|
| |
 
- Trường Tiểu học Hàng kèn
- Em thân,
-
- Như
đă tâm sự cùng em, anh vốn là kẻ “vô sư
vô sách, bất chấp bất trách, vô thiên vô ngă”. Thế
nên anh suốt đời cũng chỉ có được
cái bằng TúTài đơn để làm thuốc. Sau
1954, chàng lăng tử khăn gói quả mướp vô
Nam một ḿnh, nên học hành chả ra làm sao cả/.
- Thày Bùi Hữu Đột mở
lớp dạy toán, lư, hoá (sau đường Hàm Nghi)
cho học chùa/ Lớp mới có lèo tèo hơn chục
mạng mà thày chơi như vậy là quá đẹp.
Học chùa măi cho tới khi thày mở trường nơi
đường Công Lư/. Thày dạy giỏi, vào
bậc đại danh sư/. Tṛ học chăm và ngoan
không nổi can, mà thi hoài vẫn té/.
-
- Sư huynh của thày Đột
là thày Bùi Hữu Sủng dạy Việt văn, th́ không
chịu cho học chùạ Tiền trao, cháo múc. Chàng bèn
xin trả góp nhiều kỳ/. Một hôm thày khảo
bài, cả lớp đều thua/. Ngoại trừ chàng
thuộc vanh vách. Thày khen vừa rứt th́ anh thư kư
văn pḥng đem sổ lên nă tiền học. Chàng
xin khất đến tuần sau/. Thày lắc, lên
mặt lái chữ đuổi chàng ra khỏi lớp
tức th́/.
-
- Chàng ca bài “Ôi ta buồn ta
đi lang thang biết về đâu/?” Chàng thất
học này bỏ trường, nhưng nhất định
không bỏ học. Không thày th́ tự học. Túm
lấy mấy thằng bạn cùng trang lứa mà ép chúng
làm thày/. Vừa đèn sách ngắc ngư, vừa
chạy gạo nuôi thân.
- Thế nên khi em hỏi chàng
về trường xưa lớp cũ, là em đang
lụi chàng mấy nhát dao bi thương đó
biết không Vậy mà em c̣n nói đảnh là “không
muốn ép buộc ai làm nhũng điều họ không
thích.” Hà hà... Nhưng mà em thích th́ làm sao đây
hả trời!!! Làm sao chàng có thể nói được
chữ “No” với em đây chứ/?
-
- Vậy là đành phải khoe
cái xấu của ḿnh ra thôi/. Vậy là phải túm
lấy ngôi trường Tiểu học Hàng Kèn làm bia
đỡ đạn. Trường nằm trên dốc
Hàng Kèn, đầu hồ Thuyền Cuông (Chả
hiểu sao từ cái tên cũ là hồ Halais, người
ta lại đổi ra cái tên Thuyền Cuông ngớ
ngẩn đó/?)
-
- Em thân, vậy là chàng đối
với em chí t́nh đấy nhé! Cho rằng, từ sau
này em có xếp chàng vào loại “Nhân bất học,
bất chi lư, bé không học lớn thành thi sĩ” th́
cũng đành chịu thôi/.
-
- Lại nói về trường
Tiểu học Hàng Kèn nhé! Danh môn chính phái đó!
Cỡ như nhà văn Đỗ Tiến Đức cũng
chỉ mơ ước thôi/. (Đỗ Tiến Đức
học ở Vân Hồ, ngoại ô xa lắc. Sức
mấy mà Hàng Kèn.)
- Trường này sản
xuất ra khá nhiều nhân tài xuất chúng như
kịch tác gia Dương Kiền Phóng viên chiến trường
Dương Phục. Nhà thơ Nhất Tuấn. Nhà văn
Phạm Huấn. Phi công lừng danh Từ Bộ Châu,
người đáp máy bay vân tải C47 xuống phi trường
PhúQuốc bằng 1 bánh. (Và dĩ nhiên là bằng
bụng, sau đó, v́ bánh xe bi kẹt.) Từ Bộ Châu
trắng trẻo mập mạp, con nhà giầu, công
tử bột. Ở 1950 mà hắn chơi bộ đồ
nhung xanh, tay cầm nghênh ngang khẩu súng Bibi Gun th́
thật là dễ nể/. Cuối cùng là chàng “nhân
bất học, bất chi lư, bé không học lớn thành
thi sĩ” này/.
- Trường có cái sân
rộng, rợp bóng lá bàng Nơi quần hùng dành nhau
chơi bóng bàn, đá cầu/. Nơi quần thoa khép
nép chơi nhảy giây, nhảy ḷ c̣, chơi ô ăn
quan. Đám quần “khai”, quần tà chỉ dám xí
miếng đất nhỏ xíu để chơi
rải ranh, đánh chuyền “di tản”. Mấy
chị quần khai này dễ tính, bị lấn đất
là cứ ôm bộ đồ nghề đi tầm
đất mới chơi tiếp.
- Ngoài cổng trường là
một dăy hàng qùa rong vô cùng hấp dẫn Bánh tôm,
gỏi ḅ khô, bánh ḿ, me chua, xấu dầm đủ
cả/ Một đĩa bánh tôm, lấy rau và đồ
chua làm chuẩn. Chia nhau mỗi đứa và một
miếng lúng búng cũng đủ vui đời/.
- Biến cố lớn nhất
khiến thày Thành, hiệu trưởng, đau đầu
và 2 đại đệ tử đau đít như
sau: Thày Thành coi lớp Nh́ Thầy oai nghiêm đạo
mạo như ngài hộ pháp. Thày lười, nên giao
thông tín bạ cho hai tên đại đệ tử là
Phạm Hậu, (Nhất Tuấn) và Đặng Trí Hoàn,
(là chàng đây) phê điểm giùm. Hai tên quỷ
sống này chơi nhảm, đè đám quần thoa
ra mà vẽ râu, đeo kính trên h́nh các nàng trong thông tín
bạ/. Khi phụ huynh các nàng khiếu nại, thày Thành
tập họp toàn trường rồi kêu đích danh
hai tên quỷ sống lên truy vấn, nạt nộ
rồi co cẳng đá cho mỗi thằng một cú
đau điếng. (Khi đọc đến những
ḍng này, quư bà, quư nương nào bị mọc râu mép,
râu cằm vô tội vạ xin vui ḷng đại xá cho/.)
-
- Thày Dũng, coi lớp
nhất. Thày y phục chỉnh tề, nói năng nghiêm
túc. Thày hành xử đĩnh đạc quang minh như
quân tử/. Thày hiền hậu khoan dung. Thày đỏ
mặt như con gái khi bối rối cành hoạ Thày
Dũng cững bị động viên. Cuối mùa chinh
chiến, thày Dũng c̣n mang cấp bậc Trung úy,
trong khi các tṛ của thày nhiều người đă
lên cấp Tá/. Thày vẫn đỏ mặt khi đứng
nghiêm chào kính các tṛ của ḿnh có cấp bậc cao
hơn. Cái đỏ mặt này thật dễ thương,
đáng kính biết baọ Nó tượng trưng cho
kỷ luật quân đô.i/. Và cũng nói lên đạo
đức và công phu hàm dưỡng của một người
thày khả kính.
- hahuyenchi
- (Tháng Ba của Lư Ngư và
Song Ngư)
-
|