| Home  | Tiểu Sử HHC | Thả Gió Bay Đi | Mục Lục | Từ Thơ Đến Nhạc |
HHC - Nhánh Nhỏ Giao Cảm | Thơ Ghé 1 Chân | Hot Links  |

| English | Audio & Video | Dịch Mậu Binh | Thơ Chuyển Ngữ | Suối Thơ |
|
Góc Thơ HHCTác Phẩm HHC Thơ Mậu Binh |  Trang Đặc Biệt | Thư Tín  |

 
Ha Huyen Chi
 Mau Binh
Bao Ngoc

 Binh Nhung

 Dinh Vu

 Do Lenh Thuan
Hoang Van
Huynh Sanh Thong 

Kim Vu

Mai Nguyen
Ngo Dinh Chuong
Truong Dinh
 
 
 
 


Hoa Nước Mắt
Flowers Of  Tears
 
Canarina
Anh lính Mỹ Nhẩy Dù
Có mái tóc mùa thu úa lá
Mắt xanh sóng biển đại dương
Giữa mùa nho anh giã biệt quê hương
Sang đất Việt cùng chúng tôi chiến đấu
Anh kể với tôi
Quê anh bờ xôi giếng mật
Nhà máy, buyn đinh cao ngất mây trời
Tuần lễ bẩy ngày đều là Chúa nhật
Ðèn rực hoa sao rượu thắm môi cười
 
Tôi dậy cho anh
Bài học đầu tiên gian khổ
Của một nước nghèo vì đeo đẳng chiến tranh
Ðêm ngủ bờ lau chia phiên phục kích
Ngày vượt suối băng rừng đuổi địch
Khát uống nước sình
Trái đắng thay cơm
Qua những Di Lăng, Hà Giá, Bồng Sơn
Rồi Quảng Ðức, Tà Gầm, Ðỗ Xá
Anh thấy không
Quê tôi đất cằn sỏi đá
Vườn trống nhà xiêu mái lá xác sơ
Người lớn thiếu ăn mặt xanh tầu lá
Trẻ thơ bụng ỏng đít vòn
Chúng ngơ ngác nhìn anh bằng đôi mắt không hồn
Anh đã thấy đồng bào tôi
Sống cuộc đời cơ cực
Bát cơm đổi bát mồ hôi
Ra sức vỡ rừng phá núi
Cầy thay trâu và tát nước thay mưa
Vai gầy bọc áo vải thưa
Nhọc nhằn nào quản nắng mưa dãi dầu
 
Anh biết không
Rồi giặc cộng về đây
Chúng bắt dân tôi đào đường đắp ụ
Bắt đóng thuế, bắt dân công
Bắt con tố cha, bắt vợ bỏ chồng
Tội ác chúng chồng cao hơn đá núi
Căm thù bừng sôi ngùn ngụt lửa rừng
Ðồng bào tôi đã vùng lên nhất loạt
Có những cụ già lưng còng, tóc bạc
Tham gia đắp lũy xẻ hào
Ðứa bé lên mười tập làm lính gác
Gái làng tay gậy tay dao
Như bão biển cỡi trên đầu ngọn sóng
Ðánh bật quân thù ra khỏi hương thôn
 
 
Canarina
Anh lính Mỹ Nhẩy Dù
Có mái tóc mùa thu úa lá
Mắt xanh sóng biển đại dương
Sau một năm trời chiến đấu
Hơn hai lần bị thương
Máu anh chảy thạ’m mầu cờ đơn vị
Cho tình thân thêm gắn bó keo sơn
Anh tập sống, tập ăn như người Việt
Anh cũng gội mưa tắm gió
Cũng chiếu đất màn trời
Không ngại khó khăn, chẳng nề gian khổ
Mái tóc vàng thêm nắng lửa
Mầu mắt thêm xanh vì xót thương đời
 
Ngày được lệnh trở về quê mẹ
Anh buồn hơn buổi lâm hành
Phút chia biệt anh nghẹn ngào cúi mặt
Mấy thằng em tôi cùng khóc theo anh
Tình chiến hữu nở bông hoa nước mắt
Anh nói vài câu tiếng Việt chưa rành
-“Tôi yêu Vietnam nhiều.. nhiều và mãi nhớ các anh”...
 
Canarina
Lời anh nói như lưỡi dao chém đá
Khiến tim tôi bỏng cháy lửa ân tình
Tôi không khóc nhưng hồn tôi rướm máu
Canarina, người chiến hữu đồng minh
Anh hãy quên đi cảnh đồng bào tôi nồi da xáo thịt
Hãy quên đi miền đất nước này còn tang tóc điêu linh
Thế hệ tôi làm nhơ trang liệt sử
Một dòng sông một chứng tích tương tàn
Hãy trở lại quê anh với bờ xôi giếng mật
Và quên rằng anh đã đến Việt Nam .
 
hahuyenchi
1966
 
 
 
 
 
Flowers Of  Tears
 
Canarina
The airborne soldier of America,
His hair the yellow of autumn leaves,
His eyes the blue of the rolling seas;
When grapes were ripe he left his native country.
To the land of the Viet he came,
To share with us the burden of war.
He told me of his country
Land of golden shores and maple leaves,
Factories and buildings reaching the clouds of  heaven.
Land of seven Sundays,
Nights of million stars, days of song and laughter.
I offered him the first taste of hardship,
An endless war
In a miserable country.
Nights of sleep among swampy reeds, lying in ambush,
Days of crossing rivers and climbing mountains, pursuing the ennemy.
Muddy water for drink, bitter fruits for meals.
There you see
My country, land of wrinkles, mountains of rocks,
Empty gardens, crumbling hut-desolation.
Undernuorished pepole, face as green as banana leaves,
Children, round bellies and flat chests,
Greet you with soulless eyes-desperation.
You see my people,
Their lives a perpetual hardship;
A bowl of sweat for a bowl of rice.
There are forests to clear, mountains to level,
Fields to irrigate without rain,
Land to plough without buffalo,
Bony shoulders covered with thin clothes;
But long days of hard work seem nothing.
 
Canarina,
The airborne soldier of America.
He hair the yellow of autumn leaves,
His eyes the blue of the rolling seas.
One yer of combat,
More than once wounded,
He mixed his blood with ours
Strengthening the bonds of friendship forever.
He learned to live and eat like a Viet;
Together, we washed with the rain and bathed with the wind,
Together, we had earth for bed anh clouds for blanket.
Fearless of obstacles, unappalled by hardship,
His blond hair blonder from the sun and fire,
His blue eyes bluer from the pain of life,
How sad the day for his return home,
Silence and tears in his eyes;
Tears also from my men,
The flowers of tears born out of friendship.
He mumbled a few Vietnamese words,
“I love Vietnam and shall remember you.”
 
Poem by Ha Huyen Chi, translated by Do Lenh Thuan
(We The Vietnamese, page 257 – 259. Edited by Francois Sully. Praeger Publishers, 1971)
 
 

 

 

 

v

 

Thơ:

 

Hà Huyền Chi

Kỹ Thuật:

 

Hà Trinh Tiết

Web Design:

 

Hà Phương Hoài
Hoàng Vân

     
 

Thư từ liên lạc hahuyenchi@aol.com
Copyright © 2003 Hà Huyền Chi
Last modified: August 14, 2005