| Home  | Tiểu Sử HHC | Thả Gió Bay Đi | Mục Lục | Từ Thơ Đến Nhạc |
HHC - Nhánh Nhỏ Giao Cảm | Thơ Ghé 1 Chân | Hot Links  |

| English | Audio & Video | Dịch Mậu Binh | Thơ Chuyển Ngữ | Suối Thơ |
|
Góc Thơ HHCTác Phẩm HHC Thơ Mậu Binh |  Trang Đặc Biệt | Thư Tín  |


 HHC

 
 
Ha Huyen Chi
 Mau Binh
Số
Phác Thảo Bộ Phim Văn Sử
Con Tiên Cháu Rồng
Mời vào trang

Mục Lục Thơ Mậu Binh ABC

Mục Lục Thơ Mậu Binh Theo Từng Tập

 

Unicode

Denver, Thị Trấn Của Du Tử:
 
Trong những chuyến xuôi ngược giang hồ về miền Tây, Hà mỗ thường đi tầu chợ nên phải ghé đây đó là chuyện chẳng đặng đừng. Denver là một trong những trạm dừng xe đổi ngựa ấy. Thế nhưng chỉ là dừng chân tại chỗ mà chưa có dịp nào thăm viếng thành phố của du tử đăi cát t́m vàng này lần nào.
Th́ cứ ngồi trên phi cơ nh́n xuống mỗi khi đáp và cất cánh cho vui Th́ cứ tự an ủi ḿnh rằng, nơi xứ Mỹ này chỗ nào cũng giống nhau thôi. Cũng là Mc Donald và Safeway. Cũng là rừng nhà băng thu hụi sống, hụi chết măn đời, trọn kiếp. Cũng là Stop and Go với đời sống chụp giật như thường lệ. Th́ Denver hay Seattle, Houston... cũng đâu có ǵ khác biệt.
Thế nhưng lần này Denver chính là nơi tôi sẽ giáp mặt, ở cùng Cho những thân t́nh xưa hội tụ, và những thân vui mới chờ đơm hoa kết trái. Denver.
Không rơ phi trường Denver từ bao giờ đă được nâng lên hàng Quốc tế, và những canh cải tân kỳ nhất với kỹ thuật hôm nay, hàng đầu Từ trên cao nh́n xuống, phi cảng Denver được dựng theo mô h́nh kỳ la,ỳ bắt mắt của những “lều vải”. Nửa giống kiểu dân du mục. Nửa như xứ Ngh́n Lẻ Một Đêm trong những phim thần thoại của Disney. Cái mầu trắng tinh khôi của những kiến trúc lạ
 
lùng ấy đă cho tôi một ấn tượng trong sáng, hồn nhiên và thích thú. Denver.
Biết Nhau Từ Thuở Hàn Vi:
 
Ngọc Voi và Lữ C̣ đón Hà mỗ từ cửa phi cơ. Vẫn vậy, sau gần 30 năm xa cách, chúng tôi vẫn nhận ra nhau thật dễ dàng. Chuyện nổ như bắp rang về những kỷ niệm xưa chôn vùi trong ngăn bụi nhớ. Những ngày sắp hàng ăn cơm nhà bàn của bà Cố, cô Hiền nơi trại Học sinh di cư Phú Thọ. Cô Hiền, trắng như cục bột, cao đẹp dịu dàng như thánh nữ, đă gây biết bao sóng gió cho đám trẻ, người già. Dẫu chỉ là huyền thoại. Cô Hiền nằm sâu trong kư ức đám gà đá hung hăng c̣n chửa đủ lông là chúng tôi. Ngọc nhô to lớn kềnh càng như voi nan nên có biệt danh là Ngọc Voi. Cây đấm khét tiếng ngang tài với Mẫn Xích Lô, từng tung hoành với đám Tây lai cũng bặm trợn to con không kém, ở Cité Liauté để bênh đám trại sinh dại gái. Cũng hung hăng chào đón Văn Tiến Dũng bằng tàn phá cái Hotel Majestic để thị hùng, khi hắn mon men vào Sài G̣n để trao đổi, thương nghị ở 1956.
Lữ C̣ th́ vẫn vậy Vẫn ốm nhách như con c̣ ma. Lữ đứng như liễu, Lữ nằm như rong. Cứ vật vờ như vậy mà cứng cựa ra phết. Người ta nói gầy là thầy cơm. Lữ C̣ ăn như mèo, nhưng đủ sức đứng vững suốt 10 năm tù đầy cải tạo. Gầy là thầy “ấy” nên dù mất đi 10 năm cầy bừa hạnh phúc, nhưng vẫn sản xuất đủ nửa tá C̣ con. (Đám C̣ con này bây giờ đă cao lớn đâu khác chi Đại bàng.)
 
Chuyện về Niên Cố, cựu quận trưởng Biên Ḥa. Chàng này vẫn đạo mạo như các ngài cố đạo nhưng chơi ngầm ngon hết biết. Ba cái lăng nhăng nó quấy ta th́ Niên Cố chỉ chừa được có mỗi cái khoản trà mà thôi.
(Chuyện Niên Cố, giữa đường đứt gánh tào khang, chàng muốn đi tiếp một bước Tango lả lướt mà cứ e dư luận thị phi Nhờ bữa rượu tẩy trần nơi tư thất của Lữ C̣, nghe được phiếm loạn của kẻ giang hồ thứ thiệt là Hà mỗ, Niên Cố đă thông suốt và đă chuyển từ 3 khoan sang 3 sẵn sàng rồi 3 hối hả. Không c̣n thái độ ấm ớ hội tề nữa.)
 
Hữu Bằng Tự Viễn Phương Lai:
 
Nhạc sĩ Lê Toàn Thơ đă vội vàng thiết trí ngay một tiệc rượu linh đ́nh. Có tắc tắc x́nh làm hậu thuẫn để chào đón bạn hiền tự viễn phương lai.
Các chị Tuyết Nga, Kim Mai, Anh Thư (cùng họ với Hoạn Thư), Kim Hằng, các chị Mười, Sơn, Thơ, Hồng Nhung cũng tự xung vào ban tổ chức để tăng thêm phần vui hoạt.
Kẻ thích nhẩy Valse và ghét đàn bà là Hà mỗ lại có dịp múa chân và đổi giọng: “Ơ hay, tôi nói ghét đàn bà, nhưng có nói ghét con gái hồi nào đâu Ngu ǵ thương đàn bà để lănh dao phay và lănh kẹo đạn chứ?”
 
Ngọc Voi lúc này ăn nên làm ra, phúc tướng bầy ra khuôn mặt “kiến diện đếch kiến nhĩ”, nh́n mặt chẳng thấy tai đâu. Hỷ tướng ứng vào giọng nói rổn rảng mà lưu loát, văn hoa. Chàng Ngọc Voi mà làm MC th́ Nguyễn Ngọc Ngạn cũng phải cười huề, và Thúy Nga th́ tiếc hùi hụi v́ không đủ tiền thuê mướn. (Cũng không đủ tài để thuyết phục Kim Mai thư thư để anh chồng này lăn vào chốn gió thơm, mưa phấn ấy.)
 
Lữ C̣ bơi trong bộ C̣m-lê, cũng góp thêm đôi lời phi đường, phi lộ. Chàng duyên dáng cười nhe hàm răng “đa sỉ tất đa dâm” ra để cầu chứng. ( Tội nghiệp cho Ngọc Voi và Hà mỗ đây vốn hiền như Bụt th́ răng cỏ chẳng ra sao cả. Cái này đấu đá cái kia mệt nghỉ.)
 
Từ sau 1975, Hà mỗ tôi đoạn tuyệt với vũ trường. “Rượu ngon không có bạn hiền / Không mua không phải không tiền không mua”. Nhà thơ Sông Vị nói xạo đấy, người nói thơ đấy. Bởi rất nhiều khi người có cả đống bạn hiền mà vẫn không có tiền để mua rượu không ngon là thường. Hà mỗ này c̣n chuyên trị dùng đồ “My Sa Thai” và khách quen thường trực của Good Will th́ ngu gi mà nhẩy nhót cho nó hại bao tử chứ. Thế nên dù ở cái thuở hàn vi đă có lúc từng đi nhẩy múa để kiếm sống (trong đoàn kịch Anh Vũ của Vơ Đức Diên), Hà mỗ đành tự nguyện treo gị. Không ngờ sau 24 năm gác... cẳng, chàng vẫn tung hoành như chốn không người. Vẫn quay dế ṃng ṃng nàng Kim Mai suốt bản Valse nội hóa, dài khiếp đảm. Vẫn đẩy bà thầy Tuyết Nga tóe khói qua Tango, Passo Đường Trường Xa... Vẫn dượt chị Hoàng Mười gần té xỉu với Cha Cha Cha Cầu Muối. (Bà này ngâm thơ hay hết xẩy.) Và Anh Thư Xi-ka-goe (“què cẳng”ợ, v́ mới té cầu thang ở vụ tuyết đầu mùa), cũng bị níu kéo vào nhịp Rumba rừng Sát... May là nhờ đó Anh Thư, nhà thơ kiêm ca sĩ, đă bớt đi... cà nhắc. Bả chỉ c̣n đi... cà thọt thôi. (Như đệ tử Xi-ca-goe mắc dịch của Lư Mạc Sầu trong phim Anh Hùng Xạ Điêu.)
 
Th́ ra chàng đă nhót bù cho 24 năm tự treo cẳng. Cũng vui.
Thầy đờn Toàn Thơ vừa hát vừa chơi mệt nghỉ Tuyết Nga ơi! Bésamé Mucho. Chơi ba bè, bốn giọng, ḿnh ên. Chơi hào sảng như chơi trống bỏi. Kim Mai thổn thức với Lệ Đá của Trần Trịnh. Hoàng Mười với Rượu Quư. Anh Thư, Hoàng Viễn với Góa Phụ Ngây Thơ của Trần Thiện Thanh...
 
Lữ C̣ chủ tiệm nguyệt báo Lạc Việt th́ cứ tấm tắc khen đểu rằng Hà mỗ đây có tài sang số lùi tuyệt chiêu qua bản Góa Phụ Ngây Thơ. (Không lùi lẹ th́ bỏ mạng sa tràng sướng hơn là bị các nữ nhân vây khổn.)
 
Denver, Văn Cảnh,Văn... Ṣng Bài:
 
Chả biết cộng đồng Denver có âu yếm thúc cùi chỏ nhau không (như hầu hết các cộng đồng khác), nhưng người Denver mà Hà mỗ này gặp được th́ toàn là quư nhân, hiền hữu.
Cứ là buổi sáng tiệc nhỏ, buổi chiều tiệc lớn Rồi nhậu nhẹt lai rai toàn XO thứ xịn. Niên Cố mới ra tiệm, cũng cố nhín thời gian để chung vui với anh em. (Và chung t́nh với người hùn hạp.) Phải nh́n thấy mọi người thân quư nhau mới thấy được t́nh người nồng thắm ở Denver. Biệt kích Tựu hầu như lúc nào cũng sẵn sàng nhẩy toán với nàng Sơn. Cứ là ai sao Tựu vậy. Cứ là ôm tay bánh chạy một lèo tới Columbia River, (ranh giới của bang Washington và Oregon) để câu cá (đúng hơn là để... coi người ta câu cá Sturgeon), rồi về. Vẫn là một ḿnh một ngựa lao vào... ṣng bạc như chơi.Vẫn là “một ngày Mũ Đỏ, một đời Mũ Đỏ”. Người đă nhẩy không dù từ cả trăm bộ cao xuống... tuyết mà chưa hui nhị tỳ.( Chỉ cụp tư xương sống và gẫy ba cái sương sườn đủ về hưu non mà thôi.)
 
Thế nên quan Năm Tựu sẵn sàng hướng dẫn Hà mỗ đây đi du sơn ngoạn thủy. Xuyên rừng vượt núi với chiếc Toyota Land Over. Tứ thơ bay ra đầu ngọn viết từ đỉnh Red Rock. Thơ ngạo nghễ nh́n xuống ḷng Denver. Thơ soi tỏ ḷng người lữ thứ. Thơ ghé qua chỗ người ta đăi sỏi t́m vàng.( Vừa đủ làm vài chiếc răng giả hay một cặp bông tai.) Thơ chạy sồng sộc vào ṣng bài, thử thời vận cho vui.( May là chỉ mất có ba cuốn.) Thơ Chào Denver và hẹn ngày trở lại.
Niên Cố muốn chàng trở lại mau hơn Tháng tới. Đầu năm sau. Ngọc Voi muốn thiết thực góp gió cho thơ và hứa sẽ mở ra một hội trường lớn với dăm bảy trăm thi khách tham dự.
Thực t́nh, với Hà mỗ đây, th́ chỉ cần có dăm mười người bạn thiết cũng đủ cho thơ chắp cánh bay lên chín tầng trời giao cảm Phải thế không hở Ngọc Voi, Niên Cố, Lữ c̣? Hở các bạn Ẩn, Văn, Khôi,Thơ, Thanh, Tựu, Viễn?...
 
hà huyền chi
Nov 21, 1998
Chào Denver
 
Ta đứng trên sườn núi đo? Nh́n xuống ḷng Denver
Thời gian xói ṃn từng mạch gió
C̣n lại đây ngh́n phiến đá lô nhô
 
Thằng H.Ọ nghèo sơ
Mang tấm ḷng biển rộng
Đăi lọc t́nh người qua những lát sắn khô
Song tù hẹp chứa ngh́n năm khát sống
Vẫn giữ ḷng trăng sao
 
Thằng Mũ Xanh, Mũ Đỏ bôn đào
Nhớ những ngày đuổi giặc gian lao
Coi sống thác như đồ bo? Một ngày Mũ Đỏ, một đời Mũ Đo?
Sống mạnh, sống hùng
Nhưng đếch sống lâu
Giữa ḷng địch vẫn giữ ḷng thanh thản
Ngời chính nghĩa dẫu cho đời bội phản
 
Ta lướt trên sàn nhẩy đèn mờ
Giữa Ngọc-Voi, Niên-Cố, Lữ-C̣
Nhớ thật đầy Nguyên-Ghẻ, Mẫn-Xích-lô
Đứa xanh cỏ, đứa chưa tṛn khát vọng
 
Vẫn đâu đó mài mũi gươm chống Cộng
Làm thân bọ ngựa chống xe
Dù lịch sử hôm nay son phấn giống tên hề*
Cười hay khóc đâu có ǵ khác biệt?
Ta siết tay dăm ba người tâm huyết
Mới sơ giao mà ngỡ đă thâm giao
Những Ẩn, Thơ, Khôi, Văn, Thanh, Tựu, Viễn...
Cho t́nh thân thêm đôi chút ngọt ngào
Cho quên bớt ngàn trùng sầu đắng
 
Tuyết rất mỏng, trời Denver rực nắng
T́nh người nồng thắm hơi men
Chưa cạn ly vui, người vội rót đầy thêm
Đời lữ thứ bớt lạnh lùng đơn le?
Chào Denver, phút chia tay chẳng dễ
Chào Denver, ta hẹn sẽ quay lui
Gặp nhau đây là vận nước, cơ trời
Ta để lại mảnh hồn say với nhớ. 
* chữ Nguyên Nhi
hahuyenchi
 
 
 

Thơ:

 

Hà Huyền Chi

Kỹ Thuật:

 

Hà Trinh Tiết

Web Design:

 

Hà Phương Hoài
Hoàng Vân

     
 

Thư từ liên lạc hahuyenchi@aol.com
Copyright © 2003 Hà Huyền Chi
Last modified: August 14, 2005