Chót đã tiêu hoang
nửa cuộc đi Đừng buồn ta nhé, nửa kia ơi Cho dù tai
tiếng hơn tăm tiếng Đối diện lương tâm chẳng hổ ngươi
Chẳng ngán thiên lôi chẳng sợ tri Rượu chè, cờ bạc tý
ty thôi Trăng hoa quen thói, em thừa biết Đời vẫn cùng
em đũa có đôi
Sáu bó coi như đủ vốn rồi (Tưởng đâu
bể gáo lúc ba mươi Bạn bè bao kẻ trong da ngựa Tổ quốc
ghi ơn ở quá thời)
Vẫn câu chung thủy là tâm niệm
(Đáy sóng mò trăng có lúc thôi) Cung kiếm mạt thời,
đời mạt kiếp Chỉ còn em đó, nửa kia ơi!
Hà
Huyền Chi
Viết tặng anh chị Hà Huyền Chi -Quý
Hương nhân kỷ niệm 40 năm đũa có đô i của anh chị
Tôi đã xem môt số bài thơ viết cho vợ của
các thi sỹ. Lạ ? duờng như các thi sỹ viết cho vợ rât ít . Cho
nguời tình thì nhiều . Nhưng nếu đem lên bàn cân thì … theo
thiển ý cá nhân tôi , chỉ dăm bài cho vợ b ằng ngàn bài cho
tình nhân !
Một trong các bài thơ cho vợ hay nhất
là Nửa kia ơi của thi sỹ Hà Huyền Chi .
Thói
thuờng, sau những bài thơ uớt át để quyến rũ Nàng , thi sỹ đã
để nguồn thơ cho Nàng ngủ yên. Bởi Nàng đã hiện diện cạnh nhà
thơ . Sáng trưa chiều tối ! Thì làm sao viết đuợc nỗi nhớ
mong, niềm hẹn hò hay sự đau khổ ?
Rồi tháng ngày qua
, khi mái tóc điểm sương, nhìn lại bạn đời , thi sỹ bỗng thấy
lòng rung cảm. Đa số sự rung cảm ấy đuợc viết thành những
lời tri ân ! Nào cảm ơn em đã thay ta nuôi con. Nào cảm ơn
em đã cũng ta chia sẻ gánh n ặng cuộc đời . Các bà vợ cũng cảm
thấy ấm lòng …
Nhưng với Hà Huyền Chi , bài thơ cho
vợ -không giống ai .
Rất bình dị ở tựa đề Nửa
kia ơi ? vâng, tôi nghĩ rằng không có gì đầy đủ hơn
bằng từ Nửa kia để gọi nguời vợ yêu dấu ! Có biết bao
từ để gọi. Nào Em , nào con mèo (già !!) ơi , nào mẹ thằng cu
tý ơi , thậm chí Vợ ơi cũng đều có cả . Nhưng Nửa kia ơi ?
duờng như từ ấy rất thông dụng -nhưng chỉ để nói trong văn
chương -thì ở đ ây Hà Huyền Chi –lần đầu sử dụng-để gọi nguời
vợ yêu dấu trong thơ . Môt sự khẳng định tuy ệt vời ! Em,
chính là một nửa của ta ! Đã là Một nửa thì làm sao chia cắt ?
làm sao ta sống đuợc khi thiếu một nửa ? Chỉ cần nghe chàng
thi sỹ gọi như vậy là đủ cho Nàng cảm thấy qúa đỗi hài lòng !
Mở đầu bài thơ, thi sỹ đã dịu dàng thủ thỉ , một lời
tạ lỗi. Lời tạ lỗi rất chân thành . Chi đơn giản gọi Nửa kia
ơi để rồi
Chót đã tiêu hoang nửa cuộc đời Đừng
buồn ta nhé, nửa kia ơi !
Thật đau lòng và cũng
tha thiết. Một cuộc đời mà chàng đã tiêu hoang hết phân nửa ?
thi sỹ hiên ngang thú nhận , không che dấu, không biện minh
“bởi vì rằng thì là mà” như nguời khác mà nhận lỗi rất ngây
thơ , chân thành. Em ơi, ta đã chót tiêu hoang cả nửa cuộc
đời, xin em đừng buồn ta nhé ! Tôi trộm nghĩ, có lẽ đa số
các bà vơ VN , khi tóc đã điểm sương mà nghe chồng thủ thỉ như
vậy, ắt hẳn cũng sẽ tha thứ ngay mọi tội lỗi trong súôt nửa
đời đi hoang của chồng !
Tiếp theo, đây là câu thơ
“hùng “ nhất của thi sỹ
Cho dù tai tiếng hơn tăm tiếng Đối diện
luơng tâm chăng hổ nguơi !
Thi sỹ ngang nhiên tự
thú truớc bình minh “ tai tiếng của ta nhiều hơn tăm tiếng
“ !! Không như nguời khác, tìm cách biện minh cho tội của
mình, thi sỹ thẳng thắn thừa nhận tai tiếng ! Nhưng cái gì đã
khiến thi sỹ tự tin để có thể nói tiếp với Nàng “Đối diện
luơng tâm chẳng hổ nguơi ! “ Phải chăng thi sỹ cho rằng ta có
đi lăng quăng đâu thì cúôi cùng cũng về bến Nàng ? và do đó ta
chẳng phải hổ ngươi khi đối diện luơng tâm?
Chẳng ngán thiên lôi chẳng sợ trời Rượu
chè, cờ bạc tý ty thôi Trăng hoa quen thói, em thừa biết
Đời vẫn cùng em đũa có đôi
Đến đây thì thi
sỹ -vẫn với cá tính rất đặc biệt của HHC – môt nguời lính
ngang tàng – đã ngang nhiên –ngay cả khi đang tạ lỗi với vợ “
ta, chẳng ngán thiên lôi mà cũng chẳng sợ trời “!! để rồi cuời
ngỏn ngoẻn “ ruợu chè cờ bạc tí ti thôi !” thế nào là tí ti ?
chỉ có Nàng mới biết, cái tí ti của thi sỹ là tí ti kiểu gì ?
nhưng câu thơ –có cái gì đó rất “ cù nhây “ – cái cù
nhây của con trai bắc – đã làm bao cô phải chịu thua ! Nàng ,
cũng không ngoài ngoại lệ ! Một câu thơ ngắn nhưng vẽ lên cho
chúng ta một h ình ảnh ngộ nghĩnh , vui. Ta có thể hình dung ,
Nàng đang nguýt và chàng thi sỹ của chúng ta “ có tí ti
thôi mà “ !! Vâng, dù bíêt tỏng cái tí ti của chàng
..chẳng tí ti chút nào nhưng …đã chót tiêu hoang nửa cuộc đời
, xin đừng buồn nửa kia ơi ? thì làm sao Nàng nỡ vạch ra cái
tí ti của chàng ..chẳng tí ti gì sất !
Rồi thì ..trời
ạ ? lại cái mà tôi gọi là – môt HHC rất riêng –đã vênh
mặt “ trăng hoa quen thói, em thừa biết ” ??? Đến tuổi
lục tuần , khi ngồi cạnh vợ để xin lời tha thứ , có ai lại vẫn
“ ta trăng hoa đấy, em dư biết mà ?” Thi sỹ không xin xỏ ,
không biện minh. Vẫn thừa nhận cái hư đốn của mình . Nhưng ?
sau khi ngang tàng, chàng đã xúông giọng-rất mực dịu dàng ,
rất mực thiết tha “Đời vẫn cùng em, đũa có đôi “ !
Tôi cho rằng đây là câu thơ ân tình nhất
trong bài thơ cho Nửa kia ơi ! Vâng, môt sự khẳng định
tuyêt vời .Cho dù thế nào đi chăng nữa, thì đời vẫn cùng em,
đũa có đôi ! Không mầu mè, không hoa lá cành. Chỉ đơn
giản, đũa có đôi ! rất Việt Nam – một câu thơ về sự chung thuỷ
, của tình chồng vợ !
Sáu bó coi như đủ vốn rồi (Tưởng đâu bể
gáo lúc ba mươi Bạn bè bao kẻ trong da ngựa Tổ quốc
ghi ơn ở quá thời)
Bốn câu thơ sau , một nốt
nhạc buồn êm ả . Sáu mươi năm , thi sỹ coi như sống với nhau
đến thế là đã đủ ! Lại ngôn ngữ thơ -rất ngang - của chàng
lính dù – sáu bó, đủ vốn rồi phải không em ?
Một dấu ngoặc - như một hối tiếc nhè nhẹ - tuởng
đâu bể gáo lúc ba mươi .. Tôi không hiểu bể gáo ở đây là
sao ? là súyt chia tay ? hay là chàng đã may mắn thoát chết
như hai câu thơ sau “ bạn bè bao kẻ trong da ngụa “ và
chàng – ơn thuợng đế- vẫn toàn vẹn -về với Nàng ?
Vẫn câu chung thủy là tâm niệm (Đáy sóng
mò trăng có lúc thôi) Cung kiếm mạt thời, đời mạt kiếp
Chỉ còn em đó, nửa kia ơi!
Thi sỹ lại
trở lại với sự khẳng định “ Vẫn câu chung thuỷ là tâm niệm
“ . Chàng đã lại ru nguời tinh già, nửa kia ơi bằng mật
ngọt ‘ta vẫn chung thuỷ cùng em “ rồi sau đó lại “ cù nhây
“ “đáy sông mò trăng có lúc thôi “ ! À , những lúc đi
hoang, mò trăng chỉ là Lúc thôi em ạ .Ru Nửa kia ơi như
vậy thì chỉ có HHC ! Nhưng theo tôi , sự nhắc lại về niềm
chung thuỷ hơi thừa. Giá thi sỹ thay băng một tứ khác thì hay
hơn !
Hai câu cuối , theo tôi cũng tuyệt vời . Từ khi
đến ngồi cạnh Nàng , thủ thỉ ta tiêu hoang, em đừng buồn –
ta cờ bạc, trăng hoa thì vẫn cùng em đũa có đôi –ta suýt mất
em nhưng vẫn chung thuỷ cùng em –ta có đi hoang cũng chỉ một
Lúc - để rồi –một dấu lặng, chấm hết cho lời tạ tình,
“cung kiế mạt thờ i, đời mạt kiếp.Chỉ còn em đó, nửa kia ơi
“ ! một câu thơ kết thật tuyệt . Đời mạt lộ , ta còn gì ?
ngoài em ? nửa kia ơi ? và Nàng đã nép vào vòng tay chồng.
Vâng, ta – nguời ở bên chàng một cuộc đời –nhưng với hơn nửa
để con ngựa đi hoang – thì nửa đời còn lại, ta vẫn có chàng
-để ru cho hết bản nhạc tình chồng vợ !