|
| |
 |
 |
|
|
|
| Home | Tieu
Su HHC | Lang
Du | Tha Gio Bay Di | Muc
Luc |
Tu Tho Den Nhac | Nhanh Nho | Giao Cam | |
|
|
Goc
Tho HHC
| Tac
Pham HHC | Tho
Mau Binh | Hot
Links
|Thu
Tin |
Tho
Chuyen Ngu
|
|
|
|
|
Tháng
Tám
Trên Những Tờ Thư Mỏng
Trang
Thanh Trúc
|
Em,
Anh
bắt đầu chờ đợi những bức thư em dự viết
qua bưu điện đây. Những chăm chút ấy đã khiến
anh cảm động. Đó cũng là những ấn chứng về tình
yêu em dành cho anh. Em tuyệt vời!
Anh
mong là những ngày đi chơi xa sẽ khiến tinh thần
em thư dãn và em có thời giờ để chăm sóc cho mình
nhiều hơn. Phải ăn nhiều ngủ nhiều đi con bé. Em
cần sức khoẻ để làm việc.
- Em
viết sai chính tả là chuyện bình thường thôi.
Viết đúng mới là chuyện bất thường. Anh đã
quen với chữ lãng mạng có "g" của em rồi,
và nhiều chữ nữa không thấy trong tự điển!
[...]
… Chuyến xe tốc hành Paris-Bordeaux ngừng lại ở
trạm Angoulêøme. Điều mà em chờ đợi là sự hân
hoan của người ra đón. Nhưng hỡi ơi, tìm mãi không
thấy một bóng dáng yêu kiều Việt Nam nào cả! Anh
biết không, là em còn tưởøng rằng mình ngớ
ngẩn đến độ xuống sai trạm ga, hoặc thông báo
đến Angoulêøme sái ngày. Sau khi nhấc điện thoại
gọi về…làng, em phải ngồi trên một bậc thang
trước ga xe lửa chờ dài cổ mới được người dân
quê lên đón về dinh đó anh ạ! Bên ngoài trời
nắng và nóng kinh hồn luôn. (Anh đang làm gì bên đó?
Anh có nhớ em không? Chắc là có chứ, anh há?)
- Cái
làng này "coi bộ" buồn quá anh ạ! Hình như
em đã quá quen với đời sống ồn ào ở thành
phố rồi thì phải. Vắng lặng quá đâm ra
bồn chồn, lo âu! Bao nhiêu dấu chấm hỏi hiện lên
trong đầu (Hai câu vừa ghi, là thơ của con bé
đó, thuộc loại thơ 9 chữ, rất ít người viết
đó anh nhé!).
- Thế
mới biết, một thói quen, cho dù đó chỉ là cái
ồn ào không tưởng. Nhưng khi vắng xa, mình mới
cảm thấy cần thiết, nhớ nhung! Em xa thành-phố-có-nhiều-phân-chó-ngoài-đường
mới được hơn vài tiếng…rưỡi thôi, mà em đã
thấy nhớ nó sao đâu. Con đường từ ga đến cái
làng của người quen em phải mất thêm "chỉ có"
hơn ba mươi phút xe chạy thôi anh ạ. Thấy mà chán
luôn! Hai bên đường trồng thật nhiều bắp. Ngó
thấy ham lắm cơ. (Em lại nhắc đến chữ "cơ
" mà anh thường nói với em nữa rồi. Sao em thương
cái tiếng "cơ" của anh gì đâu là thương!)
- Em
viết tiếp nhé. Ruộng bắp hai bên đường rộng thênh
thang, bát ngát. Nhưng người quen của em nói: "Bắp
trồng là để cho … bò ăn, nhiều sữa!". Và
đôi khi dân làng cũng hái bắp về luộc ăn. Bắp
không ngọt lắm nên mỗi khi luộc bắp phải nhớ
cho hai cục đường vào trong nồi! Người dân làng
họ hiền hòa, bình dị lắm anh ạ.
- Em
yêu,
- Anh
đang nhớ em, nỗi nhớ bồng bềnh trong lúc nghe
lại băng thơ gửi em. Chỉ là tư liệu thôi em, để
nhớ về. Không tập trung được điều gì, lúc này.
Nghe giọng thuốc lào của mình với những xúc động
bất chợt mà gai người, xấu hổ muốn chết. Đó
là cái tâm hồn nhiên của anh, của con ốc sên, không
còn trong vỏ bọc.[...]
- …
Buổi trưa trời nóng qua,ù đám nhi đồng không được
cho ra sân chạy chơi nên lẩn quẩn trong nhà mãi.
Than … chán, và muốn "làm-một-cái-gì-đó!".
Thế làø em nghĩ ngay đến "cái-làm-bánh!"
cho đám nhóc phá chơi. Để đốt cái thời gian quá
ư ø bình lặng này đó mà! Em sai đứa đi lấy
bột, đứa tìm hộp bơ trong tủ lạnh. Và điều
quan trọng hơn hết là hột gà. Ừ há, mấy chị gà
mái này mắc cở hay sao từ lúc em tới cho đến bây
giờ đẻ ít trứng lắm anh ạ. Từ sáng đến trưa
mà chị gà mái đẻ mỗi có một trứng thôi. Thế
là chủ nhà phải chạy sang nhà hàng xóm, xin chị gà
mái kế bên vài trứng! Lúc về, còn tha hơn chục
trái lê, trái đào. Em mở tủ lạnh tìm xem có trái
cây nào chín qúa, sắp hư, lôi ra đem làm bánh hết.
Nếu có anh ở đây anh sẽ "được" em nhờ
cậy đủ điều. Tha hồ lăng xăng mà phụ em quậy
bột, quậy đường. (Đừng quậy phá em là đủ cám
ơn ông địa rồi.) Em chỉ anh làm bánh nhé! Anh không
cần đo lường chi cho mất công. Anh lấy hũ gia-ua dùng
để lường cho mọi thứ. Với 4 hũ gia-ua, 4 hũ đường,
4 hũ bột. Cái gì cũng bốn hết. (Anh đừng có
chậm nhớ, mau quên nữa nha.) Anh cho tất cả vào
một cái tô thật lớn. Sau đó anh lôi nguyên một
cục bơ ra. Bơ ở mấy xứ tự do, bơ nào cũng kích
thước xêm xêm nhau. Anh đừng lo! Anh cứ "chơi"
nữa cục bơ vào trong một cái khung bánh, loại dành
cho chục người ăn trở lên đó nha. Rồi anh cho
miếng bơ ấy vào lò nướng. Đợi bơ tan ra, anh cho
vào cái tô có chứa những con số 4: ya-ua, đường,
bột. Kể cả 4 cái trứng gà "nguyên vẹn":
Tròng trắng lẫn tròng vàng. Và thêm một gói bột
nổi nữa. Anh trộn tất cả vào cho em! Xong anh gọt
vỏ trái cây. Nếu là chuối, anh xắt làm hai. (Theo
chiều dọc.) Nếu là táo, lê, đào, ki-qui … anh
xắt làm tư, (theo chiều nào cũng được) tuyệt đối
đừng nhỏ hơn. Anh cho tất cả vào khung bánh rồi
bỏ vào lò thêm lần nữa. Sau đó là anh có quyền
thăng một giấc cho đến 45 phút sau là có một ổ
bánh gia-ua-trái-cây. Xuất sứ từ em đó! Em mong là
anh cũng hảo ăn chua, ngọt, như em. Chứ không thôi
những gì em vừa viết trên coi như là "nước-đổ-lá-môn"
rồi còn gì.
- Bà
Chằng Lửa của anh,
- Đang
lo những ngày vắng em đây? Hy vọng anh sống qua mùa
khổ nạn này. Em viết sao anh cũng đọc hiểu em.
Hiểu cả những điều con bé chưa viết nữa cơ. Đúng
vậy, con bé hiền lành lắm! Nhưng cũng thành bà
chằng lửa mấy lần rồi đó! Ngoan nhé! Đừng có
bắt nạt chàng nữa nhé, yêu dấu!
- …
Em đang ngồi trên chiếc xích đu lớn. (Có chưà
chỗ ngồi cho anh nữa đây.) Chiếc xích đu được
kê dưới cây hạt dẻõ. Nơi duy nhất mà em tìm
được chút bóng mát. Nơi thơ mộng, ngọt ngào
nhất để em ngồi nhìn trời, nhìn đất, và nhớ
anh. Nỗi nhớ mênh mang.
- Nỗi
nhớ lang thang bên những nhánh rễ khoai tây, cà
rốt. Em với xuổng. Đào xới như dân làm vườn
thứ thiệt! Lời anh căn dặn em : ngủ nhiều,
ăn nhiều, cho đầu óc thư dãn. Em nhớ lắm chứ.
Nhưng trong em, nỗi nhớ về anh nó mãnh liệt quá.
Khiến em lại phải tiếp tục làm việc không
ngừng tay! Niềm vui của em là ra vườn đào xới.
Anh biết không, là có một nhánh rể khoai lang tây
em xới đất lên, lượm gần mười một củ khoai
lận đó. Nhìn cái màu vàng đất của những củ
khoai lớn, bé, tự dưng em cảm động muốn khóc luôn.
Lần đầu tiên trong cuộc đời em nhìn thấy luống
khoai lang tây như thế đó anh ạ! Ngoài khoai lang tây,
cà rốt, còn có cà chua, cà tím, bí rợ, mướp, sà
lách, và đậu que nữa đó anh.
- Cách
đây hai năm, căn nhà này, sân vườn này đã bị
một cơn bão cuối thế kỷ ghé đến. Kéo luôn nóc
nhà đi. Hai cây sơ-ri say trái cũng bị bứng mất
gốc. Chưa kể những hư hao, thiệt hại khác. Chủ
nhân căn nhà đang gầy dựng lại tất cả. Từng khúc
củi trong sân. (Chuẩn bị khi mưa gió, bão bùng còn
có để mà nhóm lửa, còn có gì để sưởi ấm.)
Gầy dựng lại bao cây ăn trái trong sân vườn. Ít
nhất phải là hai ba năm nữa thì mới mong tìm được
bóng mát khi nắng, chỗ tạm ẩn khi mưa. Và xin đừng
bão nữa nhé! Bao nhiêu tan tác ấy thiết nghĩ cũng
đủ lắm rồi!
- Bé
rất khờ của anh,
- Bằng
những đôi hia bảy dặm, mình đã đi vào đời nhau.
Mỗi bước một xa hơn. Xa khỏi mọi cương giới, vượt
mọi chân trời viễn mộng.
- Cám
ơn em, đời này, đã dắt anh vào cõi hạnh phúc bình
an. Cám ơn em thật khờ, hơn anh tưởng, đã cho anh
tất cả. Yêu em mãi.
- …
Buổi tối bên em là buổi trưa bên anh. Chiếc dương
cầm mở nắp như đang mời gọi em vậy. Ở đây,
đêm xuống sao lẹ quá anh ạ. Màu chiều tím tan loãng
vào đêm thật mau. Xa thật xa, không tìm thấy một
ngọn đèn đường nào nữa hết. Sân vườn tối âm
u.
- Chủ
nhà rủ em nhắc ghế ra sân ngồi. Để làm chi anh
biết không? Để đếm sao chơi! Đêm khuya nếu khó
ngủ, nhìn sao trên trời, sẽ là một điều thật
thú vị và êm đềm. Em thích chứ. Nhưng lại nghỉ
thầm, thà…sợ ma, ngủ không được, còn hơn là làm
mồi cho… muỗi xơi! Mấy con muỗi ở làng không
biết ăn cái giống gì mà ngó bành ky. Thấy mà ghê
luôn. Thế đấy, mà đám trẻ trong nhà, đám trẻ
quanh vùng, lại rủ nhau ra hồ để câu cá!
- Căn
nhà chín phòng ngủ này, tự dưng vắng lặng lạ lùng!
Trần nhà cao chót vót mà chủ nhân chỉ treo có hai
ngọn đèn lủng lẳng. Căn phòng khách thì rộng mênh
mông. Anh biết không, là khi ở bàn ăn, khách từ đầu
bàn này muốn gắp một thức ăn bên đầu bàn kia,
thì phải di chuyểàn gần…bốn thước đó nha anh!
- Em
ngồi vào ghế đàn. Gõ phím rời rạc. Không nhớ mình
đã chơi bài gì nữa. Đêm với nỗi nhớ anh. Đêm
với bao âu lo. Không biết anh có bớt ho được chút
nào không? Không uống thuốc cảm thì thôi anh nhé.
Đã uống rồi, thì phải siêng năng uống cho đều
đặn. Đã uống rồi, có nghĩa là cơ thể mình
cảm thấy cần thiết mấy muỗng si-rô ấy. Anh làm
ơn giúp em một chuyện được không: Đi ngủ sớm và
đừng có đem chai si-rô ấy đổ vào đường mương!
- Em,
- Anh
thương… conbeyeuanhthathiet lắm!
- Đừng
bắt ai "tả chân, tả tay" anh làm gì. Anh còn
chưa hiểu được chính anh, thì người ngoài tả gì
nổi. Cứ tạm kết luận rằng anh xấu và tốt,
ngoan và hư, chăm chỉ và biếng nhác, giấu em nhưng
chưa dối em bao giờ, và yêu em mãi mãi. Thế được
chưa con bé!!! [...]
- Bên
ngoài, trời đang chuyển mưa. Có lẽ đã từ lâu
lắm rồi em mới tìm nghe lại được những tiếng
gió, tiếng mưa. Mưa rơi lộp bộp trên mái ngói, trên
hàng hiên, trên khung cửa, trên những nhành lá như
buổi sáng hôm nay. Từ chỗ em nằm đến cánh cửa
sổ không bao xa, nhưng sao em lười lĩnh quá. Thà
nằm nướng như thế này, nghe mưa, còn hơn phải
lồm cồm ngồi giậy đóng cửa sổ cho nước mưa,
tiếng gió đừng tạt vào phòng. Mọi cử chỉ bây
giờ sẽ xáo trộn cái lãng mạng của buổi sáng
trời mưa như thế! Thật không nên chút nào, anh há?
- Căn
phòng em trọ, vốn là phòng của một cô bé 10
tuổi. Cái tuổi chẵn chòi của hai bàn tay! Trên bàn,
cô bé lượm tha ở đâu về mấy quả thông thật
bự. Xinh lắm. Nhưng không bằng hai quả thông anh
gửi em đâu. Em nhớ cái thùng quà em nhận được vài
ngày trước khi đi. Bao nhiêu đồ "phế thải",
anh lượm, nhặt, giữ gìn. Bây giờ đây anh cho
hết vào thùng, không chút giấy hoa, giây nơ xanh đỏ.
(Cần gì những thứ phụ tùng ấy, phải không anh?)
Thùng quà anh gửi cho em, vô giá. Vì giá trị của
sự ân cần không mua được. Em mở thùng quà. Bàng
hoàng giữa vui mừng và hạnh phúc. Thứ hạnh phúc
bất chợt. Thứ hạnh phúc hồn nhiên. Những ý
kiến ngộ nghĩnh ấy xem vậy mà mấy ai giống mình.
Ở cuộc đời này! Như hôm em gửi quà cho anh. Cái
thùng thiệt bự. Bự đến nỗi nhân viên bưu điện
phải đưa cho em nguyên một xấp giấy trắng tinh để
em vò thành từng trái bi tròn bằng giấy. Để kê lót
cho hai cái CD bớt lẻ loi, lạnh lẽo! Bây giờ đến
lượt anh. Gần chục loại thú nhồi bông, lớn bé
đủ cỡ. Ngần ấy gia đình các anh chị: Vịt, sư
tử, gấu, thỏ, đười ươi… Dám anh ví em như
mấy anh chị "bự" này quá ta! Em nghi anh quá.
Ai không dám, chứ anh đâu ngại ngùng chi khi gọi em
là « Tarzan cái », như đã. Cây viết anh
gửi cho em "tương đối" dễ thương nhất.
Nhưng ngon lành nhất vẫn là bịt xí-mụi anh gửi
trong đó. Cảm ơn anh đã chăm chút lo cho bao tử em!
Em dự định sẽ mang theo mấy viên xí-mụi anh cho,
để ăn dọc đường. Vậy mà rốt cuộc bây giờ nó
lại nằm ở một xó nào đó trên Paris-hoa-lệ rồi.
Bây giờ mà có xí-mụi ngậm thì vui biết chừng nào?
Chắc chắn là sau đó, em sẽ thăng luôn một giấc
cho tới chiều. Cái thú vị là nằm trong chăn, nghe
mưa. Cái đầm ấm hơn, là nghĩ đến những hương
vị mặn ngọt từ mấy viên xí-mụi. Với nỗi
nhớ anh không cùng! (Người ta chân thật lắm, có
sao nói vậy thôi. Không có thì…thêu dệt thêm tí.
Đãù sao? Màu tím không pha, thành tím…ngắt chứ
đâu có ra được tím…ngát bao giờ!).
- Anh
viết: Anh giấu em, nhưng chưa dối em bao
giờ. Tạm được! Anh hãy còn để dành những
điều anh chưa dối em bao giờ. Chứ còn bây giờ thì
sao hả anh?! Bên ngoài, trời mưa thật sự rồi. Mưa
đã tạt vào phòng. Mưa làm ướt những cuốn tập.
Và mưa làm em nhớ anh sao là nhớ. Có rất nhiều điều
em không cần nói, anh đã hiểu. Nếu như trong lúc này,
ngay lúc này đây, em muốn nói thêm một điều. Em
muốn viết thêm một lời. Em muốn lập đi, lập
lại mãi cái câu. Rằng-thì-là-mà: Con bé yêu anh
tha thiết. (Không biết như thế có làm cho anh hiểu
thêm, hiểu rõ hơn điều gì không. Hả anh yêu?!)
- Chép
lại cho anh đọc ké một bài thơ có "trái thông"
đây nha :
- Còn
Xanh Giọt Buồn
- Lên
non lượm trái thông vàng
Lượm cơn mông muội gửi nàng cầm chơi
Nhựa thơm còn bén tay người
Đoá sao nở muộn, nụ cười ướt mưa
Cầm đi em quả trái mùa
Trái tim khô nẻ đã thừa si mê
Thương nhau sống gửi thác về
Không thương anh hứa, em thề đáng chi?
Lên non lượm trái sầu bi
Giữ riêng làm của lỡ khi vong tình
Mai này em hết thương anh
Trái tim khô nẻ còn xanh giọt buồn.
Hà Huyền Chi
Em,
Thương em quá. Thư gửi trễ, nhưng còn hơn không.
Anh đọc thấy tình yêu em dạt sào sóng vỗ. Cho
thuyền anh còn mãi lênh đênh. Buổi trưa nay tuyệt
vời. Với nhau. Đã không còn những đắn đo, dè
dặt như xưa. Mình đã cảm thông, khắng khít,
nồng nàn. Thế đó. Ráng giữ giùm anh nhé, tình yêu
này, cho đến tận cuối đời. Nhé em!
- Hãy
nhớ là anh yêu em, nhớ em nhiều hơn em tưởng.
Những ngày buồn tháng Tám đã qua vẫn còn lưu
dấu trong anh ít nhiều khắc khoải dị kỳ. Chỉ là
mấy tuần lễ vắng nhau thôi, nhưng với anh là
những mùa Ngâu đằng đẵng. Tháng Tám đong đưa trên
nhành lá nhớ. Ngày hắt hiu trên nhịp bánh xe tang.
Em xa quá có nghe được tiếng lòng anh rạn vỡ, bước
trăng về chăn chiếu lạnh căn phần. Em xa thật xa,
nửa vòng lưng trái đất. Có nghe hồn anh thao thức
lúc đêm vơi? Những nỗi nhớ nhung quặn thắt, từ
thuở yêu em, yêu đời? Anh từng bước, lui dần
về tuổi mộng mơ mất dấu trong bom đạn. Qua em,
anh tìm thấy được bóng dáng mình tỏ hiện. Anh mường
tượng được rằng, tình yêu em, là cái trạm
cuối cùng phải tới. Sau đó, là không còn gì cần
thiết. Bất kể là điều gì khác, ngoài em!
- …
Từ nhà bếp con mèo theo em lên phòng ăn, rồi lò mò
theo em đi dọc theo hành lang, trèo lên những nấc
thang, vào phòng. Cái tiếng meo meo vào sáng sớm
thật ái ngại. Em sợ mèo vô cùng! Nó lò mò theo chân
em chỉ vì ly sữa em cầm trên tay. Nếu có sự
chọn lựa khi nuôi súc vật ở nha,ø em sẽ chọn cái
anh gâu gâu. Vì giữa một con bẹc-giê thật bự thích
nhe răng, với một chú mèo nhi đồng hay quàu, em tin
con bẹc-giê hơn anh ạ. Con chó lúc nào cũng là người
bạn chung thủy. Om xòm, nhưng luôn chung thủy! Hình
như cũng từ đó em hay nghĩ rằng: người bàn
nhiều, nói nhiều, không đáng ngại bằng những người
thỉnh thoảng mới góp ý kiến!
- Quên
kể anh nghe nơi em nghỉ hè này, đặc biệt lắm. Trưa
hôm qua, em tháp tùng chủ nhân căn nhà đi thăm một
nông trại nuôi bò. Gọi là đi xin sữa tươi về
uống và làm bánh thì đúng hơn. Khi đứng gần,
thật gần, đàn bò 27 con đó em mới thấu hiểu
được cái câu: Bự như con bò anh ạ! Tiếc là em
đến trễ vài phút, chứ không thôi sẽ ngắm được
cái cảnh người ta vắt sữa bò bằng máy rồi.
Chủ nông trại nói với em rằng: "Nuôi 27 con bò
coi thế chứ còn dễ dạy hơn nuôi một con mèo
nữa. Vì mỗi một con bò đều nhớ "vị thế"
của mình!". Sau đó họ đưa cho em hai chai sữa
tươi lấy từ trong một cái thùng lọc sữa ra. Ngó
thật hấp dẫn. Lạnh ngắt. Nhưng thú thật với
anh, đến giờ em cũng chưa dám thử một giọt sữa
bò lấy từ trong cái nông trại ấy ra nữa. Không
hiểu sao chứ thà em ăn một chén cơm nguội với
chao, với mắm, hơn là phải nốc một ly sữa…thật
tươi như thế! Nghĩ đến những giọt sữa
"long lanh" trong bao tử là phát…run rồi!
- Hồi
trưa em làm anh xúc động tới bàng hoàng. Hạnh phúc
em ban cho, lớn không ngờ. Như trong phim vẽ Mulan, nhà
vua đã khom mình chào Mulan. Trước văn võ bá quan và
bá tánh. Anh cũng muốn quỳ mọp xuống chân em. Để
cám ơn ân tình em cho. Hai chữ "Trạm Cuối"
từ lúc này đã khắc sâu vào tâm khảm anh. Bây
giờ, và mãi mãi. Cám ơn em ngàn lần hỡi dấu yêu!!!
- Từ
phòng trọ này nhìn xuống là những viên sỏi rải
trong sân, xen lẫn màu cỏ, màu nắng, màu hoa tím,
hoa vàng. Cái cảm xúc của em mỗi khi mở tung cánh
cửa sổ nhìn ra ngoài là để tìm thấy được
một trời thiên nhiên thanh khiết như thế. Ở trung
tâm thành phố lớn thì làm gì có thời giờ thơ
thẩn như vậy. Mà nếu có thì cũng chỉ ngộp thở
bởi khói xe, khói thuốc, triền miên mà thôi. Em
quay vào phòng, tiếp tục dọn dẹp những đồ
lỉnh kỉnh cho vào sắc.
- Chiều
nay, chuyến xe Angoulêøme-Paris sẽ mang em trả về thành
phố em. Mình sắp gặp lại nhau rồi đó anh. Dù
chỉ trên những tờ thư mỏng. Dù chỉ là những màu
lá rượu ngọt ngào anh kể em nghe trong ngõ-trúc-vườn-hương.
Dù chỉ có trong em giấc mơ về anh với chiếc ghe
chở nhạc, gieo vần. Mình sắp gặp lại nhau rồi
đó anh. Dăm ba gợn sóng trong tách trà thì có hề gì.
Rồi anh sẽ nhận được, tất cả những lá thư em
viết vội, chưa gửi. Ở cái làng quê này, không
biết thùng thư ở nơi chốn nào? Em muốn gửi đến
anh, ít nhất một con tem mang dấu ấn Angoulêøme,
mang màu vàng của đất. Nhưng em không tin tưởng bưu
điện làng quê cho lắm. Nên chắc là thôi. Nên mang
tất cả những lá thư viết cho anh về Paris rồi
gửi sau. Thế mới chắc ăn, anh há?
- Chép
anh đọc thêm một bài thơ có hai chữ: "tháng Tám".
Em phải đem hành lý xuống rồi đây anh. Chưa rời
khỏi căn nhà này. Chưa rời trạm ga quê làng này,
nhưng trong lòng em đã gieo tùm lum hạt hạnh phúc. Nôn
nao, với ý nghĩa trở về. Em nhớ thành phố em quá
đỗi. Em khó mà rời xa lâu hơn được những gì em
yêu thương, chắét chiu và giữ gìn. Em cũng nhớ
anh quá đỗi!!! Nỗi nhớ reo vui trên từng nấc
thang em bước xuống! Em đã đi như chạy. Mong sao
cho thời gian qua mau hơn. Giã từ căn phòng này nhé
và cảm ơn vô cùng. Những ngày xa cách đã khiến
em chín nẫu cùng nỗi nhớ. Paris của em, và anh.
- Tháng
Tám Vào Cơn Đau
- Trên
những tờ thư mỏng
Tháng Tám như sông đầy
Anh với lòng dậy sóng
Nhớ, nhớ em từng ngày
Trên cánh thời gian mỏi
Tháng tám dài lê thê
Gió đưa chiều vào tối
Đưa người vào hôn mê
Trên tờ thư viết vội
Tháng tám vào cơn đau
Trong mỗi ngày trông đợi
Có bạt ngàn nhớ nhau
Tháng Tám buồn thao thức
Em thầm gọi tên anh
Anh cũng hồn ray rứt
Nhớ giọt đàn mưa xanh
Tháng Tám buồn mênh mang
Ai nhớ ai bàng hoàng
Ai với vầng trăng lạnh
Cũng vì ai võ vàng
Hà Huyền Chi
Anh,
- Khi
ngồi ghi lai những dòng chữ này, bên em, đã vào tháng
Chín. Cái lạnh đang đến thật bất ngờ trên thành
phố. Em nghĩ rằng cứ cái đà này chắc vài ngày
nữa thôi, các cửa tiệm sẽ thi nhau trang hoàng cây
thông mừng Giáng Sinh! Trung Thu đâu không thấy. Mùa
Thu đâu không về. Chỉ mưa gió lê thê và cái
lạnh ngập tràn thành phố. Cây lá chưa kịp ngả vàng.
Mà đã khăn, nón, che ngang. Nhưng mà có hề gì với
em! Trạm Cuối, như anh viết. Trạm Cuối, như em
hứa. Mới là những điều cần thiết. Em có viết
thêm điều gì cũng bằng thừa. Trái tim thương yêu
này, anh đã nắm lấy, giữ gìn. Anh cũng trong bàn
tay em rồi. Phải thế không anh? Anh hiểu được
những điều em sắp nói. Anh hiểu cả những điều
em chưa viết. Nhưng mà em vẫn muốn ghi thêm như
thế này: Sau chọn lựa, mình cần phải thành khẩn
với nhau hơn. Mọi bề. Phải biết chung thủy với
chính mình thì mới mong chung thủy với người. Và
riêng em, thì anh là Trạm Cuối. Thế nhé anh! Hãy
với nhau, đi hết chặng đường này. Bao lâu, bao xa
mình còn có nhau trong đời, không là điều quan
trọng. Khi một kẻ xa đời. Có hề gì đâu hở anh,
bởi chúng ta sẽ còn có nhau miên viễn.
- Hãy
giữ hộ em những dòng chữ chân tình này anh nhé!
- "Conbeyeuanhthathiet"
(Tên em đó!)
-
TRANG
THANH TRÚC
(09.09.01)
-
|
|
|
|
-
-
|
|
|
|
|