triệu dân công sống thác đoạn đành
Triệu gia đ́nh tân khổ
Tan tác phân ly
Người hănh diện và người tủi hổ
 
Bởi tham vọng điên cuồng
Của những hôn quân bạo chúa
Quen vắt máu mài xương
Làm nền xây chế độ
 
Ta thương nàng Mạnh Đan
Khóc sập thành lở núi
Nước mắt sầu thành sông thành suối
Liêu có mát thây người chồng mới cưới
Chưa được dịp động pḥng?
 
Rừng khăn sô phấp phới
Triệu đời thiếu phụ héo ḷng
Tần Thủy Hoàng có tội hay công
Cũng làm ta muốn ói!
 
Ta đạp trên Vạn Lư Trường Thành
Đạp trên bạo quyền Cộng sản
Quư tộc đỏ trên ngai vàng xă nghĩa
Cũng vắt máu mài xương
Đem tội ác làm thang giá trị
 
Đường ṃn Hồ Chí Minh
Xương trắng cao hơn chế độ gian manh
Đường thống nhất ḥa b́nh
Lầy máu đồng bào vô tội
 
Lũ đỉnh ngu toan lội ngược ḍng tanh
Dựng xa lộ Trường Sơn
Bằng máu bằng xương
Của ba miền nhân dân khố rách
 
Vạn Lư Trường Thành
Người có nghe thấy từ cung trăng
Triệu oan hồn rên rỉ
Người có trạnh từ tâm
Sau hăm lăm thập kỷ
Góp lời nguyện cho hồn ma yên nghỉ?
 
June 1997
Hà Huyền Chi
 
Qua tâm sự th́ Quế Lâm là chặng chót trong chuyến du hành của thi sĩ Hà Huyền Chi. May thay, ở chặng cuối này Hà Huyền Chi đă có những ghi nhận tươi mát đầy t́nh người và t́nh yêu, với nỗi hy vọng ánh lên từ những đám phong lan vẫn "èo uột bám vào lưng đá xảm" để tiếp tục nở những đóa hoa trong hang động tối ám, nghịch cảnh. Thây kệ đám nhện độc hèn mạt ngáng chân chụp mũ:
Ngắm Bất Chợt
Ḷng Anh
Ngh́n Cửa Động
 
Sũng mướt như trời đă thật gần
Gió trong máu và mây trong cuống phổi
Mát rượi như khi em làm lành
Sau nắng giận là mưa đền nhiệt đới
 
Xe chen chúc nhoi lên thành phố nhỏ
Đường cong queo dốc đá tai mèo
Hang động ngoặt ngoèo thắt mở
Động tâm anh từng ngắt véo thương yêu
 
Từng nhũ đá đâm suốt hồn khai phá
Hạnh phúc đầy như rượu rót tràn ly
Uống cay đắng mà thơm lừng hoa lá
Ngộp trong vui và thanh thỏa dị kỳ
 
Cỏ èo uột bám vào lưng đá xảm
Nghèo như anh sao vẫn sống hoang đàng
Hoa vẫn nở vách hang sâu tối ám
Hề hấn chi dăm lưới nhện giăng ngang
 
Đây Quế Lâm đường sông soi bóng núi
Bạt ngàn sen trải miết tới chân trời
Tre đuôi phượng, đá gan gà mời gọi
Bến quạnh hiu lau lách níu chân người
 
Anh văn cảnh hay dụng tâm giải độc
Anh yêu em hay chính bởi yêu ḿnh
Ngắm bất chợt ḷng anh ngh́n cửa động
Nhắc về em từng hốc nhớ điêu linh.
 
June 1997
Hà Huyền Chi
SN100
 
Kiều Nguyên Giang hy vọng rằng độc giả yêu thơ đă cùng chia sẻ và thích thú với những ḍng thơ óng mượt và bén nhọn, vốn là một đặc thù của văn phong Hà Huyền Chi.
 
Kiều Giang Nguyên
 
 

 
 
 

Thơ:

 

Hà Huyền Chi

Kỹ Thuật:

 

Hà Trinh Tiết

Web Design:

 

Hà Phương Hoài
Hoàng Vân

     
 

Thư từ liên lạc hahuyenchi@aol.com
Copyright © 2003 Hà Huyền Chi
Last modified: August 14, 2005