|

0501
Trong Mắt Người
Tình đã mở trang bi thảm nhất
Lửa đã thiêu mộng sắp tro than
Em bơi lội trên sông nước mắt
Ta quay cuồng tâm thức hỗn mang
Ngay với gian dễ gì minh chứng
Đục và trong cũng khó truy nguyên
Khoan kết luận rằng sai rằng đúng
Bớt nghi ngờ có được không em?
Sẽ vô nghĩa, vô duyên biết mấy
Trong mắt người chẳng thấy bóng ta
Ta trầm ngải cũng ta lau sậy
Chẳng giống người cũng chẳng giống ma
hahuyenhi
0502
Thiên Thu Nằm
Trong Một Sát Na
Giải sao hết những lời ngụy chứng
Cách gì bưng tiếng cú lời ma
Buồn vui ấy làm nên đời sống
Dễ gì phân hai chữ chính tà?
Chữ đã viết từng lời phế phủ
Lời đã trao dệt gấm thêu hoa
Thơ bay vút đỉnh trời thi ngữ
Thiên thu nằm trong một sát na
Như sông lớn trăm dòng góp lại
Thành đại dương tình nghĩa mênh mông
Như ta đó trái tim bất hoại
Đã trao nhau từ buổi tao phùng
Thơ cứ ném vào lò lửa cháy
Đời dẫu tan hồn mãi không tan
Rồi mai hậu sẽ người tìm thấy
Đóa ân tình nở giữa tro than.
hahuyenchi 0503
Tận Nỗi Hoài Mong
Tận Bẽ Bàng
Lớp da cóc mẳn quăng đầu ngõ
Từ thuở ngai tình mới đẹp ngôi
Lúc đời ngộ nhận, tình giông tố
Hoàng Tử thèm kêu chuyển đất trời
Muốn lui vạn dặm xa tầm nhớ
Cho khỏi buồn em khỏi lụy người
Khỏi trói em vào trăm mối sợ
Ở lúc hân hoan, lúc chán đời
Hoàng tử buồn ngơ lúc vắng nhau
Lá kia ngờ vực khiến cành đau
Thư không gửi nữa trăng thôi mọc
Tình sẽ hoang vu vạn cổ sầu
Thêm mùa lá chín cũng gần sang
Hoa xanh chưa nở muốn phai tàn
Hoàng tử lang thang chiều tận thế
Tận nỗi hoài mong tận bẽ bàng.
hahuyenchi 0504
Con Tim Mù
Nhớ Em
Con nước lên, nước xuống
Sóng tình gợn dư ba
Neo lá đò hồi tưởng
Trên dòng buồn riêng ta
Con đê dài ngút mắt
Cuộc tình vào khúc quanh
Cây đa sầu hiu hắt
Vẳng câu hò vô thanh
Cơn mưa chiều không tới
Lời hẹn thề gió bay
Ta ngàn năm còn đợi
Tình ơi, tình có hay
Khi nắng xuống chiều lên
Tóc sông trôi trăm miền
Con trăng tìm bến đậu
Con tim mù nhớ em.
hahuyenchi 0505
Một Chữ Tâm
Cùng Nói
Chẳng Cùng Nghe
Buổi sáng lạnh lòng ta toang hoác gió
Ngày hoang vu như lạc giữa tinh cầu
Em có đó, như không còn ở đó
Em mài nanh dũa vuốt chẳng vì đâu
Ta khờ khạo từng sai lầm đối xử
Cũng ngây ngô tự hành hạ bản thân
Ta bặm trợn từng ngoa ngôn lộng ngữ
Cũng ngạo đời quen mục hạ vô nhân
Em trì chiết tủi lòng ta biết mấy
Lời trách đau như nguyệt tận, sông chia
(Tưởng như vậy mà không là như vậy )
Mới khai đề, em vội kết mà chỉ
Mỗi lâm trận ta một lần quỵ ngã
Áo bào phơi trên cọc chấp bờ mê
Oan khó giải, buồn kia không dễ xóa
Một chữ tâm, cùng nói chẳng cùng nghẹ
hahuyenchi 0506
Ta Mất Nhau Lần Nữa
Em lấn thêm một bước
Anh sẽ hết đường lùi
Những gì ta mộng ước
Sẽ tàn phai như đời
Nếu như em thấm mệt
Muốn thực lòng buông tay
Cũng đâu cần đạp hết
Những ân tình vừa xây
Anh muốn thác cho rồi
(Ngàn thu không khép mắt)
Những khi em quá lời
Anh nghe lòng đắng ngắt
Lỗi tại anh mọi đàng
Ngực ăn năn muốn vỡ
Ngỡ tình sử sang trang
Ta mất nhau lần nữạ
hahuyenchi 0507
Nghi Hoặc
Dăm hạt tình em rải vu vơ
Chàng lượm mót dỗ dành cơn đói
Dòng mực thơm chảy suối lững lờ
Núi nghi hoặc chập trùng dấu hỏi
Ôm ngắc ngư hạnh phúc treo ngành
Hoa trái gốm bày trong tủ kính
Chẳng thể ăn, mà bỏ không đành
Cùng rỗ mặt sau nhiều toan tính
Thoát không khỏi vòng cung oan nghiệt
Tiến hay lùi đều khó như nhau
Tam tứ núi, cùng trèo chối chết
Thất bát giang, cùng lội với sầu
Dăm phút gọi cho ngày tươm mật
Mộng như chim vỗ cánh xa bay
Lại hăm hở qua nghìn cửa chấp
Em hay, trời hay, và ta haỵ
hahuyenchi 0508
Bên Kia Nỗi Sợ,
Còn Cơn Sợ
Em nhớ chi ngoài nỗi nhớ chàng
Giấu chi trong ánh mắt kinh hoàng?
Bên kia nỗi sợ, còn cơn sợ
Rắn giả thầy tu, nọc ngụy trang
Em có chi ngoài nỗi ước ao
Được cười thanh thản, khóc ồn ào
Được thun mình lại trong tay mộng
Được hát cho đầy phổi khát khao
Em có trong đời nỗi trống trơn
Con tim chết héo ngủ trong buồn
Con đường gai góc đi không tới
Dấy ở bình yên ngọn bão cuồng
Em ủ trong lòng nỗi nhớ đau
Cây đàn vui hóa thạch từ lâu
Đôi khi đàn đá lừng giai điệu
Lúc mở hồn ra, lúc có nhaụ
hahuyenchi 0509
Qua Bao Ngày
Tân Khổ
Khóm cây nằm ngoài đất
Tưởng đâu sắp xa đời
Trốt buồn em chóng mặt
Hy vọng dường bay hơi
Thời tiết càng khắc nghiệt
Nắng gió đầy đoạ thêm
Ta sống như đã chết
Đâu khác gì sầu em
Ráng đeo mùa nghiệt ngã
Lết qua cơn ngặt nghèo
Ta chừng như héo lả
Trong hờn ghen eo xèo
Hôm qua cây hạ thổ
Cành lá hả hê cười
Sau bao ngày tân khổ
Ta lại yêu cuộc đờị
hahuyenchi 0510
Chân Sóng
Tôi đi chân sóng vật vờ
Mắt đêm thiếu ngủ khật khờ nhịp tim
Trăm nghìn phương nhớ dặm phiền
Vẫn trôi lãng đãng về em một dòng
Miệt mài tôi viết uổng công
Hững hờ em đọc, nhớ không nhớ gì
Vẫn bằng chân sóng tôi đi
Bồng bềnh lúc tỉnh, khi mê bềnh bồng.
hahuyenchi
|