| Home  | Tiểu Sử HHC | Thả Gió Bay Đi | Mục Lục | Từ Thơ Đến Nhạc |
HHC - Nhánh Nhỏ Giao Cảm | Thơ Ghé 1 Chân | Hot Links  |

| English | Audio & Video | Dịch Mậu Binh | Thơ Chuyển Ngữ | Suối Thơ |
|
Góc Thơ HHCTác Phẩm HHC Thơ Mậu Binh |  Trang Đặc Biệt | Thư Tín  |

 
Tháng Một Buồn ( - Hết)
 
 
Lưới Sầu
 
Ta với tình yêu rất tội tình
Với sầu trăm ngả, nhớ điêu linh
Ðêm xa thổn thức sầu tra tấn
Ngày vắng miên man nhớ trọng hình
 
Lưới nhớ trùm lên mọi tuyến giờ
Ở ta tỉnh táo, ở ta mơ
Chia nhau từng hớp men cay đã
Ðể thấy ngùi say ở chén chưa
 
Muốn cạn trong nhau từng giọt lệ
Muốn vào trong mộng ẩn trong tranh
Muốn bù đắp lại xưa đơn lẻ
Cho những ngày sau thắm thiết tình
 
Ta vướng đam mê, vấp nhiệt cuồng
Muốn cùng trên chót đỉnh yêu thương
Muốn cho cả cái ta không có
Nên khổ trường giang nhớ núi non .
 
HHC/TMB/140
 
Bão Rớt
 
Cơn bão rớt thổi qua
Phố nguyên ngày mất điện
Bão lòng hai chúng ta
Chợt đi rồi chợt đến
 
Anh cóng lạnh co ro
Như em toan tình phụ
Nỗi đau không hẹn hò
Trăm dòng cùng hội tụ
 
Phòng khách bầy bếp ga
Ðậu cay và thịt hộp
Anh cắm trại trong nhà
Khói chi mà mắt ướt
 
Dốc cạn chai rượu chát
Ly đỏ óng pha lê
Lòng với men mù lạc
Uống cho mai chia lìa
 
Gió trong hồn cũng nổi
Sầu vật vã như cây
Ngày chìm trong bóng tối
Lệ nến tươm dòng đầy .
 
HHC/TMB/142
 
Thì Thầm
 
Ta cuộn tròn trong mền
Ngó đâu cũng thấy sách
Dạ tối hoài như đêm
Tâm giặt hoài chưa sạch
 
Ta đau lòng như kén
Chưa nhả đủ nợ dâu
Trên sân ga hò hẹn
Ta luôn luôn lỡ tầu
 
Có miệng không dám ngỏ
Bởi vướng trong xích xiềng
Có tình không dám tỏ
Hữu duyên mà vô duyên
 
Mê gì mê quá cở
Hai người ngàn dặm phiền
Ðều chìm trong biển nhớ
Sóng thì thầm đêm đêm .
 
HHC/TMB/144
 
Mưa, Ðêm Chủ Nhật
 
Mưa mai thả hạt tiêu điều
Mưa trưa hiu hắt, mưa chiều xanh xao
Mưa đêm rên rỉ, ồn ào
Hơi mưa len lén phả vào hơi em
 
Gần xa rào rạt trăm miền
Mưa cho xác tục hồn tiên thêm gần
Phong cầm hoà tiếng thạch cầm
Mưa, đêm chủ nhật, hòa âm biển trời .
 
HHC/TMB/146
 
Hổ Ngươi
 
Sương như khói sóng ùa vào sân
Người ở non xa thấy biển gần
Nhớ chẳng đầu đuôi mà quặn thắt
Thương không bờ bến, nỗi tương lân
 
Nàng cũng sầu miên với biển dài
Cũng tâm cảnh núi, cũng u hoài
Giây neo bén rễ trên mồ nước
Chỉ nhớ nhau thôi cũng mệt nhoài
 
Những lúc tương tư, lúc chán đời
Núi đau lòng đá, biển bay hơi
Quẩn quanh mưa gió cho hồn lụt
Lại dấy trong lòng chút hổ ngươi .
 
HHC/TMB/147
 
Phẫn
 
Kể từ bỏ nước đi hoang
Xóa bao nhiêu những mộng vàng ngày hoa
Mai sau xóa nốt giùm ta
Một người bất hạnh tên Hà Huyền Chi .
 
HHC/TMB/148
 
Vuông Tròn
 
Gió rất mặn, gió lên từ biển nhớ
Buồn thấp cao, buồn ngơ ngẩn hồn nhau
Tay vô tình bóp mãi trái tim đau
Tầu phóng đãng đi trật đường thế tục
 
Thước lãng mạn đo lượng đời tù túng
Người bon chen sao hiểu nghĩa vuông tròn
Ta cho nhau cả tâm thức núi non
Ngăn dĩ vãng, cửa tương lai rộng mở
 
Không hối tiếc dẫu yêu lầm cho lỡ
Dẫu mai này hai đứa vẫn hai phương
Dẫu ngày sau đời gẫy cánh uyên ương
Tình vẫn thế, vẫn trăng đầy, biển nhớ .
 
HHC/TMB/149
 
Ma Lạc Mồ
 
Cọng tóc đen trở lại
Giữa nghìn sợi trắng tươi
Anh thấy lòng xanh dại
Từ với em hoan cười
 
Thắc mắc anh như trầm
Em cho dăm cọng ngải
Anh ngậm nỗi nhớ thầm
Trên dặm tình bương trải
 
Anh như ma lạc mồ
Ôm tiền thân đói khát
Gặp em rất tình cờ
Ðốt cho dăm nén bạc
 
Anh bỗng thành giầu có
Anh hết còn bơ vơ
Toan ném qua cửa sổ
Chiếc mũ gai thuở giờ .
 
HHC/TMB/150
 
Chết Sảng
 
Lỡ ta đột tử hôm nay
Làm sao nhắm mắt xuôi tay đây trời
Vì em, ráng níu dây đời
Cứng hàm còn réo em ơi, em à
 
Những gì em hứa cùng ta
Kể như chưa, kể như là khói sương
Ta đi lòng vẫn ngùi thương
Chỉ đem theo giọt lệ buồn trên môi
 
Bây giờ chiều lụn, đêm vơi
Người còn thổn thức nhớ người tình xa
Tay thèm quấn lấy thân ngà
Cho em mất vía cho ta lạc hồn
 
Thèm khi tình tự trao hôn
Cho thân bão nổi trên cồn mê say
 
Nếu ta chết sảng hôm nay
Nhớ ta, nhỏ giọt lệ đầy vào thơ .
 
HHC/TMB/152
 
Tĩnh Vật
 
Xe cấp cứu vút ngang, còi thảm thiết
Ai bên đường đang xé thịt banh gân
Ta rên rỉ từng ngày, em nào biết
Trái tim điên ứ nghẹn đã bao lần
 
Con chim lạ kêu thất thanh lẻ bạn
Cánh biếc buồn vẫy mỏi nỗi buồn riêng
Ta đếm mãi những ngày tình thê thảm
Ngày thê lương rơi rụng góc đời quên
 
Ðôi vịt nước tìm gì trong vũng lội
Mới hôm qua rừng nứt nẻ khô cong
Ta tìm mãi dăm ngày vui qua vội
Ðã cạn rồi trăm nhánh suối ngàn sông
 
Buồn tĩnh vật ngổn ngang không nguyên ủy
Hoa ngoài bình, nên hoa héo, bình khô
Ta héo hắt đứng ngoài đời tri kỷ
Sầu ta ơi, sầu muộn đến bao giờ .
 
HHC/TMB/154
 
Cầu Vồng
 
Gửi em chiếc cầu vồng
Có bảy mầu rực rỡ
Sau mỗi trận bão lòng
Có nồng nàn lệ nhớ
 
Ta mỗi ngày yêu em
Ði ngang cầu phán xét
Bầy chó ngao cuồng ghen
Lại nhe nanh gầm thét
 
Ta chưa hề gian dối
Ðâu cần gì ăn năn
Nếu mai ta phản bội
Em có phiền ta chăng
 
Ta mỗi lần dỗ giấc
Dỗ em vào mê lâm
Trên cầu vồng huyễn hoặc
Ta cùng rơi bao lần .
 
HHC/TMB/156
 
Buông Tay
 
Yêu người, yêu đã đủ chưa
Khi còn e ngại gió mưa thường tình
Tưởng đâu mình chỉ yêu mình
Buông tay, dường bóng lẫn hình đều không .
 
HHC/TMB/158
 
Hoài Vọng
 
Luống khói đong đưa giữa thảm mây
Ta ngờ Pilot đó đang say
Tiếc không ta ở con tầu ấy
Ðể tới nàng như vệt khói cay
 
Ta nhớ em đầy mãi thêm đầy
Nỗi đêm thổn thức, nỗi đau ngày
Cái ta có thể và không thể
Ðã phản ta rồi em có hay
 
Ta vốn là chim gẩy cánh bay
Bên sông khô nẻ, rừng không cây
Có em ở mãi phương hoài vọng
Cứ thế ta ơi, trọn kiếp này .
 
HHC/TMB/158
 
Thấy Ở Cái Không
 
Ðiếu thuốc hút trong đêm
Cách gì nhìn thấy khói
Anh chưa từng gặp em
Sao mê say quá đỗi
 
Nếu không nhờ cơn ghen
Thấy nhói đau trong ngực
Ðâu thương xót trái tim
Ẩn trong thân rã mục
 
Vào sở anh ngủ gục
Mới hay mình thức khuya
Ta chưa vào hỏa ngục
Em bên này sông mê
 
Tình nếu không oan trái
Ðâu hiểu thú thương đau
Nếu em không ngoảnh lại
Chắc gì còn thấy nhau .
 
HHC/TMB/160
 
Phấn Son
 
Máu đã khô rồi ở vết thương
Môi hôn phủ dụ kéo da non
Ngày sau thèm lại cơn đau trước
Ðể thấy hồn ta ngát phấn son .
 
HHC/TMB/162
 
Mầu Ðen
 
Khoảng trống nàng bỏ lại trái tim
Tiêu điều máu vỡ một dòng quên
Giống như vừa ở ngàn thu quạnh
Ai bới đào ta khỏi giấc phiền
 
Nhìn quanh chẳng thấy một ai quen
Cây dại, hoa khùng, người không tên
Làm sao ? Ừ đã làm sao nhỉ ?
Nhớ gì? Ừ nhớ một mầu đen .
 
HHC/TMB/163
 
Khờ Khạo
 
Xưa có tên vua khạo
Tốn ngàn lẻ một đêm
Nghe toàn điều rất xạo
Quên người ngọc kề bên
 
Nay có thi sĩ khờ
Ráng vắt óc làm thơ
Kéo dài thời trăng mật
Với công chúa ngẩn ngơ
 
Nàng cung phi miệng dẻo
Chàng thi sĩ đa tình
Cả hai đều níu kéo
Niềm hy vọng mong manh
 
Tên hôn quân chậm hiểu
Sau ngàn ngày lẻ hai
Chợt thấy điều kỳ diệu
Tàng trong tiếng thở dài
 
Trăng tròn rồi trăng khuyết
Thi sĩ sầu khôn nguôi
Công chúa còn chưa biết
Những bài thơ không lời .
 
HHC/TMB/164
 
Cúc
 
Nàng là thơ của ta
Hoa là thơ của rừng
Thu ta cúc nở tưng bừng
Ba mùa còn lại nhớ nhung một mùa .
 
HHC/TMB/166
 
Mồ Hôi Ðá
 
Em trồng xế Bắc, xế Tây
Một hòn đá tím cho ngày mới yêu
Ngẩn ngơ nhớ sáng mong chiều
Lòng anh, lòng đá xanh rêu với buồn
 
Mỗi khi em giận, em hờn
Trán anh với đá trũng mòn nếp nhăn
Em ngồi trên đá bâng khuâng
Mồ hôi đá đổ nỗi hân hoan rừng .
 
HHC/TMB/167
 
Cõi Riêng
 
Em gửi cho ta gói ô mai
Nhắc thời xanh trẻ đã phôi phai
Bao nhiêu cay đắng như bèo giạt
Vui ở trường giang ngọn sóng dài
 
Em gửi cho ta lạng ruốc bông
Gói trong nhung nhớ xốn xang lòng
Suy't nhai cả lưỡi trong thương tưởng
Nước mắt trôi theo tủi một dòng
 
Em gửi cho ta bao thuốc lá
Thấy đời phiêu hốt giữa trần ai
Tưởng đâu sương khói chiều sơn dã
Từ phổi tuôn theo nỗi cảm hoài
 
Em gửi cho ta chiếc gối thêu
Từng đêm kim chỉ trói hồn theo
Ðời nay tình nghĩa như rơm rác
Mà vẫn còn đây một dáng kiều
 
Thôi nhé, lòng ta chỉ thiếu em
Gửi chi ân nghĩa chật ngăn tim
Mai sau dù có ra sao nữa
Em mãi trong tình một cõi riêng .
 
HHC/TMB/168
 
Cõi Văn Chương
 
Ðọc như người biển lận
Ðua với cây kim giờ
Nuốt vội từng trang sách
Tâm thức nàng so đo
 
Viết như tên ăn trộm
Tỏ tình cùng văn chương
Nghe tiếng ho đủ ớn
Len lén trở lại giường
 
Niềm vui nàng câm nín
Bất hạnh ngáy ồn ào
Linh hồn đầy lưới nhện
Tổ ấm là thiên lao
 
Ta có cây đèn cổ
Vị thần trốn biệt tăm
Nên thấy nàng sầu khổ
Ta với đèn ước thầm
 
Ước em là trái thị
Ta hái mang về dinh
Làm văn chương mệt nghỉ
Cõi đam mê cùng mình
 
Ta nằm trên núi sách
Em viết, ta làm thơ
Cá bống kho lưng trách
Cơm nguội chừng vài tô
 
Ta ẩn cư tạ khách
Cùng gió trăng cợt đùa
Hai người chung tâm cảnh
Quên thế gian lọc lừa .
 
HHC/TMB/170
 
Tiếc Chi Ðời
 
Ðêm qua em khóc vì anh
Sáng nay trong bếp vì hành lệ rơi
Với nhau còn tiếc chi đời
Lệ anh như máu cũng vơi khá nhiều .
 
HHC/TMB/173
 
Sầu Non
 
Chôn phiến sầu trên đỉnh núi xa
Ai hay sầu vẫn ngủ trong ta
Khi em nhẹ bước vào tâm cảnh
Là lúc sầu non bỗng nở hoa
 
Từ đó mặt trời mọc hướng Tây
Ðêm như rượu cẩm đất trời say