| Home  | Tiểu Sử HHC | Thả Gió Bay Đi | Mục Lục | Từ Thơ Đến Nhạc |
HHC - Nhánh Nhỏ Giao Cảm | Thơ Ghé 1 Chân | Hot Links  |

| English | Audio & Video | Dịch Mậu Binh | Thơ Chuyển Ngữ | Suối Thơ |
|
Góc Thơ HHCTác Phẩm HHC Thơ Mậu Binh |  Trang Đặc Biệt | Thư Tín  |


 HHC

 
 
Ha Huyen Chi
 Mau Binh
Số
Phác Thảo Bộ Phim Văn Sử
Con Tiên Cháu Rồng
Mời vào trang

Mục Lục Thơ Mậu Binh ABC

Mục Lục Thơ Mậu Binh Theo Từng Tập

 

Ra Mắt Trăm Họ
 
Tại San Jose, tháng 10, 1998
 
Camap
 
 
Bão dấy lên từ Kansas, Kiều Loan. Bão tạt xuống Santa Maria, Phạm Anh Dũng. Bão sôi Beaverton, Mai Anh Việt. Bão ngược về Dallas, Nguyên Nhi, Phạm Chi Lan. Bão quét ngang Oklama City, Kim Dung, Thùy Trang. Bão Đầy.
 
Mắt bão, Hà Huyền Chi cuốn xoáy từ Lacey không ngừng gửi đi những tín hiệu của một dấy động văn chương và tình bằng hữu cho một đàm tụ: tháng 10 ở thung lũng hoa vàng. Bão Đầy. (Thi phẩm thứ 16 của Hà Huyền Chi.)
 
Tưởng như chưa bao giờ, tại hải ngoại, đã có một quy tụ lẫy lừng, thân thương thế đó. Cho một ra mắt sách khiêm nhường, ngẫu hứng. Khiêm nhường bởi: "làm lớn không được thì làm bé", đã sao? Hà chưởng môn hào sảng phán thế. Ngẫu hứng bởi: ban tổ chức gồm những ai? Không biết. Địa điểm và thời gian? Không hay. Đúng ra, đám quần hào ham vui chỉ được biết trước vỏn vẹn có hơn một tuần. Cũng tốt thôi.
 
Rồi thì điện thọai, điện thư bay mù trời mịt đất. Hà chủ động chiêu dụ dám quần hào viễn Tây:
 
-Tới lẹ, trước vài ngày để thưởng ngoạn mưa thu và mùa lá đỏ bạt ngàn: "Rừng phong, thu đã nhuốm mầu quan san". Mưa mỏng như sương. Mưa không ướt áo. Mưa như rắc bụi. Bụi thu. Lá phong vàng hanh bạt ngàn. Lá lụa. Lá phong đỏ au mầu má chín ửng men nồng. Lá rượu.
 
-Tới lẹ, chai rượu trấn sơn: Cuvée Dom Pérignon của mùa nho đượm nắng 1973 còn nằm ngủ trong tửu phần chờ đón khách phương xa.
 
-Tới lẹ, để buông câu trên bát ngát hồ gương xanh hoài ngàn năm. Để cái tâm bềnh bồng trôi với bầy ngỗng trời thiên di từ băng đảo. Tới trước con trăng 16 để thấy lòng như đang phơi phới bên Nhật Nguyệt đàm.
 
Và bằng hữu tay kiếm, tay đàn đã tới đủ mặt. Trừ một nàng Kiều trở gió. Và một chàng Phạm Anh Dũng đã anh dũng đứt gánh giữa đường. Chiếc xe ho gà khiến ngài lang tây ôm đàn hát một mình với bụi thu và sư tử đất.
 
Ngày N, giờ G, quân ta đến quán biên đình thì hỡi ôi, ghế còn ngủ trên mặt bàn. Đàn địch còn chưa khiêng tới. Người chủ quán còn hành hiệp đâu đó với chủ kiến ba khoan, và bảy hượm.
 
Quần hào săn tay áo lên...ngồi chờ. Hà chưởng môn lặc lè cùng Sao Biển, Nguyễn Châu, Lê Quốc Tấn, Nguyên Nhi khệ nệ khiêng cây đờn Organ tổ chảng từ đâu đó hân hoan tiến vào đại sảnh. Chàng thi sĩ "Mãi mãi Hà Huyền Chi người tình son tre.ũ"*  vừa tọa công chưa kịp thở thì các thi khách đã ào tới bao vây lấy quầy sách. Người mua hào sảng, người ký lưu niệm tưng bừng trước giờ khai mạc. Nhà thơ Ngọc Bích tay phải quay phim, tay trái chụp hình lia lịa. Nhà thơ Sương Mai hớn hở lăng ba vi bộ dạo quanh với mớ ticket nước cành dương trên tay. Dáng thanh thản như người ngoại quốc.
 
Sau quốc ca, mặc niệm thì ai nói người đó nghe. Cây Organ nằm vểnh râu cười thầm vì người thầy đờn khiếm diện. Cả hội trường chỉ có chiếc Micro độc nhất. Loa hú nhiều hơn phóng thanh. Sao Biển, Nguyên Nhi ráng truyền đạt những lời bình cảm khái trước làng văn. Quần hào thương tình chàng thi sĩ "Mãi mãi Hà Huyền Chi người lính không già."ụ* nên ráng gân cổ ca ngâm chết bỏ. Phải nhìn thấy Hà chưởng môn cầm Micro dí vào mồm nhạc sĩ, kiêm ca sĩ Mai Anh Việt cho chàng tuổi trẻ tài cao này vừa tay đờn miệng hát, mới thấy được hết nỗi tủi lòng của đám kẻ sĩ, nòi tình.
 
Phải thấy được Kim Dung quýnh quáng "bắt vịt trời" vì không cách gì nghe được tiếng đờn Guitare gỗ của chàng Mai Anh Việt hòa điệu. Công chúa Thùy Trang thương mẫu  hậu quá bèn phi thân lên đứng cạnh để vỗ về trấn an.
 
Lão bá bá Dương Huệ Anh, chủ tiệm thi đàn Lạc Việt và kỳ nữ Như Hảo, chủ đài, chủ báo Mẹ Việt Nam đến "thỉnh thơ", nhưng vì chậm chân, nên gần trăm cuốn Bão Đầy đã bán hết sạch cái vèo.
 
(Hôm sau, trong tiệm phở 54, Sao Biển đang dở đọc Bão Đầy với Nguyên Nhi và Phạm Chi Lan thì một thi khách nằn nèo đòi mua cho được một cuốn. Hà chưởng môn móc từ trong áo bào ra một cuốn rách bìa mà rằng đó là cuốn còn sót lại, dùng làm tài liệu ghi chú. Sách đó chỉ có thể tặng thôi chứ không bán. Thi khách cười sảng khoái đón nhận và vung bút ký ngay một tấm chi phiếu khá nặng tay)
 
Hà chưởng môn bùi ngùi than:
-Nếu ra mắt trăm họ là để bán sách thì kể như ta đã thành công viên mãn. Nhưng ta thật xấu hổ với các huynh muội từ ngàn dặm xa tới đây lại không có dịp thi triển thần oai. Thôi thì xin chư vị đại xá cho.
 
Rứt lời, chàng phóng bút làm mấy câu thơ sáu, tám và rổn rảng đọc lên như một cách tạ tình. Bài thơ như sau:
 
Độc Hành
 
Tin người từ lúc sơ giao
Còn chưa biết mặt đã trao ân tình
Ai hay rau diếp làm đình
Trách người bôi bác, trách mình cả tin
 
Tưởng đâu chung bến, chung thuyền
Thì thôi duyên lại vô duyên, độc hành.
 
San Jose Oct 17, 1998
hahuyenchi
 
Đám bằng hữu bịn rịn chia tay, hẹn sẽ hội ngộ trong một đàm trường khác, ở tương lai gần. Một số còn lưu luyến kéo nhau về tư gia để tiếp tục ca ngâm...
 
---------
* Chữ của Nguyên Nhi trong bài: "HHC, Cái Chính Tâm Kia Sẽ Mãi Là Như Thế"
Camap  

 

 
 
 

Thơ:

 

Hà Huyền Chi

Kỹ Thuật:

 

Hà Trinh Tiết

Web Design:

 

Hà Phương Hoài
Hoàng Vân

     
 

Thư từ liên lạc hahuyenchi@aol.com
Copyright © 2003 Hà Huyền Chi
Last modified: August 14, 2005