| Home  | Tiểu Sử HHC | Thả Gió Bay Đi | Mục Lục | Từ Thơ Đến Nhạc |
HHC - Nhánh Nhỏ Giao Cảm | Thơ Ghé 1 Chân | Hot Links  |

| English | Audio & Video | Dịch Mậu Binh | Thơ Chuyển Ngữ | Suối Thơ |
|
Góc Thơ HHCTác Phẩm HHC Thơ Mậu Binh |  Trang Đặc Biệt | Thư Tín  |


 HHC

 
 
Ha Huyen Chi
 Mau Binh
Số
Phác Thảo Bộ Phim Văn Sử
Con Tiên Cháu Rồng
Mời vào trang

Mục Lục Thơ Mậu Binh ABC

Mục Lục Thơ Mậu Binh Theo Từng Tập

UNICODE
 
Thời Đại Nghịch Thường
 
(The Paradox Of Our Time: Vô Danh)
Tâm Vô Lệ phóng dịch: Đàn Ngang Cung
Hồ An lược chuyển vào song thất, lục bát
 
 
 
Lầu cao nghệu nhưng tâm thấp bé
Đường thênh thang, người hé tầm nh́n
Sắm mua không ngại tốn tiền
Mua rồi xếp xó chẳng thèm quan tâm
 
Nhà càng lớn, t́nh thân càng nhỏ
Hiểu biết nhiều càng khổ nhiều thêm
Ê hề bằng cấp, thuốc men
Cái thân bạc nhược, gánh phiền nặng vai
 
Chơi quá độ miệt mài suốt sáng
Sách thánh hiền bụi bám nhện giăng
Lơ là cầu nguyện thường hằng
Cái tâm cuồng nộ nhố nhăng đủ điều
 
Ham vật chất triệt tiêu tư cách
Nói thương người mà trách hận người
Sống đời chẳng biết yêu đời
Ráng sao kiếm được bộn lời mà chi
 
Người đă đến rồi đi, từ nguyệt
Đại sự ǵ cũng quyết vượt qua
Láng giềng mới có đâu xaáá
Lại không vượt nổi cái ta, chào mừng
 
Ráng tẩy sạch môi trường ô nhiễm
Nhưng tâm ta ty tiện đáng không
Xẻ đôi nguyên tử Atom
Dễ hơn xẻ nửa tấm ḷng nhỏ nhen
 
Ta gấp rút làm thêm trăm việc
Sách như rừng, cái biết ít hơn
Ḷng kiên ngày một thêm ṃn
Bởi không đối thoại, không c̣n hiểu nhau
 
Thời Fast food ăn mau nuốt vội
Ta cao hơn nguồn cội tổ tiên
Tủi cho đạo đúc thánh hiền
Trên đà tuột dốc bon chen xạo dài
 
Thời thịnh trị mà hoài nội chiến
Nhiều chỗ vui mà hiếm niềm vui
Thức ăn thừa mứa nơi nơi
Mà phần dinh dưỡng kém thời đă qua
 
Thời nhà cửa xa hoa tráng lệ
Đạo đức càng thêm tệ trăm phần
Vợ chồng ly dị, ly thân
Thiếu ǵ kích dược hại nhân vô vàn
 
Thời hiện đại lan tràn bá đạoá
Ddẹp mẽ ngoài mà xạo bề trong
Bạn ta, xin tự hỏi ḷng
Giữ hay là xoá cho xong bài này
 
Hồ An
 
 
Đàn Ngang Cung
 
Tâm Vô Lệ phóng dịch
(The Paradox Of Our Time: Vô Danh)
 
 
Cái lạ lùng của thời đại chúng ta là chúng
ta xây nhà lầu cao nghệu nhưng tính chịu
đựng thấp chủn xuống; chúng ta làm đường
xa lộ rộng hơn mà cách nh́n của chúng ta
hẹp lại. Chúng ta xài nhiều hơn, có ít đi;
mua nhiều lắm, mà thiếu thốn việc hưởng
cái ḿnh đă mua.
 
Nhà chúng ta to lớn ra mà gia đ́nh chúng ta
thu nhỏ lại; tiện nghi nhiều hơn mà chúng ta
ít thời gian hơn; bằng cấp nhiều hơn nhưng
chúng ta thiếu suy nghĩ hơn; hiểu biết tăng
hơn mà lại kém hẳn đi về cách phê phán;
nhiều chuyên gia về các ngành nghề hơn
nhưng càng nhiều cái nhức đầu hơn; nhiều
thuốc men hơn nhưng bớt khoẻ mạnh hơn.
 
Chúng ta rượu-chè-hút-sách quá nhiều, hoang
phí quá mức, cười vui quá ít, lái xe quá
mau, nổi giận quá lẹ, thức đêm quá giấc,
tỉnh dậy quá mệt, sách đọc quá thưa,
truyền h́nh quá độ và quá hiếm hoi về
việc cầu nguyện.
 
Chúng ta nhân năm nhân bảy việc sở hữu chủ
nhiều món đồ mà lại trừ rút tư cách của
ḿnh xuống. Chúng ta nói quá nhiều, ḷng
thương người không thường ḷng thù ghét
lại thường. Chúng ta học cách làm tiền
nhưng không học cách sống; chúng ta cộng
thêm năm, tháng vào cuộc sống mà không
biết thêm sự sống vào tháng, năm.
 
Chúng ta đă đi đến tận mặt trăng và trở
lại thế nhưng chúng ta cảm thấy khó khăn khi
phải băng qua đường thăm người láng giềng
vừa dọn tới. Chúng ta chiến thắng phần
ngoại vi (không gian) nhưng thất bại chuyện
nội tâm. Chúng ta làm những việc lớn hơn
nhưng chưa chắc là tốt hơn.
 
Chúng ta nổ lực tẩy sạch môi trường ô
nhiễm nhưng lại làm ô nhiễm tâm hồn.
Chúng ta có thể xẻ đôi phần tử atom cực
nhỏ mà lại không thể xẻ bỏ tính kỳ thị của
ḿnh.
 
Chúng ta viết nhiều hơn mà hiểu biết ít
hơn. Chúng ta hoạch định nhiều lắm nhưng
hoàn tất công việc ít quá. Chúng ta học
cách làm gấp rút mọi việc mà không học
tánh kiên nhẫn. Chúng ta chế tạo thêm
nhiều máy điện toán để có thể tăng khả
năng thông tin vậy mà lại không nói chuyện
để hiểu nhau.
 
Thời đại này là thời đại đồ ăn liền
và tiêu hoá chậm; vóc người chúng ta cao
hơn tổ tiên của chúng ta mà đạo đức lại
sụt xuống. Chúng ta buôn bán lời bạo mà
quan hệ giữa chúng ta rất xạo.
 
Thời này là thời hoà b́nh thế giới thế
mà lại có nội chiến nhiều nơi; nhiều chỗ
để vui chơi mà lại kém đi niềm vui; có
nhiều loại đồ ăn hơn mà giá trị dinh
dưỡng kém xuống .
 
Thời đại này là thời đại chồng vợ đều
đi làm để kiếm nhiều tiền hơn cho gia
đ́nh nhưng mà việc gia đ́nh ly dị lại
nhiều hơn; thời đại của nhà cửa tráng lệ
mà nhiều thảm cảnh gia đ́nh tan nát. Thời
đại di chuyễn xa gần mau chóng, thời tả
mặt một lần rồi bỏ thùng rác, thời quăng
hết giá trị đạo đức, thời t́nh cảm một
đêm, thời thân thể ph́ độn, và thời
đại của thuốc có khả năng làm ta hăng hái
cổ vơ, có khả năng làm ta yên lắng, có khả
năng làm ta giết người.
 
Đây là thời hàng bày đầy dẫy phía ngoài
trong khi ở trong th́ trống rỗng; thời mà
kỹ thuật hiện đại có thể mang những lời
này đến cho bạn và cũng là thời lúc mà
bạn có thể chọn lựa giữa việc cất giữ
những lời tâm huyết này, hoặc bấm chữ
"Xóa".




 Ba?n Anh Ngu+~

The Paradox of our Time
Vo^ Danh



The paradox of our time in history is that we have
taller buildings, but shorter tempers; wider freeways,
but narrower viewpoints; we spend more, but have less;
we buy more, but enjoy it less.

We have bigger houses and smaller families; more
conveniences, but less time; we have more degrees, but
less sense; more knowledge, but less judgment; more
experts, but more problems; more medicine, but less
wellness.

We drink too much, smoke too much, spend too
recklessly, laugh too little, drive too fast, get
angry too quickly, stay up too late, get up too tired,
read too seldom, watch TV too much, and pray too
seldom.

We have multiplied our possessions, but reduced our
values. We talk too much, love too seldom, and hate
too often. We've learned how to make a living, but not
a life; we've added years to life, not life to years.

We've been all the way to the moon and back, but have
trouble crossing the street to meet the new neighbor.
We've conquered outer space, but not inner space;
we've done larger things, but not better things.

We've cleaned up the air, but polluted the soul; we've
split the atom, but not our prejudice.

We write more, but learn less; we plan more, but
accomplish less. We've learned to rush, but not to
wait; we have higher incomes, but lower morals; we
have more food, but less appeasement; we build more
computers to hold more information to produce more
copies than ever, but have less communication; we've
become long on quantity, but short on quality.

These are the times of fast foods and slow digestion;
tall men, and short character; steep profits, and
shallow relationships. These are the times of world
peace, but domestic warfare; more leisure, but less
fun; more kinds of food, but less nutrition.

These are days of two incomes, but more divorce; of
fancier houses, but broken homes. These are days of
quick trips, disposable diapers, throw away morality,
one-night stands, overweight bodies, and pills that do
everything from cheer to quiet to kill.

It is a time when there is much in the show window and
nothing in the stockroom; a time when technology has
brought this letter to you, and a time when you can
choose either to make a difference, or to just hit "Erase

 

Thơ:

 

Hà Huyền Chi

Kỹ Thuật:

 

Hà Trinh Tiết

Web Design:

 

Hà Phương Hoài
Hoàng Vân

     
 

Thư từ liên lạc hahuyenchi@aol.com
Copyright © 2003 Hà Huyền Chi
Last modified: August 14, 2005