|
| |
Thời Mạt Pháp
Đời vẫn chưa qua thời mạt pháp
Chính trường, chiến trường đều rách nát
Mậu Thân, hầm xác Băi Dâu xưa
Việt Cộng: loài cùng hung cực ác
Quốc phá gia vong, hận Bảy Lăm
Chết bờ chết bụi không kịp ngáp
Chết sông, chết biển, chết hà rầm
Cải tạo nhục hờn, chết mất xác
Cộng Sản thế giới đă tiêu rồi
Đảng c̣n phụng thờ thằng Các Mác
Bác Hồ gian manh cũng đi đời
Đảng ôm xác thối ḥng kiếm chác
Nhà Chùa, nhà Chúa đều quốc doanh
Đạo hữu, con chiên buồn hốc hác
Lănh đạo, toàn một ruộc lưu manh
Tự do, nhân quyền như rơm rác
Cắt đất, nhượng biển, bán tổ tiên
Quốc sách lầu xanh, Đảng gỡ gạc
Dụ đám Việt kiều để moi tiền
Tướng Kỳ cúi mặt về lạy Bác
Giáp Thân, năm khỉ, nói chuyện tườu (*)
Nhắn lũ đười ươi thôi lầm lạc
Ngu ǵ la liếm lúc chợ chiều
Bá tánh khinh khi phường bội bạc
maubinh
* Tườu là con khỉ
Tự....Mắng
Dột từ rầm thượng, rui, kèo
Kẻ trên bất chính c̣n lèo lái ai
Sao chưa Tự Mắng, sửa sai
Chưởng phong, ám khí dài dài đáng không?
maubinh
Công
Nghĩa
Thằng anh bóp cổ thằng em
Không sùi bọt mép cũng rêu cháy đồi
Đâu là công nghĩa đây trời
Châm ngôn Tự Thắng để đời c̣n không?
Thằng em tức khí nổi sùng
Xài toàn bạc lớn tủi ḷng đệ huynh
maubinh
Mê Tâm
Một bày con mẹ đành hanh
Thằng em găy gọng, thằng anh sút càng
Tha hồ nói ngược nói ngang
Bao nhiêu khuôn ngọc, thước vàng bán sôn
Thằng em nổi máu du côn
Thằng anh lỳ lợm, độc tôn, độc tài
Gió tanh mưa máu c̣n dài
Nếu như chân lư nằm ngoài mê tâm
maubinh
Dă Nhân
Khung lănh đạo, vẫn bọn ngu nắm cán
(Thái thú dă nhân Kiệt, Trụ thời nay )
Luật rừng, kỷ cương,
Quốc sách, ăn mày
Chúng quỳ lạy kẻ thù sứt trán
maubinh
|