| Home  | Tiểu Sử HHC | Thả Gió Bay Đi | Mục Lục | Từ Thơ Đến Nhạc |
HHC - Nhánh Nhỏ Giao Cảm | Thơ Ghé 1 Chân | Hot Links  |

| English | Audio & Video | Dịch Mậu Binh | Thơ Chuyển Ngữ | Suối Thơ |
|
Góc Thơ HHCTác Phẩm HHC Thơ Mậu Binh |  Trang Đặc Biệt | Thư Tín  |


 HHC

 
 
Ha Huyen Chi
 Mau Binh
Số
Phác Thảo Bộ Phim Văn Sử
Con Tiên Cháu Rồng
Mời vào trang

Mục Lục Thơ Mậu Binh ABC

Mục Lục Thơ Mậu Binh Theo Từng Tập

UNICODE
 
THƠ HOA SEN
 
NGUYỄN HỮU NHẬT
--------------------------------------------------------------
NGƯỜI ĐỌC: HÀ HUYỀN CHI
 
LTG: THƠ HOA SEN là thi phẩm thứ hai cuả Nguyễn Hữu Nhật, 1991, Na Uy. Anh Em xuất bản. Gồm 300 bài tứ tuyệt lục bát.
Cuốn trước đó: Thơ Nguyễn Hữu Nhật, 1990, cũng do Anh Em xuất
bản.Thơ nhiều thể loại, nhưng đa số là lục bát.
(Những chữ in đậm trong thơ là ghi chú riêng của Hà Huyền Chi)
**************************************************************
 
Ba trăm bài thơ lục bát. Ba trăm đoạn hoa thơ. Ba trăm khúc tiểu luận mang réo rắt âm điệuu và hương sắc của hoa, cuả đạo và đời. Bạn là người thưởng ngoạn bằng tấm ḷng tri kỷ, hay bạn là khách nhàn du
dục mă khán hoa, thật không dễ ǵ kiếm được lối vào tâm thức của thơ
hoa.Tôi cũng vậy.Tưởng như đă nắm được cái ch́a khoá để vào vườn
hương.Thế nhưng tôi đă lầm. Đô i khi tưởng là vào rồi. Đă ở trong rồi, mà
rốt cuộc vẫn là ở cơi ngoài:
 
95
nhà thơ tu ở chùa nào
chỉ lo đẩy, gơ cưả vào thôi sao
gió đùa đẩy lá trên cao
cửa không cánh cửa, gơ vào ánh trăng
(trang 42 Thơ Hoa Sen, NHN)
 
Cửa vẫn có đó. Cưả mở. Cửa không cánh cửa.Tác giả đă nhắc khéo với người đọc điều ấy.Th́ ra tôi đă gơ hoài vào ánh trăng thơ Nguyễn Hữu Nhật. Từ cố thi sĩ Vũ Hoàng Chương, loại thơ 28 chữ được khai phá và quảng bá sâu rộng hơn.Thi bút Gác Mây của ông gọi là: Nhị Thập Bát Tú. Sáng tác được cô đọng, gói ghém trong 4 câu: thất ngôn, hoặc lục bát.
 
Dừơng như các thi sĩ thời ấy không mấy hưởng ứng, bị khích bác nhiều nhất cũng là ở chữ Nhị Thập BátTú. Dường như danh xưng này cũng đă được dùng cho một thi xă nào khác của vương tôn, thời Cao Bá Quát?. Kho tàng thơ Trung Hoa không thiếu ǵ những thất ngôn tứ tuyệt.Vậy th́ c̣n bầy đặt dựng lại thi đàn Nhị Thập Bát Tú làm ǵ cho thêm rắc rối?
 
Công bằng mà nói,Thât ngôn bát cú hay tứ tuyệt ǵ nữa cũng chỉ là h́nh thức do thi sĩ đặt ra. Bạn thích hay không, xin cứ việc tuỳ hỉ .Thế cứ là Nhị Thập Bát Tú đă sao? Cái hay cuả Nhị Thập Bát Tú này ở dung nạp và tôn vinh được 4 câu lục bát.
 
Nguyễn Du đă có công đăi lọc để lục bát đi ra khỏi cái khuôn thước mộc mạc b́nh dân của nó.Vũ Hoàng Chương đă vinh danh nạm vàng lục bát, đă đặt cho thơ sáu tám cái ngôi vị đài trang. Sự chống đối của các thi nhân thời đó c̣n có lư do khác nữa. Đó là thời được mùa huy hoàng của những su hướng thi ca tự do, trong đó có thơ xuôi.
 
Do đó, nếu trước 1975, ta bỏ công sưu tầm các bài thơ Nhị Thập Bát Tú có lẽ cũng không được là bao so với rừng thơ phong phú hơn ở các thể loại khác. Sau 1975 loại thơ Nhị Thập Bát Tú đă thấy xuất hiện thường xuyên, liên tục trên các tạp chí, thi đàn. Người lănh ấn nguyên nhung trên tuyến đầu của Nhị Thập Bát Tú là Thi sĩ Viên Linh qua Thủy Mộ Quan. Kế đó là một kiện tướng khác:Thi Sĩ Nguyễn Hữu Nhật qua hai thi tập,Thơ Nguyễn Hữu Nhật, 1990 và Thơ Hoa Sen, 1991. Tôi tin rằng hiện nay Nguyễn Hữu Nhật là người phá mọi kỷ lục ở thể loại thơ Nhị Thập Bát Tú này. Dù anh thích, hay không danh xưng Nhị Thập Bát Tú.
 
Qua 3oo đoản khúc trong Thơ Hoa Sen, NHN đă tận t́nh và tài t́nh khai thác những cái tĩnh và động trong thơ hoa, thơ đạo và thơ đời.( Kinh là thơ cuả đạo, thơ là đạo của đời).
 
Người đời đă hoài công đẩy, gơ măi cánh cưả thơ.Tôi cũng vậy,khi t́m một ch́a kho vào vườn thơ NHN để t́m hiểu cái hệ thống suy cảm cuả thi sĩ ở thơ hoa, thơ đạo, và thơ đời.Thật không dễ ǵ nắm bắt được bóng thơ NHN. Là hoa đấy,nhưng hoa lại nhuốm vẻ thiền. Là thơ đạo, nhưng lại thơ cưu mang đời sống khốn khó trần truồng.Thế nên sự tách biệt ở đây chỉ là một h́nh thái tương đối. Bất khả thi.
 
Dầu sao đây cũng chỉ là những cảm nghĩ phiến diện cuả riêng tôi về những châu ngọc t́m thấy nơi Thơ Hoa Sen cuả Thi Sĩ NHN:
 
Thơ Hoa:
 
37
nói bằng ngôn ngữ cuả hoa
Ca diếp nh́n Phật nghe ra mỉm cười
bùn tanh ươm giống hương trời
bông sen ư đạo từ đời mà ra
 
46
sen hồng hái sớm cho tươi
mang theo bát hứng hương trời thật trong
về chuà, lúc cắm hoa xong
rẩy sương hạt trắng thành hồng ngọc gieo
 
61
cùng lúc ngàn đoá hoa sen
mỗi bông mười cánh rụng trên mặt hồ
không c̣n là truyện hư vô
đời thơm một cách điên rồ nhụy hương
 
"bông sen ư đạo từ đời mà ra" và "rẩy sương hạt trắng thành hồng ngọc gieo" đă gói trọn tinh tuư của thơ lục bát NHN. Chữ "hương trời" gượng ép để chỉ sương mai, dù đă cố t́nh gài thêm chữ "thật trong" sau đó. Đoạn 61 không vững, với gán ghép hư cấu tứ và từ. Cả ngàn đoá sen, cùng lúc rụng mỗi bông mười cánh thật sao? Thơm một cách điên rồ th́ thanh quư ở chỗ nào?
 
Thơ đạo:
 
2
tới đ̣i tiền chép kinh thuê
thấy sư áo rách lại về không thôi
ánh trăng vào chỗ người ngồi
mở tâm hồi hướng ra đồi trắng hoa
 
70
ư thiền con hỏi là chi
thầy buông gậy, chẳng nói ǵ, đứng yên
và đâu là dụng của thiền
bước đi, thầy nhặt gậy lên mỉm cười
 
79
nếu nhắm mắt lại nghe đàn
thấy hoa mơ rụng bay sang láng giềng
th́ nhạc không tiếng là thiền
thấy hoa mai rụng c̣n nguyên trên cành
 
Bằng lối dẫn b́nh dị ấy, lục bát NHN như đă nhuốm sắc đạo, và thiền. Chữ "không thôi" chưa chỉnh khi muốn nói là:về không, về tay không. Cũng thế, chữ "người" thay cho sư là một tôn vinh không khéo, không cần thiết. "Đồi trắng hoa" vô nghĩa, làm mỏng ư thơ .  Đoạn 70 rất khéo. Câu cuối, nếu tránh được sự g̣ ép ở bước đi rồi mới nhặt gậy th́ mới thật là toàn bích. Mỉm cười thầy nhặt gậy lên di hành, là một thí dụ. Đ oạn 79 có nhiều vội vàng hơn. Có cần thiết "nhắm mắt" để "nghe" không? Có cần tiếng "đàn" để thiền không? Hai thí dụ về "hoa mai rụng" có nhiều không?
 
Thơ Đời:
 
3
ḷng vui Bát nhă Tâm kinh
mỗi gịng mỗi chữ thấy ḿnh đẹp hơn
quê nhà đói rách tủi hờn
cưú người mài kiếm c̣n hơn ngồi thiền?
 
6
lên non xa lánh mọi người
bụi không bám hạt sương trời trong hoa
chiều nao mây khói hiểu ra
đời đau thêm nỗi ḿnh ta hưởng nhàn
 
14
nghe nói là trảm mă trà
cuả ai trong núi gửi ra biếu thầy
nhà sư lần tràng hạt ngay
tay run tiếng hí cả bầy ngưạ đau
 
Tôi hoàn toàn tôn trọng quan điểm riêng của tác giả qua việcc tu đạo hay (thế thiên) hành đạo, cái nào hơn. Đoạn 6: "bụi không bám" sương trời trong hoa là một cường lư. Đoạn 14, câu cuối: Chữ "tay run" không khéo lắm. Tay run vẻ xúc động vui, buồn đều giống nhau. Dĩ nhiên khó thể ngộ nhận ở câu này, nhưng vẫn có thể tránh bằng hai từ khác như: đâu đây, khi không... chẳng hạn.
 
Thơ hoa trong đạo, thơ đạo trong đời:
 
1
mẹ ngồi tụng kinh Liên hoa
làm thơm suốt cả dăy nhà ba gian
ḿnh con ngủ gật trên bàn
bài chưa thuộc hẳn mộng toàn hoa sen
 
66
 
t́nh thơm xôi gấc đầy mâm
thuở người đỏ mặt lúc cầm tay nhau
sen hồ cánh trắng nhuộm mầu
kể từ dạo ấy về sau cứ hồng
 
8
bạn cho uống đă sa kê
trạnh ḷng rượu đế muốn về nhà ngay
trách làn mưa bụi xuân bay
cố che không để người say thấy đường
 
74
hồn tôi xưa giặt áo tăng
đắm ch́m trong nước ánh trăng lụa vàng
vốc đầy tay ngọc cười vang
sóng trôi mất áo, lang thang tới giờ
 
75
sư nghe tiếng mo? nhận ra
ḷng ai c̣n trẻ nhớ nhà tụng kinh
gơ vào rung trái tim ḿnh
nếu không th́ mọi thứ t́nh đă buông
 
97
lá mà người nắm trong tay
ít hơn lá ở trên cây trong rừng
giưă hai nhịp đập tim ngừng
chút yên lặng ấy vô cùng lớn lao
 
Đoạn 1: Kinh thơm, học tṛ ngủ gật, chưa thuộc bài, mộng hoa sen, liên kết với nhau có phản tác dụng không? Đoạn 66: Câu 2 rất đẹp "thuở người đỏ mặt". Đoạn 75: Câu kết không vững
làm giảm một ư thơ đẹp ở trên. Tôi rất thích câu:"Gơ vào rung trái tim
ḿnh". Đoạn 97: Hai câu đầu là một khẳng định ngây thơ. Chữ "ngừng" ở
câu 3 không chỉnh. Khoảng cách giữa hai nhịp đập ấy không thể gọi là
"ngừng" được.
 
Những châu ngọc trong thi ca cuả Nguyễn Hữu Nhật c̣n nhiều, thật nhiều. Nhưng lá héo, cành cong cũng không ít. Tôi chỉ xin lược trích một vài đoạn như sau:
 
25
trăng lồng bóng nước in trăng
nước gương soi sáng, ánh trăng chiếu ngời
ngọn nguồn lấp lánh biển khơi
dẫu trôi con nước chẳng rời bóng trăng
 
Bốn chữ "trăng" trong bài là một xử dụng điệp ngữ và điệp vận rất bất thường.Tứ thơ khá đặc biệt ở câu cuối không cứu nổi cái hỏng cuả toàn bài.
 
48
sóng lan ra rất nhiều ṿng
ṿng ngoài chưa đính ṿng trong đà rời
cá chép đớp trăng vàng rơi
sen lay cánh rụng, hoa bơi thuyền ch́m
 
Ư thơ không chỉnh ở chữ "đính" và chữ "rời".Hoa bơi thuyền
ch́m, không liên kết được với 3 câu tả thực ở trên.
 
51
nói nhỏ mà khêu đèn to
vách tường chụm bóng, thầy tṛ chia tay
gặp nhau đâu chỉ kiếp này
lá rơi chứa hết sông đầy sóng trôi
 
Cảnh chia ly thầm lén "nói nhỏ" mà khêu đèn "to", thật không hợp lư, ở nghĩa thầm lén, hoặc không muốn làm phiền người khác .Vớt vát được là ở câu 3.
 
97
mỗi người đứng một bên bờ
nh́n sang nhau gọi là bờ bên kia
cách sông ḷng chẳng rời chia
bờ bên đây, bờ bên kia: một bờ
 
Thật tiếc là hai câu đầu điệp vận làm hỏng một h́nh ảnh vô cùng độc đáo ấy.
 
Kết luận: Từ thi tập đầu tay, Thơ Nguyễn Hữu Nhật, đến Thơ Hoa Sen, đă có những bay bổng và trau chuốt thật rơ ràng.Viết về thơ đạo, ư thiền, tôi chỉ cảm có hai người: Phạm Thiên Thư và Nguyễn Hữu Nhật.Trong những rừng thơ hàng loạt ra mắt người đọc ở hải ngoại, thơ Nguyễn Hữu Nhật xứng đáng góp mặt trong tủ sách gia đ́nh. Xin trang trọng giới thiệu thi phẩm Thơ Hoa Sen với toàn thể khách yêu thơ.
 
 
hahuyenchi
 
 

Thơ:

 

Hà Huyền Chi

Kỹ Thuật:

 

Hà Trinh Tiết

Web Design:

 

Hà Phương Hoài
Hoàng Vân

     
 

Thư từ liên lạc hahuyenchi@aol.com
Copyright © 2003 Hà Huyền Chi
Last modified: August 14, 2005