|
| |

0401
Thiếu Em,
Đời Hết Là Đời
Ngà say ngồi ngắm ảnh nàng
Như từ cõi mộng dịu dàng bước ra
Nụ cười lấp lánh sương hoa
Mắt thuyền tóc ngắn, đêm già ngây trôi
Thiếu em, đời hết là đời
Rượu tình chén chuốc, chén mời với ai
hahuyenchi
0402
Đời Sẽ Giầu Thêm
Nghĩa Biển Dâu
Buồn em không nói sao ta biết
Lòng ta vô ưu trời đất hay
Trăng cũng vô tình tròn lại khuyết
Sông kia còn có lúc vơi đầy
Nhưng vơi bao nhiêu, đầy là bao
Ta ở đâu trong cõi buồn sao
Mình em lấp lánh phương trời tủi
Ta có là mây cũng nghẹn ngào
Giữ mãi chi em nghìn lá khuất
Sao không lệ ngỏ với cành đau
Tình như bướm dại, tình bay mất
Đời sẽ giầu thêm nghĩa biển dâu
hahuyenchi
- 0403
Thượng Phong
Hà hà thấu được em rồi
Không ghen cho mệt, không đòi...giết anh
Hà hà truy vấn loanh quanh
Nói không thể nói, cười xanh mặt cười
Hà hà chớp giật sầu rơi
Lóe tia lửa giận mà vui đầy lòng
Ngỡ em vách đá, tượng đồng
Thơ lay không chuyển, rượu nồng chẳng say
Hỏi anh tìm cái chi đây
Bao phen đá mỏi, bao ngày vàng phai
Trước em còn có những ai
Với em bước ngắn, bước dài, bao xa
Đành cười lấp lửng cho qua
Bởi anh tai tiếng hơn là tiếng tăm
Bởi anh thương vội yêu lầm
Đường tình ngõ cụt, mê lâm đã nhiều
Tượng đồng, vách đá vào yêu
Hà hà tình lại như diều thượng phong.
hahuyenchi
-
- 0404
Nhớ Đầy
Ta ngồi dưới cội thông già
Cơn thèm rất trẻ, em xa rượu gần
Tiếng em gió thoảng phù vân
Cái còn, cái mất vọng âm ít nhiều
Ta ngồi dưới cội hắt hiu
Cành xương, lá mỏi, đời xiêu, nhớ đầy
hahuyenchi
0405
Có Ở Lòng Ta
Một Nữ Hoàng
Có ở lòng ta một Nữ Hoàng
Đêm ngày nôn nả đợi đăng quang
Chén vui trời bể còn chưa nhắp
Hồn đã lên men, mộng chín vàng
Có ở lòng ta vầng nguyệt bạch
Có ở tình chung nguồn đam mê
Con sông muộn vỗ về trăng lạnh
Có dư ba lời sóng hẹn thề
Đêm ở lòng ta cũng ảo huyền
Những vui giấu mặt, buồn đông miên
Nữ hoàng run rẩy như tên trộm
Thầm gọi cho tình phút nhớ diên
Ta treo ấn tín, định từ quan
Lại tội cho thơ, tội Nữ Hoàng
Đành ôm nguyệt bạch trôi mù kiếp
Sống cho thơ và thác với nàng.
hahuyenchi
0406
Tim Nàng
Xanh Mãi Xanh
Em cao như cây dừa
Ru đời ta bơ vơ
Trăng sao về trong mắt
Em ngọt ngào gió đưa
Ta như chim phương hoàng
Quen ngày đau tháng tủi
Bay giữa trời nát tan
Vẫn lòng xanh bóng núi
Tim nàng xanh mãi xanh
Mùa vui thầm vẫy gọi
Em lượng biển ân tình
Hồn ta nồng gió muối
hahuyenchi
0407
Lòng Kiên
Giọt lệ tủi thêm đầy biển mặn
Gợn sóng buồn loang tới hư vô
Đừng ngươi nhé căng chi buồm giận
Cho thuyền tình lạc bến xa bờ
Trắng cũng vậy mà đen cũng vậy
Thiên đàng buồn hay địa ngục vui
Cung tự ái bắn nhàu thêm bậy
Bay về đâu ngàn mũi tên đui
Đừng bắt bóng thả mồi thế ấy
Đừng bưng tai giả điếc làm ngơ
Lòng kiên ta mỏng như tờ giấy
Ngươi vo tròn bóp méo đủ chưa/?
Tiến hai bước nên lùi một bước
Mở cho nhau một lối đi về
Ngươi xem nhẹ chút duyên bèo nước
Còn nhắc chi một mảnh trăng thề
hahuyenchi
- 0408
Sao Lại Từ Em
Mỗi sáng leo ngược mươi con dốc
Từng chiều đổ xuống hắt hiu đồi
Thế đó hai thập niên oan khốc
Ngày tha hương tiêu uổng kiếp người
Em hào phóng tặng thêm cay nghiệt
Đau ngoài đau từng bữa ngậm ngùi
Thương khẩu phần, dây cương hàm thiếc
Yêu so đo ngầm tính vốn lời
Người thừa mứa tỵ hiềm đố kỵ
Em dâu cần thêm thắt mà chơi
Phai rồi sao dấu son tri kỷ
Tay này cho, tay kia toan đòi
Ta nghe chán những lời vu khống
Từ kẻ thù, sao lại từ em
Đâu tình nghĩa sông dài biển rộng
Sau hoả mù truy vấn, nhỏ nhen
hahuyenchi
0409
Ở Một Nghĩa Nào
Ai đó bắt ta đào giếng nhớ
Tìm lời nguyền ném xuống thanh xuân
Tìm lời phao vu lạ hoắc phi nhân
Tìm dáng ta xưa
Chưa lấm bụi phong trần
Ta bắt gặp đồng xu còn rất mới
Mang ước vọng cũ mèm
Ta từ nhục nhằn thống khổ đi lên
Những dấu máu còn hằn trên mê lộ
Đời hẹp lượng mà tình ta ngoại khổ
Người nhốt được bao nhiêu ta gió
Mà toan níu kéo cuồng phong?
Ta giữa thanh thiên lòng chẳng thẹn lòng
Trước eo óc lời gai, manh nha độc dược
Tin cũng được, mà không tin cũng được
Dầu gì ta vẫn là ta
Sự thật nào rồi cũng lúc nở hoa
Đừng bưng mắt, vấy bùn chân lý
Ta tiếc xót giùm ngày giờ lãng phí
Cho những thêu dệt quanh co
Có cần chăng những ngụy chứng tầm phơ
Thế đó?
Ai đó muốn dựa hơi, gài bẫy
Xin cứ tự nhiên nhận liều, gá bậy
Cây rất ngay ta mãi đứng giữa trời
Cho tới lúc lìa đời
Dầu gẫy đổ vẫn mang hồn nhật nguyệt
Ở một nghĩa nào
Hết vẫn còn là chưa hết.
hahuyenchi
-
-
0410
Tôi Như Lá Rụng
Buồn tôi từng món bày hàng
Dại khờ ngày cũ, ương oan bây giờ
Em cười rất đỗi ngây thơ
Tay cầm từng món cân đo dịu dàng
Soi nhìn lá phổi, buồng gan
Ngắm tôi cằn cỗi dung nhan tím chiều
Công danh một dúm nhẹ hều
Hư danh một rổ mốc meo đáng gì
Lại em quây quả bỏ đi
Tôi như lá rụng hoài nghi đất trời/.
hahuyenchi
|