Hạt Cát Buồn
Bỗng Nặng Tày Non
Bao năm đi mãi con đường
đó
Quen từng khóm hoa, từng ngọn cỏ
(Vẫn không thèm nhớ tên con đường)
Em hỏi chi khiến ta m¡c cỡ
Nước Mỹ làm giầu nhờ chiến tranh
Những gì Mỹ hứa là đồ bỏ
Bàn tay tài phiệt đầy máu tanh
(Bất nghĩa cuốn cờ chạy như gió)
Người Mỹ hiền hoà như hoa trái
Gặp ta giữa đường chào thoải mái
(Tưởng như quen biết tự bao giờ)
Chào hết người dưng cổ muốn sái
Bao năm tản bộ trên đường này
Nhẵn mặt c'ai bang khật khưỡng say
Phì phèo một nạm đuôi thuốc lượm
(Xem chừng ta hạnh phúc hơn bay!)
|
Ta có mái nhà bên rừng cây
(Nhà của nhà băng, vay, tái vaỵ)
Có chiếc xe thồ lăn tứ chiếng
Có vai u hì hục kéo cày
Có quê hương xa hơn tầm nhớ
(Nỗi nhục nào hơn nỗi nhục nàỷ)
Có cuộc tình oan như món nợ
Từ kiếp xưa nào ta chót vay
Con kiến tha từng hạt cát buồn
Bao năm rồi toan lấp đại dương
(Em bỏ đi xa quên chào biệt)
Hạt cát buồn bỗng nặng tày non.
hahuyenchi
hkl493 061599 |