| Home  | Tiểu Sử HHC | Thả Gió Bay Đi | Mục Lục | Từ Thơ Đến Nhạc |
HHC - Nhánh Nhỏ Giao Cảm | Thơ Ghé 1 Chân | Hot Links  |

| English | Audio & Video | Dịch Mậu Binh | Thơ Chuyển Ngữ | Suối Thơ |
|
Góc Thơ HHCTác Phẩm HHC Thơ Mậu Binh |  Trang Đặc Biệt | Thư Tín  |


 HHC

 
 
Ha Huyen Chi
 Mau Binh
Số
Phác Thảo Bộ Phim Văn Sử
Con Tiên Cháu Rồng
Mời vào trang

Mục Lục Thơ Mậu Binh ABC

Mục Lục Thơ Mậu Binh Theo Từng Tập

 
CHÉN VĂN CHƯƠNG
 
NHẤT-BẢ-MAO HOÀNG-CẦM
—————————————————————————————————
HẠC BÚT ÔNG
 
 
Kính gửi ngài VSOP,
 
Ða tạ ngài đã có nhời thuyết giáo khiến cho bỉ bút này tối dạ thêm. Tối là vì cái câu đối của gã thất phu Mã Phiệu nó cứ ám ảnh bỉ bút hoài à:
 
“Thiên kim mãi đắc tam tiên nhục,
Lưỡng tộc nghênh hồi nhất bả mao. ”
 
Ðặng Thái Mu dịch là:
 
“Ngàn vàng mua được ba xu thịt,
Hai họ rước về một nắm lông. ”
 
Câu đối thật xuất sắc, bản dịch thật thần sầu, và trí nhớ cùng quảng văn của ngài thật vô cùng tàn bạo... Nó phi văn hoá một cách rùng rợn ma cà rồng. Nó khiến bỉ bút này phải năn nỉ mượn đỡ cái Lá Diêu Bông của Hoàng Cầm ra rà lại.
 
Người kiến văn, viễn... thị như ngài hẳn rõ là từ thằng hùng tới thằng hèn nhiều khi chỉ cách nhau bằng cái ranh giới của một cọng lông. Hoàng Cầm thi sĩ của Bên Kia Sông Ðuống và Ðêm Liên Hoan, cửa sau Nhân Văn Giai Phẩm, bỗng biến thành Hồ Cầm, anh thợ thơ rẻ tiền đứng lếch thếch bên vỉa hè văn sử. Thi Công hết thời này thường cũng làm thơ minh hoạ, xu thời, hoặc lảm nhảm luẩn quẩn trong cái yếm và cái váy:
 
... ” Cổ lơi áo cởi trưa hè
Ngực trần vỗ yếm gọi về tuổi hoa”...
 
... ” Chợt nhìn hẻm hẹp xi xao
Ai vui đã cất cánh vào hư vô”...
 
Và nữa:
 
... ” Sao em cứ mộng nỗi nằm
Một pho cẩm thạch ôm chầm trắng đêm” ...
 
(Bao Giờ Hết Nói Chuyện Diêu Bông)
 
Thơ ẩn dụ XXX Happy Sex đấy. Rồi “Váy Ðình Bảng buông chùng cửa võng... ” White Sex đấy. Ðã ngực trần thì còn vỗ yếm thế đếch nào được nhỉ? Em cứ mộng nỗi nằm, nỗi đứng, rồi cứ ỳ ra như pho cẩm thạch cho nó ôm chầm sáng đêm thì cũng kỳ thấy bà.
 
Dù sao tên Nhất-Bả-Mao Hồ-Cầm cũng chưa đến nỗi hèn hạ như thằng Vô-Mao-Bần-Chí-Tử Tối-Hủ, đã đạt được cái đại xú danh khi khóc trùm Xít: “Hỡi ơi ông chết đất trời còn không?” Hồ Cầm hèn hơn nên chỉ đem vợ chồng ông Dotstoievski và Anna ra bầy hàng. Và đem  thánh, đem Chúa ra diễu hạ cấp theo đường hướng chỉ tiêu như:
 
... ” Tầm cao thánh giá thánh hiền
Em giang tay đứng lâu bền gọi anh”...
 
(BGHNCDB)
 
Thơ của Nhất Bả Mao Hồ Cầm xuống cấp thê thảm như nhân cách y:
 
“Rằng xưa ai biết vì sao:
Lá gì ai gọi thế nào Diêu Bông?
 
(BGHNCDB)
 
Anh thợ thơ Hồ Cầm đã hàng ngày rèn thơ dâm, thơ ẩn ức ấy đem
năn nỉ đổi lấy tách cà phê, cút rượu nơi quán cóc. Chỉ tội nghiệp cho
anh Dế Già Phạm Duy, thương bạn bèn đem ra phân tích để gán ghép cho tính ẩn dụ chính chị, chính em, thay vì ẩn ức vớ vỉn để tung ra băng nhạc Lá Diêu Bông, như một thông điệp phản kháng cửa hậu:
 
“Ðưá nào tìm  được lá Diêu Bông
Từ nay tao sẽ gọi là chồng”...
 
(Lá Diêu Bông)
 
Văn phong đã hạ cấp thấy rõ, thông điệp đã ngớ ngẩn với lời rao tình ái đứng đường. Ngài thử tưởng tượng xem, lỡ có dăm bẩy chục thằng tầm cỡ Lao Ái nó tìm được lá Diêu Bông, nó “ghét lai” chờ, thì bà chị chịu đời gì thấu. 
 
... ” Ngày cưới chị em tìm được lá
Chị mỉm cười se chỉ cắm trôn kim”...
 
(Lá Diêu Bông)
 
Văn chương XXX cũng không thể trắng trợn hơn. Ở cái ngày chị mới lên xe bông mà còn có can đảm vén váy lên để se chỉ trên đùi
non cho thằng em ăn tiệc mắt đã đời. Thưa với ngài rằng Bỉ Bút từng se chỉ đi câu ở thời hàn vi đá cá lăn dưa, nên mới biết tỏng rằng nếu
muốn se chỉ thì chỉ có cái chỗ ấy thôi. Se ở ti bịa thì nhiều lông quá, chỉ nó cắn đau thấy mụ nội. Cái ti bịa lại cứng đờ, đa-cốt-thiểu-nhục, nghĩa là xương nhiều mà thịt ít nên khó se thấy mẹ.
 
Nhà thơ xuống cấp này còn dùng chữ “cắm” trôn kim, nghe rùng rợn ma cà rồng quá. Dùng chữ “đút” như ngài minh xác ở thi phẩm Hái Chè, hay chữ “nhét” theo trí nhớ của Bỉ Bút e còn có chỗ thanh nhã hơn tý tỉnh. Chưa hết:
 
... ” Chị ba con, em tìm thấy lá
Xoè tay phủ mặt chị không nhìn”...
 
(Lá Diêu Bông)
 
Văn chương ẩn ức đấy. Chị ba con rồi thì tìm thấy lá mướp, lá đu đủ đem về cũng rứa thôi. Hình ảnh xoè tay thật kích thích trí tưởng tượng của bỉ bút quá chừng. Phàm đã xoè tay, xoè chân ra thì chẳng che được cái con mẹ gì ráo. Cứ là qua kẽ tay hở thì đến cái củ Diêu Bông cũng đút vô như thường.
 
Chữ phủ cũng gợi hình đáo để. Theo tự điển của Nguyễn Văn Dại, cuốn hạ, thì phủ có nghĩa là đậy, đếch phải che. Nó còn có nghiã tục
là “ấy” nữa. Thí dụ: Con rắn nó phủ con mèo. Nó phủ cách nào khiến chị mèo rên ầm ầm trên mái tôn. Ấy đấy, chị Vinh, nàng thơ của Hoàng Cầm đã biểu diễn màn vén váy Ðình Bảng lên để se chỉ rồi lẳng lơ đi một đường ẩn dụ tục dao:
 
“Chấm chấm mút mút, đút vào lỗ trôn
Hai sợi lông lồn, cái dài cái ngắn”.
 
(Ðố tục giảng thanh: người sỏ kim, của Nguyễn Văn Hành) Cắm trôn kim trong ngày cưới đấy. Bộ hết truyện tả rồi hả ông nhà thổ Hồ Cầm. Rồi xoè tay phủ mặt ở lúc ba con, vú mướp đấy.
 
Thưa ngài VSOP, sau cái án chó đẻ Nhân Văn Giai Phẩm ấy, nghệ sĩ chân chính cũng không nhất thiết phải hùng như cụ Phan Khôi, cứng
cựa như Hữu Loan, cứng đầu như Trần Dần vv... Nhưng tưởng cũng không nên hèn mạt, hạ cấp như Hồ Cầm. Hắn hèn hạ đến nỗi phải nhiều lần ngoác miệng ra chửi bới Phạm Duy, người bạn đã cố tình nâng phẩm cách thơ ẩn ức sinh lý, thơ đứng đường của hắn thành thơ ẩn dụ phản kháng chính chị, chính em. Hãy nghe hắn xủa thế này:
 
... ” Chỉ vì người ta đã và hay thích gán ghép cho thơ các ẩn ý chính trị này khác nên tôi đã nhiều lần khốn khổ. Tất nhiên tôi làm ra thơ thì tôi phải chịu đựng mọi sự khốn khổ ấy. Song một điều đáng tiếc là những sự gán ghép tuỳ tiện ấy sẽ làm hỏng đi giá trị văn chương đích thực...”
 
(Nguyệt San Ðộc Lập, Tây Ðức, số 1/93, trang 44)
 
Anh nhà thổ Nhất Bả Mao này đã nói ngu bỏ mẹ đi ấy. Gán ghép thế nào, cách nào là tuỳ theo ý kiến riêng của mọi người đọc. Văn chương đích thực, nếu có, thì đếch ảnh hưởng gì bởi những gán ghép tuỳ tiện nào cả. Anh già chơi trống bỏi này, nếu không nhờ những gán ghép
tuỳ tiện của Dế già Phạm Duy thì sự nghiệp thi ca về chiều của hắn
cũng chỉ là thơ rao kẹo kéo, thơ bài chòi, thơ Ngã Năm Chuồng chó, quảng cáo cho lá Diêu Bông, lá đa, lá mít, lá tre là cùng.
 
Phân tích về cái lươn lẹo tính, và gian manh tính của Nhất Bả Mao thì
mọi sự đã lòi đuôi con cắc kè thế này:
 
... ” Tôi viết bài thơ này (Lá Diêu Bông) vào năm 1959, nhưng cái hình ảnh người đàn bà đã hối thúc tôi viết ra, thốt lên “Váy Ðình Bảng buông chùng cửa võng, chị thẩn thơ đi tìm... ” (Chẳng biết chị đi tìm
cái con mẹ gì ở sau cái ba chấm ấy của Nhất Bả Mao Hồ Cầm? Ý chừng là củ Diêu Bông?) lại xuất hiện từ năm 1934. Vâng, đúng như vậy! Tôi còn nhớ năm ấy tôi mới lên 8 tuổi. Tôi đi học về, hồi đó gia đình tôi còn ở Bắc Ninh, thì tôi thấy mẹ tôi đang bán hàng. Khách hàng của mẹ tôi là một chị, lúc ấy (sau này tôi mới biết) chị ta đã 16 tuổi. Tôi đã sững sờ cả người khi nhìn thấy chị khách, chị tên là Vinh. Và thế là từ phút đó tôi bị cái mà người ta thường gọi là tình yêu sét đánh! Từ đó tôi cứ lang thang theo hình dáng , theo bước chân của chị... ”
 
 
Thưa Ngài VSOP, sự giải thích đếch giải thích gì cả, ngoài cái ngô nghê về câu cú, về cái dâm tánh quá sớm của thằng bé con 8 tuổi. (Thời ấy, dám là còn ở truồng tắm mưa, và mặc quần thủng đáy, mà bị cái cú đờ phút với bà chị 16 tuổi thì ngộ quá há?) Tác giả cố đẩy cái sự kiện ỡm ờ rất khả nghi này thật xa thời cách mạng mùa thu 1945. Từ đó Nhất Bả Mao khai rằng bài thơ được viết vào năm 1959, về một ẩn ức sinh lý lúc 8 tuổi là một khôi hài khác. Anh vẫn có thể mượn truyện cũ từ đời ông Bành Tổ để đả kích một hiện tượng ở hiện tại, tương lai chứ?
 
Thử làm một con tính trừ nhé. Nhất Bả Mao Hồ Cầm hiện nay đang
ở tuổi 67. Trừ đi thời điểm 1959 là lúc hắn sáng tác bài Lá Diêu Bông
thì tác giả đã 33 tuổi. Ông lỏi tỳ 8 tuổi đã mê dâm lang thang theo gót chân chị Vinh, mà mãi tới 25 năm sau mới làm bài thơ tỏ tình vì bị tình ái nó thôi thúc thì cũng loạ thật.
 
Lá Diêu Bông, một bài thơ ấm ớ hội tề, bị chôn dưới bùn sình 3 thập kỷ sau mới được đời biết đến nhờ  công Phạm Duy moi móc lên đó) Ngài có ý ong ý kiến gì không?
 
Sau cùng, thực xin lỗi nếu đã khiến ngài bấn xúc xích vì phải đọc cái tuỳ tiện gán ghép tình thực ý ma về chiếc lá Diêu Bông cuả nhà thổ Nhất-Bả-Mao Hồ Cầm diễn tả. Bỉ bút chỉ diễn dịch ẩn ức dâm thi từ tiếng Việt sang tiếng Ta mà thôi. Tất nhiên bỉ bút cũng phải chịu đựng mọi sự khốn khổ như ngài vậy đó. Kính bút,
 
Tái nạm: Bỉ bút này được Việt Cộng và kẻ thù gọi là thằng. Ngài nâng cấp lên gọi là ông. Vậy nhất định ngài không phải là Việt Cộng và đương nhiên cũng không phải kẻ thù. Nếu có gì thô lậu mong ngài đại xá cho. (Cũng xin ngài Phạm Duy đừng buồn vì ta đã quý ngài hơn thằng Nhất Bả Mao phản bạn đó. Vì tiếc công ngài, nên ta đã không nỡ quẳng vào sọt rác, những cuốn băng nóng, gửi cấp kỳ, ghi âm từng bài ngài mới phổ xong từ thơ lão già không nên nết này.)
 
HẠC BÚT ÔNG
 
 
 
 

Thơ:

 

Hà Huyền Chi

Kỹ Thuật:

 

Hà Trinh Tiết

Web Design:

 

Hà Phương Hoài
Hoàng Vân

     
 

Thư từ liên lạc hahuyenchi@aol.com
Copyright © 2003 Hà Huyền Chi
Last modified: August 14, 2005