|
| |

169. Bầy Gà Tre Lãng Mạn
Muốn nói với em về bày gà tre lãng mạn. Muốn kể em nghe
Thằng Cướp Biển đa tình. Chuyện khá dài, như nỗi thẹn trong
anh: (Ban án tử cho một đời nghĩa khuyển). Ðám gà tre, trăm
bức tranh Ðông Hồ vô vàn thương mến. Tiếng gáy rộn ràng rung
động hồn quê.
Thằng Cướp Biển, (Australian shepherd) có hai đốm đen trên
nhướng mắt tròn xoe. Vẻ ngổ ngáo, ngang tàng như hải tặc. Nó
hiền khô nhưng lộng hành như giặc. Tiếng sủa ồn ào khiếp đảm
xóm giềng.
Dưới cội thông già là cung tẩm, bạo quyền. Cũng tình cờ, bầy
gà tre chọn cây cao này làm nơi ngủ đậu. Gà ngán chó, nhưng
mỗi chiều vẫn tìm về cây nương náu. Mỗi hoàng hôn bi hài
kịch diễn ra. Chó hồn nhiên nằm quan sát bầy gà. Vui chụp
bắt chị mái tơ xớn xác. Ngậm ướt lông, đè xuống chơi chốt
lát. Rồi cũng hiền khô thả chúng bình an.
Bên chậu cơm dư, thằng Cướp Biển hiền ngoan. Chị gà mẹ biết
khi nào có thể. Cứ thủng thẳng dẫn bày con nhẩn nha vào ăn
ké. Cũng tự biết khi nào cần lánh né oai hùm.
Bầy gà tre nô nức gáy om sòm. (Cứ là ngứa cổ gáy chơi!) Sớm,
trưa, chiều râm ran nhạc réo. Lối xóm than phiền, cò bót tới
thăm. Anh thản nhiên như người ở cung trăng. Dối như Cuội
rằng: “Gà rừng vô chủ. Muốn chém, muốn đâm xin cứ ra tay làm
thử. Mắc mớ gì tôi mà trách mà than”...
Gà đẻ như gà không kế hoạch ba khoan. Anh lượm trứng bỏ ngay
vào thùng rác. Lâu không thấy chị mái đen cục tác. Bỗng một
hôm gà nở ngọn cây tùng. Chị mái xề đứng dưới rất thung
dung. Cục...cục...gọi bày con vàng hoe bay xuống. Sàn xi
măng, lũ ấu nhi nhảy càn như trái rụng. Rồi vẫn an lành chíp
chíp tìm ăn.
Rồi chó, gà đều giải quyết một lần. Nhắm mắt đem cho. Ðầy
lên Vùng kinh tế mới. Không còn nữa những trưa chiều mong
đợi. Tiếng gáy eo xèo chở nặng tình quê. Cây thông buồn. Ai
biết nỗi sầu kia? Cây đại thụ héo lòng, rồi bỗng chết.
Dưới gốc thông, anh trồng cây Eucalyptus. (Loại hương trừ bọ
chét.) Lá tròn hoay, ánh bạc giữa nền xanh. Cây ôm ấp thân
tùng vươn tới cực nhanh. Lớn, ngoại khổ, gấp trăm lần đồng
loại. Lá bạc phất phơ chót vót ngọn tùng khô. Quý Hương
trồng thêm giây hoa tím, dạng chùm nho (Wisteria). Như trăn
cuốn, hoa thơm leo phủ ngọn. Giây hoa leo như kỳ quan trong
xóm. Người đi ngang đều ngơ ngẩn ngắm nhìn. Như có điều gì
bí ẩn phải không em. Giữa cây cỏ, lá hoa và súc vật?
Buồn, quanh ta, những lòng người bẩn chật. Thương đầu môi mà
ganh ghét đầy lòng. Bù đắp khoan dung, cũng là nước lã ra
sông. Chưa trở mặt đã là may chín kiếp. Trong đám bạn văn,
người vờ hiền triết. Mà bùn nhơ, tên độc phóng ngầm. Thua cỏ
cây còn có những tình thâm. Thua gà chó cả chút lòng lân
tuất.
Em là hoa hướng dương. Anh mưa mùa Tây Bắc. Những bình minh
nào thấy bóng mặt trời. Trong lòng nhau hoài nhen nhúm lửa
vui. Là chút bình an còn đọng giữa bờ môi. Hôn rất nhẹ mà ấm
lòng vô kể. Mãi nhìn nhau bằng tấm lòng tri kỷ. Nhé em...
hahuyenchi
(Vườn Hương Ngõ Trúc)
|