|
| |
Unicode
- Hăy trở lại thời
đoạn 1954. Hăy trở lại với tâm trạng
vô cùng dao động của gă trai 16. Gă tuổi
trẻ phiêu bồng, một ḿnh di cư từ Hà
Nội, không với hành lư trên tay.Không một ai
đưa tiễn,không cả bạn đồng hành.
Gă quá giang trên con tầu dành cho gia đ́nh một
đơn vị cơ động.
- Gă lênh đênh trên biển mà
không thấy biển. Mặt trời mọc phía bên này
thân tầu, lặn ở phía bên kia,vô cảm. Đường
chân trời xa mù như tương lai bất định.
Sóng nhồi không đủ say, bởi nỗi mất mát
quá lớn đă bỏ lại phía sau bánh lái.
-
- Suốt hải tŕnh, gă
một ḿnh trên boong với nỗi nhớ nhà quặn
thắt không rời. Gă lục lọi trí nhớ ngâm
lên những vần thơ sầu muộn của
bất cứ tác giả nào, dù chỉ thuộc lơ
mơ, lăng đăng:
-
- Đưa người, ta không
đưa qua sông
- Sao có tiếng sóng ở trong
ḷng
- Nắng chiều không thắm,
không vàng vọt
- Sao đầy hoàng hôn trong
mắt trong
-
- Đưa người, ta
chẳng đưa người ấy
- Một giă gia đ́nh một
dửng dưng
- Ly khách, ly khách con đường
nhỏ
- Chí lớn không về bàn tay
không...
- (Thâm Tâm)
-
- Em ơi, em ở lại nhà
- Vườn dâu em đốn,
mẹ già em thương
- Mẹ già một nắng hai sương
- Chị đi một bước
trăm đường xót xa...
- (Nguyễn Bính)
-
- Cứ thấy thơ là ngâm
tràn, nhiều bài, nhiều đoạn chẳng liên
hệ ǵ tới hoàn cảnh bi thiết trong ḷng
kẻ bỏ nhà xa quê như gă. Cũng thế,
mấy cô Thái trắng xúm nghe, nào có hiểu ǵ nhưng
cũng khóc ṛng. Hết thơ người, hắn lôi
thơ ḿnh ra ngâm. Dăm bài thơ mực tím với
nỗi vui chưa tới,cơn buồn chưa qua. Nó lăng
đăng mơ hồ như hai tiếng Nha Trang, trạm
dừng chân thứ nhất, nơi bến hẹn đầu
đời của gă.
-
- Hà Huyền Chi
|