|
| |

-
0601
Mù Thiên Địa
Thêm miếng hôn cho thắm sắc chiều
Trăm lần lý giải biển thương yêu
Phố người thây kệ ai lườm nguýt
Hôn giữa dòng xe kể cũng liều
Thêm miếng hôn cho biếc lòng cây
Bõ công thương tưởng đã bao ngày
Thời gian hẹp lượng, nhưng tình rộng
Trong đắm say còn có đắm say
Như có mưa về ở cõi riêng
Đứa như sông lớn, đứa như thuyền
Dấy trăm cơn sóng từ vô thức
Trì kéo nhau hoài đến nhức tim
Thêm miếng tuần sau, miếng tháng sau
Nhạc lòng giao hưởng nhịp nông sâu
Ngón đàn luyến láy tê cung hạnh
Chẳng thấy trời đâu đất ở đâu!
hahuyenchi
-
0602
Em Đâu Ngờ
Đang Giẵm Nát
Hồn Tôi
Bước chân vui cỏ non cười hớn hở
Vòng tay êm như rắn quấn ngang đời
Gió rên nhẹ ngọt ngào âm vọng cổ
Em đâu ngờ đang giẵm nát hồn tôi
Khép vội vã từng ngăn riêng huyền ảo
Giấu trong buồn dăm cọng khói thu sơ
Người bất chợt cuốn ta vào gió bão
Người hàm hồ cật vấn chuyện vu vơ
Tàng cây thấp che mưa xiên nắng quái
Ta vụng về không giấu nổi hân hoan
Người nhiễu sự khơi sâu mầm oan trái
Cây ngậm ngùi nhìn lá khóc điêu tàn
Em tôi ơi dù cho mùa đã vàng
Làm sao đây coi như tình sang trang
Nghe câu vĩnh biệt đau lòng sóng
Tôi với sông dài buồn tràng giang
hahuyenchi
-
-
0603
Mãi Tôi,
Người Lính Không Già
Tay em từng ngón hoá thân
Như trăm gợn sóng khi gần, lúc xa
Ngón nào héo ruột se da
Ngón nào thanh thỏa mưa hoa xuống đời
Tay tôi mài kiếm, vá trời
Bây giờ mài chữ đâm người, đâm ta
Mãi tôi, người lính không già
Ngàn cân nợ nước thù nhà còn mang
hahuyenchi
-
0604
Lưng Thuyền Hệ Lụy
Ngày dễ thương sau chữ: "xin vâng"
Vuốt ve từng nỗi nhớ tê lòng
Đường cong lối thẳng đều xa thẳm
Em ở bên trời có hiểu không?
Đời dễ thương trong mỗi phút gần
Quên rừng vô lý, biển vô tâm
Quên người gian dối, tình đen bạc
Ta có nhau như một nợ nần
Nợ đâu kiếp trước tính chưa ra
Hỏi mảnh trăng non, mái núi già
Hỏi những đêm thừa, ngày lãng nhách
Lưng thuyền hệ lụy chấp phong ba
hahuyenchi
-
-
0605
Nơi em,
Thơ Sẽ Xanh Rừng
Lục trong trí nhớ mù sương
Bài thơ viết dở dễ thương, quên rồi
Mới đây sau phút động trời
Lại nghe sao vỡ trăm lời thơ bay
Thì ra thơ ở nơi đây
Nơi trăng phiêu lãng, nơi mây chín từng
Nơi em, thơ sẽ xanh rừng
Anh thôi gió chướng ở cùng lá ngoan.
hahuyenchi
-
-
0606
Cho Ấm Canh Trường
Đội mũ, quàng khăn đỡ lạnh trời
Lạnh lòng sao bớt được em ơi
Rượu vào tâm mạch căng buồm nhớ
Sầu lại đăng trình, sầu ra khơi
Mới đó tình thêm ngọn nến hồng
Bèo mây thắc thỏm nỗi buồn sông
Gặp như chưa gặp sao đành nhỉ
Ngựa lại quay về núi tịnh không
Ho như tiếng ếch kêu vào hạ
Lây em rồi từ phút trao thương
Tình quấn trăm vòng, ho nhật dạ
Thì ếch kêu cho ấm canh trường
hahuyenchi
-
-
0607
Nên, Không
Viết Tiếp Chuyện Mình Vào Thơ
Vườn yêu kỷ niệm hai ta
Tưới bằng tâm cảm, cũng pha lệ nồng
Hương bay thoang thoảng một vùng
Cách chi em níu hương đừng xa bay
Em van đừng gió rung cây
Đừng trăng giỡn sóng, đừng mây đa tình
Đêm buồn tự hỏi lòng anh
Nên, không viết tiếp chuyện mình vào thơ
hahuyenchi
-
-
0608
Chung Mang Tiền Kiếp
Trong Hành Lý
Dở lên phiến ngại ngàn cân mỏi
Đỡ nghẹt buồng tim, bớt héo gan
Nghe đủ những điều không tiện nói
Cám ơn trời đất! Cám ơn nàng!
Lại thấy đầy thêm ngọn thác vui
Đường tình như đã bớt xa xôi
Lại toan, lại sẽ theo triều sóng
Thả đời thanh thản bập bềnh trôi
Đêm ngắn thì thôi lúc có nhau
Đã bình minh gọi lời hải âu
Chung mang tiền kiếp trong hành lý
Trọn kiếp này trôi tới kiếp saụ
hahuyenchi
-
-
0609
Đời Từ Nay
Sẽ Chẳng Thể Thiếu Nàng
Em dễ thương như một viên sỏi trắng
Ném xuống biển tình gợn mãi dư ba
Cứ hồn nhiên em chế ngự lòng ta
Bằng thiện mỹ, không màu mè son phấn
Em tấm lưới vô hình đầy bí ẩn
Trói đời ta bằng muôn sợi điêu linh
Những đêm vơi em thầm nói yêu anh
Khiến rung chuyển từng đường gân thớ não
Không là gió, mà em trăm hướng bão
Cuốn ta theo cùng ngàn giấc mê hoang
Đời từ nay sẽ chẳng thể thiếu nàng
Chân lý ấy không cách gì thay đổi
hahuyenchi
-
-
0610
Thiên Thu Có Đâu Dài
Suốt bảy ngày trăng mật
Ta nói bằng ba năm
Nói những điều chân thật
Như đời này sẽ câm
Nói về bướm về hoa
Bằng tin yêu bão hòa
Nói điều không thể nói
Bằng ngôn ngữ riêng ta
Em cũng, bằng chính tâm
Bằng thanh điệu thăng trầm
Nói như người hát dạo
Ta nghe bằng tri âm
Ta nói như súng máy
Bằng nhịp thở đứt hơi
Như lửa thiêu, rừng cháy
Như kẻ sắp xa đời
Nghe như người mộ đạo
Em chụp bắt từng lời
Đôi lòng thừa dông bão
Cuốn nhau lên đỉnh trời
Em xin ta dăm phút
Ngủ nướng cho đã thèm
Ta vờ hiền như Bụt
Thiền cái tâm bất thiền
Bảy ngày dường quá ngắn
Thiên thu có đâu dài
Bằng đôi hia bảy dặm
Ta bay mù tương lai/.
hahuyenchi
-
|