|
| |

-
-
0651
Đã Ngộ Rồi
Lại hỏi, hỏi hoài chưa đã giận
Hờn còn len lén quẩn đâu đây
Dắt nàng qua khỏi cơn ma hận
Còn khó hơn nằm mộng giữa ngày
Hãy hỏi rừng thiêng, hỏi đất trời
Hỏi ngàn xác lá, hỏi sông trôi
Trái tim ngựa chứng nằm yên ngủ
Ta đã thiền tu, đã ngộ rồi
Hãy hỏi tình yêu, hỏi bản thân
Hỏi ta chi nữa mấy mươi lần
Nếu như chẳng thể tin nhau được
Thì nói làm gì một chữ tâm?
Hahuyenchi
-
-
0652
Ngoài Em
Sau cơn vui đồng thiếp
Ta ngủ vùi giấc hoan
Với lời tình tha thiết
Với môi thơm nồng nàn
Tỉnh giấc,đời sa mạc
Đích, nghìn dặm lửa trời
Khát bỏng, cho ảo giác
Em, chập chờn sông trôi
Khi điên chừng hết khổ
Khi say chìm trong quên
Ta phai dần trí nhớ
Rơi rụng hết, ngoài em.
hahuyenchi
-
-
0653
Câu Hỏi Thừa
Em chưa viết, hay thư chưa tới
Nỗi buồn ta dường vẫn trẻ măng
Ta ngậm miệng không than, không hỏi
Không lẽ nàng như Cuội hứa nhăng
Hôm nay lạnh, mưa không ướt áo
Mùa đông lười chưa chịu nhổ neo
Tâm ngỡ phẳng ai dè gió bão
Mảnh hồn si mượn gió chở theo
Ta nhớ em, mà em có nhớ?
Câu hỏi thừa lập lại mà chi
Em từng hẹn, và em hẹn nữa
Ta giận mình chẳng thể quay đi
hahuyenchi
-
-
0654
Sương Mưa
Sương mưa cho đẹp lòng hoa
Gieo chi mưa lệ xuống ta ngậm ngùi
Hôm nay sùi sụt mưa rơi
Chắc gì mai mốt cô trời ngớt mưa
Buồn em bé xé ra to
Từ dăm hạt lệ thành hồ thành sông
Ta nghe sóng tủi đầy lòng
Lại theo bè hứa bềnh bồng mà trôị
hahuyenchi
-
-
0655
Sông Cạn Đá Mòn
Lộng ngữ ngoa ngôn và bội ước
Hại người và cũng hại mình thôi
Xua đám mù sương đâu phải dễ
Cần nhiều thành ý thiện tâm hơn
Nhường nhau vài bước còn không thể
Thề thốt chi sông cạn đá mòn
Đôi khi bùn đất thành ông bụt
Và phấn son kia cũng đất bùn
Đã lòng thương tưởng nhau từng phút
Chẳng thể tin nhau nghĩ cũng buồn.hahuyenchi
0656
Vẫn Mình Ên
Chàng giàu tưởng tượng hơn người
Trong thơ ướt nhẹp dẫu đời cằn khô
Ngỡ em năm đợi, mười chờ
Ai hay ngày lụn, sao mờ, mình ên.
hahuyenchi
0657
Cổ Lai Hi
Đứa cà ngơ nào mang tên Hà Huyền Chi
Bom đạn mút mùa vẫn cổ lai hi
Nửa đời trước trôi sông lạc chợ
Trăm năm còn lại có ra gì!
Làm lính giữ quê, mà quê mất
Làm người vong thân, còn vô vi
Sống vô ích, sống chi cho chật đất
Trăm năm còn lại có ra gì!
Gươm gẫy mài vẹt núi thị phi
Bút cùn quét ngang rừng hồ nghi
Bảy mươi tuổi lãng chưa từng sống
Trăm năm còn lại có ra gì!
Tóc bạc, đời phai, phỏng ích chi
Sầu còn bám trụ, sầu chưa đi
Tình yêu, tình nước, đều không vẹn
Trăm năm còn lại có ra gì!
Cổ lai hi...hề...cổ lai hi
Lòng nhủ lòng sinh ký tử quy
Treo ngược trái tim chưa khuất nhục
Trăm năm còn lại có ra gì!
hahuyenchi
0658
Khua Nỗi Nhớ Tôi
Có một chút gì như thoáng vui
Từ nét thơ bay với lửa trời
Đêm nay nhạc thánh luồn trong rét
Em lạnh lùng khua nỗi nhớ tôi
hahuyenchi
0659
Có Cách Nào Đây
Khỏi Nhớ Người
Người lỡ vô tình hoa lá đau
Thề xưa như nước cuốn qua cầu
Vầng trăng thấp thoáng phương trời gió
Sương khói hoàng hôn lạnh mái sầu
Người lỡ vô tình như nước mây
Tình xưa hiu hắt bến sông này
Từng trang lưu bút phai màu nhớ
Uống một mình rượu chẳng đủ say
Giáng sinh nhạc thánh vút ngang trời
Có cách nào đây khỏi nhớ người
Lời thánh cũ mèm ngời bí tích
Cách gì thoa dịu nỗi buồn tươi
Ngưòi lỡ vô tình như giá băng
Ngày xanh hoa lá rụng âm thầm
Nhạc vui đã khép sau tình lỡ
Còn lại trong buồn điệu bát âm.
hahuyenchi
0660
Vỡ Sầu
Vẫn có anh mà chẳng có anh
Cái tâm hẹp lượng bất tri tình
Cái ghen bốc hoả thiêu tam muội
Chuyện nhỏ từng em dấy lửa binh
Vẫn nhớ em mà chẳng nhớ em
(Tình sâu nghĩa nặng dễ gì quên)
Đôi khi anh thấy đời vô nghĩa
Chung một thuyền, em vẫn đục thuyền
Vẫn có nhau mà chẳng có nhau
Hồn kia thương tích dạ này đau
Cả trăm chữ "nếu", trăm viên đạn
Anh trúng một viên đủ vỡ sầu
Rằng đúng, rằng sai, rằng dĩ lỡ
Sao không xem trọng ý riêng mình
Nhắc chi lời kẻ bàng quan đó
Thêm tủi lòng nhau, bạc chữ tình.
hahuyenchi
|