| Home  | Tiểu Sử HHC | Thả Gió Bay Đi | Mục Lục | Từ Thơ Đến Nhạc |
HHC - Nhánh Nhỏ Giao Cảm | Thơ Ghé 1 Chân | Hot Links  |

| English | Audio & Video | Dịch Mậu Binh | Thơ Chuyển Ngữ | Suối Thơ |
|
Góc Thơ HHCTác Phẩm HHC Thơ Mậu Binh |  Trang Đặc Biệt | Thư Tín  |


 HHC

 
 
Ha Huyen Chi
 Mau Binh
Số
Phác Thảo Bộ Phim Văn Sử
Con Tiên Cháu Rồng
Mời vào trang

Mục Lục Thơ Mậu Binh ABC

Mục Lục Thơ Mậu Binh Theo Từng Tập

Unicode Long AÂn

Trưởng Môn Nhân

Thi Phái Tiêu Dao  

Dường như Long Ân có hơi nhiều  kẻ thù, mà bằng hữu thì hơi ít. Chàng viết Phim, luận thế sự nhiều hơn làm thơ. Và thơ chỉ vì bằng hữu mà có mặt. Thơ như một kỷ vật tặng dữ, như một dấu tích vẽ người, ngắm ta. Thơ như một mảnh tim gửi người. Ðằm thắm. Tiêu dao. Tự tại.

 Thơ Long Ân mang một sắc thái riêng. Một mình một cõi, không trộn lẫn đời thường. Thơ mang cái tâm hào sảng, cái trí mông mênh và cái chân tình độ lượng của một đại tuệ, đại giác. Nét đặc thù trong thơ Long Ân nằm trong thi ngữ dung dị mà chói ngời, bình cũ mà rượu mới, thường tục mà phi thường. Anh làm thơ thật dễ dàng, nhưng lại ít khi làm thơ.

 Bạn Long Ân,

Ta có trong tay tám bài thơ bạn gửi. Thơ bạn quý hiếm là thế, ta đâu thể tùy tiện trích ngang. Xin chép lại đây theo thứ tự từng bài như bạn đã sắp:
 
Cổng Chùa
 
            *gửi Nguyễn Sĩ Tế
 
Mình ta và một mình trời
Ở tay điếu thuốc, ở đời que diêm
Gốc cây già, chỗ ngồi quen
Lá xanh từng lớp, dấu tiền kiếp xưa
Ta chim sẻ đậu cổng chùa
Nghìn pho kinh chẳng xếp vừa đốt tay
Hạt kê rơi gác chuông này
Ta không ta có ở đây tình cờ
Có không ta, tự bao giờ?
Với tâm biển động, bến bờ phân vân
Với trăm ngã, một hóa thân
Với ta kẻ lạ ân cần đời quen
Xé toang trang sách tìm thiền
Vẫn đau buốt nghiệp với duyên chẳng rời
Thôi thì bóng mát ta ngồi
Lại sông nước chẩy bồi hồi quanh ta...
 
Nỗi cô đơn ta bùng cháy cùng thơ bạn, cùng với nỗi băn khoăn giữa có và không, của duyên và nghiệp. “Ta chim sẻ đậu cổng chùa / Nghìn pho kinh chẳng xếp vừa đốt tay” “Xé toang trang sách tìm thiền / Vẫn đau buốt nghiệp với duyên chẳng rời”.
 
Bài ca dao cho Duy Lam
 
Con trâu nằm dưới gốc đa
Chữ nhân, chữ ngã, chữ ta, chữ người
Bạn tôi nằm khểnh giữa trời
Chữ nhân, chữ ngã, chữ người, chữ ta
Trưa hè đẩy võng ê a
Thì ra chữ sắc cũng là chữ không
Người giam chữ nghĩa trong lồng
Thất kinh con sáo đậu sừng con trâu
Chữ ở đây, nghĩa ở đâu?
Nhìn quanh cả một địa cầu ngậm tăm
Thôi tôi trải chiếu tôi nằm
Cái ta muốn nói, cái tâm cười trừ...
 
Qua bài đồng dao ê a, ta thấy được rõ nét cái tù túng bất ưng, cái hằng tâm bất lực của người trong cuộc. Cái bất nhẫn quay lưng của kẻ đứng ngoài lề. Và đau nhất là nỗi tuyệt vọng không đáy, là thái độ buông tay: “Thôi tôi trải chiếu tôi nằm / Cái ta muốn nói, cái tâm cười trừ”...
 
Còn Chỗ Nào
Cho Ðời Ăn Năn?
 
            *gửi Nguyên Vũ
 
Bạn bè dăm đứa ngồi ngất ngưởng
Úp chén rượu không cần thước đo
Trí như nhật nguyệt, tâm vô lượng
Thẳng một đường trong đời quanh co
 
Thấy ta chót vót cô phong đỉnh
Tiếng thét bay vào chốn mù tăm
Chỗ kia trắng xóa sông Vô định
Còn chỗ nào cho đời ăn năn
 
Người không tiễn rượu người lưng ngựa
Triết kích chìm sâu dòng lãng quên
Lao xao y giáp đời binh lửa
Cháy rực lòng ta như hơi men
 
Thì thôi đời với người cũng nản
Quá khứ nặng như hòn Thái Sơn
Tìm trong ngôn ngữ dòng sông cạn
Dấu tích nay rồi cũng sạch trơn...
 
Ta nghe được tiếng cười hào sảng cụng ly cho tình bằng hữu. Ta ngửi được hơi rượu đắng trong từng dòng chữ bầm dập tang thương. Dấu binh lửa đã xa, nhưng chưa tàn trong lòng người chiến bại. Tưởng không còn nỗi đau buồn, ăn năn nào cao hơn thế nữa. Tưỡng như ngôn ngữ loài người không đủ nói lên nỗi thất vọng mênh mông của kẻ sĩ trước mệnh nước suy vong: “Trí như nhật nguyệt, tâm vô lượng / Thẳng một đường trong đời quanh co” và “Tìm trong ngôn ngữ dòng sông cạn / Dấu tích nay rồi cũng sạch trơn”...
 
Mưa Ðầu Thu
Trên Non Cao
 
            *gửi Hà Huyền Chi
 
Bạn ôm vách núi ngủ say
Cỏ hoang, hoa dại mọc đầy trên lưng
Cơn mê nói tiếng thú rừng
Dấu chân mờ, cuộc truy lùng hụt hơi
Cõi nào còn dấu tích tôi?
Chốn hoang vu, một góc trời Việt Nam
Chợt thu rảo bước trên ngàn
Chợt tôi đứng dưới mấy hàng mưa mau...

 

Ta nhảy dựng lên với nỗi xúc cảm vỡ òa bạn cho, qua thơ. Ta lập tức gọi Wichita, Oklahoma, Garland... để cầu chứng niềm vui hiếm muộn, bất ngờ. Ta nghẹn giọng mỗi lần đọc tới: “Cơn mê nói tiếng thú rừng / Dấu chân mờ, cuộc truy lùng hụt hơi”. Ta ẩn cư tạ khách. Ta ôn cố tri tân. Ta bảo thủ kiên định mài hận nuôi thù nước mất nhà tan. Ta không ngớt truy lùng cái ta bất hạnh và cái ta bất lực. Cám ơn bạn đã đến với ta qua mưa và qua thơ. Thây kệ thiên hạ trách cứ, ta xin mặc áo thụng để vái bạn đây. Về những tâm ý nạm vàng đã trao, những hạt ngọc quý đã rải đầy trên thi ngữ. Hăm hai năm ở cùng hẻm núi, sơn thôn, ta lần đầu thấy mình hạnh phúc với “cỏ hoang, hoa dại mọc đầy trên lưng” ta chợt biết “nói tiếng thú rừng” và cũng lần đầu thấy được “Chợt thu rảo bước trên ngàn”. Vậy thì bạn trách ta “ôm vách núi ngủ say” cũng thật đáng đời.
 
Rót Rượu Cho Dòng Sông
 
            *gửi Phạm Gia Cổn
 
Xưa ta uống rượu bến sông này
Lòng tạnh nhưng trời mưa bụi bay
Gió không đuổi nhạn chân mòn mỏi
Chẳng tiễn ai mà ta cũng say
 
Giữa trưa tìm chính mình không thấy
Bạn bè lác đác từng đám mây
Khua chân nước đục ngầu tâm sự
Ai giữ cho người cho ta đây?
 
Rượu còn chưa vơi chiều đã cạn
Chiều còn chưa đi người đã xa
Nghiêng chai rót xuống sông câm lặng
Gửi chút ta về bạn hữu ta
 
Ðể sông lại một đời vô định
Ðể mây lại một đời vô danh
Ðể ta lại một đời vô ngã
Ðể đời lại một đời vô minh
 
Bạn bảo ta sông cuồn cuộn chẩy
Bạn bảo ta sông lặng như tờ
Rượu còn nửa chai đời cũng vậy
Sá gì ý nghĩa một cơn mơ?
 
Nay ta trở lại dòng sông cũ
Rượu đã nhạt trong chai nhẹ không
Ta thấy sông yên nằm say ngủ
Còn chính ta là sông mênh mông...
 
Thú thật là ta có hơi ganh với Phạm Gia Cổn, bởi trong tám bài thơ bạn, ta thích nhất bài này. Thơ đầy nhạc với hình ảnh đẹp tuyệt vời như một bức tranh thủy mạc. “Rượu còn nửa chai đời cũng vậy” và “Ta thấy sông yên nằm say ngủ / Còn chính ta là sông mênh mông”...
 
Uống cà phê với Du Tử Lê
ở quán nơi góc đường Brookhurst
 
Người pha kia, chiếc ghế đinh
Tôi vô can, bạn thọ hình thản nhiên
Lật trang kinh, đọc chữ thiền
Ðạo không trú xá, đứng bên vỉa hè
Bạn ngồi, tôi gọi cà phê
Gọi tình nhân, gọi bạn bè lại đây
Ngồi yên, lượng nghiệp đã đầy
Lượng duyên đã cạn, trên tay bạc tình
Ðời mài nhọn những ghế đinh
Tôi vô can, bạn thọ hình thản nhiên...
 
Hèn gì Du Tử Lê cũng mê thơ bạn, và còn dọa in thơ bạn bằng kêu gọi anh em đóng góp. Chỉ với 10 câu thơ, bạn đã gom đủ được duyên, nghiệp và vóc dáng, thái độ rất Du Tử Lê trong bài. Người pha kia và những mũi đinh nhọn cho bài thơ cái sắc thái duyên dáng dị thường và cực tả được nỗi đau đớn đã trở thành quen thuộc với Lê: “Ðời mài nhọn những ghế đinh / Tôi vô can, bạn thọ hình thản nhiên”...
 
Chiều Trên Xứ Người
 
            *gửi Ð.T.B
 
Núi còn chờ nước về nguồn
Từ muôn trùng nhớ sao buồn đổi ngôi
Từ muôn trùng nhớ mình tôi
Lũy xưa, thành cũ sông bồi bãi dâu
Ngồi đây khua nước chân cầu
Bâng khuâng gõ nhịp vó câu dặm ngàn
Người đi qua nẻo quan san
Cờ rơi chân ải, trăng tàn đáy sông
Ngoái trông đồi núi chập chùng
Nghìn năm nước vẫn theo dòng cuốn xuôi...
 
Thắc mắc tôi, là sao bạn lại muốn viết tắt tên Ð.T.B nhỉ? Một người dấn thân như Ð.T.B hẳn sẽ không nề hà gì ba cái lẻ tẻ ấy chứ nhỉ? Kiên trì được với lý tưởng như vậy đâu có mấy người? Dù vẫn là “Cờ rơi chân ải trăng tàn đáy sông” và “Nghìn năm nước vẫn theo dòng cuốn xuôi”...
 
Hẹn xuống phố ăn trưa
với Lê Danh Ðàm
 
Phố xa, người xếp thành rừng
Mình ta trễ hẹn, chạy cùng thế gian
Cơn đằng Ðông, cơn đằng Nam
Kéo trên từng lớp, từng hàng mưa bay
Lon bia lăn dưới gót giầy
Cõi tâm còn động cơn say mù trời
Vào xa lộ, hay là thôi?
Vụng tu, ta lạc giữa đời lanh quanh...
 
Thế đó. Từ một cái không có gì, không đáng gì mà thơ cất cánh, mà buồn mênh mông giữa đời. “Lon bia lăn dưới gót giầy / Cõi tâm còn động cơn say mù trời” Vẫn là những hình ảnh vô cùng độc đáo hiếm thấy trong thơ. Vẫn là những thi ngữ lạ lùng bỏng cháy, bám cứng vào tâm người. Và chỉ có ở thơ Long Ân.
 
Bạn tôi hiền hậu mà ngang tàng, xuề xòa mà luật tắc. Tay trái bạn tôi cầm cọ vẽ “hoa hỷ nguyên hợp”, veẠ cho vui đời, vui người. Tay trái bạn tôi cầm phán quan bút bình truyện thiên hạ sự. Họa hoằn bạn tôi cũng thế thiên hành đạo, điểm nhẹ huyệt tê, tạm phế võ công lũ tà ma ngoại đạo chừng vài canh... niên. Ngọn bút hiếu hòa chỉ chấm mực xạ, khiến kẻ bị vạch trán hài tội cũng không đến nỗi bị xấu đời. Cái đáng yêu nhất trong con người Long Ân là những bài thơ mang phong thái tiêu dao như đã dẫn. Và trên nữa, là tình yêu thành khẩn anh dành cho bằng hữu:
 
“Hà Huyền Chi, bạn tôi,
Gửi ông mấy bài thơ tôi nhớ lõm bõm. Tôi không làm nhiều thơ, chỉ có vài bài, và chỉ làm cho bạn hữu. Bạn hỏi thì tôi đưa, cũng muốn biết bạn bè nhìn thơ mình như thế nào?”...
 
Và đây là thư phúc đáp:
 
Bạn hiền Long Ân,
Ta làm thơ hơi nhiều, bởi chẳng biết làm gì khác. Tiếc rằng đối tượng để ta làm thơ, đôi khi lại chẳng đáng gì. Ta thèm cái hào sảng, mới lạ và thâm trầm trong thơ bạn. Thế nên ta rất quý thơ bạn, và sẵn lòng chi một ván đền “địa ù” để tiếp sức đám bằng hữu in thơ Long Ân. Tình thân,
 
Oct. 1997
Hà Huyền Chi
 
Tái bút:
 
Bạn hiền Long Ân,
 
Hình như ta đang có trong tay nguyên một gia tài thơ bạn: 22 bài, vì bằng hữu mà thơ . Mà ngộ cái chưa ngộ . Mà thiền giữa cơn say . Mà khiến dòng sông sủi bọt, nói hoài không cạn tình . Nói mệt nghỉ .
 
Hình như bạn gá nghĩa với nàng thơ từ 1979. Nhiều năm treo bút tầm hiền . Có năm chỉ 1 bài . Ðại phát, trăm hoa đua nở ở 1999 với 8 bài . Quý hồ tinh, bất quý hồ đa . Cần hay, hơn là cần nhiều . (Giả Ðảo được nhắc đời cũng chỉ vì “Nhị cú tam niên đắc, nhất ngâm song lệ thùy” đó sao ?)
 
Hình như mỗi lần đọc thơ bạn hiền, cái tâm vọng động đục ngầu của tôi đã an, đã lắng:
 
“Ðể sông lại một đời vô định
Ðể mây lại một đời vô danh
Ðể ta lại một đời vô ngã
Ðể đời lại đời đời vô minh”
 
Con ngựa trắng vằn đen, hay con ngựa đen vằn trắng cũng là con ngựa vằn:
“Bạn bảo ta sông cuồn cuộn chẩy
Bạn bảo ta sông lặng như tờ
Rượu còn nửa chai đời cũng vậy
Xá gì ý nghiã một cơn mơ?”
 
Hình như tôi ghiền lục bát của bạn quá đỗi . Thơ như ma túy, cường toan . Tôi mê tít . Và cũng khiến tôi nhìn ra nhiều cái khác tôi yêu bỗng xói mòn, bình phàm :
 
“Biển mang cái nghiệp đã đầy
Tôi mang tôi nặng trên vai mỏi rời”
 
“Mình ta và một mình trời
Ở tay điếu thuốc ở đời que diêm”
 
” Vẽ trên bãi cát con tầu
Rồi ta thở khói trên đầu non xa”
 
“Ngày pha nắng một trời đầy
Trưa nơi quán nhỏ tôi bầy tranh tôi”
 
“Vào chùa múc gáo nước trong
Giọt rơi sân gạch thành dòng sông trôi”
 
“Trưa sân bắn bạn ngồi thiền
Trưa tôi vọng gác đại liên đọc Kiều”
 
Hình như bạn ít chơi năm chữ hơn . Thơ như dao chó, lưỡi lê . Binh khí phổ luận rằng: 1 tấc ngắn, 1 tấc hiểm . Mà thơ bạn hiểm thật:
 
“Ðạo lý vừa bỏ ngũ
Không còn dấu tích gì
Một đám đông giận dữ
Ðòi treo cổ lương tri”
 
“Buổi sáng đứng nhìn trời
Thấy con chim ngái ngủ
Buổi sáng nhìn cuộc đời
Thấy trái tim thú dữ”
 
Hình như bạn cũng ít chơi 7 chữ . Nhưng thất ngôn của bạn ngang tàng, bung phá mọi câu nệ niêm luật đời thường . Và cũng hình như chỉ có thất ngôn của bạn ta, Long Ân mới đằm thắm ở lại cùng ta miên viễn:
 
” Rượu còn chưa vơi chiều đã cạn
Ngày coỪn chưa đi người đã xa
Nghiêng chai rót xuống sông câm lặng
Gửi chút ta về bạn hữu ta”
 
“Nay ta trở lại dòng sông cũ
Rượu đã nhạt trong chai nhẹ không
Ta thấy sông im nằm say ngủ
Còn chính ta là sông mênh mông…”
 
Hình như ta đã thức với bạn sáng đêm rồi đó, bạn hiền . Rượu X.O. mắc lắm, hãy để dành nhâm nhi cùng ta khi gặp lại . Bạn co’ nhớ ta thì rót lưng chai Vodka, hay Ông Già Ði Bộ xuống sông là đủ rồi . Hẹn với bạn ta một ngày tái nạm không xa .
111802 HHC
 
Tiếc là bạn hiền đã đi sớm hơn ta một bước
010903 HHC
 
 
 

Thơ:

 

Hà Huyền Chi

Kỹ Thuật:

 

Hà Trinh Tiết

Web Design:

 

Hà Phương Hoài
Hoàng Vân

     
 

Thư từ liên lạc hahuyenchi@aol.com
Copyright © 2003 Hà Huyền Chi
Last modified: August 14, 2005