| Home  | Tiểu Sử HHC | Thả Gió Bay Đi | Mục Lục | Từ Thơ Đến Nhạc |
HHC - Nhánh Nhỏ Giao Cảm | Thơ Ghé 1 Chân | Hot Links  |

| English | Audio & Video | Dịch Mậu Binh | Thơ Chuyển Ngữ | Suối Thơ |
|
Góc Thơ HHCTác Phẩm HHC Thơ Mậu Binh |  Trang Đặc Biệt | Thư Tín  |


 HHC

 
 
Ha Huyen Chi
 Mau Binh
Số
Phác Thảo Bộ Phim Văn Sử
Con Tiên Cháu Rồng
Mời vào trang

Mục Lục Thơ Mậu Binh ABC

Mục Lục Thơ Mậu Binh Theo Từng Tập

 
 
 
THỬ NH̀N LẠI T.T. KH.
NHÀ THƠ NỮ ẨN DANH, HAY MƯỢN DANH?
———————————————————————————————————
HẠC BÚT ÔNG
 
4.
 
Sau lớn tiếng xác nhận vị trí t́nh cảm trong thơ, trong ḷng T.T. KH., chàng “nghệ sĩ” Thâm Tâm đă vội vă đóng cửa rút cầu. Phải chăng T.T. KH. vốn chỉ là một nhân vật tưởng tượng? Phải chăng Thâm Tâm sợ rơi mất chiếc mặt nạ hào hoa giả tạo của y? Đâu là lư do để Thâm Tâm vội vàng dứt điểm ở Dang Dở, bài thơ thứ nh́ gửi tặng người t́nh? Xin mời đọc tiếp:
 
DANG DỞ
Tặng T.T. KH.
 
Khi biết ḷng anh như đă chết
Mây thôi hồng và lá cũng thôi xanh
Mầu hoa tươi cũng héo ở trên cành
Và vũ trụ thẩy một mầu đen tối.
 
Tứ gượng ép và từ ước lệ. Thơ buông thả, hoàn toàn thiếu phẩm chất. Ở cấu trúc thơ, đôi khi người ta không dùng đến chủ từ (chủ từ lẩn). Nhưng với câu mở này, rất cần một chủ từ để xác định ngôi thứ. “Anh/em biết ḷng anh như đă chết” Thiếu sự xác định ấy, người đọc sẽ không cách nào hiểu được đoạn mở đầu đó là tâm sự của chàng hay nàng?
 
Câu 2,3 rơi vào sự áp đặt, vô nghĩa. “Mây thôi hồng” làm như trên không gian vốn chỉ có mây hồng, không c̣n mầu ǵ khác. “Mầu hoa tươi” làm sao “héo” được nhỉ? Nó chỉ “phai” thôi ông Thâm Tâm ạ.
 
Em cố giữ ḷng anh không bối rối
Để mơ màng tưởng nhớ phút giây xưa
Em cùng anh sánh gót dưới bóng dừa
Một đêm trăng sáng trên đường đá đỏ.
 
Thơ nghèo mạt ở cuối thang khánh tận . Thơ rất gần với văn xuôi, rất giống lưu bút ngày xanh của thời tiểu học.
 
Em nói những ǵ? Anh c̣n nhớ rơ,
Nhưng làm sao? Ai hiểu tại làm sao?
Chim muốn bay, cũng chẳng giữ được nào
Tĩnh đă chết, có mong ǵ sống lại!
 
Thâm Tâm thường không hiểu được những ǵ ông ta đă viết ra. T́nh dang dở, đâu có nghĩa là “t́nh đă chết”? Hai người c̣n đang t́nh tự đấy thôi. Anh ngớ ngẩn vưà thôi chứ? Nàng bị gả chồng chứ đâu phải nàng muốn bay nhẩy tới mục tiêu nào khác? T́nh đă chết th́ đâu c̣n bốn bài thơ sướt mướt để anh cất công biện giải, phủi tay.
 
“Cũng chẳng giữ được nào”, hàm ư tiếc nuối điều đă mất. “Có mong ǵ”, biểu tỏ có mong nữa cũng không được . Cái ǵ đă qua cho qua luôn. Thâm Tâm mà “Cuộc đời anh đă phong ba dập vùi” lại thiếu tự tin, lại buông tay tiêu cực vậy sao ?
 
Anh không trách chi em điều ngang trái
Anh không buồn số kiếp quá mong manh
Có ǵ đâu khi bướm muốn xa cành
Anh cứ tiếc cái ǵ xưa đă chết.
 
Nhưng anh biết cái ǵ xưa đă chết ,
Anh càng buồn, càng muốn kết thành thơ,
Mộng đang xanh, mộng hoá bơ phờ,
Đây bài thơ chót kính dâng tặng bạn.
 
Anh không chịu hiểu rằng “điều ngang trái” là những điều xẩy ra ngược với ước muốn của ḿnh. Nó vốn ở ngoài tầm tay, nó không do ḿnh chủ động. T́nh chết ngỏm hay t́nh sống nhăn, sống hùng, sống mạnh vốn ở nội tâm của mỗi người. Ngang trái chỉ là yếu tính dẫn đến sự trắc trơ khó khăn. Nó không thể xen vào được t́nh yêu. Người ta vẫn có thể yêu say đắm hơn ở bất kể nỗi ngang trái nào.
 
Anh đă dùng sai chữ “số kiếp” rồi đó. Nàng và anh có đưá nào chết lăn đùng té ngửa về những ngang trái ấy đâu? H́nh như anh đắc ư lắm về cụm từ ngớ ngẩn “cái ǵ xưa đă chết” ? Anh “cứ” tiếc, cứ lập lại một cách không cần thiết. Anh cứ sợ rằng bài thơ này chưa đủ mức tồi tệ hay sao?
 
Anh hành hạ người đọc vừa phải thôi,về những ấu trĩ trong cách nghĩ, và cách viết. “Anh càng buồn, càng muốn kết thành thơ” th́ cũng tốt thôi. Có điều anh đă buồn rất ngắn,buồn ít xịt, nên chữ “càng” đâm thừa thăi, đại ngôn. Bằng chứng là anh chỉ “kết” được có hai bài thẩn, quê hai cục.
 
Mộng “xanh” hoá “bơ phờ” là nghĩa làm sao? Anh cũng ngớ ngẩn như T.T. KH. ở bài Đan Áo Cho Chồng: “Hạt mưa nó rụng bên sông bơ thờ”. Anh dùng chữ “kính dâng” th́ thôi “tặng” đi chứ. Câu ấy cũng kể là thơ được sao?
 
Và thành chúc đời em luôn tươi sáng
Như mộng kiều đầm ấm tuổi xuân xanh
Như hương trinh bát ngát ư diu lành
Hoà nhạc mới triều dâng tơ hạnh phúc.
 
Anh thật là tối dạ, và thiếu tế nhị khi chúc phúc cho người t́nh kiểu ấy. Ở hoàn cảnh tuyệt vọng, thê thảm ấy,anh nỡ nào nhắc nhở tới tuổi xuân đầm ấm, hương trinh... Để cuối cùng anh chúc một câu vô duyên,vô nghĩa như chửi bố người t́nh: “Hoà nhạc mới”, nếu c̣n “hoà”được một bài bản ǵ th́ đâu đến nỡi “Tháng ngày nổi tiếng tiêu sơ” và “Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời.Ái ân lạt lẽo của chồng tôi.”?
 
Sóng “triều dâng” th́ mắc mớ ǵ tới nhạc? Nếu anh muốn nói là sóng nhạc th́ tối thiểu cũng phải biết dùng chữ “triều âm”.
 
Cuộc ly biệt ngờ đâu vừa đúng lúc
Ḷng bâng khuâng bối rối trước khúc quanh
Đi không đành, mà ở cũng không đành
Muôn chim Việt hăy về thành Nam cũ.
 
Th́ ra trước khi nàng miễn cưỡng từ giă, th́ anh cũng đă có toan tính bỏ của chạy lấy người rồi. Nàng đi lấy chồng “vừa đúng lúc” anh đang phân vân chưa biết nên ở hay đi. Anh hàm hồ viện dẫn lư tưởng một cách vụng về: “Muôn chim Việt hăy về thành Nam cũ.” Anh mượn điển cố “Việt điểu sào Nam chi” một cách ngớ ngẩn. Chim Việt lựa cành Nam mà đậu là do thiên tính hướng về nguồn cội. Không ai bắt buộc chúng làm điều ấy. Chữ “ha?y” của anh làm sai lạc ư hướng tự nguyện, nó như đấm vào tai, như chọc đui mắt người thưởng ngoạn. Thành Nam là chỗ nào đây? Ở thời điểm 1940 th́ Nam Việt vẫn là Nam Kỳ tự trị dưới quyền Bảo Hộ của thực dân Pháp. (Cũng cần nhắc để anh “nắm”, điển tích này chỉ dùng cho tâm cảnh những người vong quốc, tha hương khi vọng nhớ về quê cũ. Anh đang đứng ở trong ḷng quê hương đấy mà. Không lẽ anh là người Việt gốc Khờ Me hay là người Việt gốc... cây?)
 
Ở một ư nghiă khác, sự dấn thân cho lư tưởng, dầu được khơi nguồn từ bất cứ động lực nào cũng đều đáng quư. Nếu như anh thật ḷng yêu lư tưởng, và không coi như một nguyên cớ của sự bỏ chạy, phủi tay với một người t́nh.
 
Theo Vũ Bằng, (Bốn Mươi Năm Nói Láo, trang 121-123, Nam Chi Tùng Thư xb 9-7-69 ) th́: “Thâm Tâm là người đồng t́nh luyến ái”.
 
Cũng trong thư liệu này,Vũ Bằng không nhắc ǵ đến t́nh cảm của Thâm Tâm và T.T. KH. Cũng vậy,(cuốn Thi Ca Việt Nam Hiện Đại của Trần Tuấn Kiệt, Đại Nam xb, tr 303,quyển 1) cũng chỉ trích đăng bài Gửi T.T. KH của Thâm Tâm và phần tiểu sử. Do đấy, mối ẩn t́nh này chỉ đáng được coi như một giai thoại mà thôi.
 
Chiều nay lạnh có nhiều sương rơi quá
Nhưng ḷng anh đă b?nh thản lại rồi
Hết đau buồn và cảm thấy sục sôi
Niềm uất hận của một thời lạc lối.
 
Lấy nghệ thuật làm tṛ hề múa rối
Đem tài hoa cung phụng sóng mắt huyền
Để khẩn cầu xin một nụ cười duyên
Nàng kiều nữ chốn lầu hoa thầm kín.
 
Sương có thể rơi lộp bộp vào buổi chiều cũng lạ thật. Ta e rằng anh đă dùng lầm chữ sương sa với sương rơi? Anh cũng có thói quen làm thơ dính chùm như T.T. KH. Anh chưa đau đă hết buồn. Anh hối hận đă lầm lạc khi đeo đuổi van xin t́nh yêu. Anh định nói ǵ ở hai chữ “thầm kín”? Một khuê nữ kín cổng cao tường hay một cuộc t́nh vụng
trộm? Cách nào th́ cũng là gượng ép,vô duyên.
 
“Lấy nghệ thuật làm tṛ hề múa rối” chỉ đúng với trường hợp của riêng anh mà thôi. Anh thiếu tài hoa, nhưng lại thưà tài dối trá . Là người làm thơ, anh có quyền nghĩ ḿnh là vua, là con trời cũng chẳng sao. Thế nhưng nếu anh mạo nhận rằng anh là người yêu của nàng Khánh. hoặc đem cách mạng làm ngụy chứng th́ anh là một thằng bịp bợm rẻ
tiền.
 
Trong khi ấy thanh niên không bịn rịn
Giă gia đ́nh,trường học để ra đi
Hoạ xâm lăng đe dọa ở biên thuỳ
Kèn gọi lính dục ḷng trai cứu quốc.
 
Anh đại ngôn mà không biết ḿnh đang nói ǵ. Ở 1940, nước ta đang bị Pháp đô hộ. Đó là thực thể. C̣n “hoạ xâm lăng” nào “đe doạ” ở biên thùy nào nữa đây? “Kèn gọi lính” là của Tây nó thổi đấy giời ạ.
 
Thôi em nhé! từ đây anh cất bước
Em yên ḷng vui hưởng cuộc đời vui
Đừng buồn thương, nhớ, tiếc, hoặc ngậm ngùi,
Muôn việc thẩy đều do nơi số kiếp.
 
1940
Thâm Tâm
 
Bây giờ anh mới từ biệt nàng để “cất bước”. Có trễ tràng lắm không? Thử hỏi trong suốt thời gian ái t́nh mất mùa ấy anh đă “lê bước” ở chiến khu nào? Hai chữ vui trong một câu thơ là những mỉa mai rất tiểu tâm. Vui ǵ nổi với những ngăn riêng “buồn
thương, nhớ, tiếc, hoặc ngậm ngùi” do anh mang tới. Anh lại dùng sai chư? “số kiếp” thay v́ duyên kiếp, hay duyên số. Nếu anh cất bước khỏi làng thơ th́ hay biết mấy. Em Khánh và cả nước sẽ thực sự “yên ḷng vui hưởng cuộc đời vui”.
 
Qua hai bài thơ Gửi T.T.KH. cuả Thâm Tâm, người ta đă có cơ hội nh́n thấy rơ nhân cách và sở trường sở đoản của nhà thơ này. Nhân cách tệ mạt, nếu không nói là hèn mạt ở vị trí người t́nh,và cũng ở vị trí một người nghệ sĩ. Sở trường của Thâm Tâm là cố gắng, làm dáng cho tối tăm chữ nghĩa. Sở đoản của ông ta là dung nạp những từ ngữ mơ hồ, không nói được điều ́. Kể cả những từ, những ư hầu như vô nghĩa: “Vâng, tôi vẫn biết cánh đồng thời gian”, hoặc như “Tiếng mùa lá chết đă xê dịch chiều”.
 
Qua những nhận định và so sánh, giữa những bài thơ T.T KH. và Thâm Tâm có khá nhiều điểm tương đồng ở thể cách diễn ư và ngôn từ. Bỉ bút tạm đi đến một kết luận rằng: T.T. KH. chỉ là một mẫu người giả tưởng dưới bàn tay đạo diễn vụng về thô lậu của Thâm Tâm. Hay nói một cách khác th́ những bài thơ của T T KH là do Thâm Tâm “gà” hay viết giùm cho người t́nh ba trợn của hắn .
 
Thời đại nào cũng có những sự việc lố lăng và con người lố lăng. Tỉ như T.T. KH. là
một nhà thơ nữ có thật, th́ với bốn bài thơ tầm thường, đầy dục tính khác thường ấy phỏng có đáng để chúng ta quan tâm nhắc tới? Và Thâm Tâm nữa, cũng nên để ông ta ngủ yên ở dưới mồ quên.
 
Phê b́nh văn chương người vốn là một điều khó. Thời gian và không gian đă khác nhau trời biển. Ngôn ngữ cũng có nhiều biến thiên. Góc nh́n cũng vậy. Cái đúng ở hôm xưa, đă không ở bây giờ.Và ngược lại. Càng khó hơn nữa là chỉ căn cứ vào những chứng liệu vô tri để đào sới, dựng lại một giai thoại bí ẩn từ hơn nửa thế kỷ đă qua. Người viết chỉ bằng một tấm ḷng thành khẩn với văn chương, không đố kỵ, định kiến. Nặng nhẹ, đúng sai thế nào, mong quư vị thức gỉa cao minh chỉ giáo.
 
*Thơ trích từ Tinh Yêu Trong Danh Ngôn Và Thi Ca
của nhà Khai Trí 01-08-1993 CA
Tháng 7-1994
Hạc Bút Ông
 
Hạc Bút Ông
  Trang 1 - Trang 2   Trang3   Trang 4
 
 

 

Thơ:

 

Hà Huyền Chi

Kỹ Thuật:

 

Hà Trinh Tiết

Web Design:

 

Hà Phương Hoài
Hoàng Vân

     
 

Thư từ liên lạc hahuyenchi@aol.com
Copyright © 2003 Hà Huyền Chi
Last modified: August 14, 2005