| Home  | Tiểu Sử HHC | Thả Gió Bay Đi | Mục Lục | Từ Thơ Đến Nhạc |
HHC - Nhánh Nhỏ Giao Cảm | Thơ Ghé 1 Chân | Hot Links  |

| English | Audio & Video | Dịch Mậu Binh | Thơ Chuyển Ngữ | Suối Thơ |
|
Góc Thơ HHCTác Phẩm HHC Thơ Mậu Binh |  Trang Đặc Biệt | Thư Tín  |


 HHC

 
 
Ha Huyen Chi
 Mau Binh
Số
Phác Thảo Bộ Phim Văn Sử
Con Tiên Cháu Rồng
Mời vào trang

Mục Lục Thơ Mậu Binh ABC

Mục Lục Thơ Mậu Binh Theo Từng Tập

 
THỬ NH̀N LẠI T.T. KH.
NHÀ THƠ NỮ ẨN DANH, HAY MƯỢN DANH?
———————————————————————————————————
HẠC BÚT ÔNG
LTG: Nghi án về nhà thơ nữ T T KH mở ra từ 1937 qua 4 bài thơ lăng mạn đầy dục tính. Sau đó là khá nhiều những mạo nhận, gán ghép vô tội vạ về tác giả, về người t́nh được nói tới, trong thơ .
 
Qua nửa thế kỷ sau, kẻ hậu bối HBO đă rọi chiếu yêu kính vào giai thoại văn chương này/. Viết xong từ 1994, nhưng tác giả chưa từng công bố, v́ không muốn đánh đổ cái thần tượng, huyễn tượng, của những người thương mến mối ảo t́nh này.
 
Cách đây vài năm, Thế Phong, một nhà văn cũ từ trong nước ném ra 1 cuốn sách . Gán ghép rằng T T KH là một khuê phụ XYZ hiện đang sống tại Pháp, khiến bà ta xấu hổ quyên sinh . Nhưng may mắn được cứu thoát .
 
Thế nên bài viết này về nghi án của một T T KH và Thâm Tâm cần được công bố để thêm rộng đường dư luận . Trân trọng .
 
1.
 
Bốn bài thơ kư tên T.T. KH. xuất hiện ở cuối thập kỷ 30,tự thân, là những bài thơ b́nh thường, nếu không nói là tầm thường. Nó được nói đến nhiều, gây nhiều giai thoại trên văn đàn, v́ tính chất lăng mạn qua h́nh thái ngoại t́nh tư tưởng của người khuê phụ cấp tiến, khi ấy. Nó bí ẩn, gợi tính ṭ ṃ của người đọc qua cái tên viết tắt T.T. KH. Một cái tên lạ hoắc như một hồn ma bóng quế tha hồ cho những suy diễn, gán ghép của người đương thời. Trần Thị Khánh? Thâm Tâm Khánh?.
 
Gần một năm sau đó Thâm Tâm và Nguyễn Bính nhảy vào đàm trường như một cách chứng minh họ là nhân vật chính được mô tả trong thơ. Thâm Tâm bặm trợn hơn, xác nhận với những ngôn từ thô lậu đá cá lăn dưa, khiến chúng ta, hôm nay, c̣n lợm giọng khi đọc. Nguyễn Bính th́ chải chuốt, nhẹ nhàng hơn, và cũng lương thiện hơn. Ông ta chỉ “ngờ” rằng T.T. KH. chính là một người... cũ.
 
Nửa thế kỷ đă qua, bút hiệu T.T. KH. vẫn c̣n vùi sâu trong nấm mồ nghi vấn. Mọi sự xác nhận, minh chứng về tác giả bốn bài thơ ấy đều đă qu trễ, không đủ sức thuyết phục một ai.
 
Nghi vấn nằm ngay trong kư hiệu viết tắt kia. Một người nữ đă kể lại tâm sự ḿnh bằng một lối phóng đăng, đă cố ư dấu diếm thân phận ḿnh, đă không dám kư tên thật th́ cũng phải biết dùng bút hiệu. Thế nên T.T. KH. phải được xem như một kư hiệu rất gần với tên thật của nhà thơ. Định che dấu, th́ kư T.T.K. cũng được rồi.( Trần Th́ Kim, Trần Thị Kỳ, Thị Kiểm hà cớ lại là KH?) Tác gỉa sợ người ta đoán trật sao?
 
Nghi vấn là, qua truyện kể, hai người có màn chia tay, ngắt véo nhau khi nàng ôm quần sang thuyền khác. Chàng thâm Tâm bỏ của chạy lấy người đă chẳng có lấy bài nào, câu nào nói lên tâm sự nửa đường đứt gánh kia. Chàng phải đợi cho cố nhân chơi đến bài thứ tư. Lại minh định rằng: Bài Thơ Cuối Cùng. Rồi một niên sau thi sĩ mới ồn ào lên tiếng rất đầu cầu,máy nước? Đừng nói rằng Thâm Tâm không đọc báo,không biết ǵ về những bài thơ nổi lửa kia. Đừng nói rằng thi sĩ ngại tai tiếng cho nàng. Nữ lưu người ta không sợ, mắc ǵ nam nhi anh sợ chứ?
 
Hôm nay, Hạc Bút tôi t́nh cờ đọc lại và nh́n ra một vài dấu vết đạo diễn của Thâm Tâm trong thơ T.T. KH. Dù sao cũng chỉ là nêu thêm một nghi vấn khác thôi. Bỉ bút xin lắng nghe cao kiến của các bậc thức giả. Hoặc coi qua rồi bỏ, cứ việc “cho vào nơi gió cát.”
 
Trước hết xin mời đọc lại những bài thơ chưa bao giờ là “tăm tiếng”, nhưng đă nhiều “tai tiếng” này. Những chữ in đậm là kư chú riêng của Hạc Bút.
 
BÀI THƠ THỨ NHẤT
 
Thuở trước hồn tôi phơi phới quá
Ḷng thơ nguyên vẹn một làn hương
Nhưng nhà nghệ sĩ từ đâu lại
Êm ái trao tôi một vết thương
 
Nghệ sĩ là tiếng gọi chung chung cho những chàng có máu văn nghệ văn gừng. Những người lăng xăng cái ǵ cũng biết một tư mà chẳng có cái ǵ ra cái ǵ cả. Cũng thế, ở phái nữ, th́ người ta bốc nhằng là Nữ Sĩ.
 
Câu 2, ám chỉ rằng nàng hăy c̣n nguyên si, trong trắng. Sự ám tỉ nàng, vô t́nh làm hỏng câu 4, ư khá đẹp, mới, và rất thơ. Bởi nó dẫn đến ngộ nhận rất trần tục. Cái anh chàng nhi nhô văn gừng kia đă êm ái đi sâu vào hang Pắc Pó, vào miền cụp lạc. Trừ phi tác giả đích thực không muốn nói theo cách này.
 
Tai ác ngờ đâu gió lạ qua
Làm kinh giấc mộng những ngày hoa,
Thổi tan âm điệu du dương trước
Và tiễn Người đi bến cát xa
 
Đoạn này, có thể hiểu bằng hai cách. Sự phiền phức bất ngờ là tin nàng bị gả chồng. Ư khác là luồng gió cách mạng đă cuốn chàng theo chân trời lư tưởng. Cách sau, chữ “tai ác, làm kinh”, không ổn. Câu 3, lập lại ư câu 2. (Lưu ư: Thâm Tâm cũng mạnh miệng nói tới lên đường, dấn thân như ở bài Dang Dở, dù cả hai chỉ là hư cấu.)
 
Ở lại vườn Thanh có một ḿnh
Tôi yêu gió lạnh lúc tàn canh
Yêu trăng lặng lẽ rơi trên áo
Yêu bóng chim sa, nắng lướt mành.
 
Và một ngày kia tôi phải yêu
Cả chồng tôi nữa lúc đi theo
Những cô áo đỏ sang nhà khác
Gió hỡi, làm sao lạnh rất nhiều!
 
Đoạn trên b́nh thường, câu 4, sáo rỗng. Ba câu ở đoạn dưới dính chùm để chỉ nói được ư là nàng phải đi lấy chồng. Thơ tối như hũ nút dễ gây ngộ nhận rằng chồng nàng sẽ rất đĩ ngựa, theo hết cô này cô khác, hoặc sẽ cưới thêm cả tá vợ nữa. Chữ “phải yêu” rất khó nghe.Yêu, từ một ư niệm trừu tượng, thanh cao (Love) có tính cách tự nguyện, thêm chữ “phải” có tính cưỡng hành đă mang nghĩa phàm tục (Make love).
 
Từ đấy không mong, không dám hẹn
Một lần gặp nữa dưới trăng nghiêm
Nhưng tôi vẫn chắc nơi trời lạ
Người ấy ghi ḷng: “Vẫn nhớ em!”
 
Dưới trăng nghiêm,dưới nách anh chồng già nghiêm khắc th́ sức voi mà dám hẹn ḥ với t́nh lang. Mà hẹn ǵ nổi khi nàng đă “tiễn” chàng khi lên đường vào trại nhập ngũ số 3 từ khuya? Lại nữa,trăng thuộc âm, không thể ví với chồng già. Trừ phi ông ta đă trở thành thái giám, hoặc ǵa cúp b́nh thiếc.
 
Đang lúc ḷng tôi muốn tạm yên
Bỗng ai mang lại cánh hoa tim
Cho tôi ép nốt gịng dư lệ
Nhỏ xuống thành thơ khóc chút duyên.
 
Có thể nói rằng hai câu cuối của đoạn này là nét thơ đẹp nhất trong toàn bộ thơ T.T. KH. Đoạn kế tiếp là một xuống cấp thảm hại cả ư lẫn lời:
 
Đẹp ǵ một mảnh ḷng tan vỡ
Đă bọc hoa tàn dấu xác xơ!
Tóc uá giết dần đời thiếu phụ
Th́ ai trông ngóng, chẳng nên chờ.
 
Viết đoạn thơ đầu e ngại quá
V́ tôi vẫn nhớ hẹn nhau xưa:
“-Cố quên đi nhé câm mà nín
Đừng thở than bằng những giọng thơ!”
 
Tôi run sợ viết, lặng im nghe
Tiếng lá thu khô xiết mặt hè
Như tiếng chân người len lén đến,
Song đời nào dám gặp ai về!
 
Thơ xuống cấp ở cả ư lẫn lời, lại trùng dụng. Đoạn một, câu 2 chỉ xứng khi mô tả một gái làng chơi đă về già. Câu 4 vụng thấy rơ. Cũng thế ở đoạn hai, câu 3,4. Câm, nín, im, cũng là những từ khó nghe được dùng nhiều, cả trong thơ Thâm Tâm. Đoạn ba, 2 câu chót, người thơ tả t́nh lang như một tên ăn trộm.
 
Tuy thế, tôi tin vẫn có người
Thiết tha theo đuổi nữa, than ôi!
Biết đâu... tôi: một tâm hồn héo,
Bên cạnh chồng nghiêm luống tuổi rồi.
 
20-11-37
T.T. KH.
 
Lăng nhách.Vẫn có người, ám chỉ ông ăn trộm kia. Nhưng cũng gây ngộ nhận là vẫn c̣n nhiều người khác. “Theo đuổi nữa” sau hai chữ than ôi và dấu chấm than, th́ đúng là nhảm thật. Không ai cấm bạn yêu thầm một bông hoa có chủ, nếu bạn biết dừng lại ở cương giới đạo nghĩa. Bạn tiếp tục tán tỉnh nữa, th́ than ôi, là đáng đời bạn.
 
Chỉ người không hề biết yêu, hoặc yêu nhiều đến độ mệt nghỉ, quá sức, mới xứng với “tâm hồn héo”. Nghịch cảnh chỉ có thể đầy đoạ thân xác thôi. Nó xen vào phần tối thượng của t́nh yêu (tâm linh) thế nào được nhỉ?
 
Chư? “nghiêm” trong trăng nghiêm, chồng nghiêm, lồng nghiêm đă bị lạm dụng hơi nhiều ở thơ T.T. KH.
 
Bài Đan Áo Cho Chồng hoàn toàn thiếu vắng chất thơ. Nó gần với vè và phô diễn nhiều dâm tính, ẩn ức sinh lư của T.T. KH. Qua thư viết tâm sự với một người chị, hoặc bạn gái, cũng là thể cách Thâm Tâm và Nguyễn Bính đă dùng để tỏ t́nh. Thâm Tâm th́: “ các anh ơi”, Nguyễn Bính th́ mượn ông lăo bộc để ngỏ tâm sự.
 
ĐAN ÁO CHO CHỒNG
 
Chị ơi! nếu chị đă yêu
Đă từng lỡ hái ít nhiều đau thương
Đă xa hẳn quăng đời hương
Đà đem ḷng gửi gió sương mịt mùng.
Biết chăng chị mỡi mùa đông,
Đáng thương những kẻ có chồng như em.
Vẫn c̣n thấy lạnh trong tim
Đan đi, đan lại áo len cho chồng.
Như con chim hót trong lồng
Hạt mưa nó rụng bên sông bơ thờ
Tháng ngày nổi tiếng tiêu sơ
Than ôi gió đă sang bờ ly tan...
Tháng ngày miễn cưỡng em đan ,
Kéo dài một chiếc áo len cho chồng.
Như con chim hót trong lồng,
Tháng ngày mong đợi ánh hồng năm nao!
Ngoài trời mưa gió xôn xao
Ai đem khoá chết chim vào lồng nghiêm?
Ai đem lễ giáo giam em?
Sống hờ trọn kiếp trong duyên trái đời
Ḷng em buồn lắm chị ơi!
Trong bao tủi cực với lời mỉa mai.
Quang cảnh lạ, tháng năm dài,
Đêm đêm nghĩ tới ngày mai giật ḿnh!
 
T.T. KH.
 
Thơ rên rỉ như tâm sự một cung nữ về già chưa từng được vua sủng ái một lần. Thơ rạo rực nỗi thèm khát của thể xác như Hồ Xuân Hương:
 
“Chém cha cái kiếp lấy chồng chung
Kẻ đắp chăn bông, kẻ lạnh lùng”...
 
Kẻ lạnh lùng ở đây được bầy tỏ bằng h́nh thái đan áo. Đan đi đan lại, miễn cưỡng đan, mà mưa móc th́ “nó rụng” ở bên sông. Nó mới lên yên, chưa đạp đă tuột xích. Hoặc nó rụng măi tận sông nảo sông nào.” Con chim nhốt trong lồng”, chữ nghĩa nghe ghê thấy mồ ấy đă lập lại nguyên con tới hai lần trong bài. Chưa đă, nàng c̣n “khoá chết chim vào lồng nghiêm” một quả nữa mới hăi.
 
“Quang cảnh lạ, tháng năm dài” là nhịp thơ thường thấy trong cú pháp riêng của Thâm Tâm: “Hơi đàn buồn như trời mưa” hoặc “Từ ngày đàn chia đường tơ”. Nàng bắt chước chàng, hay Bài Thơ Đan Áo này chính là thơ chàng làm, kiểu làm pháo lậu, thủng thẳng sẽ bàn tiếp.
 
Hạc Bút Ông
(c̣n tiếp)
 
 Trang 1 - Trang 2  Trang3  Trang 4
 
 
 

Thơ:

 

Hà Huyền Chi

Kỹ Thuật:

 

Hà Trinh Tiết

Web Design:

 

Hà Phương Hoài
Hoàng Vân

     
 

Thư từ liên lạc hahuyenchi@aol.com
Copyright © 2003 Hà Huyền Chi
Last modified: August 14, 2005