| Home  | Tiểu Sử HHC | Thả Gió Bay Đi | Mục Lục | Từ Thơ Đến Nhạc |
HHC - Nhánh Nhỏ Giao Cảm | Thơ Ghé 1 Chân | Hot Links  |

| English | Audio & Video | Dịch Mậu Binh | Thơ Chuyển Ngữ | Suối Thơ |
|
Góc Thơ HHCTác Phẩm HHC Thơ Mậu Binh |  Trang Đặc Biệt | Thư Tín  |


 HHC

 
 
Ha Huyen Chi
 Mau Binh
Số
Phác Thảo Bộ Phim Văn Sử
Con Tiên Cháu Rồng
Mời vào trang

Mục Lục Thơ Mậu Binh ABC

Mục Lục Thơ Mậu Binh Theo Từng Tập

 

Có Không Những Tiếng Nổ Vỡ Tim? 

Tâm Bút của Hà Huyền Chi

download fonts Tahoma Unicode

 

LTS. Một sớm đầu tháng 11-98 Chúng tôi đưa nhà thơ Hà Huyền Chi và Trần Lộc tới thăm khu bom nổ. Và cũng dịp t́nh cờ ấy, tôi thấy được nét xúc động dị thường của Hà Huyền Chi. Ông với mắt lệ lưng tṛng lảo đảo như người say sóng. Trong cơn giao động tột cùng , người thơ rút cuốn sổ tay ghi lại những nét rung cảm ấy vào thơ. Và bài "Chào Oklahoma!" ra đời như một trái bom khác. Trái bom nhân ái đă làm rơi lệ nhiều người đọc nó. Báo OK của chúng tôi đă ưu tiên đăng. Nhiều báo khác cũng trích đăng. Bài thơ cũng được chọn in vào tuyển tập của mạng lưới Văn Học Nghệ Thuật. Và vẫn c̣n nhiều độc giả khác yêu cầu chúng tôi cho đăng lại. May mắn cho chúng tôi, Hà Huyền Chi đă viết riêng cho tạp chí OK bài tâm bút nàỵ Viết về nỗi xúc động cuả ông khi đem chất liệu đau thuơng sống động ấy vào thơ. OK xin thành thật cám ơn thi sĩ Hà Huyền Chi, và xin đươc đăng lại áng văn chương đích thực nàỵ
 
Bạn nhỏ thân,
Ta xin lỗi nhé, khi gọi một người có cái tên Hoàng tộc quư phái Công Tằng Tôn Nữ... như bạn là bạn nhỏ. Bỏ đi cái vóc dáng dềnh dàng này, bỏ đi cái nghề đánh đu cùng chữ nghĩa, vần điệu, có lẽ ta c̣n nhỏ hơn bạn nhiều lắm.
 
Ta muốn kéo bạn về một không gian chẳng thuộc về ḿnh. Và một thời gian lưu cứ phí phạm. Về một điạ danh gắn liền với tôi ác thú vật : Oklahoma Citỵ Tội ác không thua ǵ Gia Hội, Đá Mài ở Huế Mậu Thân. Không thua ǵ tắm máu ở thời kỳ "cải cách ruộng đất ở miền Bắc Việt Nam, do bọn thú người chủ mưụ
 
Ta không có những tiếng nổ lớn đủ làm kinh động lương tâm nhân loạị Ta có dư thùa những tiếng nổ nhỏ nhưng khủng khiếp hơn nhiềụ Đó là tiếng đập của công an, ban đêm để bắt ngườị (Đập cửa một nhà khiến rung rẩy mọi con tim cả xóm.) Đó là tiếng con cái mắng chửi bố mẹ chúng giữa đám đông. Giữa cái gọi là toà án nhân dân. Về những tội danh bịa đặt.. Tiếng sọ người nứt, bể dưới báng súng khát máu. Tiếng lưỡi cày sẹt ngang cần cổ con người bị chôn đứng, chôn ngồi. Tiếng nổ của cán cuốc, gậy cứng đập nát xương ống chân ngườị Tệ hơn nữa là tiếngá của họng súng thụt ngoáy trong miệng người. Thịt và máu và răng văng theo nhữÏng tiếng thét đau đớn thất thanh. Và tiếng nổ giải thoát của viên đạn xuyên từ họng qua ót khi ấy mới đích thựïc là ân huệ của Cách Mạng, của Bác và Đảng ban chọ
 
Cũng ngần ấy thứ tiếng nổ tàn bạo diễn ra trên các thuyền vượt biển bị rơi vào tay bọn hải tặc Thái Lan. Những hiếp dâm thú vật và giết người không thua ǵ Việt Cộng. Không thiếu những thân người bị trói gô trước khi bị xô xuống biển sâu. Như Việt cộng trói người xô xuống hố chôn tập thể tại Huế. Chôn sống. Không thiếu những chiếc thuyền mỏng manh bị bắn tan ch́m trước khi cặp bờ, hoặc bị kéo ra khơi sau đó.
 
Ta không có những trái bom sát nhân điên khùng, những Killing Fields nhưng ta có vài triêu người chết vùi dập nơi nông trường, chiến trường, trong các trại tù cải tao.ï Hơn nửa triệu người đă bỏ thây trên biể n v́ thiên họa, nhân họa.
 
"Răng người phơi băi cạn
Tóc người vướng san hô
Biển không dung tỵ nạn
Xương trắng khắp hải mồ..."
(Thơ HHC)
 
Bạn nhỏ thân,
Ta thật đau ḷng v́ đă nh́n rơ ta yếu đuối hôm ấy. Đă mất dấu rồi cái nửa đớ gắn liền vào chiến tranh, súng đạn từø tuổi ấu thơ, Đâu rồi 18 năm lính chai lỳ với súng đạn tử sinh cuả ta? Hôm ấy ta muốn khụy xuống hiện trường, trước thảm kịch bom nổ ở Oklahoma Citỵ Thật cám ơn bạn nhỏ đă cho ta mượn đỡ bờ vai thân áị Bạn dă d́u ta đến ngồi trên chiếc ghế đá vệ đường. Từ đó, những di vật của đám trẻ thơ treo trên hàng rào sắt, đă không ngớt đè nặng con tim, bóp nghẹt hai lá phổi ta. Và ta
đă khóc thầm, trên vai bạn, và khóc dấu mặt nhiều lần sau đó. Ta biết bạn đă vờ như không thấy những giọt lệ yếu đuối thương cảm ấỵ
Ta thật xấu hổ với bạn, với chính tạ Nhưng cũng thật mừng v́ ta c̣n có thể khóc cho những bất hạnh cuả con ngườị
T́nh thân,
 
Hahuyenchi
Aug 1999
 
Chào Oklahoma!
 
Nổ, đă nổ những trái bom vô sỉ
Nổ, đă nổ những ḷng người manh nha
Vương vất đâu đây hồn trẻ, xác già
Quanh hàng rào chống đạn
Sao lại Oklahoma?
 
Đă 168 người thảm nạn
Cuối tháng Tư 1995
Người thử thách lương tâm nhân loại
Người bỏ cửa bỏ nhà
Bỏ thây nơi lănh hải
Dù không tiếng nổ nào vỡ ra
Vẫn nửa triệu thuyền nhân chết thảm
Bất hạnh có riêng ǵ Oklahoma?
 
Ta chợt dấy ngợp hồn thương cảm
Như người thân vừa mới qua đời
Như tại nơi đây c̣n vương văi máu người
(Vàng, đen, trắng th́ cũng là máu đỏ)
Cám ơn người bạn nhỏ
Cho ta mượn đỡ bờ vai
Cùng chia sẻ nhịp tim nhân ái
 
Những búp bê bằng vải
Những thánh giá bằng cành khô
Đă khiến ta xúc động chẳng ngờ
Chút di vật cỏn con máng trên rào thép
Như đều vất vưởng một hồn ma
Của những người tử tuyệt
Ta rướm lệ như một lời vĩnh biệt!
Chào Oklahoma!
 
Nov 2, 1998
hahuyenchi
 
 

Thơ:

 

Hà Huyền Chi

Kỹ Thuật:

 

Hà Trinh Tiết

Web Design:

 

Hà Phương Hoài
Hoàng Vân

     
 

Thư từ liên lạc hahuyenchi@aol.com
Copyright © 2003 Hà Huyền Chi
Last modified: August 14, 2005