-
Phỏng vấn
Hà Huyền Chi
-
về
Duyên Anh
-
- Lê Dinh:
Sơ lược tiểu sử của anh?
-
- Hà Huyền Chi:
Tên thật là Ðặng Tri’ Hoàn , sinh qua’n Hà Ðông, 1935,
trưởng thảnh tại Hả Nội . 1954 di cư vào Nam, một mình. 1957
nhập ngũ, khóa 14 VBQGVN. 1975 đào thoát qua Hoa Kỳ.
-
- Hà Huyền Chi tập
làm thơ từ rất trẻ. Chỉ nhập thơ lúc trưởng thành. Bài đầu
tiên được đăng trên tờ Chiến Sĩ Cộng Hoà: "Không Gian Vương
Dấu Giầy". Hiện cư ngụ tại Washington State, Tây Bắc Hoa Kỳ,
tiểu bang mưa, khiến ướt thơ, lạc tuổi. Bởi thơ và nhạc vốn
không tuổi.
-
- LD:
Anh và nhà văn Duyên Anh đã có những quan hệ trước 1975?
-
- HHC:
Thuở mới lớn, hàn vi: 1954, chúng tôi cùng tạm trú trong Nhà
Hát Tây, Saigon một thời gian dài . Duyên Anh chuyển trại
Gia Long hay rời xuống lục tỉnh dậy Anh Văn. (Học bài nào,
dậy bài ấy) Còn tôi chuyển xuống trại học sinh Pavie Lamothe
gần trường đua Phú Thọ.
-
- Thuở trưởng
thành: Duyên Anh viết văn, viết báo. Tôi vừa cầm súng vừa
cầm bút. Thân thiết hơn khi tôi đóng phim Vết Thù Trên Lưng
Ngựa Hoang, Nhà Tôi... (Truyện phim từ tiểu thuyết Duyên
Anh, do Lê Hoàng Hoa, Lê Dân đạo diễn). Chúng tôi thường gặp
nhau ở sân quay, hoặc ở những buổi nhậu, sau đó.
-
- Giữa tháng Tư,
1975, Duyên Anh lái chiếc Pinto mầu xanh cánh cam, tìm gặp
tôi tại sở (2 bis Hồng Thập Tự) để trao 50 ngàn đồng tiền
nhuận bút cho mấy bài thơ đã đăng đâu đó. (Kể như món tiền
nhuận bút lớn nhất mà tôi có, qua thơ). Duyên Anh rủ tôi đi
nhậu nhưng tôi kiếu, vì đang bận công vụ.
-
- LD:
Tại sao sau 1975 thì tình bạn giữa Duyên Anh và anh trở
thành tình tri kỷ?
-
- HHC:
Là lúc Duyên Anh bước vào cõi thơ, tôi nghĩ vậy. Từ Paris,
Duyên Anh và tôi có những liên lạc thường xuyên hơn sau Thơ
Tù Duyên Anh, và sau đó là thơ tình, thơ Ðộc Ngữ.
-
- LD:
Anh đã đến Paris thăm Duyên Anh. Anh có thể cho biết những
suy tư nào, những nhận định về thời cuộc vào buổi ấy của hai
anh. Lúc ấy, tiếng đồn "ăng ten" đã có chưa? Anh nghe và
hiểu được tiếng đồn ấy đến từ đâu?
-
- HHC:
Khi tôi đến Paris, 1987, để ra mắt thi tập Ðời Bỗng Dưng
Thừa do Nam Á, Paris ấn hành, Duyên Anh và tôi gặp nhau
thường nhật. Thời tai tiếng của Mặt Trận Hoàng Cơ Minh đang
trên đường phá sản. Thời tiếng đồn đại “ăng ten” Duyên Anh
đang bộc phát. Tôi không tiện hỏi thẳng Duyên Anh việc này,
và cũng không nghe Duyên Anh giải thích gì. Hiển nhiên là
Duyên Anh xem nhẹ những lời đồn đại ấy. Trước sau, tôi chưa
từng nghe biết 1 nhân chứng đích thực nào nói về việc này.
(Sự việc được khai thác mạnh, trở nên tồi tệ hơn, qua 1 nhân
chứng giả là nhà thơ Huy Trâm. Nhưng chính Huy Trâm cũng chỉ
mơ hồ thuật lại những gì nghe lại từ người khác).
-
- LD:
Trong "Tiễn Hà Huyền Chi" (6-1987), Duyên Anh viết:
-
...Gặp ngươi tâm điểm
vuông tròn
Biển dâu dâu biển chỉ buồn phồn hoa
Vẫn còn ta, mãi còn ta
Cái hôm nay lại sẽ là ngàn sau
Ngươi về đâu, ta ở đâu?
Về hay ở cũng chiêm bao gọi chiều
Ngựa đi nhạc tủi chân đèo
Vó hồn rã rượi hắt hiu cuối rừng
Thôi ngươi trở gót phiêu bồng
Dễ gì vụt thức dậy lòng viễn du?
-
- Duyên Anh
muốn nói, muốn tâm sự những gì với anh?
-
- HHC:
Tôi đến Mỹ từ tháng 5, 1975 nhưng mãi chôn chân ở 1 xó rừng
hiu quạnh. Tôi từ khước nhìn cảnh đẹp quanh đời, từ khước du
lịch. Vì Duyên Anh và Mai Trung, 1 niên đệ, tôi đã qua Paris
khi ấy.
-
- LD:
Trong "Duyên Anh ở lại" (6-1987), anh rời Paris mà lòng vẫn
còn vấn vương người bạn Duyên Anh:
-
...Ta về hồn ở Pa-ri
Ta về ngươi cũng hồn chia nỗi mừng
Mai kia lở núi tan rừng
Vẫn trong nỗi nhớ chập chùng hôm nay
-
- Tình bạn như
hai anh thật không thể có được ở thời buổi nhiễu nhương này.
Những vần thơ của anh đã diễn tả thật đầy đủ tâm trạng của
hai tri kỷ khi phải xa nhau. Nhân dịp này, anh có thể giải
thích rõ ràng hơn ý nghĩa của bài "Duyên Anh ở lại"?
-
- HHC:
Cũng trong tâm trạng lưu đầy như tôi, DA vùi đầu vào sáng
tác, từ khước rong chơi. Thế nên chuyến gặp nhau này kể như
là lần đầu, và lần chót ở xứ người.
-
- LD:
Tháng 10 năm 1987, anh viết "Ngươi đi đâu bây giờ" diễn tả
sâu sắc nỗi niềm thương nhớ bạn hiền Duyên Anh.
-
-
NGƯƠI ÐI ÐÂU BÂY GIỜ
-
Ðây dốc núi mù sương
-
Thu chín đỏ phố phường
-
Paris chừng cũng vậy
-
Thế giới này tang thương
-
Ði
giáp vòng trái đất
-
Vẫn mộng du bàng hoàng
-
Cái ta còn ta mất
-
Trong trí nhớ tro tàn
-
Nhật Nguyệt Ðàm, sông Seine
-
Ðều lềnh bềnh rác rưởi
-
Gác xép dăm bạn hiền
-
Hơn kỳ quan ngàn tuổi
-
Riêng ta, chỗ thèm đi
-
Vẫn ma vương chắn lối
-
Con hẻm nhỏ Thị Nghè
-
Nàng trăm năm còn đợi
-
Trong cảnh đời lữ thứ
-
Duyên Anh, ngươi đi đâu
-
Vàng thau nhòa tâm sự
-
Luân lý cũng thay mầu
-
Bên Tây thừa vô lại
-
Ðức, Mỹ... cũng vậy thôi
-
Bạo lực là lẽ phải
-
Dối gian làm đuốc soi
-
Chúng chặt tay, bắn, đốt
-
Những "Thằng Người Có Ðuôi"
-
Chúng đâm nhau bằng bút
-
Khiến văn chương nặng mùi
-
Ðất trời không đủ rộng
-
"Sỏi Ðá Ngậm Ngùi" chưa
-
Ngươi còn trong dị mộng
-
Ta
"Ðời Bỗng Dưng Thừa"
-
Trong cảnh đi lữ thứ
-
Ngươi đi đâu bây giờ?
- Bài thơ trên
nói về tình bạn mà cũng hình như diễn tả tâm sự của chính
tác giả. Đấy có phải là điểm tương đồng mà anh và nhà văn
Duyên Anh đã trở nên tri kỷ và tri bỉ?
-
- HHC:
Ðời sống đích thực của một nhà văn là sáng tác. Duyên Anh
cũng tâm niệm như vậy. Duyên Anh viết rất mạnh, thị trường
báo chí Châu Âu không đủ sức khai dụng. Thế nhưng dư luận
hàm hồ với 2 chữ "ăng ten” đã là những đá tảng níu chân
người. Nhưng cuối cùng thì Duyên Anh cũng phải sang Mỹ, phải
đương đầu với mệnh số bất công, bất nhẫn sẵn dành.
-
- LD:
Trong "Thơ Vỗ Mặt Trời", có đoạn:
-
Bạo lực trét bùn lên đuốc
sáng
-
Một nhà văn gục, vạn
người đui
-
Trống đồng, bia đá đều bi
thảm
-
Phản ánh gương buồn hậu
thế soi
-
- "Nhà văn" ở
đây có phải anh ám chỉ nhà văn Duyên Anh? Qua bài thơ này,
độc giả nhận thấy là anh có nhiều suy nghĩ rất tương đồng
với nhà văn Duyên Anh về thời thế, thói đời, thói người...
Có phải đây là bài thơ viết gửi Duyên Anh nhưng cũng nói lên
tâm sự, suy nghĩ của chính tác giả?
-
- HHC:
Thưa đúng như vậy. Khi Duyên Anh bị nạn, tôi đang nằm điều
trị tại một y viện tư ở San Jose. Bài thơ này được viết trên
giường bệnh tôi, trong nỗi căm phẫn tột cùng của bạo lực đối
với nhà văn.
-
- LD:
"Chiều Bơ Vơ", một bài thơ của anh đã được nhà văn Duyên Anh
phổ nhạc vào tháng 11/1984. Tại sao Duyên Anh lại chọn
"Chiều Bơ Vơ"? Có thể coi "Chiều Bơ Vơ" là tâm sự chung của
anh và Duyên Anh?
-
- HHC:
Vâng, có thể nói như vậy ở những cảm nghĩ chung, riêng. Theo
cảm nhận tôi thì Duyên Anh không có hạnh phúc gia đình.
-
- LD:
Hậu quả của việc nhà văn Duyên Anh bị đả thương tại quận Cam
năm 1988 phải chăng do nhà văn cô đơn này đã tố cáo những
sai trái, những lừa bịp của các tướng tá, các hội đoàn, mặt
trận hải ngoại?
-
- HHC:
Nhiều người cũng nghĩ như vậy, nhưng sự thật còn nằm trong
vũng tối.
(Kinh tởm hơn một bậc, vì dư luận khi ấy nói về cách đả
thương Duyên Anh: Không cho chết, chỉ gây tàn phế suốt đời!)
-
- Khoảng 1995, 96
gì đó, tôi gặp lại Duyên Anh ở quán Ðào Viên, quận 13 Paris.
Khi ấy Duyên Anh đã tạm xê dịch được, và nói còn rất ngọng
nghịu. Duyên Anh khoe đang tập viết bằng tay trái, dạng chữ
run rẩy nhưng khá đẹp. Duyên Anh nói là anh đã biết bọn nào
đả thương anh, nhưng anh đã tha thứ cho chúng rồi.
-
- LD:
Công bằng mà nhận xét: Nhà văn Duyên Anh luôn luôn ngưỡng mộ
và đề cao quân đội Việt Nam Cộng Hòa. Thế nhưng vô số tướng
tá, sĩ quan miền Nam Việt Nam đả kích Duyên Anh đến nơi đến
chốn. Ngược lại, một số "rất ít" sĩ quan Việt Nam lại trân
trọng công việc văn hóa quốc tế vận của Duyên Anh. Thí dụ
như trường hợp Trung tá Phạm Kim Vinh đã thẳng thắn nhận xét
rằng những bước đi của Duyên Anh "đã làm đẹp mặt cho người
tị nạn Việt Nam trước mắt cộng đồng quốc tế, và làm đẹp hai
chữ Việt Nam..." Là một người từng phục vụ trong quân đội,
anh có nhận định thế nào về hai "trường phái" bênh và chống
nhà văn Duyên Anh như thế?
-
- HHC:
Theo tôi thì không có trường phái nào bênh hoặc chống Duyên
Anh. Chỉ là công việc của cá nhân. Và đám đông a dua mà
thôi. Tôi đồng ý với Phạm Kim Vinh rằng nhà văn Duyên Anh đã
làm đẹp mặt cho cộng đồng Việt Nam. Thành tích quốc tế vận
ấy chưa một cá nhân hay đoàn thể nào làm được xưa nay.
-
- LD:
Những kỷ niệm nào về Duyên Anh mà anh có thể kể cho mọi
người cùng biết?
-
- HHC:
Kỷ niệm đẹp nhất với Duyên Anh là ở nhà Ðào Hiệp, Paris. Tên
dược sĩ Playboy này đã hào hiệp khui hết 2 chai rượu "gia
bảo" để chúng tôi nhâm nhi và làm thơ tặng nhau tại chỗ.
Chai rượu chát Château d’ Yquem 1975 trị giá $2,500.00 US và
chai kia $1,500.00 US .
- Lần khác, là ăn
canh cải nấu cá rô do đích tay Duyên Anh nấu. Thực khách có
Trần Văn Trạch, Khánh Ly, Ðào Hiệp và tôi. Ăn mệt nghỉ. Ngon
nhớ đời.
-
- LD:
Lời khuyên nào của anh đối với những độc giả yêu mến văn
chương Duyên Anh đã
"được nghe" về những sự vu khống hèn hạ của những người
ganh ghét, tị hiềm Duyên Anh?
-
- HHC:
Sự thật là cuối tháng 10, 2003 tôi nghe được từ họa sĩ Ðằng
Giao về Duyên Anh và 2 chữ "ăng ten". Ðằng Giao từng ở tù
chung với Duyên Anh rất lâu (tại nơi mà Duyên Anh bị gán cho
2 tiếng "ăng ten”), đã hoàn toàn phủ nhận về tin đồn ác ý
này. (Ðằng Giao lấy con gái Chu Tử là Chu Vị Thủy, vốn là 1
người hiền hậu rất đáng tin cậy)
-
- Theo Ðằng Giao
thì Duyên Anh bị ganh ghét, tỵ hiềm trong tù, cũng như ngoài
đời chỉ vì tánh khinh bạc, kiêu ngạo của anh mà thôi.
-
- LD:
Nhận định của thi sĩ Hà Huyền Chi về những vần thơ của thi
sĩ Duyên Anh?
-
- HHC:
Duyên Anh viết văn, Duyên Anh viết nhạc, Duyên Anh làm thơ.
Con người tài hoa ấy đã lưu lại đằng sau hằng hà những dấu
ấn của thành tựu ở mọi lãnh vực anh đã kinh qua. Nhưng trên
tất cả, đằng sau một Duyên Anh khinh bạc, ngạo thế, vẫn luôn
có một Duyên Anh chân tình thành khẩn với bằng hữu.
-
- Duyên Anh đã
viết sẵn cho riêng mình một Ai Tín tuyệt vời:
-
Em,
Anh đã đến Paris
Mùa thu đầy xác lá
Như lòng anh buồn bã thuyền nhân
Sài Gòn tuy xa nhưng vẫn rất gần
Paris trước mắt mà trăm năm hiu quạnh
Cái gì lửng lơ trên miếng đời mỏng dính
Ðó hồn anh giá lạnh quê người
Anh đi giữa trưa thương nhớ mặt trời
Anh đi giữa đường tương tư cơn gió
Mặt trời ấm vừa má em hây đỏ
Cơn gió hiền đủ sợi tóc em bay
Anh đi giữa người thương nhớ ai đây
Anh đi giữa đời cát mù sa mạc
Anh đi tội tình lưu vong ngơ ngác
Anh đi dại khờ trẻ lạc quê hương
-
........
-
Em,
Anh đã đến Paris
Mùa thu đầy xác lá
Xác lá mùa thu, xác lá duyên anh
- (1983)
-
- Dòng Ai Tín ấy
khép lại đời sống sầu tủi Duyên Anh và mở ra một bầu trời
bát ngát cho thơ bay vào miên viễn. Cõi thơ chỉ thấy ở Duyên
Anh, dù có hay không viết hoa như anh đã.
-
-
- LD:
Sau ngày nhà văn Duyên
Anh bị
nạn, tình tri kỷ giữa anh và anh Duyên Anh dường như bị cắt
đứt. Dư luận cho rằng vì bài viết anh bênh vực anh Duyên Anh
có đoạn: ”... Thú thực, mày chưa phải là bạn tốt của tao vì
đời tao chưa từng gặp bạn tốt...” khiến anh Duyên Anh không
bằng lòng. Sau này hai anh còn liên lạc với nhaủ Anh có thể
giải thích rõ hơn để sự ngộ nhận sẽ biến mất và tình bạn
giữa anh và anh Duyên Anh mãi mãi bất tử (dù anh Duyên Anh
đã đi vào cõi miên viễn)?
-
-
HHC:
Như đã no’i ở phần trên, khi DA bị nạn, tôi cũng đang
nằm bệnh tại San Josẹ Trong cơn xu’c động ngu’t lửa â’y, tôi
co’ co’ viê’t 1 bài hành dai 128 câu, 1 vần: “Thơ Vỗ Mặt
Trời”, như một thê’ ca’ch tuyên chiê’n cùng bạo lực.
-
-
Tôi nhân danh kẻ sĩ mà viê’t, không phải đơn thuần vì tình
bạn vơ’i DA, hoặc vì xu’c cảm nhâ’t thời,/. Co’ thể DA không
vui vì sự xa’c định kia: ”... Thú thực, mày chưa phải là bạn
tốt của tao vì đời tao chưa từng gặp bạn tốt...” Co’ thể DA
chưa từng co’ dịp đọc toàn bộ 128 câu “Thơ Vỗ Mặt Trời” của
tôi/. Thực tê’ là: Ðời tôi chưa từng gặp bạn tô’t, dù co’
hay không co’ Duyên Anh.
-
-
Hà Huyền Chi
-
-
THƠ VỖ MẶT TRỜI
Ngàn dặm thư ngươi rồi cũng tới
Ta trên giường bệnh vén môi cười
Người qua Hương Cảng tìm vui mới
Ta ráng tìm quên truyện đổi đời
Thấy rốn chú Ba phơi giữa chợ
Thấy xe mì tíu ấm đêm vơi
Thấy kinh đen kịt ngang thành phố
Hai thước hẻm con, bốn chủ chòi
Chiều đớp nghêu sò trên nắp cống
Tưởng đâu chợ cũ thuở yêu người
Thăm hồ Nhật Nguyệt thu vàng sóng
Thấy đủ ngàn năm nhục quá thời
Buộc bụng kinh niên ôi cũng đáng
Túi vừa rủng rỉnh lại rong chơi
Về quê, thèm lắm,nhưng không dám
Ngại đảng Ka-ki chửi thấu trời
Ngươi kể võ vàng dăm kỷ niệm
Ngàn đêm lao ngục héo mòn trôi
Ta van hải tặc, van thần biển
Ðể một lần ngươi tới bến vui
Ðể thấy văn chương nơi đất trích
Còn thua sỏi đá dưới chân ngươi
Dế Già,* hát dạo long tâm phách
Vưà múa vừa ca đến hụt hơi
Bạo lực nhìn đi bằng mắt gỗ
Bồn Lừa,** bị búa, liệt tay rồi
Ðòn thù chấn não, sai gân cổ
Chôn sống văn chương dưới mộ hôi
Ta vẫn in thơ đem bán dạo
Toan đem nhục nước gả cho người
Kinh Kha chỉ thấy trong phim xạo
Bạo chúa giờ nhan nhản khắp nơị
Ngàn dặm thư ngươi rồi cũng tới
Quê nhà từng mảnh nhớ chơi vơi
Sắn khô nút bấc mười năm nghẹn
Bơ sữa nhục hờn cũng đắng môi
Kình ngư sẻ thịt phơi đầy chợ
Hải điểu nhồi bông đứng ngậm ngùi
Gươm báu ích gì trên ngựa gỗ
Cung dâu mọt gặm, cỏ bồng ơi!
Vũ khí cho ngươi là cán chổi
Ðêm về xương cốt héo tả tơi
Văn chương táo bón, thơ tê mỏi
Viết bức thư xoàng cũng hụt hơi
Nghiệp bút ôm vào là khốn khó
Chiến-trường-báo-bổ rất tân thời
Nghề buôn không vốn thời nay đó
Báo biếu tràn lan khắp mọi nơi
Bài viết báo này chưa ráo mực
Báo kia thuổng lại chạy khơi khơi
Dăm ba ký thiệt mòn tâm lực
Chống đỡ thiên tai bởi báo đời
Chụp mũ, tống tiền,tranh quảng cáo
Báo thưa kiện báo rất đười ươi
Dăm tên lãnh chúa chơi đòn bạo
Thiêu sống, chặt tay, truyện cũ rồi
Tác quyền lái sách thi nhau phỗng
Văn sĩ, nhà thơ, rách tả tơi
Chủ báo ầu ơ quờ quạng chống
Ngươi còn ham viết nữa hay thôỉ
Thái thú văn chương say bí tỷ
Ngủ trên ảo tưởng phấn son ôi
Ngăn sông chiếm núi tranh hư vị
Thọc bút khơi sâu bất hạnh người
Chuột bọ thi nô cười ngặt nghẽo
Nhìn qua lỗ cống luận trùng khơi
Tầng xanh nào biết bao linh điểu
Phóng mắt nhìn xa tám hướng trời
Ganh ghét, tỵ hiềm mờ lý trí
Phì phà nọc rắn giữa môi cười
Thếp vàng dĩ vãng xưa han rỉ
Thắp sáng lân tinh tự mãn soi
Sớm biết đường dài hay sức ngựa
Buồn chi cho bạc tuổi năm mươi
Chửi toang cho hả cơn phong ngứa
Lại nghiến răng mang thập giá đờị
Ngàn dặm thư ngươi rồi cũng tới
Biển hoà trong máu muốn bay hơi
Xứ này đảng phái nhiều như ngói
Ta lập thêm dăm đảng cò mồi:
(Chủ tịch cho ngươi, ta thủ quỹ
Vợ ngươi phó đảng chắc ăn rồi
Hiền thê ngoại vụ, kiêm thư ký
Quyên góp lai rai cũng bộn lời
Bổn đảng sẽ độc quyền chống Cộng
Chờ đèn xanh bật, lượm Phân rơi)
Ðảng chia hệ phái, chia từng mống
Thực lực coi như đụn cát rời
Ngươi còn ham viết ta cho nổ
Dăm bộ dâm thư lệch đất trời
Lạc giáo, hoan đồ, chơi chết bỏ
Ta làm giáo chủ, dóp thơm ơi
Từ ngài Cam Ðịa chơi dê cái
Trinh nữ thay chăn ấp ủ người
Xác bố chình ình chưa kịp bái
Ðè nàng ký giả quất tơi bời
Chơi cho sông núi ta tơi tả
Bảo Ðại, hôn quân tiếng để đời
Dưới biển, trên rừng ngài chọi đã
Nghe đồn cả vịt cũng mần tươi
Tổng thống Ken-Ðì dâm có hạng
Ðứng trong thang máy cũng đinh chơi
Ðinh trên bàn giấy, đinh văng mạng
Thế giới nghiêng mình khép nép coi
Bí mật phòng the khai thác kỹ
Giúp thù lẫn bạn sướng mê tơi
Tân hôn bí thuật bao dâm hỷ
Sản xuất thêm nhiều lãnh tụ đoi
Kế sách dâm thư đem chống Cộng
Thử xem cán ngố có mòn hơi
Thằng trong hòm kính cười hay khóc
Lính gác trong lăng cũng chuổng cờị
Ngàn dặm thư ngươi rồi cũng tới
Di ngôn này ta gửi riêng ngươi:
-“Bạo hành đớn mạt như lang sói
Thơ sẽ hiên ngang vỗ mặt trờị”
Chất xám ta dùng không giới hạn
Thơ mang chân lý tặng cho người
Rừng gươm, biển lửa ta đâu ngán
Ta vẫn như thơ đứng giữa đời
Bạo lực trét bùn lên đuốc sáng
Một nhà văn gục, vạn người đui
Trống đồng, bia đá đều bi thảm
Phản ánh gương buồn hậu thế soi
Khắc lên trán gỗ lằn vôi hảo
Tuyên chiến cùng thô bạo mọi thời
Thơ mãi tung hoành trong mắt bão
Ngươi còn ham viết nữa hay thôỉ
*Phạm Duy
**Duyên Anh
21-5-88
HHC/TTDN/41
Subj:Re: [siliconband] Phỏng vấn HHC về Duyên Anh
Date:12/10/2003 8:53:30 AM Pacific Standard Time
From:nmchau@club-internet.fr
To:Hahuyenchi@aol.com
Sent from the Internet
Hehehe,
Anh mồ côi lâu rồi/. Muốn làm mẹ ghẻ của anh không? hhc
Anh ơi
coi "Bạn bè như cha mẹ",
nghĩa là anh chờ đợi bạn bè coi anh như con đỏ, sống vì anh,
hi sinh tất cả cho anh ...
thảo nào !
yn
----- Message d'origine -----
De : Hahuyenchi@aol.com
À : nmchau@club-internet.fr
Envoyé : mardi 9 décembre 2003 18:29
Objet : Re: [siliconband] Phỏng vấn HHC về Duyên Anh
Em oi,
Chàng thoả hiệp với Nicô , sau 7 ngày rút cầu đóng cửa rồi
em. Trở mặt với nàng không khó như anh tưởng, nhưng lúc lái
xe 1 mình, buồn ngủ, anh cũng cần nàng Nicô dắt anh an toàn
về nhà/. Thay vì vào nhà thương, nhà xác.
Chỉ riêng anh, người coi "Bạn bè như cha mẹ", thì anh chưa
từng gặp bạn tốt. Anh nhớ em, hhc
Anh ơi
Em rất tiếc cái câu " đời tôi chưa từng gặp bạn tốt ... " ,
cho anh .
Em có cái nhìn khác, đời tôi đã gặp nhiều bạn tốt, và người
tốt (đã trở thành bạn) ... chưa hẳn là vì em may mắn hơn anh
.
Anh né hay thỏa hiệp với ni cô đến đâu rồi ?
-
__________________________________
Subj: Re: bai M dang tren net.co nick nhan xet ne
Date: 12/11/2003 9:46:06 AM Pacific Standard Time
From: Hahuyenchi
To: rosalinevn@yahoo.com
In a message dated 12/11/2003 9:08:42 AM Pacific Standard
Time, rosalinevn@yahoo.com writes:
Subj:bai M dang tren net.co nick nhan xet ne
Date:12/11/2003 9:08:42 AM Pacific Standard Time
From:rosalinevn@yahoo.com
To:hahuyenchi@aol.com
Sent from the Internet
Viết thẳng, hiểu cong là lỗi của người viết, và người đọc.
Người viết không muốn rào đón, giải thích, người đọc nhìn
gần, võ đoán. Có từng quan niệm như A: “bạn bè như cha mẹ”
thì mới hiểu được là anh quý bạn cỡ nào/? Cha mẹ không do ta
chọn mà có , nhưng không may, dăm kẻ được coi là bạn bè từng
bán đứng anh, giá rẻ mạt. Còn nỗi tủi hổ nào cao hơn thế, và
có còn cần thiết để nhìn lại nỗi thất vọng mình không em?
DA còn bị hôn mê cả năm, khi “Thơ Vỗ Mặt Trời” ra đời, và in
trong cuốn Thơ Trong Da Ngựa/. Và A đoán là DA chưa từng
được đọc bài này (đúng ra là anh đang tâm sự với bạn cũ là
Văn Quang, khi ấy):
http://anthonyhạgotdns.com/hhc/hhc/dangua2.htm
(Trang 41 - 51)
Dù sao A nghĩ, qua M, người viết đã có cơ hội giải thích
khúc mắc trên. Thanks, hhc
Tôi nhân danh kẻ sĩ mà viê’t, không phải đơn thuần vì tình
bạn vơ’i DA, hoặc vì xu’c cảm nhâ’t thời,/. Co’ thể DA không
vui vì sự xa’c định kia: ”... Thú thực, mày chưa phải là bạn
tốt của tao vì đời tao chưa từng gặp bạn tốt...” Co’ thể DA
chưa từng co’ dịp đọc toàn bộ 128 câu “Thơ Vỗ Mặt Trời” của
tôi/. Thực tê’ là: Ðời tôi chưa từng gặp bạn tô’t, dù co’
hay không co’ Duyên Anh.
Hà Huyền Chi
[/quote]
Thực tê’ là: Ðời tôi chưa từng gặp bạn tô’t, dù co’ hay
không co’ Duyên Anh.
Hà Huyền Chi
[/quote]
Có nghĩa là gặp nhiều bạn thường có , xấu có , nhưng chưa
từng biết thế nào là bạn tốt, tội nghiệp anh HHC già từng
tuổi này mà vẫn chưa gặp được bạn tốt . Một người sống không
có bạn tri kỹ như thế không biết có uổng một đời không? Sống
đến nỗi không có ai làm bạn tốt với mình , nếu là tôi thì
tôi tự đặt cho mình một nghi vấn và tự tìm câu trả lời cho
nghi vấn đó chứ không thể nào đem tuyên bố trước bá quan văn
võ , mắc cở lắm.
Nhà thơ lớn ( tuổi ) tuyên bố nghe dao to búa lớn quá chừng
" tôi nhân danh kẻ sĩ mà viết.... " cách trả lời kiểu này
không bị đem ra đánh đòn là maỵ Nhưng dù sao cũng cảm ơn chị
HLC post một bài viết lên để mà đọc.
Quan Dương
In a message dated 12/11/2003 9:59:21 AM Pacific Standard
Time, Hahuyenchi writes:
Subj:Re: nha van Duyen Anh
Date:12/11/2003 9:59:21 AM Pacific Standard Time
From:Hahuyenchi
To:Kim.Nguyenviet-1@nasa.gov
CC:rosalinevn@yahoo.com, Hahuyenchi, hhaphuonghoai1@yahoo.com
In a message dated 12/11/2003 7:09:16 AM Pacific Standard
Time, Kim.Nguyenviet-1@nasa.gov writes:
Subj:nha van Duyen Anh
Date:12/11/2003 7:09:16 AM Pacific Standard Time
From:Kim.Nguyenviet-1@nasa.gov
To:Hahuyenchi@aol.com
Sent from the Internet
Cám ơn Kim đã góp ý!
Số mệnh của người cầm bút dài hơn thời đoạn họ đã ăn và thở/.
Họ phải trách nhiệm về mọi khen chê của dư luận bây giờ, và
mai sau/.
Tạ Tỵ (xếp cũ của tôi) và DA từng có bút chiến với nhau rất
nặng nề ở hải ngoại, sau cuốn "Đáy Điạ Ngục"/. Ngoài vấn đề
tuổi tác, tôi nghĩ TTỵ không có gì đáng để so với DA, ở tài
năng và tư cách .
Mới đây, cũng có người thắc mắc đôi điều về bài pv về DA của
tôi, xin để fwd cho Kim biết luôn nhé. Tình than, HHC
Thua anh Ha Huyen Chi,
Trước hết xin có nén hương tưởng nhớ đến người đã quá cố.
Trong cuốn Đáy Địa Ngục nhà văn (nghệ sĩ) Tạ Tỵ viết rất rõ
về vai trò của Duyên Anh, ở các cuộc phỏng vấn thì:
- nhà văn Tạ Tỵ giữ vững lập trường
- nhà văn Duyên Anh chưa bao giờ khẳng định
bây giờ nhà văn DA đã quá cố và có lẽ vì vấn đề fairness
mình nên đe mọi sự chìm vào quên lãng.
Hình như cuộc đời là nhân quả và seeds of yesterday are
flowers of today, bác sĩ Ngô Thế Vinh bị trách là không cấp
cứu, chỉ cho gọi 911 là chuyện làm anh em Quân Y, nhất là ở
các binh chủng Tổng Trừ Bị suy nghĩ rất nhiều.
Thưa anh Hà Huyền Chi,
Cám ơn bài phỏng vấn của anh, trên diễn đàn nhà văn Hà
Thượng Nhân cũng có đôi lời về việc nầy.
Nguyện cầu hương hồn Duyên Anh được về miền vĩnh hằng , nơi
không có thù hận và đắng cay.
Thân kính,
nguyen-viet kim
-
-
___________________________
-
-
Subj:su khinh bac cua duyenanh la nguyen nhan chang ??????
Date:12/10/2003 2:50:31 AM Pacific Standard Time
From:rosalinevn@yahoo.com
To:hahuyenchi@aol.com
Sent from the Internet
TKhờ oi,
Em hỏi như súng mày, làm sao A trả lời trả vốn cho ki.p/.
MThảo có gì?, DQSĩ có gì so với DA được chứ/?
Sắp dọn nhà qua Úc rồi, còn lo gì bị đuổi nhà/? Gửi trang
báo kia về cô bạn em rồi đó. Joyeux Noel nhe em, Z
hi A
1. M đã đọc bài DA
2. Vì sao tư nhiên bây giờ A có ý tuởng này ? là đính chính
quan hệ giữa A và DA sau khi DA bị nạn ?
3. M có đưa bài của A lên web Dactrung và vietbao.com đó
4. tháng 10/03, A đã găp DGiao ? DGiao ở chung bao lâu với
DA trong tù ?
5. sư ghen ghét đố kỵ -lúc nào cũng có-với các tài năng !
6. vì sao sư đố kỵ đó không xảy ra với Mai thảo - DQSỹ ..?
mà lại nhăm vào DA ?
7. hay như anh đoán, chính là sư kiêu ngạo, khinh bạc của DA
?
8. à ha, nếu thế, tôi -nguời đàn bà Saigon -xin thưa cùng
qúy tài năng -xin quý tài năng hãy nhũn nhặn một tí ! quý vị
không luờng truớc đuợc -sự kiêu ngạo và khinh bạc sẽ đem đến
hâu quả gì ?
9. M thích truyện trẻ con của DA
10. nhưng quả tinh giọng văn ThuongSinh làm M không thích
11. có thể chỉ trích. Ok . nhưng không nên khinh bạc quá
đáng, dìm nguời khác xuống bùn đen. như vây chỉ tạo nên oán
thù !
12. huống chi duờng như bản chất DA là vậy ? vì từ bác, bố,
cô chú M - cả ông Bùi văn Bảo (bố Bùi bảo Trúc) là hiệu
truởng, giáo sư thầy dạy DA hồi ngoài bắc-tại truờng Trần
Lãm-Thái Bình-là truờng của gia đinh lớn của M- đều nói ngày
xưa đi học, DA đã ngổ ngáo , nghịch ngợm, học thì dốt mà đi
phá, trêu chọc bạn gái rất " mất dạy" thì nhiều ???????????
13. thực sự nghe cô /chú kể vậy, M hơi mất cảm tình với DA !
14. M thì xem truyện DA,thấy DA nhắc đến bác Lô của M, bố
của M băng cái giọng ...không lễ phép gì cả ?
15. M dư đinh viết về ngôn ngữ tinh yêu trong thơ HHChi mà
busy quá .vì bi đuổi nhà ! huhu !
bye .Gửi lời thăm chị QuyHuong
thỏ khờ
Ngỡ em giận gì anh mà trốn biệt rồi/. Có dịp sẽ kể cho em
nghe nhiều về DẠ Hắn tài hoa lắm.
Em khoẻ không? Chúc mẹ con em vui Giáng Sinh!!! hhc
_________________________
Anh Hoàn ơi
Em nghe nói nhà văn Duyên Anh mất, em không nhớ năm nào,
nhưng hôm nay đọc bài của anh, em mới biết Duyên Anh chết
thảm. Anh có thể nói rõ cho em biết bịnh trạng của Duyên Anh
không?
Duyên Anh là nhà văn mà em ái mộ từ khi còn học ở trường
trung học Gia Long. Em đọc hầu hết những truyện của Duyên
như: Thằng Vũ, Cỏ Non, Bồn Lừa, Chương Còm, Mơ Thành Người
Quang Trung, Giàn Hoa Thiên Lý v.v...Em thích lối văn gãy
gọn trong sáng của ông. Em tìm thấy tuổi thơ hồn nhiên trong
những tác phẩm của ông. Em cũng nghe đồn rằng ông làm "ang-ten"
nhưng em không tin, bởi vì ông là nhà văn mà em mến mộ từ
hồi em còn nhỏ xíu. Đọc Trần Đại của Duyên Anh, em thương
những người ở xã hội đen chứ không sợ hãi họ nữạ Ngọn bút
tài tình của Duyên Anh làm nhân vật Trần Đại trở thành hiền
lành dễ thương vô cùng.
Rồi bỗng nhiên ông Duyên Anh chết, em cứ tưởng bị đi cải tạo
về thì ông bị bệnh hậu mà chết thôi, như bao nhiêu sĩ quan
cao cấp khác bị hành hạ ngoài bắc. Nhưng
em không dè cái chết của ông không dơn giản như vậỵ Tội
nghiệp quá anh Hoàn ơị Kể em nghe nhiều hơn về Duyên Anh
nghe anh Hoàn
Cám ơn anh
Lê Mỹ Dung
|