| Home  | Tiểu Sử HHC | Thả Gió Bay Đi | Mục Lục | Từ Thơ Đến Nhạc |
HHC - Nhánh Nhỏ Giao Cảm | Thơ Ghé 1 Chân | Hot Links  |

| English | Audio & Video | Dịch Mậu Binh | Thơ Chuyển Ngữ | Suối Thơ |
|
Góc Thơ HHCTác Phẩm HHC Thơ Mậu Binh |  Trang Đặc Biệt | Thư Tín  |


 HHC

 
 
Ha Huyen Chi
 Mau Binh
Số
Phác Thảo Bộ Phim Văn Sử
Con Tiên Cháu Rồng
Mời vào trang

Mục Lục Thơ Mậu Binh ABC

Mục Lục Thơ Mậu Binh Theo Từng Tập

   
Văn Quang
Gửi Hà Huyền Chi
 
Mười một năm dài xa cách đây
Hôm nay mới nhận được thư mày
Ngoài kia gió nổi cơn cuồng nộ
Một góc hồn tao dở tỉnh say
 
Nét bút lêu bêu, đúng tính mày!
Đói, no, trời, đất nửa vòng tay
Nhớ nhau vì thế càng thêm nhớ
Thế sự bàn chi chuyện dở hay
 
Tóc đã bạc rồi, thơ vẫn xanh
Còn nghe nức nở chuyện ân tình
Quê hương vất vưởng dăm thằng bạn
Mai mốt rồi ra sẽ vắng tanh!
 
Tao chỉ hơi già một chút thôi
Gian nan cho biết cuộc thay đời:
Ông, thằng, cu, cụ....nghe mà chán
“Cụ” cũng hơn gì một cuộc chơi
 
Dù ở nơi nào ta vẫn ta,
Gió trăng là bạn vốn không già
Đói! –Mơ vợ đẹp, con hay chữ
No! –Lại bày ra cuộc rượu trà
 
Muốn nói cùng mày trăm chuyện xưa
Ba hoa ngàn chuyện của bây giờ
Nhưng nghe kẻng gọi, thơ đành tịt
Thôi gác thơ sang để viết thư...
 
15-07-1986
Văn Quang
 
Lá thư thật dài, 3 trang chữ nhỏ của tác giả Chân Trời Tím đã khiến tôi thật xót sa khi nhớ về/. Bạn tôi còn đang ngồi tù “nghe kẻng gọi”, từ 11 năm đã qua/.
 
“...Thư mày có vài ba thằng đọc chung: Hoàng Ngọc Liên, Thảo Trường, Trần Dạ Từ...Chúng nó thăm mày”...
 
Lẩn trong thư là mấy bài thơ ngắn, tôi gửi Quang Híp. “Thơ con cóc của tao thì có thêm được 3 tập và sắp có tập nữạ Tao tập nghiến răng đấy thôi” .
 
Thơ chép không đề, viết nối đuôi nhau, không xuống hàng: “Chồng tù đợi chuyến thăm nuôi . Vợ hiền nuốt lệ bẻ đôi chữ đồng . Dặm dài lặn lội thăm chồng. Gói trong thịt cá chút lòng sượng trân. – Gạo thơm nuôi chó nuôi gà . Tội thay mẹ già đói sắn thèm khoai . Hỏi mình con ải con ai . Phương nao lộn kiếp lạc loài tới đây . Thiền sư quăng ché giả say . Thương quê, nhớ mẹ khóc đầy 10 năm – Dưới khe rụng cánh hoa rừng. Xa quê sống giữa người dưng cũng buồn. Mai này đất lạnh vùi xương. Ngàn thu cháo lá mà dương bất hoài – Mười năm cúi mặt kéo cầy . Tóc nhiều sợi bạc, chỉ tay nhẵn mòn. Núi sông thức ngủ trong hồn. Thảng nghe động tiếng gươm cùn trong bao – Bỏ nước mà đi trong tủi hận. Mười năm nhớ bạn mắt còn cay . áo cơm lãng nhách như thân phận. Mộng cũng tiêu tùng với cỏ cây”.
 
Mười bảy năm sau, ngồi đọc lại Quang Híp, lòng vẫn dềnh lên cơn bể dâu ngày cũ/.
hahuyenchi
June, 10-03
 
000000000O00000000
 
QUÁI PHONG
 
Mình ta ngơ ngẩn dạo trong mưa
(Tự hỏi lòng mình đã tạnh chưả)
Mưa tủi ở lần chia vĩ tuyến
Mưa sầu còn ở tháng Tư xưa
 
Lụt ở quê hương, ở xứ người
Những dòng riêng lẻ lạnh lùng trôi
Thép gai giăng kín trời giao cảm
Mặt nạ ân tình, ám khí rơi
 
Mưa ở chính trường cơn rối loạn
Cũng trong văn giới, ở ngành y
Mưa phai đạo nghĩa, mưa ly tán
Tuổi trẻ mưa hoang, bão đạn chì
 
Gió tanh mưa máu, rơi cùng khắp
Úng thuỷ tim nhau, nát cộng đồng
Mặt trận, Phong trào mơ thống nhất
Ao hồ, mương lạch thét lời sông
 
Đời có ngày chan nắng nữa không?
Ta nghe sấm chuyển ở trong lòng
Rong rêu, tôm tép tuôn về nước
Quê sẽ mưa lầy với quái phong.
 
hahuyenchi
(Thơ Trong Da Ngưạ)
 
 
 
Mưa
 
(Cảm tác từ Quái Phong của Hà Huyền Chi)
 
Đêm về phố lạ dưới cơn mưa
Nhớ mắt em buồn buổi tiễn đưa
Che tay nghe lệ mình đang ướt
Bước chậm thương cây lá chuyển mùa
 
Mưa ở quê hương, mưa xứ người
Một dòng tủi nhục chảy không nguôi
Mưa qua biển Thái tanh mùi máu
Những xác thây người lặng lẽ trôi
 
Sài Gòn mưa rót một màu đen
Khóc thầm từ độ đổi thay tên
Em có ngồi bên ao nước nhỏ
Anh, con thuyền giấy cuốn lênh đênh
 
Hà Nội mưa phùn buổi cuối thu
Đường về lịch sử tối âm u
Hãy khóc lên đi trời tổ quốc
Rửa sạch lầm than lẫn hận thù
 
Mưa xuống tình người rách tả tơi
Lọc lừa, phe phái vẫn chưa thôi
Mưa cho khuất lối về Văn Miếu
Giảng Võ Trường đâu/? Sập mất rồi!
 
Mưa phai mái tóc thời niên thiếu
Tuổi trẻ nhòa theo hạt lệ trời
Ngoảnh mặt về Nam, mây xám quá
Bao giờ nắng đẹp, núi sông ơi!
 
Trần Trung Đạo
 
oooooooooooooooooOooooooooooooo
 
Huệ Thu
Đọc Thơ Đen Của Mậu Binh
 
Thơ Đen...buồn giở trước đèn
một trời tăm tối bon chen, sao vàng!
Mậu Binh một kẻ ngang tàng
Trích máu ra viết những hàng thơ đau!
 
Quê Hương! Tổ Quốc! Đồng bào!
Vì đâu nên nỗi để dao phải rèn?
Ngộ biến thì phải tòng quyền
làm thơ cũng cách đánh chìm Cộng No6!
 
Thơ Đen...ồ những bài thơ
nhỏ như giọt lệ mà mờ mắt khuya!
Mỗi trang sách mực đầm đìa
mỗi câu, mỗi chữ như chia tấm lòng!
 
Việt Nam vạn nhớ nghìn mong
Thơ đen...sẽ hoá ánh hồng ngày mai/?
Những bài thơ nét gươm cài
cắt từng khúc ruột của ai hỡi người/?
 
Thơ Đen...máu đọng bên trời
cho bên này biển trông vời lệ tuôn!
Đâu rồi chiều sớm Quê Hương/?
Hỡi sông khói quyện, sóng cuồn cuộn kia...
 
Huệ Thu
 
 
Chưa Cạn Sầu Chung
 
Kính tăng nhà thơ Mậu Binh
đang mài kiếm bên trời
 
Người hơn ta nửa giáp
Nhưng, rất đáng làm thầy
Ta sau người nửa giáp
Mà thua cả trời mây
 
Xưa, thoáng qua đường thơ
Người như hoả châu sáng
Ta không thích mộng mơ
Mải nhìn theo lửa đạn
 
Những oan hờn cừu hận
Sát bên lưng thời gian
Tiếng thơ vang trống trận
Vung tay gạt lệ tràn
 
Người hơn ta chí khí
Ta giờ trong mưa dông
Vài năm hết thế kỷ
Vẫn chưa cạn sầu chung
 
Ta hỏi người chân thật
Một lần, đừng giận nghe:
-Cô đơn cùng chiến thuật
“Mậu Binh”, sao say mê/?
 
Phải, đỡ hơn u uất
Cũng đỡ hơn cuồng điên
Và, càng hơn than khóc
Hơn nhiều kẻ lãng quên
 
Đúng rồi, nên tiếp tục
Hâm nóng tinh thần nhau
Xuân sang, soi kiếm bạc
Chinh phạt, lập công đầu
 
Lawndale 3-1-1997
Cao Mỵ Nhân
 
 
 
Em hỏi, cũng em trả lời
Hạt thơ em rụng trong tôi xanh rừng
maubinh
 
 
 
 
Cõi Thơ Ta Vẫn Còn Duyên
 
Một góc thơ Hà Huyền Chi
Thân tình Biển Nhớ thơ ghi mấy dòng
Anh bờ Tây tôi bờ Đông
Nghìn trùng xa cách nhưng lòng chẳng xa!
 
Chúc anh thơ mãi thăng hoa
Nguồn thơ lai láng như là biển khơi
Tình thơ còn chút này thôi
Ai là tri kỷ ai người tri âm
 
Dâù qua mấy cuộc thăng trầm
Chút duyên hạnh ngộ một lần khó quên
Ai qua Biển Nhớ thân quen
Nghe bài kinh khổ buồn len vào đời
 
Biển Sầu, sầu mãi chưa vơi
Gửi sang bên ấy đôi lời thăm nhau
Gió ơi gửi chút hương cau
Mùi hương đồng nội ngọt ngào tình quê
 
Ai qua Biển Nhớ mà nghe
Sóng lòng than thở vọng về từng đêm
Cõi thơ ta vẫn còn duyên
Quẳng đi một gánh ưu phiền oằn vai
 
Sống hôm nay, biết hôm nay
Nào ai biết được ngày mai mà chờ
Tââm tình chung một cõi thơ
Cuộc đời là một giấc mơ vô thường!!!...
 
Thanh Hiền
Bà Riạ 10-6-03
 
 
 
 
Mậu Binh
 
Ông là ai hở Mậu Binh?
Tôi khoái ông ghê, chơi Cộng hết mình
Pháo đạn dư thừa ông tấn kích
Một bầy dã thú cháy trơ hình
 
Ông là ai hở ông Mậu Binh?
Nước non nát bấy, rữa trơ hình
Quân, dân, tướng sĩ làm văn học
Như ông mới đúng nghĩa chiến binh
 
Chưa hề vác súng như ai cả
Đau xót đời dân quá tội tình
Múa bút làm gươm tôi giết giặc
Đất trời mong động chút tâm linh
 
Ông dẫu là ai, ông Mậu Binh
Không quan, không tướng, chẳng vô hình
Tôi xin nối giáo cùng ông đó,
Cho nghĩa quân dân thắm đượm tình.
 
Thân tặng
Mai Nghuyên
 
0000000000ooooooooooo
 
 
 
Nhả Tơ
 
Tặng Hà Huyền Chi
 
Hà Huyền Chi
Hà Huyền Chi
nghe thơ anh
thủa còn si tình người
Ừ, điên
cũng bởi
nụ cười
Khùng vì đôi mắt biếc
vời vợi
xa
bao ngày tháng
ngọc trôi qua
bao lần mây
biến dạng
tha phương trời
Thơ còn
cay đắng vì người
sầu trường chưa vợi
nụ cười hồng nhan
Thi nhân, yêu
dẫu một lần
tâm tư nào khác kiếp tằm
nhả tơ
 
3/3/94
Dương Huệ Anh
 
0000000000o0000000
 
 
 
 
Bác sĩ, nhà thơ Trường Huy Thiện, chẩn mạch thơ Hà Huyền Chi:
...”chữ giầu, y’ mạnh, tính ngông, trêu chòng không ác nhưng caỵ Xin tả vài hàng, chắc chắn không lột hết y’:”
 
 Bình Sinh
 
Hì Hà gãi rốn miệng u ơ
“Một túi bình sinh một túi thơ”
Ngất ngưởng ngông nghênh cười mỉm mỉm
Mắt sưng quầng lệ tự bao giờ!
 
Gá trọn đầu đời mong dựng nước
Lui cui lấn cấn chốn yên hà
Tên cong kiếm dỉ hoa dù rũ
Tóc gội sương mai đẫm xót xa!
 
Đồng Thiếp
 
Tưởng Đồng Thiếp: cặp đôi không kém!
Ngỡ thi hào bùa ếm ngải ban:
Tài tế thế, thuật gia cang
Trùm mền đọc vôi bao trang chả sờn!
 
Nghe thổn thức: tiếng hờn tiếng dỗi
Lệ chan hoà, đẫm gối nhòe mi
Tim con gái, ngục a tỳ
Lửa yêu bốc cháy cũng lỳ thiêu thân
 
Vườn Ngự Uyển, phù vân một giải
Đường Thiên Thai, quan tái mù khơi
Cheo neo, gió lốc, mưa vùi
Cho ai đa cảm xụt xùi vào thơ
 
Cố vuốt mặt thẫn thờ dấn bước
Lỡ nặng tình non nước xa xăm
Đời kẻ sĩ, nghiệp tơ tằm
Đôi vần ghi tạc nội tâm bão bùng
 
Kính thư
Trường Huy Thiện – Đặng Huy Lưu
Tháng 3/14/97
 
VNI
Thơ Hà Huyền Chi
 
Mỗi ngày được đọc thơ anh
Lời chua cay đắng ngọt lành giỡn chơi
Những lời vùng vẫy một thời
Lưỡi gươm sắc nhọn chém đời oái oăm
Kiên trì chẳng ngại tháng năm
Mực mài bút viết ươm mầm tương lai
Mộng mơ, tình tứ, thơ gai
Thơ Hà Huyền Chi sống hoài chẳng ngoa
Nguyên Đỗ
 
 
 
 
 
 
 

Thơ:

 

Hà Huyền Chi

Kỹ Thuật:

 

Hà Trinh Tiết

Web Design:

 

Hà Phương Hoài
Hoàng Vân

     
 

Thư từ liên lạc hahuyenchi@aol.com
Copyright © 2003 Hà Huyền Chi
Last modified: August 14, 2005