|
| |
- Bụt Chùa Nhà Vẫn Thiêng
Sau 22 Mùa Lá Rụng, Lần Đầu Tiên Hà Huyền Chi Ra Mắt Sách Tại Tỉnh Nhà
(Olympia, ngày
4-10-1997)
-
Tiền Hung Hậu Kiết:
Do mỹ ư của ban chấp hành Cộng Đồng Người Việt Quận Thurston, một đêm thơ nhạc đă được tổ chức vào chiều thứ Bảy, ngày 4 tháng 10, 1997 với chủ đề: Thơ T́nh Yêu và Thơ T́nh Nước.
Mưa gió lớn suốt tuần, như băo, khiến ban tổ chức và tác giả không ngớt lo
âu. Hội trường 300 ghế không chừng sẽ vắng ngắt như chùa bà Đanh. Tuy nhiên, mọi việc vẫn cứ phải tiến hành như dự liệu.
Ngay từ trưa thứ Bảy, toàn ban nhạc Mây Xanh từ Oregon đă ào ào kéo tới tệ xá với 3 xe Van đầy ắp. Đám ca nhạc sĩ nhà nghề tài tử
này, hầu hết c̣n là sinh viên, do nhóm kỹ sư trẻ hướng dẫn. Đầu đàn là nhạc sĩ Nguyễn Văn Liêm. Họ thật dễ thương, tự nhiên không khách
sáo. Họ chia nhau nằm ngồi la liệt, thoải mái khắp nơi. Pḥng
khách, pḥng ăn, pḥng riêng cho gia đ́nh, pḥng ngủ...chỗ nào cũng là chỗ tập dượt, đàn ca. Vui quá cỡ.
Hội Họa Sĩ Tây Bắc thực hiện bích chương trang trí hội trường. Tấm bích chương đẹp như một họa phẩm với lối tŕnh bầy cắt
dán, đường nét, mầu sắc tân kỳ, nồng ấm. Thêm tấm biểu ngữ linh hoạt của vợ chồng nghệ sĩ Thu An, giúp sân khấu thật duyên dáng mỹ thuật. Bàn dành cho diễn giả, với khăn trắng, b́nh hoa khang
trang, tươm tất.
6:00 chiều, giờ khai mạc, thi khách mới thấp thoáng vài mạng. Bên
ngoài, trời đă ngớt mưa, nhưng vẫn c̣n lộng gió và những đám mây ch́ vần vũ, đe dọa. Ngỡ tiêu tùng
luôn, may sao, chỉ nửa giờ sau thi khách đă tấp nập kéo tới lấp đầy mọi ghế trống, luôn cả những ghế phụ trội dự
pḥng.
Nhà Thơ Hạ Đỏ, Diễn Giả Tươi Mát Với Nhận Định Tinh Tế Và Hấp Dẫn:
Diễn giả đầu tiên là Bác sĩ Đỗ Hữu Tước, người sành thơ và sính thơ có hạng ở vùng Tây Bắc. Ông có trí nhớ tuyệt hảo, và có nhiều thi liệu tra cứu để phân tích và so sánh chuẩn xác về người, không
gian, thời gian mà thơ có mặt, cùng với những truyền thuyết lư
thú, bổ ích cho cử tọa. Tiếc rằng ông không đủ th́ giờ biên soạn hoàn chỉnh thành bài viết, khiến bài nói thiếu mạch lạc và hấp lực.
Hạ Đỏ là một nhà thơ trẻ, với dáng dấp sinh
viên, trẻ trung, hoạt bát và thanh lịch, đă hoàn toàn chinh phục cử tọa từ những phút đầu. Với giọng nói ngọt
ngào, lưu loát, những nhận xét vi tế, bén nhậy, những trích dẫn thông tuệ làm ngạc nhiên mọi người.
Phần tŕnh bầy của nhà thơ Phạm Ngọc Triều Vũ cũng mang nhiều khám phá mới vô cùng hấp dẫn. Ông cũng có một giọng ngâm tuyệt hảo, nhưng rất tiếc đă không khai dụng ưu điểm ấy trong lúc tŕnh bầy những đoạn thơ trích dẫn đi kèm.
Phần tôi, cũng dự liệu giới thiệu, phân tích, tŕnh bầy về hai thể loại: thơ t́nh yêu, và thơ t́nh nước đă h́nh thành trong 14 thi phẩm ấn hành. Tiếc rằng tôi chỉ có thể lướt đi một phần mười của năm trang tài liệu chữ nhỏ. Chương tŕnh đă quá dài, dù ban tổ chức đă kịp điều đ́nh triển hạn thuê mướn hội trường thêm hai tiếng đồng hồ nữa.
Những Người Bị Tổ Trác:
Xen kẽ với những diễn giả trên là những màn ca ngâm độc đáo cũa hầu hết những danh tài Tây Bắc.
Nhạc sĩ Nguyễn Văn Liêm đă làm xúc động khán giả bằng bản Lạc Ḍng phổ từ thơ Hà Huyền Chi. Sự ngạc nhiên thích thú đến từ nét nhạc phong phú sinh động và giọng ca đầy lửa của anh:
...Nước mắt nào rơi miết thành sông. Xác vật vờ trôi khắp biển đông. Xác anh em, xác vợ, xác chồng. Xác lơa lồ thiếu phụ bên sông...Nước mắt nào rơi miết vào tim. Lửa căm hờn từ đất dấy lên. Hỡi ta ơi phá tan liềm búa. Hỡi ta ơi phá tan bạo quyền.Ta sẽ về dựng lại quê ta...
Khán giả xúc động v́ nhiệt t́nh đầy ắp trong một người trẻ như Nguyễn Thanh Liêm, với những ưu tư dành cho quê hương và đồng bào Việt nam.
Phần tŕnh diễn của Thu An không được như ư. Là một giọng ngâm tài tử nhà nghề, với những xúc cảm thực mạnh ở mỗi lần đứng trước đám đông. Thành bại chỉ cách nhau cái lằn ranh của một sợi tóc may mắn. Nàng run rẩy trước máy vi âm, có ư chờ tiếng sáo dẫn lối của Trần Thanh Khiết. Chàng nghệ sĩ tài tử này không hiểu được sự ước muốn cần thiết đó, nên cũng đứng chờ. Thu An vô đại Bến Tầm Dương:
Ta ghé Nha Trang hồn ở lại
Ḷng chàng du tử bỗng ngùi thương
Đêm trăng, băi vắng, môi thần thoại
Thân sóng bồng bênh tóc diễm hương.
Khổ rồi Hơi cao quá, dù Thu An có lối bung phá thật tới ở những âm có dấu sắc
như Hoàng Hương Trang với chữ "gió" tuyệt luân:
Ṿm lá dừa non cũng đẫm trăng
Vẽ trên cồn ngực vết sao băng
Gọi trong tâm thể ngh́n xao xuyến
Ta gọi nhau ngh́n tiếng gọi câm.
Nàng muốn khóc khi chưa đạt tới nét mê đắm, lăng mạn của đôi t́nh nhân với không
gian là một đêm đẫm trăng, trên băi biển vắng ngườị Chữ xao xuyến không vươn nổi
tới đỉnh cao sở trường nàng.
Trên cát ta xây tháp chín từng
Giam nhau trọn kiếp giữa mê cung
Hải đăng là mắt long lanh ướt
Em dắt ta về bến thủy chung.
Trăng bỏ đi không nói tạ từ
Bến đời hoang lạnh vơ vàng thu
Ḥn Chồng đá mỏi chông chênh gió
Tâm vẫn mơ hồ nhịp sóng ru.
Hơi sáo d́u dặt của Trần Thanh Khiết không giúp Thu An vươn lên nổi ở “long lanh ướt” và “chông chênh gió”. Giọng nàng sũng mướt như muốn khóc thực t́nh. Nàng c̣n một cơ may nữa ở đoạn thơ áp chót. Tôi nín thở theo rơi nàng với lời chúc lành.
Nha Trang từ độ nước xa người
Ngọn hải đăng xưa khuất bóng rồi
Mà vẫn, mà sao ḷng măi nhớ
Một vầng nguyệt bạch ướt đêm vơiTh́ ra hồn vẫn mênh mang sóng
Mái tóc thùy dương quất xuống đời
Dù chẳng, dù chưa chung gối mộng
Chín tầng cổ tháp bỏng tim người. |
 |
Thu An khóc thật rồi. Không phải với thơ, mà với nỗi thất vọng riêng. Khán thính giả vỗ tay tán thưởng nồng nhiệt, nhưng mấy ai hiểu được tâm sự nàng khi ấy.
Lê Quang Vinh, một giọng ngâm lẫy lừng nhất Portland cũng không được may mắn trong đêm này. Lần trước, với Hội Họa Sĩ Tây Bắc, tôi đă bật khóc nức nở khi nghe Lê Quang Vinh mới cất lên hai tiếng “Mẹ ơi...” V́ lư do nào đó, lần này Vinh vô t́nh bị lọt khỏi bảng ghi các tiết mục tŕnh diễn. Tôi t́nh cờ túm được Vinh ở phút chót và vội điều chỉnh ngay t́nh trạng để cấp kỳ đẩy Vinh lên sân khấu. Tráng sĩ Hải quân này nể thi sĩ bự nên không thể chối từ. Tuy nhiên cơn giận đă khiến Vinh quên gần hết bài thơ Mẹ Ơi Con Mẹ Chưa Già. Anh ngâm lộn xà bần, và muốn khóc thật t́nh. Tôi vội nhẩy lên sân khấu cùng ôn bài với Vinh và t́nh nguyện đứng sau vai nhắc tuồng khi anh ngâm lại.
Ca nhóm Hoa Nở Muộn:
Ca nhóm của Liên B́nh Định tương đối xuông xẻ ngon lành v́ đánh mau, rút lẹ. Ca nhóm Hoa Nở Muộn của Cao Hoàng cũng bị dồn cục kẹt giỏ cả đám, không có chỗ len chân. Nguyễn Mạnh Tùng và Hoàng Phố là hai MC rất giỏi nhưng cũng không sao giải quyết được t́nh trạng bế tắc này.
Cặp song ca Phạm Quang Tŕnh và Xuân Mai thoải mái với Góa Phụ Ngây Thơ của Trần Thiện Thanh và Hà Huyền Chi. Và Thanh Huyền, ca sĩ gạo cội của đài Pháp Á cũng run rẩy vi vút với Lệ Đá của Trần Trịnh và Hà Huyền Chi.
Thanh Huyền có giọng hát mạnh, ấm và hơi rung ngọt thiên phú. Nàng hát với nỗi xúc cảm của một ca sĩ lần đầu bước lên sân khấu, run rẩy dưới ánh đèn mầu của tiền trường. Chính điều ấy đă lôi cuốn khán thính giả mạnh nhất. Đă khiến Từ Công Phụng thốt lời khen tặng: “Chị Thanh Huyền hát hay quá. Không biết rằng mai kia, khi vào tuổi của chị, tôi có c̣n giữ được cái phong độ ấy không nữa.”
Cặp Nghiêm Xuân Hưng và Mai Phương, nhà thơ Tiền Giang của ban Hoa Nở Muộn không có cơ hội thi triển tài năng. Ngay cả nhạc sĩ Cao Hoàng, trưởng nhóm, cũng suưt bị đẩy vào quên lăng. Nếu phút chót tôi không túm được anh chàng đang ngồi ngáp gió bên Nguyệt Lăng.Lập tức Cao Hoàng được đẩy ra tiền trường. Chàng với cái đàn gỗ, ngồi thong dong, rất tới với Môi Em Nguyệt Rằm, phổ từ thơ Hà Huyền Chi. Và sau đó là Phù Sa, phổ thơ Nguyệt Lăng.
Từ Công Phụng với tiếng hát lên ngôi của một thời sung măn xa xưa:
Khi ấy đă gần nửa khuya, chỉ c̣n lại hơn trăm khán thính giả say mê thưởng thức c̣n ngồi lại hội trường. Không gian như thu hẹp lại mang vẻ thân thương dịu dàng và ấm cúng. Nghệ sĩ tŕnh diễn và khán giả là một.
Từ Công Phụng trở lại sân khấu lần nữa theo yêu cầu của mọi người. Với cây đàn thùng mượn của Cao Hoàng, tác giả nổi tiếng với những bản t́nh ca bất hủ Bây Giờ Tháng Mấy, Trên Ngọn T́nh Sầu, Như Chiếc Que Diêm...thung dung ngồi trên ghế thấp. Và Từ Công Phụng hát với nỗi xúc động vỡ bờ, làm ngạc nhiên cả chính anh. Tưởng như thời c̣n sinh viên với giọng ca sung măn ở những đêm không ngủ, từng hát vỡ các khuôn viên đại học và rung chuyển Sài G̣n giới nghiêm. Phụng hát và hát, bài này tiếp bài kia theo yêu cầu của khán giả và bằng hữu.
Phụng tâm sự rằng, hơn hai chục năm qua, anh mới t́m gặp lại được cơn xúc động bây giờ. Hệ thống âm thanh tuyệt hảo, không gian đầm ấm, t́nh bằng hữu thân thương đă cho anh hứng khởi, đă đưa tiếng hát chàng trở về với ngôi vị thần tượng của một thời đă xa, đă khuất.
Tôi sẽ nhớ măi kỷ niệm quư giá này với Phụng, với những bằng hữu khác, nhiều người mới gặp gỡ lần đầu. Có vài điểm bất ngờ khác cần nói thêm là số sách bán được nhiều gấp đôi dự tính tôi. Và lớp trẻ mua nhiều hơn lớp già. Nhờ may mắn, tôi túm được tay sáo diệu thủ từ Cali mới lên là Anh Phát. Nhờ hơi sáo dẫn điệu nghệ đó tôi đă thung dung thoải mái bước vào hơi thở Tao đàn, dù với bài thơ thật trúc trắc sần xùi là bài Mưa Tây Bắc: Mưa Tây Bắc
Mưa, mưa buồn thối đá
Ngẩng đầu đụng trần mây
Rừng co ro rũ lá
Ngày tưới trên đầu ngày
Cám ơn người Tây Bắc
Chào đón ta ân cần
Dù ḷng ta tẻ ngắt
Sau no đủ phong trần
Ta đứng ngoài bút chiến
Ta ngồi trên thị phi
Dăm cái tâm hướng thiện
Như ta phỏng ích ǵ?
Xin cám ơn người t́nh
Dù chưa chung gối hạnh
Những đêm mưa tàn canh
Nhớ nhau cho bớt lạnh
Xin cám ơn bạn hiền
Đâm lén ta thật ngọt
Ta từ đó vươn lên
Ân t́nh tan dưới gót
Xin cám ơn núi rừng
Giúp xanh ngời lửa mắt
Nỗi cô đơn không cùng
Chuốt thơ ta nhọn hoắt
Cám ơn trời Tây Bắc
Đă giết ta từng ngày
Bằng mưa buồn giăng mắc
Bằng tuyết mịt mù bay.
Hà Huyền Chi
Nỗi xúc động khác là khi nhận gói quà đặc biệt gửi từ Cali do nhà thơ Ngọc Bích (đại diện nhóm yêu thơ HHC và 11 cơ sở báo chí) gửi tặng trong đêm ấy. Quà tặng với tôi là một kỷ vật vô giá: Chậu Bonsai với khóm tiểu trúc từ đền Hùng, trồng với đất lấy từ núi Tản Viên. Và tưới bằng nước sông Đà. Một cổng tam quan bằng đồng trạm. Đó là một món quà đầy ư nghĩa nhất mà tôi hân hạnh có được trong đời. Khuya về, tôi đă ghi lại cảm xúc đo qua bài thơ dưới đây:
Quà Văn Chương
Bao năm xa quê hương ngủ trong ta
Em tặng mà chi nắm đất quê nhà
Khóm tiểu trúc từ đền Hùng quốc tổ
Đát Tản Viên c̣n ẩm mạch sông Đà
Em tặng cho ta cỏ gai dị thảo
Từ miền bất ưng héo ruột khô xương
Ai kẻ lưu vong không nuôi hoài băo
Sẽ một ngày ta đ̣i lại quê hương
Em tặng chi cổng tam quan rêu phủ
Nhớ đ́nh làng cột mít sơn then
Nhớ giếng chùa, cây đa cổ thụ
Che rợp tuổi thơ bom đạn, nghèo hèn
C̣n măi trong ḷng con tầu hoang phế
Ta chở t́nh yêu ́ ạch tiến lên
Những ga hẹn ḥ đă trăm năm trễ
Tàn đời chưa qua dốc mỏi dặm phiền
Em tặng cho ta mảnh tim bồ tát
Ta thiền hôm nay, phá giới hôm mai
Nắm đất em cho sầu lên tiếng hát
Gợi nhớ quê xưa thốn dạ quan hoài
T́nh yêu em cho dễ ǵ lại quả
Sông núi thân thương ngày một hao ṃn
Bạo quyền gian manh đốn hoài không ngă
Ta c̣n ǵ đâu ngoài tấm ḷng son
Nắm đất em trao, cốt tro tổ quốc
Bô'n-ngàn-năm xưa lọt kẽ tay khô
Dô'c cạn láng đời cho t́nh, cho nước
C̣n mái sầu riêng như tóc bạc phơ
(Oct 4, 1997 nhận quà văn chương của Ngọc Bi'ch trong đêm ra mắt sách tại Olympia Wa)
hahuyenchi
-Cuối cùng: xin cám ơn những thi khách, các nghệ sĩ và bằng hữu, đă không ngại đường xa, mưa băo, đă đến với tôi trong đêm này. Với những chia sẻ và yểm trợ tận t́nh, vượt xa ngoài ước muốn của ban tổ chức và của riêng tôi.
-Xin cám ơn những cơ quan truyền thông đă nồng nhiệt tiếp tay, quảng bá, và đă dành cho những ghi nhận tốt đẹp về thành quả của đêm thơ nhạc này.
-Xin cám ơn ban nhạc Mây Xanh, với những tài năng sáng chói, với những thiết bị toàn hảo về âm thanh và nhạc khí, với lối tŕnh diễn tươi mát, nghệ thuật cao, và sư tận tâm, yêu nghề.
-Xin cám ơn ban tổ chức đă tận t́nh bỏ thời giờ, công sức và tài chánh để yểm trợ công tác văn hóa này. (Cho dù tôi chưa từng có đóng góp nào đáng kể với cộng đồng.) Tôi sẽ nhớ măi lời ông trưởng ban tổ chức đă nói lên một sự thực vô cùng tốt đẹp với cộng đồng và với riêng cá nhân tôi. Đó là câu: “Bụt chùa nhà vẫn thiêng”.
-Xin cám ơn tất cả.
Hà Huyền Chi Giọt Ngờ
(Khi giọt nước ngờ biến thành đại dương vẩn đục, hàm hồ, bởi đám tiểu nhân quen
hàm huyết phún nhân)
Subj:Re: hỏi ông Ha Huyen Chi <kín>
Date:2/10/2005 8:30:51 PM Pacific Standard Time
From:viethai712@yahoo.com
To:hahuyenchi@aol.com
Sent from the Internet
Chuyện ǵ vậy anh ???
(Viet Hai)
Note: forwarded message attached
Chuyện nhỏ, không cần kín hở ǵ ráo:
Tóm lược: Các đây 9 năm (ngày 4-10-1997) có buổi ra mắt sách HHC do cộng đồng VN
tại Olympia Washington bảo trợ/. Ban nhạc do con em các vị H.Ọ đảm trách. (Các
cháu kẹt lại VN khá lâu, nên khi chào cờ VNCH, đă xướng lộn bằng guitar 9 nốt
nhạc quốc ca Việt Công. Rồi vội vă diều chỉnh kịp thời) Sau đó các em đă chính
thức xin lỗi quan khách, trong không khí thân vui và thông cảm của mọi người/.
Rồi nhóm quá khích, đă thêm mắm muối, thổi phồng sự kiện gây tṛ cười cho công
chúng tại Washington, Oregon.
Nay ai đó muốn nhắc lại chuyện cũ với ư đồ ǵ khác, cứ việc đặt điều, bôi bác
thị phi/. Cá nhân tôi, HHC với 18 thi tập đă ấn hành, đủ minh định lập trường
chống Cộng ra sao/?
Việc xẩy ra mới có 9 năm, và với hơn 500 quan khách tham dự/. Nhiều vị được ghi
đủ phương danh trong bài tường thuật của HHC, có thể là nhân chứng tốt nhất. Mời
bấm vào link này để đọc bài viết:
Bụt Chùa Nhà Vẫn Thiêng của Hà Huyền Chi:
http://anthonyha.gotdns.com/hhc/tamtinh/butchuanha.htm
Trân trọng,
HHC
Ghi chú thêm: Trưởng ban nhạc H.Ọ và người xử dụng guitar vốn là con của 1 cựu
dân biểu VNCH, người kia là con của cựu chánh án Toà Án Mặt Trân VNCH. Họ mới
tới Mỹ theo diện H.Ọ được vài năm. HHC
Subj: Fwd: hỏi ong Ha Huyen Chi : Vụ án BIỂU TÚÓ.NG CÓ` ĐỎ SAO VÀNG tại...
Date: 2/10/2005 9:37:36 PM Pacific Standard Time
From: Ngthanh44
To: Hahuyenchi
CAI GI KY DZAY ONG BAN GIA CO TRI???
NGUYEN THANH
-----------------
Forwarded Message:
Subj: Re: hỏi ong Ha Huyen Chi : Vụ án BIỂU TƯỢNG CÓ ĐỎ SAO VÀNG tại TB
Washingt
Date: 2/10/2005 8:23:01 PM Pacific Standard Time
From: vophuoc@mail.com
To: LVBaLH@aol.com, marilover_dang@juno.com, mekongtynan@hotmail.com, mimi@alum.berkeley.edu,
nganhho@yahoo.com, ngokyusa@yahoo.com, ngthanh44@aol.com, nguhanh@aol.com,
nguyen@blueyonder.co.uk, nguyensiphu@yahoo.com, nguyenvan_ruong@yahoo.com,
nmh186@aol.com, nxvinh@aol.com, PHAMDANG@aol.com, phamhoaiviet@aol.com,
phamhoaiviet1@aol.com, pn911@hotpop.com, pn911@yahoo.com, QCao009@aol.com,
qhle_01@yahoo.com, qttt@yahoo.com, quatloiphong@hotmail.com, Rfvla@aol.com,
t_nambinh@yahoo.com, thahuong75@aol.com, ThanhN92@aol.com, thanhtin2000@yahoo.com,
ThuKimPham@aol.com, thuychibui21@yahoo.com, Tradantien@aol.com, trantuuyen@comcast.net,
trugiandietcong@hotmail.com, tuan_bunbo@yahoo.com, tvhuynh@finsvcs.com,
viethai712@yahoo.com, vietlaw@vietlaw.com, vietmarketing2@eol.ca, Vietpen@aol.com,
VnhfTVnhfThanhPham@aol.com, vuon_lang@yahoo.com, thaoluan@yahoogroups.com,
nquangus@yahoo.com, biet-hai@pacbell.net, quanminhdao@yahoo.com, ngokyusa@aol.com,
Ngthanh44@aol.com, tranhung5600@yahoo.com.au, chinhnghia@aol.com, tranngoc92804@yahoo.com
Sent from the Internet (Details)
Kính thưa quí vị,
Lại thêm một Phạm Duy nữạ H́nh như ông Linh Linh Ngọc có dùng thơ của Hà Huyền
Chi để phổ thành nhạc th́ phải?. Xin ông Linh Linh Ngọc "cảm ơn" Hà Huyền Chi
một phát để "mát ḷng" người Việt tị nạn.
Trân trọng
Vô Phước
----- Original Message -----
From: ThanhTin
To: "Chinh luan" , diendanchinhtri , Diendanviahe2 , nuocviet , PTQDVNHD ,
Thaoluan , "chiensi VNCH"
Subject: [THAOLUAN] Re: hỏi ong Ha Huyen Chi : Vụ án BIỂU TÚÓ.NG CÓ` ĐỎ SAO VÀNG
tại TB Washingt
Date: Thu, 10 Feb 2005 09:20:53 -0800 (PST)
Trong message phía dưới có câu:
1- T? ch?c Đêm Tho Nh?c Hà Huỷn Chi v?i nghi th?c chào c? b?ng qủc thỉu Vỉt -
c?ng ngày 4 tháng 10 nam 1997 .
Xin ông Ha Huyen Chi cho biết tại sao lại làm chuyện phản phúc như thế !???
van nguyen <dieusaonam@yahoo.com> wrote:
Viet Hai thân,
Đương nhiên là anh không thèm quan tâm đến những cáo buộc rẻ tiền này/. (Hăy
nh́n xem, ai là kẻ bán nón cối, hâm nóng một chuyện vớ vỉn xưả Mục đích? Để thấy
rơ họ là ai/?) hhc
Em tin lập truong của anh. Ông Phạm Tuấn nào đó nhảy ra bênh vực anh... Ngày nay
CS gài nguoi vô tập thể chúng ta, riết sự phân hóa khiến chúng ta ngộ nhận, nghi
ngờ lẫn nhau qua các junk emails này lư ra em deleted, nhưng thấy tên HHC vui
vui đọc thử xam sao... Oh là là chúng nó cho anh đội nón cối, v́ bây giờ chả ai
đội nón cối nữa, chúng nó buồn t́nh thảy cối vào nhau chơi như môn basketball...
thời kỳ mạt pháp nhể ??? Please don't worry a bit... I trust not lính rù theo
con đuong "bác đi"...
VHla
Note: forwarded message attached.
"1- Tổ chức Đêm Thơ Nhạc Hà Huyền Chi với nghi thức chào cờ bằng quốc thiều Việt
- cộng ngày 4 tháng 10 năm 1997 ."
Câu văn trên dễ gây NGỘ NHẬN: Ban Tổ Chức Hoàn Toàn chịu trách nhiệm, c̣n ông Hà
Huyền Chi có thể KHÔNG BIẾT Ǵ về"việc làm bên trong" của Ban Tổ Chức.
Theo chúng tôi biết, qua các văn bản, bài viết của các bên, được phổ biến trên
báo chí tại Seattle liên quan sự kiện này từ năm 1997 đến nay, dư luận chưa hề
đặt vấn đề với ông Hà Huyền Chi về 9 nốt nhạc mở đầu quốc thiều CSVN ( bài "Tiến
Quân Ca") trong đêm sinh hoạt văn nghệ đó. Có chăng, ông Hà Huyền Chi bị tổn
thương tinh thần và là NẠN NHÂN của đêm thưởng thức thơ nhạc do chính ông sáng
tác.
Chúng tôi hiện c̣n giữ băng vidéo họp báo về vụ này tại thủ phủ Olympia (WA
State). Mới đây, một thành viên trong UBCCVC (bên bị cáo) đă mượn xem băng vidéo
nàỵ
Một chút ư kiến xin đóng góp.
Tuấn Phan
|